Tháng Tám Năm Bốn Tư

Lượt đọc: 915 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
14. TAMANTSEV

❊ ❊ ❊

Tôi lục soát đến gần một giờ nữa để tìm mẩu thuốc lá, nhưng không thấy gì hơn.

Quan sát tất cả mọi hiện tượng ở đây, tôi có thể nói chắc chắn là, khoảng hôm kia, đã có tới hai, ba người đến ngồi nghỉ, hút thuốc và ăn trưa ở đây.

Tuy nhiên chúng như những con chim sẻ chỉ sà xuống đây chốc lát và hết sức thận trọng. Tại nơi ngồi nghỉ, chúng không để lại một dấu vết gì như mẫu giày, mẩu thuốc hút dở hoặc thức ăn thừa. Hai quả dưa chuột chỉ cần dở được quẳng ra xa, sát tận ven lùm cây rậm, một que diêm và chút tàn thuốc lá đã quẳng dưới bụi cây, quả thực là những vật không dễ gì phát hiện được nếu không tìm kiếm thật tỉ mỉ và kiên nhẫn.

Sự phòng xa này của chúng càng làm tôi tin chắc rằng, những kẻ đến đây đã cố làm mọi cách để khỏi bị theo dõi và, hơn thế nữa, làm tôi hy vọng là đã đến được đúng chỗ chúng nó phát đài lên không trung. Mặc dù từ khoảng rừng này đến nơi phát tín hiệu cách nhau không dưới một kilômét.

Tôi thử hình dung hành động của những kẻ này và mở máy ra khi đã quan sát và xác định rằng, chính tên hiệu thính viên ngồi ở chỗ đám cỏ bị dập Lại phải cởi ủng ra lần nữa, tôi lần theo các cây cao từ tây sang tây bắc, chăm chú xem kỹ từng cành cây từ thấp lên cao, nhưng cố gắng của tôi cũng chả phát hiện được dấu vết gì của dây ăng-ten ở đây cả.

Nếu như những phỏng đoán của tôi không đúng và những kẻ đã đến đây hôm kia không có điện đài thì sao? Tôi đi chân đất, đứng giữa lùm cây thưa, căng óc ra suy nghĩ, phán đoán.

Tôi hiểu rằng, từ các quả dưa chuột, đến những que diêm và tàn thuốc chưa thể coi là kết quả chính của tôi. Nhưng dù sao đây cũng là những chứng cứ hiện vật nhỏ nhặt trong cái thế giới bí hiểm này!

Trong phút trầm ngâm, tôi bỗng để ý nhìn kỹ hai cây sồi con cách chỗ cỏ nhàu nát khoảng mười lăm bước. Tôi không định trèo lên, vì sợ chúng không chịu được sức nặng của tôi, hơn nữa, chúng ở khá xa cái dây ăng-ten đang làm tôi căng đầu.

Tôi quyết định vịn cành xem. Và chả khó khăn gì lắm, tôi đã vịn cành chạc ba cao độ bốn mét và cẩn thận xem xét cả hai nhánh cây thì thấy cái điều mà tôi cần tìm, những vết vỏ cây bị xước còn mới, vết dây ăng-ten được tung lên và kéo căng còn in hằn vào vỏ cây.

Trong khu rừng bao la âm u này, vẻn vẹn chỉ có ba người trong vòng hai ngày đêm lùng sục đã phát hiện ra địa điểm đài phát thì cũng có khác gì đã tìm ra chiếc kim trong đồng cỏ khô. Tôi mừng như chính mình trúng số xổ mười vạn rúp. Tôi tự hoan hô tôi, và vì quá sung sướng, tôi như muốn reo lên: Ta là người vĩ đại nhất!"

Vui gì thì vui còn công việc thì vẫn là công việc. Tháo chiếc tu huýt, tôi đưa lên miệng thổi, bắt chước tiếng chim đa đa:

- Ti-u... Ti-u-u-ti... Ti-u-u-ti... Ti...

