Tháng Tám Năm Bốn Tư

Lượt đọc: 854 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
55. CUỘC NÓI CHUYỆN QUA MÁY ĐIỆN THOẠI CAO TẦN

❊ ❊ ❊

Đêm đã qua. Đã năm giờ kém hai mươi phút sáng. Bỗng trong phòng nơi Egorov, Mokhov và Polyakov đang ngồi làm việc, vang lên tiếng chuông điện thoại cao tần. Egorov cầm ống nói.

- Đồng chí trung tướng Egorov phải không? – Trong ống nghe vọng ra tiếng nói khỏe, vang xa đến mấy thước của tướng Kolybanov.

- Phải, tôi nghe đây.

- Anh đang ở đâu thế?

- Tôi không hiểu, - Egorov đáp, và cười về phía ý. - Đồng chí gọi đến đây mà lại hỏi là ở đâu?.. Tôi còn ở đâu nữa! Đang ở trong phòng làm việc của ban tham giản quân đoàn không quân.

- Chúng nó đang hoạt động ngay trước mũi anh đấy!!! – giọng Kolybanov gần như thét lên, giận dữ; vẻ điềm đạm thường ngày như biến đi và người ta nghe rõ cả tiếng ông thở hổn hển vì xúc động. – Đây, ngay trước mặt tôi là bản dịch bức điện mật cuối cùng vừa bắt được của vụ “Neman”. Anh chú ý nghe đây!.. “Chúng tôi đã theo dõi, quan sát... và đã phát hiện được ở sân bay Lida hiện có các loại máy bay sau đây... IL-2 – năm mươi ba chiếc, LA-5 – bốn tám, PE-2 – ba sáu, IAK-9 – năm mốt, LI-ab – bảy, PO-2 – mười bốn!... Anh nghe rõ chưa?! Chúng nó đang hoạt động ngay trước mũi anh đấy!!!

Máu Egorov như sôi lên, ông thở nặng nề, im lặng. Mokhov ngồi cách ông một mét, lẩm bẩm: Chưa phải đã hết đâu và lắc đầu vẻ buồn bực. Polyakov vừa bay từ Vilnius về, đang im lặng ngồi bên bàn, cắm cúi viết, không tỏ vẻ phản ứng gì, chỉ thỉnh thoảng khịt khịt mũi.

Trong ống nghe nhạy và mạnh, tiếng nói của Kolybanov vang lên rành rọt tựa như ông từ phòng bên nói sang chứ không phải từ Mátxcơva xa xôi gọi tới. Egorov cũng hình dung rất rõ vóc dáng gầy gầy, tầm thước, với khuôn mặt điềm đạm ngăm ngăm đen của ông. Ông còn như thấy rõ bộ quân phục cấp tướng và trên ngực áo có đính những cuồng huân chương nữa. Từ trước đến nay, Kolybanov, một con người trầm tĩnh và đúng mực, chưa hề bao giờ có thái độ gay gắt như vậy với mọi người chứ đừng nói gì với Egorov, thế mà lần này lại thế. Egorov cảm thấy rằng, có lẽ đây không phải là bức điện cuối cùng và cũng không phải là đã hết chuyện đâu...

Mokhov giúp Egorov mở hộp thuốc lá đặt trên bàn. Egorov rút một điếu đưa lên miệng, Mokhov đánh diêm đưa cho ông.

- Thượng tướng vừa từ Tổng hành dinh gọi điện cho tôi. – Sau một lát im lặng để lấy lại bình tĩnh, Kolybanov nói tiếp. - Đồng chí ấy sẽ đến và hạ lệnh báo cho anh biết là, hãy chờ điện thoại của Tổng hành dinh.

- Rõ, – Egorov đáp, giọng ngập ngừng, nét mặt lộ vẻ đầy chán nản và lo âu.

- Tôi đoán có thể sẽ có những sự giải thích quan trọng và hơn thế nữa, có thể đó là chuyện không vui đâu! Các anh biết đấy, vụ “Neman” do chính... Anh có hiểu tôi không?

- Rõ, tôi hiểu rồi.

Kolybanov im lặng một lát, rồi lại nói tiếp:

- Này, Alexey Nikolaevich, có lẽ tôi sẽ chưa báo cáo về bức điện này cho thượng tướng biết, trước khi đồng chí ấy nói chuyện với anh. Tôi nghĩ rằng, có lẽ như vậy tốt hơn cho anh.

Mặt Egorov bỗng đỏ tía lên.

