Trời vừa sáng, tôi bỗng nghe có tiếng động trong nhà, sau đó có tiếng mở cửa rất khẽ nhưng đã quen thuộc đối với tôi và từ trong đám khói mờ mờ, tôi thấy Yulia Antonyuk đi ra.
Linh tính đúng là một cảm giác nhạy bén, vĩ đại. Suốt đêm qua tôi hầu như bị lạnh cóng tới tận xương, gân cốt bị mỏi nhừ và rất mệt, nhưng vừa trông thấy bóng dáng Yulia xuất hiện, tôi bỗng như khỏe ra và cảm thấy có đầy đủ sức mạnh sẵn sàng chiến đấu, đầy đủ nghị lực và tinh thần.
Cô ta mặc chiếc áo ngủ dài đến đầu gối, tóc xõa và đi chân đất. Vừa đứng dưới mái hiên, cô ta vừa chăm chú lắng nghe, nhìn ngó rồi đi một vòng quanh nhà, nhìn vào màn sương mù mông đang tan dần tựa như đang nhìn và chờ đợi ai đó. Cô ta nhìn về phía xa xa lại đi vòng quanh sân, đảo mắt nhìn quanh bồn phía, thỉnh thoảng lại dừng để nghe ngóng.
Lát sau cô ta vào thềm, hé mở cánh cửa kêu ken két và nói vọng điều gì đó vào trong nhà. Ngay lúc đó từ trong cánh cửa một người bước ra: một gã đàn ông bận quân phục, khoác áo choàng, tay cầm khẩu tiểu liên.
Tôi giật mình.
Tôi nhìn thẳng vào khuôn mặt, vóc dáng hắn ta và so lại khuôn mặt trong bức ảnh mà tôi đã nhớ kỹ: “Pavlovsky!”
Hắn đã vào nhà như thế nào! Tại sao chúng tôi không hề nghe hoặc thấy được hắn? Chả lẽ vì đêm qua gió to quá chăng!
Có lẽ quanh đâu đây không xa lắm, đồng bọn hắn đang chờ (chúng không ở gần nhà vì vậy Yulia mới mặc áo lót đi ra sân), nhưng bắt nó ngay ở đây, trước mặt cô ta mà không tránh khỏi nổ súng – đó là điều rất thuận lợi đối với tôi về mặt tâm lý là không thể được.
Họ từ biệt nhau bên hàng rào; ôm nhau, cô ta hôn luôn hắn mấy cái, rồi hắn hôn lại cô ta mấy lần và buông ra, đi luôn, không quay lại. Cô ta đứng dựa cột, ba lần theo lấy tay làm dấu thánh giá theo bóng hắn ta và đột nhiên gục đầu khóc nấc lên, nhưng không thành tiếng. Trông họ đứng với nhau, trông họ từ biệt nhau, tôi bỗng nghĩ đến một điều là cô gái sạch sẽ kia nhất định là của chính Pavlovsky.
Và ngay lúc đó, tôi thoáng nghĩ đến Pasha – bộ óc của nhóm tôi. Một lần nữa cậu ấy đã đoán đúng, tôi thầm hoan hô cậu ta.
Lúc Pavlovsky từ trong nhà lần ra, theo thói quen, tôi liếc nhanh nhìn đồng hồ để làm báo cáo. Đúng năm giờ không phút, và tôi bỗng nghĩ rằng: không được rồi... Chả là thủ trưởng tôi không thích kiểu báo cáo áng chừng, cũng không thích những con số tròn trĩnh và, nếu như trong báo cáo, anh viết là 5.00 giờ đúng, thì thể nào ông ta cũng cau mày, và quả quyết rằng, đó là cái thứ thời gian bịa, lấy hú họa mà thôi.
Do đó, tôi đã quyết lùi thời gian sẽ ghi trong báo cáo là bốn giờ năm mươi tám phút...
Pavlovsky không đi vào rừng, mà đi thẳng từ nhà men theo ven rừng qua trước mặt tôi mấy chục mét.
Tôi trông rõ khuôn mặt rắn rỏi, có vẻ kiêu căng của hắn và không một mảy may ngờ vực gì về trí nhớ của mình, về tên Pavlovsky này, vì trí nhớ tôi vẫn bám chặt hình dáng nó. Nhưng theo thói quen tôi vẽ chân dung y bằng ngôn ngữ.
