Tháng Tám Năm Bốn Tư

Lượt đọc: 854 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
35. DẪU SAO THÌ CŨNG PHẢI ĐÁNH MỘT DẤU CHẤM...

❊ ❊ ❊

Để Blinov ở lại tiếp tục theo dõi, Alekhin đến chỗ Khizhnyak đỗ xe ở đường phố bên cạnh và phóng nhanh ra sân bay trước lúc trời rạng.

Bộ quần áo sũng nước làm anh thấy ngấm lạnh toàn thân, gần suốt đêm cơn lạnh giày vò làm anh run lên như bị sốt rét. Giờ nếu chạy bộ để sưởi ấm thì tốt quá, nhưng anh không còn thời gian nữa.

Thành phố chưa thức dậy. Trên suốt chặng đường ra sân bay, anh chỉ gặp có bốn quân nhân đi một mình – không có một người dân nào – và hai xe tải chở hàng có giấy phép đi lại ban đêm dán trên kính chắn gió trước buồng lái.

Trung tá Polyakov, giống như thói quen khi ở Cục, vẫn mặc va-rơi, không có thắt lưng, cổ áo không cài khuy, đang chăm chú đọc những giấy tờ trên bàn trong phòng làm việc của trưởng ban phản gián quân đoàn không quân.

Nghe tiếng Alekhin chào, ông ngẩng đầu lên và lơ đễnh đáp: “Cậu đấy ư!.. Ngồi xuống đây....”

- Chúng nó đang ở trong nhà, - Alekhin báo cáo.

- Lạnh lắm hả?

- Báo cáo, nếu không cựa quậy luôn thì có lẽ đã chết cóng rồi. - Alekhin cố nói đùa.

- Này, thế thì sưởi đi, - Polyakov nói rồi đẩy cho anh chiếc phích nước màu hồng nhạt, có vẽ phong cảnh vùng nông thôn mà toàn Cục đều biết rõ. - Uống đi, lấy bánh mà ăn...

Alekhin rót một chén nước chè nóng, pha đặc, mùi thơm ấm áp mà chỉ có trung tá mới biết pha theo lối riêng của ông. Anh ngồi xuống, nhón một mẩu đường vuông bỏ vào miệng và khoan khoái nhấp liền mấy ngụm nước.

Trước mặt Polyakov là một tờ giấy với khoảng mười dòng chữ có những dấu chỉ đỏ gạch dưới, xóa bỏ và ngoài lề có hai dấu hỏi bằng bút chì xanh thẫm. Alekhin liếc nhanh và thầm đoán đây là bản thảo bức điện mật gì đó mà anh không được phép nhìn lâu.

Anh biết rằng, trong những tài liệu như thế này đều phải được Mátxcơva duyệt và nếu như đó là báo cáo gửi bộ Tổng tham mưu thì chính Polyakov phải tự tay thảo, phải chịu trách nhiệm và, do đó, Alekhin đã tiếc là anh đến không đúng lúc.

Anh rất khâm phục Polyakov một điều là trong bất cứ tình huống và hoàn cảnh nào ông cũng biết chủ động tập trung suy nghĩ và loại trừ mọi điều cản trở. Và có lẽ, suy nghĩ chính của trung tá trong những phút này rõ ràng là những dòng chữ gạch xóa này đây.

Vừa suy nghĩ, Alekhin cắn chiếc bánh ngọt độc nhất, loại bánh ngọt của nhà ăn sĩ quan còn lại trong đĩa. Anh đói cồn cào đến nỗi ngay bây giờ, nếu được anh có thể ăn liền một lúc mười cái như thế này, và có thể hơn nữa. Anh nghĩ đến những chiếc bánh tương tự lúc ở nhà, nhưng ngon hơn vì làm bằng bột xay ở cối bằng gỗ chứ không phải là máy xay và nướng lò than chứ không phải bếp điện như ở đây.

Anh nhớ một lần vào mùa thu hoặc mùa xuân trước chiến tranh, anh trở về nhà lúc chập tối, người lạnh cóng, nhưng lòng cảm thấy ấm cúng khi nghe tiếng con gái kêu lên vui sướng, rồi món cháo thịt thơm lừng, những chiếc bánh rán nóng bỏng, nước kvass[1] thơm mát... Tất cả những cái đó giờ đây chỉ còn là kí ức, là điều ước mơ mà thôi...

- Hôm qua chúng nó lại vừa đánh điện, - bỗng Polyakov trầm tĩnh báo tin.

- Ở đâu? - Alekhin hỏi, miếng bánh nướng ngẹn tắc ở cổ, vì phải đối đáp đột ngột.