- Báo cáo trung tướng, – Egorov nói, giọng khác thường. - Đồng chí chỉ hiểu cho rằng, tôi không phải là người yếu thần kinh đâu, và tôi không cần phải có sự ban ơn như vậy đâu. Toàn bộ công việc của vụ “Neman” do Tổng hành dinh kiểm tra, do đó, tôi thấy đồng chí cứ phải báo cáo ngay cho thượng tướng biết!

- Được, anh cứ suy nghĩ xem, – Kolybanov dịu giọng. - Tôi lúc nào cũng nghĩ trước hết về anh.

- Tôi hiểu điều đó! Cảm ơn đồng chí!

Egorov bỏ ống nghe xuống và chưa kịp quay đi thì ngay lúc đó, chuông lại réo vang.

- Egorov?.. Có gì mới không? - Trong ống nghe vang lên giọng nói của thủ trưởng Tổng cục phản gián.

- Báo cáo đồng chí thượng tướng, rất tiếc, chưa có tin tức gì đáng phấn khởi cả... Chúng tôi đang làm tất cả những gì có thể được...

- Trưa nay tôi sẽ đến chỗ các anh. Các anh có cần những giúp đỡ gì cấp bách không?

- Cấp bách ấy ạ?.. Một đội tác chiến mạnh và trước nhất là chuyên viên lùng sục. Chúng tôi hết sức cần những người nhận dạng. Đặc biệt cần những chuyên viên phân tích vô tuyến điện. Những người hiểu biết nhiều về bọn gián điệp ở các trường gián điệp Varsaw và Koenigsberg.

- Tôi sẽ làm ngay! Trong vòng ba giờ nữa, tôi sẽ tập hợp từ các mặt trận và họ sẽ tới sân bay Vilnius và Lida. Khoảng ba trăm sĩ quan phản gián... trong đó sẽ có năm mươi chuyên viên lùng sục... Tôi không dám hứa cung cấp đủ số người nhận dạng đâu, nhưng bất cứ ai có thể rút đi được, tôi sẽ huy động ngay cho các anh... Phải sử dụng ngay những người được cử đến, không được nghỉ ngơi gì hết, các sĩ quan phải được cử làm các nhóm trưởng truy lùng hỗn hợp.

- Rõ, chúng tôi đã làm như vậy.

- Trong lúc chờ đợi, các anh phải nghiên cứu ngay kế hoạch hành động cho họ, phải phổ biến thật kỹ tình hình ngay ở sân bay Lida và Vilnius.

- Rõ.

- Còn cần gì nữa không?

- Nếu có thể được thì hết sức yêu cầu đồng chí cấp cho mười bộ máy tìm hướng đài di động.

- Tôi hứa sẽ có. Bao giờ thì bộ đội sẽ sẵn sàng hành động?

- Phải sau hai giờ rưỡi nữa.

- Các anh phải làm ngay sáng nay đi, một giờ, cùng lắm là một giờ rưỡi. Đồng chí thượng tướng, tôi thấy cần nhấn mạnh một lần nữa rằng, chúng tôi thấy không cần thiết phải dùng lực lượng lớn lùng sục, ít nhất là trong hai ngày tới. Chúng tôi hết sức yêu cầu...

- Không cần phải nhắc lại với tôi như vậy! – Giọng ông bỗng có vẻ cáu kỉnh. - Không phải tôi muốn thúc bách việc này. Nhưng tình hình bắt buộc phải hành động gấp... Ý kiến các anh về vụ “Neman” hiện giờ ra sao? Polyakov nghĩ thế nào? Mokhov có đồng ý với anh không?

- Ý kiến chúng tôi là thống nhất, và trong ba giờ nay nó vẫn không thay đổi. Chúng tôi cho rằng, hôm nay hoặc chỉ ngày mai thôi, chúng tôi sẽ bắt được chúng.

- Ngày mai? Phải loại trừ cái ngày mai đó ra. Trong tình hình này, chúng ta chỉ còn có hôm nay thôi, không được kéo dài thêm một giờ nào nữa!

- Thế nào là loại trừ ra? Thế thì làm sao chúng tôi có thể thực hiện được cả hai tình huống. Báo cáo thượng tướng, chúng tôi phản đối...

- Thời hạn này không phải do tôi quyết định đâu. Anh hiểu chứ?