Thân hình cao, vóc dáng trung bình, tóc màu nâu nhạt, trán rộng, mắt ghi nhạt, khuôn mặt trái xoan, lông mày giao nhau hình cánh cung, rậm, mũi thẳng, miệng vừa phải, hai mép có đường chỉ gãy góc; tai gãy góc, vành tai hẹp. Không có vết tích gì đặc biệt trên mặt.
Tất nhiên, lúc này tôi không thể phân biệt được màu mắt và những chỉ tiết khác. Nhưng nói chung, tất cả những đặc điểm tôi nhớ được đều rất khớp.
Phải nhận rằng, hắn là một gã đàn ông khỏe mạnh, đẹp và rất tự chủ.
Phụ nữ rất thích những tay đàn ông như vậy và ngay đàn ông với nhau cũng phải có ấn tượng tốt khi mới gặp... Pavlovsky, hắn cũng là Volkov, là Trofimenko, mà cũng là Gribovsky, Kazimir. Hắn cũng là Ivan, cũng là tên Vladimir, Kazimierz, khi thì phụ danh là Georgievich mà cũng là Iosifovich. Có thể hắn còn nhiều tên họ khác nữa... Chín lần được ném vào đất nước ta và đều thoát cả, đã từng được bốn cái chữ thập ngoặc của bọn Đức... Rất nguy hiểm khi bị bắt giữ...
Tôi nhớ rõ tất cả những gì đã được phổ biến, hướng dẫn trong việc truy lùng, nhớ cả giọng nói của thủ trưởng rằng, hắn bắn súng rất tốt, nắm vững tất cả những thủ đoạn tự vệ và tấn công và hắn sẽ kháng cự đến cùng. Được thôi, để rồi xem sao... Và dù không nhìn rõ hẳn, tôi cũng tin rằng chả dễ gì bắt hắn, rồi buộc lòng phải bắn bị thương hắn thì lấy gì mà băng bó, vì tôi chỉ có một cuộn băng cá nhân thôi?
Trang bị của hắn không chê vào đâu được, hắn vận quân phục tuy không mới lắm, nhưng cũng không phải là cũ. Đội mũ sĩ quan màu cỏ úa, có gắn ngôi sao nhỏ, vận áo khoác sĩ quan, tay cầm khẩu tiểu liên kiểu PPS băng đạn cong và chân đi đôi ủng da bò rất tốt.
Đi đến cuối khu rừng thưa, hắn quay lại và giơ tay vẫy chào Yulia – lúc đó đang ôm cột rào, khóc nấc lên, miệng há rộng, tuy vậy, tiếng nấc vẫn không nghe rõ lắm. Có vẻ như cô ta đã biết rằng, hắn là ai và điều gì đó đang chờ hắn, nếu hắn bị bắt.
Tất nhiên tôi đã dự kiến tất cả những gì tôi phải đối phó với Pavlovsky. Nếu chạy, tôi sẽ đuổi kịp hắn, nó sẽ không thoát khỏi và nếu cần vật nhau, chắc chắn tôi sẽ thắng. Còn nếu cần bắn nhau thì tôi cần phải thấy rõ thế lợi của hắn là: hắn sẽ làm tất cả để giết tôi, còn tôi thì, trái lại, phải bắt sống nó. Mặc dầu là nếu nó không phải là tên điện báo viên mà là tổ trưởng. Tên nhóm trưởng cũng cần thiết cho mánh khóe phát tin giả! Cái chủ yếu là điện giả. Trong trường hợp bất đắc dĩ, có thể không cần tên thứ ba cũng được. Nếu như biết rõ được, tên nào là nhóm trưởng, tên nào là điện tín viên và tên thứ ba là đứa nào!
Tôi liếc nhìn lại về phía bụi cây nơi Luzhnov và Fomchenko đang nấp. Đáng lẽ, theo quy định, họ phải bắt chéo hai cành cây giao nhau để báo hiệu cho tôi biết, nhưng dấu hiệu đó không thấy có. Họ ngủ quên hay là có chuyện gì xảy ra vậy. Tôi có thể khẳng định rằng, hắn đi vào nhà từ phía họ, nếu không thì nhất định tôi không thể không thấy nó được. Quả là những người giúp việc không chê vào đâu được!