Tôi im lặng độ nửa phút rồi thổi lần nữa và ngay sau đó, từ xa vọng lại tiếng đáp lại.

- Ti-i-ti-i-ti-u-ti... Ti-i-ti-i-ti-u-ti...

Tiếng tu huýt gọi nhau của chúng tôi đã ước định như sau: Yêu cầu đến ngay chỗ tôi, và đáp là: Tôi đến ngay. Đại úy đã nghe tiếng gọi của tôi và sẽ băng rừng đến đây. Nghe tiếng tu huýt của anh, tôi ước đoán anh cách chỗ tôi độ khoảng hai kilômét.

Trong khi chờ đợi, tôi vẫn tiếp tục tìm kiếm thêm. Dưới mấy gốc cây, tôi lại phát hiện thêm mấy mẫu thuốc lá cuốn và dúm tàn vụn. Tôi lại nghĩ đến sự cảnh giác và thận trọng của những kẻ đã đến đây. Tôi cẩn thận thu lượm các mẩu thuốc lá còn lại và thỉnh thoảng lại làm giả tiếng chim đa đa gáy để đại úy biết hướng tìm đến.

Pasha chưa đến nhưng quả là ngoài sự mong chờ của tôi, có mấy chú đa đa đã sà xuống: một con mẹ và hai con con ríu rít vỗ cánh và vung vẩy những chiếc đuôi màu nâu sẫm điểm trắng, đen rất đẹp. Chúng bay chuyền từ bụi này sang bụi khác ríu ra, ríu rít tìm con chim bạn vừa gọi chúng, nhưng bỗng phát hiện ra tôi – con người – nên chúng lại hốt hoảng bay vù đi.

Pasha không giấu nổi vui mừng của anh. Không nói gì cả, tôi lặng lẽ đưa cho anh xem hai quả dưa chuột, tàn thuốc lá vụn và tiếp đó chỉ cho anh xem dấu vết dây ăng-ten. Anh xem kỹ vết xước trên thân cây và không giấu nổi vui mừng, anh ôm lấy tôi. Tôi biết rõ đó không phải thói quen của anh, tôi hiểu giá trị của hành động này.

Sao, tiếp tục tìm thêm chứ? - Tôi hỏi nhỏ đại úy.

Chúng tôi tiếp tục lục soát một lần nữa các bụi cây, xem xét kỹ các vết đường mòn trong vòng bán kính năm trăm mét, nhưng tuy vậy, cũng chả thấy gì thêm. Hình như những kẻ nào đó sau khi đã truyền xong bức điện liền biến đi trong không trung chứ không phải là trốn đâu trong rừng này nữa. Về mặt lý thuyết, thì hình như không có khả năng không để lại dấu vết, nhưng đó chỉ là lý thuyết...

Tôi biết rằng, hôm nay vào lúc nửa đêm ở Mátxcơva sẽ biết được tin chúng tôi đã phát hiện ra địa điểm phát sóng của đài bí mật trong khu rừng rậm bao la và vắng vẻ này, và trong bức điện báo cáo đó tất nhiên sẽ nhắc tới tên tôi. Kể ra điều đó quả là tốt thật, nhưng rồi sau đó thì sao?..

Thực tế, hàng chục câu hỏi đã được đặt ra, mà ngay bây giờ chúng tôi phải giải đáp. Tuy nhiên có thể có ba câu hỏi chính yếu, quan trọng nhất mà chúng tôi chưa thể trả lời rõ ràng được:

bọn chúng từ đâu đến và rút lui đi bằng cách nào?

chúng có bao nhiêu người (hai hay ba) và cái chính – chúng là ai?

có ai phát hiện ra chúng trước lúc chúng vào rừng hay không?

Đến chiều, chúng tôi quay về Shilovychi vừa mệt, vừa đói. Bây giờ trước thủ trưởng và Mátxcơva, chúng tôi quả là những thiên thần!

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 31 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Vladimir Bogomolov

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.