“Tổ truy lùng” của Cục phản gián mặt trận. Đó là tên gọi chính thức trong các giấy tờ. Họ gồm ba người; được quyền sử dụng chiếc xe con cũ, nhãn hiệu «Gaz-AA» và trung sĩ lái xe Khizhnyak.
Sau sáu ngày đêm lùng sục mệt nhoài và căng thẳng, nhưng không có kết quả, xẩm tối vừa trở về Cục họ đinh ninh rằng, ngày mai ít ra cũng sẽ được chợp mắt và nghỉ ngơi đôi chút. Nhưng khi tổ trưởng, đại úy Alekhin, vừa báo cáo xong công việc thì họ lại được lệnh quay trở lại ngay khu vực Shilovychi và tiếp tục lùng sục. Hai giờ trôi qua, sau khi đã lấy đầy xăng và nhận chỉ thị rất kiên quyết của sĩ quan chuyên mìn được đặc biệt gọi đến trong lúc ăn tối, họ lại tiếp tục lên đường.
Gần rạng sáng, họ đã vượt được chặng đường trên một trăm năm mươi kilômét. Mặt trời tuy chưa mọc hẳn, nhưng trời đã sáng dần. Khizhnyak dừng lại, đứng trên bậc lên xuống, nhoài người qua thành xe, lay gọi Alekhin.
Đại úy có vóc người tầm thước, hơi gầy, khuôn mặt rám nắng kém linh lợi, với cặp lông mày nhuốm bạc. Anh hất chiếc áo khoác, choàng tỉnh và đứng nhồm dậy trong hòm xe. Chiếc xe đỗ bên lề đường. Buổi sáng thật yên tĩnh, tươi mát và đẫm hơi sương. Phía trước chừng một kilômét rưỡi nhấp nhô những mái nhà hình nón, đen sẫm của một làng nào đó.
- Làng Shilovychi đấy, Khizhnyak báo cáo. Vừa nhắc nửa nắp xe, anh vừa cúi nhìn máy và hỏi tiếp. - Có cần đến gần hơn không ạ?
- Không, - Alekhin nói và đưa mắt nhìn quanh, khá lắm.
Bên trái là một con suối nhỏ róc rách chảy, hai bờ dốc thoai thoải, khô ráo. Bên phải đường, sau cánh đồng rộng vừa gặt hái xong và sau những lùm cây là một khu rừng lớn. Chính đây là khu rừng mà khoảng mười một giờ trước đây ta vừa phát hiện được những tín hiệu đài phát vô tuyến. Alekhin dùng ống nhòm quan sát khu rừng khoảng nửa phút và sau đó anh đánh thức các sĩ quan đang ngủ say trong xe dậy.
Trung úy Andrei Blinov có mái tóc vàng, khoảng mười chín tuổi, má đỏ ửng vì ngái ngủ, ngồi bật dậy ngay, hai tay dụi mắt, nhưng có vẻ như chả hiểu gì cả, lại gục đầu vào Alekhin.
Đánh thức người thứ hai là thượng úy Tamantsev cũng chả phải dễ dàng gì. Anh đang ngủ say, đầu trùm áo mưa vải bạt và khi người ta cố kéo cái áo để lay anh dậy trong cơn ngái ngủ, anh chỉ duỗi chân ra rồi trở mình sang phía khác.
Cuối cùng rồi anh cũng tỉnh hẳn và khi biết rõ là không thể ngủ thêm được nữa, anh bỏ áo mưa và ngồi dậy, nheo đôi mắt ngái ngủ dưới bộ lông mày rậm, hỏi bâng quơ:
- Chúng mình ở đâu thế này?..
- Bọn mình đi đây, - Alekhin gọi anh và đi xuống suối, nơi Blinov và Khizhnyak đang rửa mặt. - Tỉnh dậy đi thôi!
Tamantsev liếc nhìn dòng suối, nhổ nước miếng ra ngoài xe và bỗng nhiên, tựa như lướt qua thành xe, anh nhảy phốc xuống đường.
Cũng như Blinov, thân hình anh cao lớn, vai rộng, cánh tay cuồn cuộn các bắp thịt. Anh xoài tay, vươn vai, vừa nhìn quanh vừa đi xuống suối và cởi áo lót rồi vùi đầu vào dòng nước.
- Nước mát lạnh, trong suốt tựa như từ trong hang đá chảy ra. Vẫn có mùi bùn, - Tamantsev nói. - Các cậu có nhận thấy không, nước ở tất cả các dòng sông đều có mùi bùn. Ngay cả sông Dnieper[1] cũng vậy.