Tôi có thể bí mật ra hiệu cho họ được, nhưng tôi không muốn. Không phải vì tôi muốn tự mình làm lấy tất cả mà vì rằng, cái quyết định trong việc bắt giữ này là sự thông thạo chứ không phải ở chỗ đông người. Tôi hoàn toàn tin ở mình, còn họ thì có thể làm nhiều điều xằng bậy không chút e thẹn.
Pavlovsky đã khuất sau bụi cây rậm. Theo như tôi đoán chắc, hắn đang định đi về phía rừng sồi để rồi từ đấy đi ra cửa rừng. Để áo khoác và túi đạn lại trong bụi cây, cầm khẩu tiểu liên trong tay, tôi cố không để một tiếng động nào, luồn đi theo sau nó độ năm chục mét trên một đường song song với nó.
Và suốt trong thời gian đi theo nó, luôn luôn làm dịu sự sốt ruột của mình. Tôi nóng lòng theo dõi nó trong hành động.
Theo dõi, bám sát nó trong khu rừng Shilovychi rậm rạp này, quả thật không phải là chuyện dễ và tôi chỉ mong nó gặp đồng bọn ở đâu đây, còn về phần mình, tôi sẽ lợi dụng sự bất ngờ để tấn công vào chúng. Và, nếu như số phận không đùa giỡn, không trêu chọc tôi thì có thể coi như chúng đã ở trong tay tôi.
Những bụi cây bồ đào cao, rậm đã thay thế bằng những bụi cây thấp, thưa hơn và, phía trước hiện rõ cánh đồng mờ đục sương sớm bàng bạc. Pavlovsky đi thẳng về rừng sồi, lầm lũi bước nhanh không hề quay lại sau, nhưng tôi vẫn không thể vì thế mà lộ liễu theo dõi sau nó được. Và, cũng không may là: không có tên thứ hai, không có tên thứ ba, như vậy là chỉ phải tự mình làm lấy.
Chọn được chỗ thuận tiện, tôi luồn vào bụi cây thấp, và kéo nòng khẩu tiểu liên “Schmeis” xuống, tay trái cầm khẩu súng lục Walter, giơ lên, thét lớn:
- Đứng lại! Không được động đậy! Kháng cự sẽ bắn ngay!
Hắn quay phắt lại và đưa ngay nòng khẩu tiểu liên về hướng tôi và trong khoảnh khắc đó hắn đã xác định được khoảng cách giữa tôi và hắn, chúng tôi cách nhau khoảng bốn lăm năm mươi mét gì đó.
- Anh là ai! Đưa chứng minh thư! - vừa bước lên phía hắn, tôi vừa lớn tiếng hỏi, cố làm ra vẻ hốt hoảng trên vẻ mặt và trong giọng nói.
Quả thực trong tình huống đó, tôi lại đòi xem chứng minh thư ở một khoảng cách như vậy thì thật là ngây thơ và ngốc nghếch, nhưng tôi lại cốt làm như vậy.
Tôi nhìn thẳng vào mắt hắn và thấy ngón tay hắn đã nằm trong vòng cò và hắn đang bình tĩnh nhắm vào tôi. Hắn, một người được trang bị tiểu liên và rất vững tin ở mình, còn tôi thì chẳng khác gì một mục tiêu sống trước mắt hắn, một anh lính mới đang lao vào một cuộc chơi dại dột.
Tôi cũng tin rằng, hắn làm sao mà biết được tôi đã có thể bắn hai ba viên đạn trúng chiếc hộp sắt tây tung lên không và trong những năm chiến tranh vừa qua, đã từng bắt sống hàng trăm tên gián điệp nhảy dù trong khi chúng biết rất rõ rằng, trong trường hợp bị bắt người ta trừng trị như thế nào, cho nên kháng cự hết sức quyết liệt như những người bị kết án tử hình.
Tôi đã phát hiện thấy hắn định bắn và có lẽ, trong khoảnh khắc tôi bổ nhào vào bụi cây cũng là lúc nòng súng rung lên. Lá cây rơi lã tả xuống người và tôi thấy hông mình bị nóng lên – dầu sao thì cũng có cảm giác như vậy!
Mấy viên đạn vút qua sát người tôi, suýt nữa thì hắn hạ được tôi, quả là một tay khá – không phải là ngày nào cũng có thể gặp được một đối thủ như vậy; và ý nghĩ đó làm tôi thán phục nó.
