Tháng Tám Năm Bốn Tư

Lượt đọc: 854 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
76. “HÃY TRỞ VỀ VỊ TRÍ”

❊ ❊ ❊

- Đồng chí đại úy, đồng chí đại úy... – chuẩn úy hiệu thính viên lay vai Alekhin. – Số chín chuyển tin: ba người bận quân phục đã vượt qua con đường xuyên rừng ở phía bên trái họ. Họ đang trên đường đi về phía chúng ta. Có hai ba lô! Vũ khí để trong bao!

- Đánh thức cậu ấy dậy! – Vừa tức tốc nhổm ngay người lên và đưa mắt hướng về chỗ Tamantsev nằm, Alekhin vừa ra lệnh cho Blinov. Andrei đưa tay đẩy mạnh Tamantsev một cái, và Tamantsev ngồi nhổm ngay người trên tấm áo bạt, trông thấy đại úy trợ lý đứng trước mặt, áo quần rất trịnh trọng, nên cứ chớp chớp mãi mắt; anh như tự hỏi: mơ hay thật đây?

- Cha mẹ ơi! Tamantsev thốt lên, giọng khàn khàn, vừa ngắm nhìn đại úy từ đầu xuống chân. - Chúa cứu thế giáng lâm với người đời rồi!

- Cậu sao thế, ngủ nhiều quá đầu óc mụ ra rồi chắc?! Alekhin nói nhỏ, nhưng rít giọng vẻ hằn học, chỉnh ngay thái độ của Tamantsev.

- Cư xử thật là văn hóa hết ý với cấp dưới! – làm ra vẻ giận rồi, Tamantsev kéo dài giọng. Ngủ được một giấc nên tâm trạng đang phấn chấn, đang rất thèm được đùa cợt, bông lơn đôi chút. – Mà nếu như có ngủ nhiều thật thì? Đồng chí thiếu tế nhị, – Tamantsev vươn vai, nhận xét về trách móc. - Đồng chí tỏ thái độ với tôi không có chất lượng chút nào cả!

Đổ nước trong bị đông ra xoa nhanh khắp mặt, Alekhin rút trong túi ra một chiếc khăn tay.

- Rửa mặt đi! – Alekhin ra lệnh. - Nhanh lên, chừng mười lăm phút nữa chúng có thể đã ở đây rồi!

Lời nói đó quả có hiệu nghiệm. – Tamantsev chồm người đứng ngay lên, dường như bị ai hất mạnh, rối lập tức hỏi:

- Chúng mấy đứa?

- Ba... Mặc quân phục... Đang đi từ phía Kamenka lại... Có hai ba lô... Vũ khí để trong bao...

- Có ba lô, – Tamantsev không giấu nổi sự vui sướng của mình. – Tớ mê đến si tình rồi đây!.. Cậu Nhóc ơi, đổ hộ ít nước nào! Đưa tay vào! – Anh bảo Blinov và nhận định. - Nói chung, nếu có được mười lăm phút thì cũng còn phải chén chút gì đã chứ!

- Lại đây! - Alekhin dẫn Tamantsev ra một chỗ, rồi nói khẽ. – Bây giờ không có thời gian, tôi sẽ tẩy bộ não của cậu sau vậy! Đã đến lúc phải đứng đắn, già dặn lên!.. Đúng mười bảy giờ, chiến dịch sẽ bắt đầu.

- Như vậy có nghĩa là người ta cứ thi hành! – Tamantsev nhìn đống lửa và tức giận nhổ nước bọt. - Nếu không trọng nể En Phê và trung tướng... – anh khoát tay một cái. Mátxcơva chỉ biết đốc thúc, chứ không chịu lắng nghe các kiến nghị!.. Ba cái tên đó, chúng ta hoàn toàn kịp tóm gọn trước khi mở cuộc càn quét.

