Tại khu ga đang có mấy đoàn tàu quân sự và chỉ có một đoàn tàu chở khách tuyến Minsk-Grodno.
Kẻ lạ mặt có thể đã lẫn vào đoàn tàu quân sự, nhưng Andrei quyết định vẫn phải kiểm tra đoàn tàu khách đi Grodno trước đã, vì đầu máy đã được nối vào đoàn tàu rồi. Andrei cúi đầu vào vòi nước, gội đầu, lau qua loa mặt mũi, vuốt lại quần áo, rửa ủng. Xong đâu đấy, anh lau mặt rồi bắt tay vào việc.
Trong các toa khách không có đèn đóm gì cả. Nhưng may cho Andrei là trăng vừa ra khỏi đám mây và chiếu ánh sáng vào toa tàu không những chỉ thấy được bóng người mà còn soi tỏ được một vài khuôn mặt nữa. Các ghế đều chật người, nhưng hành khách, nói chung, có ít thôi: họ nằm ngay cả trên sàn tàu.
“Dù sao cũng phải xác minh cho được lý lịch hắn ta! Dù sao cũng!”, Andrei tự nhủ thầm, vừa đi dọc theo toa vừa vội nhìn hành khách. Anh đi từ toa cuối cùng, qua toa số mười một, toa số mười, rồi vào toa số chín và... anh hơi sững lại suýt va ngay vào người hành khách mặc áo mưa.
Người này đang đứng ở buồng số hai, hơi quay lưng ra lối đi. Andrei vẫn không dừng lại, mắt kín đáo liếc nhìn khuôn mặt bầu bĩnh soi rõ dưới ánh trăng và anh cũng kịp thấy nơi cổ áo còn lấp lánh phù hiệu hai chiếc búa bắt chéo nhau của công nhân đường sắt. Chả hiểu ông ta đã quẳng chiếc gậy đi đâu, và theo kiểu đứng có vẻ thanh thản như vậy, Andrei hiểu rằng, ông ta nhất định sẽ ngồi ở toa này.
“Chính hắn ta! - Tim Andrei đập mạnh vì hồi hộp, vui mừng... Chính hắn ta! Giờ ta phải xác minh lý lịch sơ bộ của hắn! Toa số chín!” Andrei nhìn đồng hồ đeo tay. Còn có mười một phút nữa thì tàu chạy.
Chỉ huy khu ga ở trong một ngôi nhà gỗ gắn ngay các tuyến đường. Đó là một đại úy đứng tuổi, khuôn mặt ngăm đen, tóc hai bên thái dương đã hoa râm, có một vết sẹo bên má. Andrei đã gặp ông ta hai lần trước đây. Ông đang ngồi cắm cúi trên chiếc bàn làm việc bề bộn vừa nhìn vào cuốn sổ tay dưới ánh đèn mờ mờ vừa như có vẻ đối chiếu bản thông kê gì đó trải rộng cả nửa mặt bàn. Bên trái bàn, một thượng úy đang nằm co chân trên chiếc đi-văng cáu bẩn, thở đều đều trong giấc ngủ tranh thủ – xem cái mũ lưỡi trai màu đỏ chứng tỏ anh ta là sĩ quan của Ban quân quản.
- Đồng... chí đại... đại úy, - Andrei đứng nghiêm, đưa tay lên vành mũ chào, - xin phép đồng chí...
- Hãy chờ tôi một lát, - đại úy có vẻ không hài lòng vì có người cản trở công việc. Ông có vẻ sốt ruột lật lật các trang sổ tay và nhập nhóm trên ghế. - Đồng chí chờ tôi một lát, - đại úy lại nói tiếp, không ra vẻ yêu cầu, cũng chẳng phải hạ lệnh.
Andrei đành đứng im vẻ sốt ruột, tay xoa xoa mà rồi nhìn đồng hồ: chỉ còn khoảng năm phút nữa tàu sẽ chạy.
- Báo cáo, tôi không thể chờ được! - Andrei bỗng nói to.
- Sa...o, sao? - Đại úy giật mình, ngạc nhiên ngước mắt nhìn Andrei. - Anh cần gì?
Andrei vừa vội đặt lên bàn tờ chứng minh đã ướt sũng, vừa vội vàng, lắp bắp trình bày vấn đề khẩn cấp và hai lần anh nhắc tới tên của đại úy Alekhin.
- Toa số chín à? - Đại úy hỏi cắt ngang... - Nikitin! - Ông gọi người thượng úy đang ngủ ngon lành trên đi-văng, nhưng anh này vẫn không động đậy.
- Nikitin! - Đại úy cao giọng. - Đồ quỷ thật! Anh đánh thức cậu ấy hộ tôi!
Thượng úy nặng nề ngước đầu, cựa mình nhìn Andrei với vẻ ngái ngủ. Người anh thấp và còn trẻ, chỉ khoảng hai mươi ba tuổi là cùng.