- Cách phía đông khu rừng Shilovychi khoảng ba đến bốn mươi kilômét, - Polyakov ngẩng đầu và Alekhin thấy rằng, toàn bộ tâm trí của ông đều tập trung vào việc truy tầm chiếc đài bí mật kia, - chúng nó vừa đi vừa phát tin, có lẽ là, bằng ô tô. Điều đáng chú ý là trong ba ngày đêm vừa rồi không có một trường hợp nào người ta ghi nhận được một vụ ăn cướp ô tô nào cả.

- Có bản dịch chưa? - Alekhin sốt ruột hỏi.

- Tạm thời chưa có, mỗi lần điện, chúng đều thay đổi mã khóa. Cậu uống đi chứ. Rót thêm vào.

- Cảm ơn đồng chí. Chúng nó đánh vào lúc mấy giờ?

- Vào khoảng giữa 17.20 và 17.45 giờ. Nikolaev và Sentsov lúc ấy đang ở trong thành phố, - Alekhin nói, - và chúng tôi vẫn bám sát họ.

- Về hai anh chàng này thì khỏi phải lo. Đã có trả lời về họ. Tôi cũng không hiểu sao lại nhanh như vậy, hả?.. Người ta bảo tới đây, tới Lida và chả hiểu sao lại để tên thiếu tướng. Lạ lùng thật...

“Thế nào cũng có lúc!” - Alekhin chợt nghĩ ngay đến Tamantsev và nhủ thầm, nếu như không có hành động phiêu lưu này thì chưa chắc đã có điện trả lời sớm như vậy.

Polyakov rút bức điện trong cặp ra và đọc:

- Đại úy Nikolaev và trung úy Sentsov, mà các đồng chí cần kiểm tra, đúng là sĩ quan ở đơn vị 31518. Họ đang được cử đi công tác ở vùng Lida để chuẩn bị lương thực, thực phẩm cho cơ quan hậu cần. – Vậy nên việc họ xuất hiện ở các trang trại là rất dễ hiểu, – Polyakov nhận xét. - Chúng tôi không có nhận xét gì xấu về các sĩ quan mà các đồng chí cần kiểm tra.

- Thế đấy, - chúng tôi phí mất một ngày vô ích! - Alekhin nói, giọng buồn rầu.

- Tôi phải đi Grodno, - Polyakov bỗng báo tin với cái vẻ như câu chuyện đã xong, đêm nay sẽ trở về Cục. Anh phải gọi điện cho tôi... Tôi rất mong nhận được bản dịch mật mã các bức điện thứ nhất và hôm qua. Trưa mai anh rẽ qua đây xem, ông đề nghị, - có thể có tin tức gì mới chăng.

- Có thể, bọn này không phải là những sĩ quan ấy chăng? Có thể trong nhóm bọn truyền tin lưu động đó có bốn tên, và có lẽ hôm qua hai thằng khác đánh điện? Chả lẽ chúng tôi đành phải đánh dấu chấm ở đây ư? Tôi muốn xem mặt họ và kiểm tra giấy tờ của họ, - Alekhin đề nghị và nhìn Polyakov với vẻ tin tưởng là ông sẽ ủng hộ ý kiến của mình, nhưng ông ta đã chúi đầu vào những dòng chữ tẩy, xóa trên bức điện thảo dở. - Tại sao họ lại đi chuẩn bị lương thực, thực phẩm ở hậu cứ của mặt trận khác. Điều đó là không hợp lý và trái với quy định. Cái mà chúng ta quan tâm là xem họ sẽ thông báo gì cho chúng ta về mục đích chuyển công tác của mình ra sao!.. Tôi sẽ xin Ban quân quản cho thêm người giúp việc để đi kiểm tra hai si quan kia, Alekhin vẫn kiên nhẫn đề nghị, – và để khỏi gây nghi ngờ trong hai sĩ quan kia chúng tôi sẽ đi vào kiểm tra các nhà lân cận nữa...

- Thông minh lắm, - Polyakov ngẩng đầu đồng ý. - Nhưng đừng có phí nhiều thời gian thêm nữa đấy!..

❀ ❀ ❀

[1] Kvas hay Kvass là một thức uống lên men làm từ lúa mạch đen hoặc bánh mì lúa mạch đen. Màu của nguyên liệu lúa mạch là yếu tố màu đậm hay lợt của kvas. Tuy là sản phẩm lên men nhưng ở Nga, kvas được liệt là loại thức uống không cồn vì lượng rượu thấp hơn chỉ số 1,2%.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 31 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Vladimir Bogomolov

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.