Trong khi Alekhin nói chuyện với Boriskin ở nhà hầm kho thì Tamantsev đã tìm cách đến bãi để xe, nơi có chiếc “ZIS” hỏng thành đang đậu và ngay trước mặt người lính gác, anh đã xem xét kỹ buồng lái, ngăn để dụng cụ và ghế ngồi. Dưới ghế anh đã tìm thấy một gói đường bọc trong miếng vải cũ đầy dầu mỡ và anh nghĩ ngay rằng, có lẽ tay lái xe đã ăn bớt giấu vào đây, nhưng nó cũng chả gây cho anh sự hứng thú đặc biệt nào trong cuộc khám xét này cả.
Còn mảnh giấy báo mà viên đại úy cho Boriskin cuộn thuốc là xé ở tờ báo “Uperat” của thành phố Lida, số ra ngày hôm nay.
Điều rõ ràng là những sĩ quan lạ mặt mà Blinov phát hiện trong rừng, đã rời thành phố Lida sáng nay rồi trở về đây lúc chiều và đã xuống xe gần trụ sở quân đoàn. Còn việc tìm kiếm họ trong số các sĩ quan đã đến trụ sở quân đoàn từ sau 19 giờ chiều nay và những người đến các khu vực chung quanh đây là việc có lẽ rất dễ và giản đơn.
Tư lệnh thành phố là một thiếu tá đứng tuổi, gầy, má hóp và bộ mặt có vẻ mệt mỏi lại quen biết Alekhin từ hồi năm bốn một, trong những ngày chiến đấu gần Mátxcơva. Ông tỏ vẻ rất vui mừng gặp lại Alekhin và được giúp đỡ anh trong công việc này. Ông đưa các sổ đăng ký ra và Alekhin ghi vào sổ tay tên bốn sĩ quan trong số những người đã đến từ một giờ rưỡi trước đây hoặc đã sống quanh đây và theo miêu tả có những nét giống viên đại úy đầu hói và viên trung úy cùng đi với ông ta. Alekhin cử ngay Tamantsev ra khu vực nhà ga.
Theo lệnh của tư lệnh quân đoàn, lần lượt các sĩ quan đều đến (chỉ có ba, còn người thứ tư không tìm thấy) trình diện và Andrei cùng với Alekhin đã bí mật quan sát, nhưng những người mà các sĩ quan tình báo này cần tìm thì, than ôi, lại không thấy...
Và theo như tư lệnh cho biết, trong toàn thành phố này có tới trên năm trăm sĩ quan ở rải rác khắp các nhà tư nhân và trên hai trăm người khác là sĩ quan đến tạm trú trong thời gian đến công tác.
- Đây, anh xem, - thiếu tá vừa nói vừa giở tấm bản đồ thành phố Lida có ghi rõ tên các đơn vị và các khu vực đóng quân, trải ra trên bàn, giải thích. - Điều phức tạp là ở chỗ các đơn vị này đều đóng ở sát ngoại ô. Các khu vực ô vuông này là của họ kiểm soát. Anh xem, từ phía bắc xuống phía nam thành phố, - ông vừa nói vừa đưa ngón tay chạy theo bản đồ, - là các khu vực của các ủy ban quân đoàn khác. Chúng tôi thì chỉ quản lý những vấn đề chung nhất. Còn đi sâu kiểm tra thật cụ thể, chắc chắn thì quả thực là không thể với tới được.
- Alekhin đứng dậy. Ngoài sân trời đã tối, cần phải hành động khẩn trương. Chả cần phải dềnh dàng ở đây làm gì nữa. Vô ích thôi.
- Tôi sẽ ngủ đêm ở đây, thiếu tá nói khi chia tay với đại úy. - Nhưng nếu cần thiết thì đồng chí cứ đánh thức.
- Nhất định họ còn đâu đây trong thành phố, - Alekhin nhận định khi anh cùng Andrei đã ra đến đường phố.
- Thế ngộ nhỡ tay lái xe nói dối thì sao? Có thể hắn ta chở họ đến ga và họ biến đi phương khác còn ta thì cứ sục sạo vô ích ở đây thì có phải uổng công vô ích không?
- Tôi không nghĩ như vậy. Họ xin dừng xe gần trụ sở quân đoàn và có vào đấy hay không thì tay lái xe không thấy và cũng không nói tới. Chúng ta cứ phải tìm trong thành phố này.
- Alekhin chia thành phố ra từng khu vực: anh tự nhận khu nhà ga, các khu lân cận và lối rẽ đi Varshavskaya và Grodno; Tamantsev nhận khu vực đông-nam thành phố và lối rẽ đi Molodechno; Andrei - khu vực trạm kiểm soát giao thông và lối rẽ từ Lida đi Vilna và các đường lân cận.
… Sau mười giờ tối đường phố đã vắng vẻ, vì đã đến giờ giới nghiêm. Nhưng Andrei vẫn mải miết đi, dán mắt vào những người qua đường ít ỏi và vội vã, phần lớn là quân nhân, theo dõi chặt từng chiếc xe đang đứng chờ ở trạm kiểm soát.
… Tại khu nhà ga - trong nhà cũng như ngoài sân, trên tất cả các tuyến đường - Alekhin đều quan sát kỹ và biết rõ từng người một.
- Trong phòng dành riêng cho quân nhân, trong phòng tuyên truyền, người ngủ la liệt trên nền nhà, trên ghế dài và bàn, mệt nhoài vì nóng bức. Có nhiều người ngáy khò khò. Từ sau nửa đêm không còn hành khách mới đến nữa. Từ một giờ đêm, trực nhật phòng kiểm soát đã bỏ đi và thỉnh thoảng có vài chiếc xe qua lại, vượt qua chiếc sào chắn đang vươn thẳng lên bầu trời, mà không cần dừng lại. Những nhánh đường đèn ga hầu như tê liệt, vì theo như Alekhin được biết, thì các đoàn tàu khác chỉ đến đây vào buổi sáng.
… Gần ba giờ sáng, Andrei lê những bước chân nặng nề vì mệt, tìm về buồng ngủ nơi Khizhnyak đang nghỉ. Anh cởi ủng và thắt lưng, nằm lăn ngay trên chiếc giường gỗ rộng, vừa úp nghiêng mặt xuống gối đã thiếp đi mê mệt. Anh ngủ say sưa. Anh chẳng hề nghe tiếng lầu bầu chửi rủa của Tamantsev vừa trở về. Anh ta đói và mệt, đang lục lọi cái gì đó, vừa ăn vừa càu nhàu.