- Tôi cũng nghĩ như vậy. Nếu chúng không rẽ sang trái, mà đi theo con đường này... – Chỉnh đốn lại cho đúng tư thế chiếc áo quân phục đang mặc, Alekhin quay đầu nhìn phía đại úy trợ lý và Blinov đang đứng, rồi vừa kéo chiếc băng đeo tay cao lên một chút vừa ra lệnh: - Tất cả, kiểm tra vũ khí và sửa sang quần áo cho gọn gàng! Ai có ý kiến, cứ hỏi!

Đại úy trợ lý ngắm nhìn bộ quần áo sang trọng đang mặc của mình rồi cũng bắt chước Alekhin kéo lại chiếc băng đeo tay vào đúng chỗ, đoạn xiết chặt đôi ủng còn mới của mình.

- Đồng chí đại úy, - Alekhin bước đến gần đại úy trợ lý nói, - đồng chí còn nhớ nhiệm vụ của mình chứ?

- Còn nhớ.

- Tôi nhắc lại để chú ý đến tính chất nhất quán của cuộc kiểm tra: thoạt đầu kiểm tra các giấy tờ chính yếu, tiếp sau đó kiểm tra các loại giấy tờ thứ yếu, sau cùng đến các ba lô... Nếu tôi phải nói bịa ra điều gì, phải hiểu đó là sự cần thiết! Bất kỳ thế nào, đồng chí cũng phải ủng hộ tất cả các hành vi và yêu cầu của tôi, còn tôi cũng sẽ tán đồng, đáp ứng lại mọi hành vi xử sự của đồng chí! Hãy giữ thái độ bình thản, vững tin và linh hoạt đầy! Nếu có chuyện không hay xảy ra, thì chỉ được bắn vào chân tay chúng mà thôi! Thậm chí nếu chúng có sắp giết chết đồng chí, cũng chỉ được phép bắn vào chân tay thôi! Có cần hỏi gì tôi nữa không?

- Không.

Đợi thêm một chút cho Tamantsev kịp rửa ráy và lấy tay áo lau khô mặt mũi xong, rút từ trong ba lô và đeo vào thắt lưng cái bao da đựng khẩu Nagan thứ hai của mình rồi Alekhin cất cao giọng ra lệnh:

- Xuất phát!

Họ nhằm khu rừng thưa tiến bước, còn Blinov đã vào phục trong một bụi cây rậm. Ngay khi đó, từ phía sau họ vang lên giọng nói của viên chuẩn úy hiệu thính viên:

- Báo cáo đồng chí đại úy, số một truyền tới: tất cả mọi người phải lập tức trở về nơi bố trí của đơn vị.

Điều đó có nghĩa là: mọi người phải rời bỏ khu rừng ngay. Alekhin quay về phía điện đài, đứng nhìn mà chẳng hiểu ra làm sao cả. Những người khác cũng đứng sững cả lại.

- Họ làm gì thế, đã mất trí ư?! - Tamantsev tức giận thốt lên. - Họ nắm chắc ư?! Riêng cá nhân tôi, tôi sẽ không đi đâu cả!

- Nếu như tôi ra lệnh, chứ đừng nói là số một nữa, anh không những sẽ phải đi, mà còn sẽ phải chạy thục mạng là đằng khác! – Alekhin nói quả quyết... Phải lao vụt đi, vượt cả xe hơi du lịch ấy nữa!.. Đây, đi vào bãi cỏ đi. – Alekhin ra lệnh.

