Tháng Tám Năm Bốn Tư

Lượt đọc: 854 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
46. CỤC TRƯỞNG CỤC PHẢN GIÁN TRUNG TƯỚNG EGOROV

❊ ❊ ❊

Thật đáng tiếc, ban phản gián tập đoàn không quân chưa nhận được trả lời gì về Nikolaev và Sentsov cũng như chưa có tin tức gì về chiến dịch “Neman” cả.

Nhân viên mật mã đang bận điện đàm, bận đến nỗi không thể người ra được chỗ chiếc cửa sắt đóng im ỉm, mà chỉ nghểnh trên bàn hét lớn ra ngoài rằng, chưa có tin tức gì cho Alekhin và tỏ vẻ như xin lỗi Polyakov về sự bận bịu của anh ta rồi hứa là nếu dịch xong, anh sẽ đến gặp trung tá ngay.

Khoảng mười lăm phút nữa, nhà bếp sẽ có nước sôi cho Alekhin. Polyakov mở cửa phòng làm việc của trưởng ban phản gián, bật đèn, bỏ mũ và cởi áo, lấy giấy tờ trong xà cột rồi đặt phích và bộ đồ pha trà lên bàn. Trong những năm chiến tranh, ông vẫn luyện cho mình thói quen đàng hoàng, không những trong những căn phòng đầy đủ tiện nghi mà cả trong những căn phòng làm việc của người khác hoặc trong những túp lều, căn hầm dã chiến. Còn hôm nay đây, căn phòng rộng lớn, thoáng và ấm áp này quả là tuyệt diệu – đáng được gọi là lâu đài rồi. Ông rất thích ngồi nhâm nhi chén trà, suy nghĩ cạnh chiếc bàn đánh xi bóng loáng này.

Trước hết, ông xem lại các báo cáo tình hình do Alekhin thu lượm được về chiến dịch “Neman” và đặc biệt chú ý tới những tin tức gần đây nhất sau khi ông đến Grodno. Đọc xong báo cáo về trường gián điệp của phân ban vùng Belarus đặt ở Dahlwitz (trước đây Alekhin đã báo cáo miệng với ông), Polyakov không giấu vẻ mỉa mai, cười:

- Gì thì gì chứ nói chung, đã quá đầy đủ về các giả thuyết không cụ thể.

Lúc Alekhin đi lấy nước sôi, trung tá đang viết vắn tắt những đặc điểm của hai người đã định giết Gusev và cướp “Dodge”. Cửa phòng bỗng xịch mở, tướng Egorov thân hình cao lớn, mạnh khỏe hiện ra ở khung cửa. Ông mặc chiếc áo bông chần, không đeo quân hàm, đầu đội mũ mềm đính sao đỏ. Theo sau ông là sĩ quan giúp việc – một trung úy trẻ, mắt nâu sẫm, lưng đeo khẩu tiểu liên, quần áo, ủng đều sạch sẽ, bảnh bao, tay xách chiếc va-li nhỏ.

- Xin chào đồng chí, – Polyakov vội đứng dậy.

- Thế nào? Khỏe chứ? – Egorov vừa bỏ mũ trao cho viên trung úy vừa hỏi với giọng trầm, vang vang.

- Báo cáo, rất khỏe, – Polyakov đáp và mỉm cười.

- Anh ngồi xuống... Anh sống không đến nỗi tồi nhỉ, – vừa đưa mắt nhìn căn phòng, đồ đạc trên bàn, Egorov nhận xét, giọng vui vẻ. – Trong khi đó thì suýt nữa tôi bị bỏ mạng trên đường đến đây. May mà chỉ sượt qua vai thôi. Chúng bắn theo đuôi!.. - Ông cởi áo bông chần trên vai có một vết rách, lòi cả lẫn bông lót và trao cho viên sĩ quan đi theo: - Bảo quản hộ tôi! - Áo quân phục của ông đính đầy các cuống huân chương và vai lấp lánh quân hàm trung tướng. Ông quay lại, nói với Polyakov. - Các anh không tổ chức bảo vệ nổi thủ trưởng thân nhất của anh!

- Dạ, chỉ có cách là đêm phải ngủ, không được đi đâu cả.

- Ngủ à?.. Chà, cảm ơn lời khuyên của anh! – Egorov ngồi xuống chiếc ghế đối diện với Polyakov và lại nhìn trên mặt bàn. - Sang lắm! Đuổi chủ nhà khỏi phòng để ngồi uống chè một mình... Thủ trưởng như tôi cũng thua xa anh đấy!..

Tuy ông nói đùa vui, nhưng khuôn mặt vuông vuông và những nếp nhăn trên trán ông vẫn có vẻ nghiêm nghị và bực mình.

