Tháng Tám Năm Bốn Tư

Lượt đọc: 915 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
31. YULIA

❊ ❊ ❊

Tamantsev cùng hai sĩ quan đáng lẽ phải có mặt trước đây hai giờ rồi. Vừa đợi họ ở nơi hẹn, gắn chiếc cầu gỗ bắc qua con sông nhỏ, Alekhin nằm dài trên mặt đất đã nguội, bên lề một con đường trải đá, vắng vẻ vừa suy nghĩ về công việc và lo âu, phỏng đoán xem tại sao họ lại lỡ hẹn như vậy.

Trời còn sáng, nhưng do có mày đám mây đen sà xuồng nên chiều có vẻ đến sớm hơn.

Bỗng anh nghe tiếng còi xe từ xa và khi tiềng máy nổ đền gần, anh liền chạy ngay ra đường.

Xe vừa dừng hẳn, Tamantsev và hai sĩ quan đi cùng liền vội vã nhảy ra khỏi thùng xe.

- Đại úy Fomchenko, người sĩ quan có đôi vai rộng, đầu chải một đường ngôi từ thái dương phải ra tận gáy, nhanh nhẹn tự giới thiệu.

Người thứ hai, dáng cao, khuôn mặt trẻ hơn, vừa duỗi người ra trước Alekhin vừa giới thiệu: - Thượng úy Luzhnov.

Cũng như Tamantsev, họ đều không đội mũ, choàng áo khoác không tay, mang tiểu liên kiểu PPS và ba lô; riêng Tamantsev còn mang thêm khẩu “Schmeisser” (tiểu liên Đức).

Hình như Alekhin đã gặp hai sĩ quan đến phối hợp này ở ban phản gián Quân đoàn không quân. Thậm chí anh còn nhớ là đã gặp người đại úy đeo chiếc huân chương có một vết thủng do mảnh đạn bắn vào.

- Quay xe lại và giấu vào đây, anh vẫy Khizhnyak ra hiệu giấu xe vào một bụi cây lớn cạnh con đường đất gồ ghề, rồi quay lại nói với các sĩ quan: - Ta đi thôi.

Họ đi theo con đường mòn phủ đầy cỏ, len lỏi giữa những bụi cây lúp xúp, hướng về phía khu rừng mờ mờ ở phía trước. Alekhin và Tamantsev đi trước, theo sau họ là Fomchenko và Luzhnov.

- Sao lâu vậy? - Alekhin hỏi Tamantsev.

- Anh có thể chuẩn bị chỗ cho cái huân chương đấy. - Tamantsev vui - Bọn tôi đã tìm được tung tích hai sĩ quan hôm qua, tay đại úy và trung úy ấy mà.

- Họ là ai vậy? - Fomchenko hỏi, vẻ tò mò khi nghe nói đến chuyện huân chương.

- Những người đang bị theo dõi, - Alekhin giải thích, - hay, nói đúng hơn là, những người đang cần phải điều tra...

- Họ ở đâu?

- Cả hai đã vào ngôi nhà số sáu, đường Vyzvolenya. Xem ra có vẻ như họ đã đến đây nhiều lần rồi. Blinov đang ở lại theo dõi. Theo Ban quân quản cho biết thì đại úy họ là Nikolaev, còn trung úy là Sentsov. Họ từ đơn vị 31518 nào đó đến đây công tác... giấy công tác chỉ ghi chung chung là: thực hiện nhiệm vụ của ban chỉ huy...

- Blinov không cáng đáng nổi đâu, - Alekhin thở dài và nói tiếp, - 31518 là đơn vị nào nhỉ?

- Thuộc mặt trận Belarus thứ hai. Tôi đã điện hỏi. Nhưng trung tá không có ở nhà nên phải chờ lâu như vậy.

- Nếu đúng là họ ở đơn vị ấy thực... nhưng thuộc mặt trận khác thì sao?.. Họ lang thang vào các khu trại làm gì? Khó hiểu thật... Ý kiến cậu ra sao?