Tôi ngã xuống và giả vờ rên to lên, vừa bò nhanh sang trái khoảng mười mét, nằm sau bụi cây rậm. Và, hơi nhỏm người trên cỏ ướt, sau bụi cây, sửa khẩu tiểu liên ở tư thế sẵn sàng, tôi lại giả vờ rên rỉ, chống úp bàn tay xuống đất nhìn về phía tôi vừa ngã.
Cái kiểu giả chết này tôi đã áp dụng nhiều lần và lần này cũng vậy, tôi khẳng định rằng, Pavlovsky nhất định cho tôi đã bị thương nặng và nhất định hắn phải quay lại chỗ tôi nằm để bắn chết và lấy giày tờ, tài liệu của tôi.
Hắn đang đi về chỗ tôi ngã và do đó hắn sẽ dơ sườn ra cho tôi và từ sau bụi cây này tôi sẽ cho nó hai viên và tước súng của hắn. Chỉ cần hắn quay hông lại phía tôi trong khoảnh khắc chứ không phải là dơ ngực ra cho tôi.
Nhưng ngay lúc đó sự việc lại xảy ra hoàn toàn bất ngờ.
- Bỏ vũ khí xuống!.. Dơ tay lên!.. – tôi bỗng nghe hai tiếng thét lớn và vội đảo mắt nhìn, liền thấy Luzhnov và Fomchenko. Họ cầm tiểu liên đang từ trong bụi cây cách tôi độ bảy chục mét chạy lao tới. Thế tức là họ không ngủ mà chỉ quên để ám hiệu thôi. Nhưng giờ đây, tại sao họ lại xông ra khi không có hiệu lệnh của tôi?!
Pavlovsky liền lia mấy loạt súng về phía họ. Họ ngồi thụp xuống, nhưng Luzhnov có vẻ như sắp ngã, hoặc có thể là tôi cảm thấy thế và tôi đánh giá đúng tính nhanh trí của Pavlovsky.
Dĩ nhiên, hẳn đã hiểu rằng: hắn đang sa vào ổ phục kích và rõ ràng hắn không thể liều được vì dầu sao thì một phải chọi ba, do đó hắn đã lao mình chạy quay lại về phía rừng cây bồ đào chứ không phải về rừng sồi. Và hơn thế nữa, đúng lúc đó, giữa tôi và Luzhnov với Fomchenko tạo thành một đường thẳng với hắn nên không thể bắn hắn được, còn hắn thì nhờ thế nên có thể dễ lẫn vào rừng cây rậm.
Cần phải cản hắn lại ngay tức khắc! Tôi kéo khẩu Schmeis, ngắm vào dưới đầu gối hắn, bóp cò và lia tiếp sang phải rồi sang trái. Trong nháy mắt đó hắn hơi rùng mình, có vẻ như va phải một vật chắn vô hình nào đó và ngã vật vào một bụi cây. Và nhìn theo kiểu ngã của hắn, tôi hiểu rằng, không phải đạn đã trúng chân và đã đúng vào nơi tôi định bắn – khuỷu gối.
Tôi lao về phía hắn, và vừa chạy, tôi vừa xác định qua tiếng nổ, hắn đã bắn liền một loạt 27 đến 30 viên đạn và bây giờ hắn nhất thiết phải thay băng. Từ phía khác, Luzhnov và Fomchenko cũng đang phóng đến. Trên vai áo Luzhnov có vết máu đen sẫm. Tôi lo lắm, anh ta đã bị thương và tôi suýt bật cười. Họ đang chạy kiểu dích dắc lại đúng như tôi đã dạy hôm nọ, nhưng giờ thì cần gì kiểu chạy đó?! Thật là máy móc, có ai nhắm bắn họ lúc này nữa đâu!
Tôi thấy Pavlovsky trước hết. Hắn nằm ngửa, nét mặt căng thẳng và đang cuồng quýt lắp băng đạn mới vào súng. Cách hắn có mấy mét và tôi lao đến ngay lúc đó, một sự việc hoàn toàn không thể ngờ được, không thể đoán trước được đã xảy ra: tôi chưa kịp lao đến tước vũ khí của hắn thì hắn đã bất thần dí mũi súng vào yết hầu, bóp cò…