- Nikitin, - đại úy ra lệnh, - lấy hai chiến sĩ đi kiểm tra ngay toa số chín, đoàn tàu khách Grodno. Ở đấy có một người đáng nghi và cần phải kiểm tra xem hắn ta là ai?.. Hiểu chưa?.. Phải cẩn thận đấy! Đồng chí trung úy này sẽ giải thích cho cậu rõ thêm. Kiểm tra từ hai đầu toa vào, - đại úy chỉ huy trưởng nhìn đồng hồ, - tàu sắp chạy rồi đấy, nhanh lên! Trong trường hợp hết sức cần thiết chỉ được giữ tàu lại không quá năm phút, hiểu chưa?
- Cậu ở đâu đến đây? - Nikitin vừa rảo bước theo Andrei vừa hỏi, giọng oang oang. - Ồ, ban phản gián à. Thế thì cậu nhìn ai cũng có thể là gián điệp cả! - Anh vừa nói vừa cười vang, đưa mắt nhìn anh chàng trung úy đang vội vã đi như chạy, trong bộ quần áo ướt. - Có lẽ suốt đêm nay cậu không được ngủ nhỉ? - Anh lại hỏi, vẻ bực tức.
Họ lấy thêm hai trung sĩ tuần tra. Đoàn tàu khách ở đường số ba bắt đầu khởi hành.
- Tu-tu! Nó sắp chạy rồi! - Nikitin huýt còi và chỉ tay vào đoàn tàu đang lầy đà: Kia, đoàn tàu Grodno kia.
- Theo, theo tôi! - Andrei hét lên, chạy lao về phía đoàn tàu.
Anh nhảy vội lên bậc, giật mạnh cửa lối ra vào toa tàu, đẩy một phụ nữ vẻ sợ hãi chạy ngay vào trong toa. Anh quờ tay trong bóng tối, giật mạnh tay phanh. Đoàn tàu rùng mình dừng lại.
Trong các toa có tiếng gì đó rơi xuống sàn, những tiếng kêu lo lắng và tiếng trẻ con khóc. Andrei như không nghe thấy gì hết, nhảy xuống đất và chạy nhanh về toa số chín.
Trong lúc Nikitin đang giải thích lý do cho viên trưởng tàu, Andrei liếc nhanh vào trong toa. Người mặc quần áo công nhân đường sắt vẫn đang ngồi trong gian thứ hai, nhưng ông ta đã cởi áo khoác ngoài và bỏ mũ rồi. Andrei không rời mắt khỏi ông ta và ra hiệu cho Nikitin nhận diện rồi hai người đi ra hai đầu toa.
Hành khách phần lớn là dân thường, đang nhốn nháo, bàn tán về chuyện tàu dừng đột ngột và ồn ào đoán già đoán non. Một trung sĩ bấm đèn pin, Andrei giả vờ xem lướt qua các giấy tờ đủ loại của hành khách và hỏi những câu chiếu lệ như nhau: “Ở đâu đến?.. Giờ đi đâu?.. Ai cho giấy phép?” vân vân... Ý nghĩ của anh đang tập trung ở cuối toa tàu.
Không một hành khách nào hỏi lại họ giấy ủy nhiệm hoặc lệnh kiểm tra cả. Andrei đi đến gian số ba thì đoàn tàu lại một lần nữa rùng mình, chuyển bánh.
- Trung úy, - Nikitin kêu to, - xuống đã.
Andrei hiểu rằng, Nikitin đã kiểm tra xong gian số hai và anh vội vã theo người trung sĩ tuần tra, nhảy xuống sân ga.
- Giấy đi đường, đủ cả. Tất cả đều hợp lệ, - Andrei vào phòng chỉ huy và nghe được đoạn cuối câu báo cáo của Nikitin. - Ông ta đi công tác từ ga Kotelnick, và đi tiếp tới Grodno nơi công tác chính, có vợ và hai con đi cùng...
- Vợ nào?.. Con nào? – Andrei vội ngắt lời vẻ hoang mang không hiểu sao lại như thế được!
- Chính cái người mà cậu chỉ ấy, ông ở buồng số hai đấy. Ông ta khá béo, người tầm thước, nhân viên đường sắt. Ngoài ra chả có ai khác ở đấy cả.
- Người Ba-lan chứ?..
- Ba-lan? - Nikitin cười vang. - Người miền Vyatsky!.. Trông khuôn mặt cũng biết ngay là anh em chúng mình cả đấy!
- Khoan đã, - đại úy chỉ huy trưởng đột ngột ngắt lời Nikitin. - Chúng tôi hỏi nghiêm túc đấy. Anh có xác minh rõ họ tên không?
- Sao lại không?.. Họ tên ông ta là: Shishkov Fedor Alekseevich, sinh năm chín mươi sáu của thế kỷ trước. Quê quán ở Zuevka tỉnh Vyatsky... Họ lên tàu ở Minsk. Ông trưởng tàu khẳng định với tôi như vậy...
- Cậu đã để sổng hắn trên đường rồi, - Alekhin kết luận sau khi nghe Andrei báo cáo.
Hai người lại bực bội nằm ngay trên đám cỏ ướt sũng, tiếp tục theo dõi ngôi nhà. Trời vẫn chưa sáng.
- Cậu đã trông nhầm phải người nào đó... có lẽ có dáng dấp giống hắn!.. - Đại úy buồn rầu nói tiếp. - Tất cả công việc sau đó đều phí hoài...