Polyakov hiểu rất rõ thủ trưởng của mình, tuy những câu đùa vui và thái độ có vẻ thân mật của ông thế đấy, nhưng đừng có tưởng lắm xởi lởi là phiền đấy.

- Đồng chí chỉ ghé qua Lida, qua đây thôi à?

- Không phải là ghé qua. Alekhin đâu?

- Ở đây!

- Anh đã nhận được bản dịch các bức điện bắt được ngày 7 tháng tám chưa? Bức điện hôm kia nữa?

- Chưa ạ.

- Lạ nhỉ? Khi đi tôi đã ra lệnh phải chuyển ngay tới Lida cho anh.

- Có thể họ đã chuyển về Cục cho tôi, nhưng tôi chưa về. Ở phòng tôi không có ai cả. Tôi cũng vừa tới đây được khoảng mười lăm phút, – Polyakov phân trần.

- Vậy sĩ quan mật mã đâu?

- Đang ở trong phòng. Đang bận việc gì đó khẩn thì phải. Nhưng anh ta cũng chưa báo gì cho tôi về các bức điện kia cả. Có thể cậu ấy đang dịch.

- Có gì mới không? - Trung tướng gõ gõ ngón tay bên mép bàn, hỏi giọng có vẻ dồn dập. - Nikolaev và Sentsov thế nào? Phát hiện được gì thêm?

- Hoàn toàn chưa có gì mới cả... Chưa có trả lời. Alekhin có vẻ nghi ngờ về giả thuyết này. Và tôi thì tán thành những sự nghi ngờ đó.

Egorov tỏ vẻ bực mình hơn.

- Chào đồng chí, - Alekhin vào phòng tay cầm ấm chè.

Egorov quay lại nhìn Alekhin, vẻ nghiêm hơn.

- Sao anh gầy thế?

- Báo cáo, đi săn sói hụt đấy ạ, – Polyakov cười và đứng dậy đỡ ấm chè trong tay Alekhin.

- Họ nuôi các anh tồi quá đấy, tồi quá!.. Việc Pavlovsky ra sao?

- Chúng tôi đã bố trí một tổ phục kích ở nơi mà hắn có thể xuất hiện nhất.

- Nếu tôi không nhầm thì có tới hai nơi như vậy.

- Chúng tôi chỉ chọn được một nơi có nhiều triển vọng nhất, – Polyakov thong thả nói tiếp, vừa rót nước sôi vào ấm trà bằng sứ, tráng men hoa. Chúng tôi không đủ người để bố trí cả hai nơi.

- Sẽ có người! Các anh phải tổ chức nhóm thứ hai ngay đi! Tổ chức ngay! Egorov nhấn mạnh, tay gõ gõ xuống bàn nhanh hơn. – Còn chỗ bấu víu nào nữa không?

- Vừa phát hiện được một trường hợp thú vị. Khi tối tôi đã gọi điện báo ngay từ Grodno, nhưng đồng chí đã đi rồi. Đồng chí còn nhớ chuyện chiếc “Dodge” ở tiểu đoàn môtô sở 134 không ạ?

- Chả lẽ lại có liên quan đến chiến dịch “Neman” này ư? - Egorov thong thả hỏi.

- Liên quan trực tiếp!

Polyakov rót đầy nước sôi vào phích, nút lại, vừa báo cáo vắn tắt vụ chiếc “Dodge”, việc Gusev bị đánh ngất và nói luôn ý kiến nhận xét của ông về vụ này.

Egorov im lặng nghe, tay xoa xoa chiếc gáy theo thói quen của ông khi nghe báo cáo và giàu vẻ hồi hộp hay xúc động. Sau đó ông xem kỹ những túi bằng chất xen-lô-pan do Polyakov đưa cho, xem xét tỉ mỉ, so sánh thậm chí còn lấy ngón tay xoa xoa và ngửi nữa.

- Tất cả những cái này đều là thực tế, – ông nói, – nhưng tang chứng cụ thể, quan trọng hơn thì lại quá ít. Hiện tượng thì đủ, nhưng vẫn không kết luận dứt khoát được. Thậm chí, cái cốt yếu, quan trọng khẩn thiết nhất là hình dáng, đặc điểm bên ngoài của bọn này chưa có gì cả.

- Đây là điều đáng tiếc. Nhưng chúng tôi thế nào cũng sẽ ra lệnh truy lùng chúng.

- Tôi nghĩ rằng, có lẽ các anh chỉ căn cứ vào cái chỗ trú bí mật ở khu rừng Shilovychi để khẳng định, nhưng cần phải kiểm tra, theo dõi thêm đã!

- Còn gì thêm nữa không?