- Tôi... à vâng, cứ giả sử là tôi sẽ chạy đi, – không nhúc nhích khỏi chỗ đứng, Tamantsev nói tiếp. - Còn riêng cá nhân đồng chí thì làm vừa ý lắm về kiểu cách như vậy chăng?... Đó chính là một sự lẫn tránh trách nhiệm, chỉ biết có bản thân mình mà thôi!.. Họ thì sao, họ đang quan tâm tới bản mệnh chúng ta đây ư?.. Khi chúng ta phải hàng tuần bò lê, lội suối trong rừng, đơn độc chống chọi với bọn phỉ... Không liều lĩnh mạo hiểm thì chẳng thu được gì sất cả... Thế mà cái gì sẽ đến với chúng ta đây?.. Họ tiến hành cuộc càn quét nhằm thẳng hướng chúng ta. Chúng ta sẽ phải làm gì? Cũng phải bố trí hỏa lực?.. Xin giơ cả bốn vó lên mà hàng thôi!.. Quá lắm thì cũng có thể có kẻ nào đấy bị thương xây xát xoàng: họ cũng phải biết là chỉ được bắn vào tay hoặc chân thôi chứ!.. Hơn nữa, phục kích với cả mồi để bắt sống, thì lại là chuyện khác, nó nguy hiểm gấp nghìn lần ấy! Mà không chịu liều lĩnh mạo hiểm, đừng hòng thu được gì!.. – Tamantsev lặp lại các ý đó; rồi ngoái đầu thật nhanh nhìn về phía bên và khi tin chắc rằng, đại úy trợ lý và Blinov không còn ở bên cạnh mình nữa, bèn nói thì thào, giọng đầy vẻ phẫn khích: - Pasha, chúng ta không được bỏ nơi đây đâu! Tôi kiên quyết phản đối! Tôi không phải là con nít, là đứa mới bước vào đời đâu, tôi đã có năm huân chương chiến đấu, được thưởng về công lao lùng sục, vì vậy, tôi đòi hỏi phải đếm xỉa đến ý kiến của tôi! Xin hãy báo cáo lên trung tướng! Ngay lập tức cho! Tôi yêu cầu đồng chí, tôi kiên quyết đòi hỏi như thế! Đồng chí có thể đổ lỗi cho tôi, như một kẻ đã chết rồi đấy! Tôi xin chịu trách nhiệm hết cả. Đồng chí hãy hiểu... Đồng chí đã cân nhắc tình hình? Chẳng lẽ đồng chí lại không hiểu?.. Chúng ta thế nào, sao lại chịu để riêng ba tên điệp viên ấy cho họ càn quét tìm thấy được?.. Ngộ nếu chúng chính là “Neman”?.. Đồng chí thử hình dung các hậu quả có thể xảy ra?! Họ không biết cách tóm được chúng còn sống nguyên vẹn đâu! Mà bản chất của sự thật là gì? Ấy là phải nghĩ đến công việc, chứ không phải đến cái mạng mình!

- Hết?.. Đi vào chỗ rừng thưa đi! – Alekhin ra lệnh với cái giọng không để cho ai được phản đối. - Ngay lập tức!

- Có chuyện gì có thể xảy ra ở đó?.. Hoặc giả Egorov chưa nhận được thông báo của số chín về ba người lạ mặt, hoặc...

Alekhin chạy trở lại chỗ để điện đài, ra hiệu bảo chuẩn úy bỏ ống nghe ở một bên tai ra, rồi hạ lệnh:

- Chuyển gấp ngay cho số một: tôi không hiểu ý đồng chí, yêu cầu nhắc lại.

Chuẩn úy hiệu thính viên giơ một ngón tay ra hiệu chú ý, rồi lắng nghe và viết ngay ra giấy điều mà trong giây phút đó người ta đã chuyển cho anh ta nhận qua điện đài. Đoạn ngẩng mặt lên nhìn Alekhin và nói:

- Số một nhắc lại với tất cả đội: “Quay trở về ngay lập tức nơi bố trí của đơn vị. Chấp hành!”.

“Chấp hành!” – không nghi ngờ gì nữa, cái lối nói đó là của Egorov. Alekhin gắng moi óc phán đoán xem ý định của trung tướng là gì. Đã có thể xảy ra chuyện gì ở đây? Phải quay trở về theo cái lệnh này chẳng qua cũng chỉ vì e sợ rằng, trong thời gian diễn biến chiến dịch có thể xảy ra những cuộc chạm súng nhắm lẫn đáng tiếc giữa bộ đội vây càn và các đội phục kích trong rừng sao?