- Theo cậu thì có lẽ chỉ có nước biển là không có mùi bùn nhỉ, - Alekhin vừa rửa mặt vừa cười, nói.
- Chính thế đấy!.. Đồng chí thì chả hiểu được điều ấy đâu. - Tamantsev nhìn đại úy tổ trưởng có vẻ thương hại, thở dài và, bỗng quay phắt lại, hạ giọng về phía thủ trưởng nhưng vẫn vui vẻ hỏi. - Này, Khizhnyak, món ăn sáng đâu mà tôi không thấy?
- Đừng làm ồn lên. Hôm nay không có bữa sáng đâu, - Alekhin nói, chỉ có lương khô thôi.
- Đời quả là vui!.. Không cần ăn, chả thèm ngủ...
- Tất cả lên xe đi! - Alekhin ngắt lời Tamantsev và quay sang Khizhnyak, - còn cậu thì tạm đi chơi được...
Các sĩ quan lên xe. Alekhin châm thuốc hút, rồi lấy ở túi dết ra tấm bản đồ mới có tỷ lệ xích lớn, trải trên mặt hòm gỗ, loay hoay đo tính rồi đánh dấu bút chì phía trên vùng Shilovychi.
- Chúng ta đang ở đây.
- Một nơi lịch sử! - Tamantsev lầu bầu.
- Im lặng! - Alekhin nói, giọng nghiêm khắc và nét mặt cũng tỏ vẻ nghiêm chỉnh hơn. - Đề nghị nghe mệnh lệnh! Các đồng chí có thấy khu rừng không? Đây, ở điểm này. - Anh vừa nói vừa chỉ vào bản đồ. - Vào hồi mười tám giờ năm phút chiều qua, từ đây có làn sóng ngắn lạ phát lên không trung.
- Lại thế nữa cơ ư? - Blinov hỏi với giọng hoàn toàn không tin.
- Đúng thế đấy.
- Thế còn nội dung? - Tamantsev hỏi luôn.
- Dự đoán là nó phát lên từ ô vuông này, - Alekhin làm ra vẻ không nghe thấy câu hỏi của Tamantsev và nói tiếp: - Chúng ta sẽ... Thế En Phe (N.F.) nghĩ gì không? - Tamantsev lại hỏi.
Đó là câu hỏi thông thường của anh. Anh hầu như lúc nào cũng muốn hỏi: "Thế En Phe nói gì?.. En Phe nghĩ gì?.. Thế anh đã báo cáo với En Phe chưa?..."
- Tôi không biết, đồng chí ấy không có ở đây, - Alekhin đáp. - Chúng ta sẽ xem xét khu rừng...
- Thế nội dung bức điện? - Tamantsev lại hỏi.
- Chúng ta sẽ xem xét khu rừng, - Alekhin cao giọng nhắc lại. - Cần phải phát hiện ra các dấu vết - những dấu vết thật mới, không lâu quá một ngày đêm. Các đồng chí hãy nhận và nhớ lấy khu vực mình.
Anh lấy bút chì vạch mấy đường chia phần phía bắc khu rừng ra làm mấy ô vuông, chỉ cho các sĩ quan và giải thích tỉ mỉ phương hướng rồi nói tiếp:
- Chúng ta sẽ bắt đầu từ ô vuông này. Ở đây cần phải xem xét thật cẩn thận và tiến về vùng xa hơn. Việc lùng sục sẽ tiến hành đến đúng mười chín giờ. Cấm không ai được ở lại trong rừng sau giờ đó! Tập hợp ở Shilovychi. Xe sẽ đậu ở gần rìa rừng, - Alekhin chỉ tay về phía hướng xe đậu. Cả Andrei và Tamantsev đều nhìn theo hướng tay chỉ. - Không ai đội mũ và đeo quân hàm, các giấy tờ đều để lại xe, vũ khí phải đeo kín đáo! Nếu gặp bất cứ ai trong rừng đều phải hết sức cẩn thận và tùy tình hình mà hành động.
Tamantsev và Blinov lật cổ áo cởi quân hàm cất đi; Alekhin rít một hơi thuốc và nói:
- Không được lơ là một phút giây nào cả! Luôn luôn để ý đến mìn gài và khả năng bị tấn công bất ngờ đấy. Phải nhớ là chính cậu Basos đã bị chúng nó giết ở đây, ở khu rừng này.
Vứt mẩu thuốc lá xuống đất, anh nhìn đồng hồ, đứng lên và hạ lệnh:
- Hành động đi!
❀ ❀ ❀
[1] Dnieper – một sông lớn ở Ukraine. (Chú thích của biên tập viên.)