- Thái độ họ không có gì đặc biệt, ung dung, bình thản. Xem ra không phải là mới vào quân đội... Nhưng dẫu sao cũng cứ phải theo dõi, - Tamantsev nói... - chính cậu cũng vừa nói là gì họ là những người cần thẩm tra. Có thể là ta chỉ hạn chế trong mức độ đó thôi... Đến sáng mai sẽ có trả lời cụ thể.

- Lại đến sáng thì...

- Không, nhất định sẽ có, - Tamantsev khẳng định. - Tôi đã trực tiếp gọi vô tuyến điện thoại đến cục phản gián mặt trận Belarus thứ hai... Và có nhắc thêm ký hiệu “Thượng khẩn”. Mình đã ký thừa lệnh thiếu tướng...

- Rồi cậu sẽ được vào xà lim sớm, - Alekhin lắc lắc đầu. - Hết chiến tranh, phải phạt giam cậu nửa năm vì cái thành tích này!

- Ừ thì cứ cho đi tù, miễn là được việc đã, hết sức thì ăn cháo kê loãng là cùng chứ gì! - Tamantsev dứ dứ nắm tay. - Cậu biết không, trên đời cũng phải có những lúc phải là đệ tử của chủ nghĩa phiêu lưu chứ, - Tamantsev thở dài, vẻ thú nhận, nhưng cái trước hết là có lợi cho công việc đã!

- Đằng kia đang có dông... - Alekhin quay về phía Lida, im lặng nhìn.

- Đúng đấy!.. Đêm nay sẽ “vui” nhỉ...

Tamantsev ngước nhìn bầu trời tối sẫm, sau lại nhìn về khu rừng trước mặt, tất cả xung quanh có vẻ ảm đạm, hoang vắng. Anh nhận xét:

- Đây quả là nơi nghỉ mát tuyệt diệu. Chả hiểu họ chuẩn bị cho chúng ta ở khách sạn nào?..

Alekhin ra vẻ không nghe thấy gì, vẫn im lặng. - Hãy ra lệnh xếp hành lý lại đằng kia, - Tamantsev vẫn chưa chịu thôi, - cần một cô xoa bóp và các nhà quay phim về thuật sửa móng chân.

- Người ta chờ cậu sốt cả ruột, - Alekhin khẽ nói.

- Thật là thân thiết... Mệnh lệnh nào của Tổ quốc?

- Bắt Kazimir Pavlovsky và tất cả những tên cùng đi với nó, - Alekhin nói, giọng nghiêm chỉnh. - Hắn là ai thế! - Fomchenko lại hỏi; anh có vẻ như là người vừa tò mò, nhưng cũng là người muốn thực sự bắt tay vào công việc ngay. Luzhnov vẫn im lặng.

- Một tên điệp viên của cơ quan tình báo Đức.

- Một con người “khá hiền lành”, - Tamantsev nói chen vào. - Đã chín lần nhảy dù thâm nhập vào vùng ta trót lọt và đã có tới bốn cái chữ thập sắt[1] của bọn Đức tặng... Khi bị bắt, hắn hết sức nguy hiểm. Đã có lần hắn đánh gục ba thằng cả thộn của Ban quân quản và trốn thoát đấy.

- Tôi hiểu rồi. - Fomchenko lấu bầu, vẻ phân vân.

- Sao lại nói anh em ấy là “cả thộn”, - Alekhin lên tiếng, vẻ không đồng tình. - Đó là một sĩ quan và hai vệ binh. Thằng này phải bắt thật lẹ. Tôi sẽ đưa các anh xem ảnh và đặc điểm. - Anh đổi giọng nói với hai sĩ quan mới. - Chúng tôi được biết rằng... - Luzhnov mãi đến giờ mới lên tiếng, - ở đây nhiều phỉ lắm, phải không?