- Tôi không thể hiểu được! – nghỉ một lát, Egorov nói tiếp, – thậm chí nếu như đến sẩm tối chúng ta mới tóm được cái hạt nhân của nó, tức là tên nhóm trưởng và tên điện đài, thế còn Matilda, Notary? Ở đây không thể có hai tình thế khó xử là “chộp lấy một đứa” hay là “tóm cổ cả bọn”! Ở đây chỉ có một quyết định duy nhất là “tóm cổ cả bọn”. Chỉ ngày và đêm mai không thể giải quyết xong được. Nếu như đây là lệnh của Tổng hành dinh, thì xin lỗi đồng chí, có lẽ họ ở đây không hiểu hết tình hình, đặc điểm của việc truy lùng và chi tiết của công việc. Nhưng chúng ta, chúng tôi và đồng chí là những người chuyên nghiệp. Vì vậy, tôi yêu cầu đồng chí giải thích cho ở đây hiểu.

- Sao? Giải thích cho ai?!! Cho ai, hả!!! – Trong ông nghe bỗng vang lên chói tai giọng của thượng tướng. - Phải bóp họng chúng lại!! Phải bắt cho được thằng nhóm trưởng, đập nát đài phát ra cũng được! Miễn là ngay hôm nay. Đập nát hết. Không, các anh không thể hiểu hết tính chất nghiêm trọng của tình hình đâu! Đây là mệnh lệnh của cá nhân.., của cá nhân đây, anh hiểu chưa? Dứt khoát đấy! Vấn đề là số phận của chiến dịch có tầm cỡ chiến lược này không thể trì hoãn, kéo dài được nữa. Nếu nội trong ngày hôm nay mà chúng ta không tóm được chúng thì, ngày mai, anh sẽ không còn ở cái chức vụ của anh và tôi cũng sẽ không thể ở đây nữa. Chúng ta, – các anh và kể cả những biện pháp không thể! Và phải bắt cho được chúng trong ngày hôm nay! Đừng do dự nữa, ngày mai tôi sẽ không giúp đỡ gì hơn được đâu. Đối với chúng ta, sẽ không có chữ ngày mai!..

- Tôi hiểu rồi...

- Có thể, hai đồng chí thứ trưởng thứ nhất của hai bộ dân ủy sẽ đến trước tôi. Hãy bảo đảm mọi sự cần thiết cho họ, nhưng đừng làm mất nhiều thì giờ với họ, các anh cứ việc tiến hành công việc của mình một cách bình thường! Và nhớ rằng, không được tranh luận, bàn cãi về bất cứ vấn đề gì. Không phải tôi muốn các anh cứ phải: “Vâng, thưa đồng chí thứ trưởng!”, “Vâng, rất tốt ạ”, “Tôi xin chấp hành, đồng chí thứ trưởng ạ...” Tuy nhiên, tôi dứt khoát cấm bất cứ hành động nào mà anh hoặc Polyakov không đồng ý với họ!.. Họ chả cần gì phải gây sức ép đối với các anh đâu. Phải tạo cho Polyakov những điều kiện thật thuận lợi! Và trước hết anh phải tránh được những cuộc tranh luận hoặc những giả thuyết không cần thiết với bất cứ ai trong nhóm họ. Anh hiểu ý tôi chứ?

- Hiểu!

- Ở vùng ven biển Baltic sẽ diễn ra gì đó, dù sao chúng tôi tin tưởng nhiều nhất vào các anh đấy. Hãy nói với Polyakov điều này. Tôi muốn rằng, hôm nay, hai anh và các nhân viên trực thuộc phải tỏ rõ khả năng của mình... Tôi không còn vấn đề gì nói nữa. Các anh có hỏi gì nữa không?

- Không.

- Tôi sẽ đến chỗ các anh không chậm quá... mười bốn giờ trưa nay. Giữ vững liên lạc thường xuyên với Kolybanov. Và hãy hành động ngay với những biện pháp kiên quyết và tích cực nhất! Thôi nhé.

Egorov bỏ ống nghe xuống, vừa đưa mắt nhìn Mokhov vừa suy nghĩ về ý nghĩa cuộc nói chuyện quan trọng vừa rồi.

- Họ đang thúc dục đấy, – Mokhov nói, vẻ thông cảm. - Họ cũng đang bị thúc đẩy...

- Thúc dục, gây sức ép, đó là đặc quyền của cấp trên, – Polyakov ngừng đọc, ngẩng nhìn, tham gia ý kiến. - Còn chúng ta thì khác, chúng ta lại phải làm việc không được ồn ào, không được nôn nóng!.. Chính bây giờ là không được gây một cuộc thi đua về tình cảm!.. Cái chính của chúng ta hôm nay là làm việc bình tĩnh với lòng vững tin rằng, hôm nay, ngày mai... hoặc muộn hơn chút ít... nhưng nếu chúng ta không bắt được... thì cũng không ai làm thay hộ chúng ta được...

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 31 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Vladimir Bogomolov

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.