5. TRUNG ÚY CẬN VỆ ANDREI BLINOV –
NHÂN VIÊN TRUY LÙNG TẬP SỰ
Khu rừng này với những đường mòn rậm cỏ và các bụi cây khó mà len chân được, trông thật hoang dại, nhưng không phải là hoàn toàn không thể đi được nếu như chỉ đứng ngoài nhìn vào. Nó đã bị chiến tranh hủy hoại, đốt cháy nhiều quãng khá lớn.
Andrei đi vào rừng. Trên đường đi anh đã gặp xác bọn lính Đức mặc quân phục các binh chủng khác nhau nằm rải rác đây đó; anh nhìn thấy những hòm đạn và túi dết nhà binh, nhìn thấy những mảnh giày bảo hoen ố và những vỏ bao thuốc lá, những chiếc bị-đông lăn lóc cạnh những chiếc ga-men, rồi những vỏ rượu Rhum, những khẩu súng trường và tiểu liên nòng cháy xém, nhìn thấy một chiếc mô-tô cháy nằm cạnh một xe ngựa bốn bánh, rồi các khẩu súng cối không có đẽ và thậm chí cả một khẩu đại bác Đức nằm gục đầu trong rừng.
Nhưng rõ ràng là tất cả những cái đó không liên quan đến những điều anh đang tìm kiếm nên anh đã đi qua không chút ngập ngừng.
Duy có một lần, vào một buổi sáng, trên đường đi buộc anh phải dừng lại xem xét một xác chết với bộ quân phục đã bạc màu và những vòng dây thừng lớn trói vòng quanh cổ. Rõ ràng người chết bị treo hay bị bóp cổ, nhưng là ai?.. Ai giết?.. Và vì sao?..
Andrei quả là chưa hề gặp một khu rừng nào có nhiều nấm và các loại quả như ở đây. Những cây hắc mai tím sẫm, những chùm dâu tây chín mọng trông cũng đủ biết là ngọt lịm, nhưng anh không hề hái một quả nào cả. Anh thầm hứa với mình là lúc nào khám phá được điều cần thiết thì mới cho phép mình ăn một bữa thỏa thuê. Tuy nhiên, những dấu vết mới nhất của con người trong một vài ngày qua hình như không có ở trong khu rừng này. Không có một dấu chân, không có một mạng nhện nào bị phá rách, không có dấu vết của một bếp lửa hoặc vỏ hộp đựng thức ăn, không có cành cây mới gẫy; nói chung không có bất kỳ dấu vết gì mới cả. Trên toàn khu rừng và hình như trên toàn trái đất này chỉ có sự im lặng diệu kỳ ngự trị mà thôi. Bầu trời xanh thẳm, không một gợn mây, rực nắng. Khi vừa từ trong bóng cây bước ra ngoài nắng, những tia nóng mặt trời như xuyên qua áo, đốt vai và lưng anh nóng rực. Mãi đến trưa, anh mới dừng chân ngồi nghỉ dưới bóng cây bên bờ suối, giở đổ hộp khô ra ăn với bánh mì đen, ăn xong anh uống qua mấy ngụm nước, rửa mặt, quấn lại vài bọc chân và tiếp tục vào rừng lùng sục. Không một phút lơi là quan sát những trái mìn của địch gài lại, nhưng mãi đến gần chiều anh mới gặp mấy trái ở quãng lối mòn giao nhau trong rừng. Từ xa anh đã phát hiện ra một đám cỏ vàng úa độ bằng chiếc khăn tay. Anh nhẹ nhàng lại gần, nằm nghiêng bên cạnh, cẩn thận nhổ lớp cỏ phủ trên, khơi đất ra và khéo léo luồn ngón tay vào ở khóa, xoay khẽ và tất cả chỉ độ hai phút sau, anh đã tháo xong chiếc kíp nổ quả mìn sát thương bộ binh, ký hiệu S-34, rồi vứt nó vào bụi rậm. Đi tiếp tục được độ hai chục mét anh lại phát hiện thấy một đám cỏ úa vàng nổi lên giữa thảm cỏ xanh rờn. Anh hoàn toàn không cần đến sự hướng dẫn hôm trước của đồng chí sĩ quan chuyên mìn. Trong trung đoàn chiến đấu ở tỉnh Smolensk và Vitebsk anh đã từng gặp và tháo hàng trăm, có khi hàng ngàn quả mìn loại này. Anh có thể nhắm mắt lại hoặc tháo kíp mìn trong đêm tối và, ngay giờ đây, anh có thể làm được việc đó sau một cuộc cuốc bộ tám giờ liền mà chưa thu được kết quả gì, nhưng anh bỗng nghĩ: tháo làm gì? Ích lợi gì? Nếu như ở mặt trận việc tháo gỡ mìn là hoạt động chiến đấu chính của trung đội, thì việc đó ở đây chẳng ai quan tâm đến, vì rằng, người ta còn bận tới mục tiêu khác, mục tiêu truy lùng điện đài bí mật và bọn điệp viên. Đó là đặc điểm nổi bật của khu vực, nơi đang diễn ra những cuộc truy lùng. Nghĩ vậy, anh đã quyết định không để mắt thì giờ vì chuyện gỡ mìn, nên hai quả sau anh chỉ bẻ cành cây làm dấu báo hiệu mà không cần tháo gỡ nữa. Rồi anh lại tiếp tục đi, kiên nhẫn len lỏi theo con đường mòn đầy cỏ rậm. Vừa len lỏi vừa gạt các cành cây, lại phải phủi những mạng nhện bám đầy mặt, đôi khi hầu như phải bò qua các bụi cây quá thấp. Cố gắng không bỏ sót một chi tiết nào, anh luôn quay đầu nhìn tứ phía, cổ anh mỏi nhừ.
Khẩu súng lục quá nặng kéo xệ túi và đập đập vào bắp đùi, áo và quần dính bết vào người vì mồ hôi, chân mỏi nhừ và nóng hầm hập trong đôi ủng da.
Đã mấy tuần nay anh và các đồng đội của anh mỗi ngày chỉ được ngủ khoảng bốn năm tiếng đồng hồ trong cảnh chập chờn, thấp thỏm. Cái cảnh thường xuyên mất ngủ đã làm mọi người hầu như kiệt sức, kể cả anh chàng Tamantsev hộ pháp, còn Andrei thì cứ như không nhấc nổi đôi chân nữa. Bây giờ anh chỉ có một ước ao là được ngủ cho thỏa thuê: hễ nghỉ là nằm vật ra bất cứ chỗ nào đó để ngủ, ngủ và chỉ ngủ thôi. Cố kìm cơn buồn ngủ, lê đôi chân nặng trĩu, mỏi nhừ, anh kiên nhẫn bước từng bước nặng nề theo vệt đường mòn trong cỏ rậm...