Tháng Tám Năm Bốn Tư

Lượt đọc: 915 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
13. TRUNG ÚY CẬN VỆ BLINOV

❊ ❊ ❊

Sau những bụi cây phía trước, anh thấy nhô lên mấy mái nhà cũ kỹ, chiếc sào dài mảnh khảnh buộc gầu múc nước và anh hiểu rằng, trước mặt anh là một ấp trại lớn và anh đã ra đến cửa rừng sớm hơn dự định.

Cơn khát cháy cổ đang giày vò anh. Anh quyết dịnh đi vào xóm tìm nước uống và sau đó sẽ quay lại rừng một tiếng nữa.

Vừa đi qua bụi cây, bỗng từ phía trong trại vang lên tiếng chó sủa. Và, đúng lúc đó Andrei thấy một ngôi nhà cũ kỹ thấp thoáng sau hàng cây, chếch về phía bên phải một chút, cách anh độ hai trăm mét, anh phát hiện thêm hai quân nhân cũng đang đi về phía trang trại đối diện với anh. Anh chỉ nhìn thoáng họ trong giây lát, nhưng cũng đủ kịp nhận ra là có một người đeo ba lô và cũng vừa lúc đó họ đã khuất sau ngôi nhà.

Men theo hàng cây rậm để khỏi ai nhìn thấy mình, Andrei rảo bước vòng về bên phải, quanh sang phía kia của ngôi nhà, tới phía có tiếng người nào đó đã hai lần lên tiếng mắng chó, nhưng hình như nó cứ cố sủa to hơn, át cả tiếng người mắng.

Nhắm hướng mái nhà xám xịt và cây sào buộc gầu múc nước cao lênh khênh, Andrei len lỏi qua các bụi cây tiến gần đến và dừng lại tìm chỗ quan sát. Anh không muốn vào gần quá sợ con chó lại phát hiện ra anh.

Anh chọn cây sồi già trước mặt, thân tròn mập, cành lá sum suê. Những bụi cây rậm rạp mọc quanh cây sồi già giống đàn gà con quây quần quanh mẹ. Len qua bụi phỉ tử để đến chỗ cây sồi, anh nhẹ nhàng trèo lên và ngồi nấp trên một cành lá um tùm.

Hai quân nhân vừa cởi áo ngoài, áo may ô cùng nhuộm màu lá cây, vừa vục gầu múc nước giếng ngay trước sân nhà. Nhìn qua quần áo anh biết họ bận quân phục sĩ quan, nhưng quân hàm gì thì Andrei không trông rõ, vì khoảng cách hơi xa. Anh đưa mắt tìm chiếc ba lô, nhưng không thấy, có lẽ họ đã để ở trong nhà.

Ngay lúc đó, Andrei thấy chủ nhà đi ra. Đó là một người đàn ông dáng thấp lùn xấu xí, đi chân đất, mặc quần màu xám, áo sơ mi bỏ trong quần không có thắt lưng. Tay cầm bình sữa, ông ta từ nhà kho đi ra sân, vừa đi vừa quát con chó, nhưng hình như lời quát mắng của ông ta chả có hiệu lực gì đối với nó cả.

Người sĩ quan lớn tuổi có thân hình vừa phải, có lẽ độ bốn mươi tuổi, khuôn mặt tròn trĩnh, nhưng chiếc mũi lại hơi khoằm dài, đôi chân có vẻ ngắn hơn bình thường. Người trẻ tuổi hơn là một thanh niên, tuổi chừng hai mươi, thân hình hơi cao, gầy gò, tóc chải ngược ra phía sau.

Với vẻ hết sức thỏa mãn, họ vừa dội nước rửa mặt, lau người vừa nói chuyện với nhau, còn Andrei mặc dù cố gắng lắng tai vẫn không nghe được gì cả. Con chó – thuộc loại chó săn cao lớn, bị xích ở cửa kho, – thỉnh thoảng lại chồm lên sủa một hồi, nhưng không còn vẻ dữ tợn như lúc đầu.

Chủ nhà lại từ nhà đi ra sân, đi vào nhà kho, rồi lại quay ra, tay bê một đĩa trứng. Hai người sĩ quan theo ông ta vào nhà. Andrei bắt đầu quan sát kỹ trại ấp của chủ nhà.

Ngôi nhà thấp, nom có vẻ dột nát, cửa lớn cũng xây thấp và ba cửa sổ con trông ra sân. Cạnh nhà là kho chứa đồ, nhà chứa có đều làm bằng gỗ nguyên cây. Sau nhà kho là mảnh vườn con trồng khoảng chục cây táo.

Cả nhà ở lẫn các nhà phụ và hàng rào đều xám xịt, vì xây cất đã lâu, mái đã có nhiều chỗ hỏng. Nom tiều tụy và hoang vắng.

Cách xa khoảng trăm mét về bên phải còn có ấp trại nữa thấp thoáng sau hàng cây. Hình như hai sĩ quan từ hướng đó đi lại.

“Họ là ai? Đến đây làm gì? Họ có quan hệ gì với người chủ nhà?...” - Andrei thầm hỏi, suy nghĩ. Trông bề ngoài các sĩ quan này thì không thể có giải đáp rõ ràng cho các câu hỏi trên đây được.

Anh ngồi trên cây, nửa giờ êm ả đã trôi qua, không có một ai ra khỏi căn nhà. Từ xóm bên vọng lại tiếng hát giọng nữ, vẻ dào dạt, tha thiết, nhẹ nhàng.

Cơn khát vẫn giày vò anh, chân tay rã rời, tê dại. Để đỡ mỏi, anh định xoay lại thế ngồi, duỗi thẳng chân xuống và do vô ý Andrei xuýt ngã; nhưng anh đã kịp với tay nắm chắc cành cây ngay trên đầu. Ngay sau đó anh thu mình ngồi im. Hình như con chó đã nghe tiếng cành gãy và chồm lên sủa liền hồi.

Càng sủa, nó càng kéo căng dây xích, chồm người về hướng cây sồi, mặc dầu chủ nhà đã chạy ra sân. Ông ta quát nó, nhưng nó cứ sủa và kéo xích chồm lên.

Mãi lúc đó Andrei mới nhận ra hướng gió từ phía anh thổi vào nhà, do đó, con chó đã ngửi thấy hơi lạ nên nó mới làm om sòm lên thế! Phải chuồn khỏi nơi đây trước khi họ phát hiện ra anh! Anh thấy chủ nhà đi lại phía con chó, có thể, lão ta sẽ tháo xích ra. Andrei nhảy nhào từ trên cây xuống và chạy lao ra cửa rừng về hướng Shilovychi.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 31 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Vladimir Bogomolov

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.