“Số chín” đặt dưới quyền chỉ huy của Kandyba, một người vốn có nhiều kinh nghiệm về công tác lùng sục. Kandyba biết mặt từng chiến sĩ của mình lúc này đang ở trong rừng và không đời nào có thể lẫn lộn được. Như vậy, có nghĩa là báo cáo của Kandyba về ba kẻ lạ mặt đã không tới tận tay Egorov và cũng có thể vì một lý do nào đó mà người ta đã không nhận được hoặc...

Còn một điểm này nữa day dứt Alekhin: việc quan sát các con đường mòn dẫn tới khu rừng trên một phạm vi toàn bộ vùng xung quanh đã được thực hiện từ hồi 07 giờ 10 rồi. Từ sáng đến trưa các trạm quan sát đã báo cáo có nhìn thấy các em thiếu nhi, từ phía làng Kamenka, tay đều cắm giỏ mây, đi vào rừng, và thấy có hai tên lính Đức bị mắc kẹt trong vòng vây còn lại. Mặt mũi chúng râu ria lởm chởm, chúng rời bỏ khu rừng đi về hướng tây (để tránh có thể gây ra tiếng động, Polyakov đã ra lệnh cho các chiến sĩ quan sát không được động đậy, chừng nào mà hai tên lính Đức chưa đi xa được vài cây số). Cuối cùng các anh trông thấy một trung sĩ lái xe tải: sau khi để ô-tô lại bên lề đường, viên trung sĩ đó cùng với một phụ nữ, không rõ là ai, đã vào thăm bãi cỏ trong khu rừng.

Thế nhưng, từ sáng đến giờ tuyệt không có một tin tức nào về ba kẻ lạ mặt mặc quân phục đó cả. Vậy, chúng đã có mặt ở trong rừng sớm hơn: vào lúc rạng sáng, trong đêm tối hay là từ hôm qua, nhưng từ hôm qua thì ít có khả năng lắm.

Chỉ sau vài phút là chúng đã có thể ở đây, tại khu rừng thưa này rồi, nếu sau khi vượt qua con đường xuyên rừng, chúng không ngoặt rẽ theo con đường mòn đi về phía trái. Do đó, sẽ không còn thời gian dùng điện đài kịp liên lạc tin tức để tìm hiểu rõ thêm được gì nữa. Giản đơn nhất là cứ chấp hành mệnh lệnh rút ra khỏi khu rừng. Nhưng Alekhin đã quyết định ở lại, vì tin chắc rằng, đã có một cái gì đó xảy ra. Cái cơ sở của lập luận dẫn đến quyết định này chính là sự quả đoán cho rằng, Egorov không biết chuyện có ba người từ con đường xuyên rừng đang tiến ra khu lùm cây thưa này.

- Tôi nhắc: nếu nghe thấy tiếng súng nổ hoặc chỉ là tiếng ồn ào thôi, cậu phải mang tiểu liên nhảy ngay ra chỗ này đây... và từ phía rừng thưa bịt kín lối thoát của chúng! - Alekhin bảo viên chuẩn úy hiệu thính. - Tôi dứt khoát báo trước là chỉ được bắn vào tay hoặc chân đấy!

Một khoảnh khắc sau đó, Alekhin đã chạy đến lùm cây thưa.

- Mệnh lệnh vừa rồi không liên quan gì đến chúng ta cả, - Alekhin vừa từ trong bụi rậm xuất hiện trước mặt Tamantsev, Blinov và đại úy trợ lý lúc này đứng hơi lánh ra một chút, vừa báo cho họ biết tin đó. - Tất cả những chỉ thị của tôi vẫn còn hiệu lực! Chúng ta sẽ gặp chúng tại đây, tất nhiên nếu chúng đi về phía chúng ta. Trong thời gian kiểm tra, từ phút đầu tiên đến phút cuối cùng, tôi đòi hỏi tất cả chúng ta phải hết sức chú ý và thận trọng! Các đồng chí, hãy trở về vị trí!..

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 31 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Vladimir Bogomolov

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.