- Nghe nói chúng giết người, ghê lắm, - Tamantsev nói, nhún vai, - nhưng bọn mình chưa hề thấy bóng dáng chúng đâu cả...

Luzhnov xoay khẩu tiểu liên ở tư thế sẵn sàng chiến đấu, do đó, thỉnh thoảng nòng súng lại thúc vào lưng Tamantsev.

- Này, khóa chốt an toàn lại. - Alekhin mỉm cười nhắc. - Anh là phi công à?

- Vâng, phi công, - Luzhnov hơi đỏ mặt, đáp và ấn tay khóa chốt hãm lại.

- Cậu ấy đã bay tám mươi bảy trận rồi đấy, - Fomchenko khoe hộ anh ta. - Phải chuyển nghề ngay sau khi bị thương. Cũng như tôi đây, bị lỗi...

“Thế cơ đấy... tám mươi bảy trận không chiến, thế mà cầm khẩu tiểu liên lại không biết cách. Phi công thế đấy. Thôi được, người ta cho thêm hai người này, phải cảm ơn người ta....”

Họ đi đến cửa rừng và cả bốn người cùng dừng lại sau lùm cây. Trên đám ruộng cách họ khoảng hai trăm mét nổi lên một ngôi nhà gỗ hiền lành và bên trái ngôi nhà đó là hai ngôi nhà phụ nhỏ hơn. Khu rừng hẳn một vệt đen dài sau khóm nhà này.

- Đây là nhà của tên Pavlovsky, - Alekhin chỉ tay, nói.

- Nó bị niêm phong rồi, - Tamantsev nhận xét.

- Đúng... chính tên Pavlovsky bố, chủ nhân khu nhà đó, đã bị bắt và đang bị giam ở Lida, - Alekhin giải thích cho Fomchenko và Luzhnov. - Hiện nay chỉ còn có Yulia Antonyuk, sống trong ngôi nhà nhỏ kia thôi. - Alekhin chỉ tay, nói tiếp.

- Ả ta là ai vậy? - Tamantsev bỗng hỏi, vẻ hấp tấp.

- Một cô gái mồ côi. Từ bé đã sống nhờ ở nhà Pavlovsky, chả ra người ở mà cũng chả ra người nhà, cậu hiểu không? Có một đứa con gái riêng, một tuổi rưỡi.

- Có con với ai? - Tamantsev lại hỏi.

- Người thì đồn rằng có con với bọn Đức, nhưng tôi thì nghĩ khác... Cô ả Yulia này là em ruột vợ Svirid. - Kia, nhà ông ta kia.

- Thế Svirid là ai? - Lần này lại đến lượt Fomchenko vào cuộc.

- Bạn của đại úy đấy, - Tamantsev trả lời vẻ hài hước, - ông ta đã “biếu” chúng mình tên Pavlovsky con đấy.

- Chính là như vậy đấy... - Alekhin mỉm cười, giải thích cho Fomchenko. - Một con người bất hạnh, một người gù.

- Thế còn bà cô thì sao? - Tamantsev bỗng hỏi. - Hình như lão Kazimir có một bà cô ở đâu vùng này?

- Không phải ở đây, mà là ở Kamenka. Mình thích đối tượng Yulia hơn. Nếu chia ra hai nơi phục kích thì chúng ta không đủ lực lượng. Chúng tôi thì sao cũng được, miễn là đã đi săn thì phải có mồi... ở đấy hay ở đây thì cũng thế thôi, - Tamantsev nói và nhổ nước bọt. - Nhưng phải thông minh một chút chứ. Sao lại đi bắt một mụ đần độn như vậy. Yulia có dính dáng gì vào đây? Tại sao tên Pavlovsky con lại nhất thiết phải xuất hiện ở đây?

❀ ❀ ❀

[1] Một loại huân chương của Đức. (Chú thích của người dịch.)

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 31 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Vladimir Bogomolov

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.