Polyakov báo cáo vắn tắt về hoạt động của nhóm Alekhin trong mấy ngày qua, về bà Grolinskaya và Okulich và bày tỏ sự nghi ngờ của mình về Nikolaev và Sentsov.

- Biết sao được, những kết luận đều có lý cả... - Egorov nói, với tay cầm tập hồ sơ về vụ Neman, giở ra và đọc lướt nhanh từng tờ một. - Mọi sự nghi ngờ đều có cơ sở, tuy vậy, vẫn chưa nên gạch bỏ hai cái tên Nikolaev và Sentsov... Nhiều điều nghi vấn vẫn còn chưa xác minh rõ ràng... Tại sao họ lại bỏ ra đi vào lúc nửa đêm, trong cơn mưa lớn mà lại đi tắt qua vườn nhà khác? Tên nhân viên đường sắt mà các anh đề xướng là ai, khi các anh không nhận dạng được hắn ta? Y đến đây để làm gì?.. Phải chăng chính kẻ đó đã thu thập và cung cấp những tin tức về hoạt động trên đường sắt của chúng ta?.. Cái gì giấu trong túi xách của chúng để ở nhà Okulich? Nhất định không phải là giăm bông hay xúc xích rồi! Hay chỉ là quần áo? Tất cả đều phải được xác minh rõ. Còn về việc đánh hơi thấy của con mèo không thuyết phục được tôi đâu và, cuối cùng là chuyện chúng lấy mỡ đựng trong túi giấy bóng ở đâu? - Những câu hỏi này cần phải giải đáp gấp. Và muốn gì thì muốn cũng cần có ngay bản đặc điểm hình dáng của hai sĩ quan này. Gọi sĩ quan mật mã đến gặp tôi! – Ông bất ngờ ra lệnh cho trung úy trợ lý đang ngồi gần cửa vá cổ áo cho trung trưởng, anh ta vội đứng dậy, đập gót giày và đi ra.

- Các anh làm việc có vẻ vất vả đấy nhưng lại chưa làm được gì cả. Thật đáng tiếc!.. – Egorov đóng cặp tài liệu lại, rút trong túi ra hộp thuốc lá mạ bạc. - Chưa bao giờ lại tồi như thế này! - Sau một lúc im lặng, ông nói tiếp, giọng buồn buồn.

- Đồng chí uống chè? - Polyakov hỏi.

- Cảm ơn, tôi không uống!

- Vậy, xin phép đồng chí, chúng tôi...

- Báo cáo, sĩ quan mật mã đang bận, – sĩ quan trợ lý báo cáo.

- Sao, bận à? - Egorov đột ngột hỏi. – Anh có nói là ai gọi anh ta không?

- Báo cáo có ạ! Anh ta nói là đang bận dịch bức điện tới khẩn. Thậm chí cũng không chịu mở cửa nữa. Anh ta cứ ngồi trong phòng hét ra: Báo cáo với thủ trưởng lát nữa xong tôi sẽ đến ngay.

- Thế đấy, bây giờ lại như thế đấy! – Egorov bực mình đứng dậy, rảo bước đi đi lại lại trong phòng. – Cục trưởng gọi sĩ quan mật mã và hắn chỉ trả lời là bận! Không thèm đến! Công việc thì chưa có kết quả gì!.. Chúng nó đi ngang qua ngay trước mũi phục kích của Blinov... - Ông đột ngột dừng lại trước mặt Alekhin. - Nikolaev và Sentsov đi qua vườn nhà bên cạnh, thế mà các anh lại không dự kiến gì tới điều này!

- Cho dù có dự kiến đi chăng nữa, cũng đã làm được gì? – Polyakov nói. – Trong đêm tối và giông tố như vậy, cậu ta lại chỉ có một mình thì làm sao mà quan sát được cả hai phía!

- Đại úy Alekhin, – Egorov vẫn cáu giận, thật sự không thèm để ý đến ý kiến phân trần của Polyakov. – Các anh đã bỏ phí mất mười một ngày đêm rồi mà không có kết quả gì! Làm sao giải thích được?

- Thế nào là không có kết quả gì? - Polyakov phản ứng.

- Chúng tôi đã và đang làm tất cả những gì có thể được. - Alekhin đứng nghiêm trước mặt trung tướng, bình tĩnh nói.

- Tôi không cần biết, các anh đã làm những gì, – Egorov vẫn cáu kỉnh to tiếng, – tôi chỉ cần kết quả cụ thể! Thế mà cho tới nay vẫn chưa có một tí gì! Các anh chỉ chạy như đàn chuột mà thôi!.. Sao anh không cạo râu?.. – Bỗng nhiên ông lại dịu giọng hỏi và không chờ trả lời, ông hỏi tiếp Polyakov.

- Sao một công việc như vậy các anh chỉ bố trí có một tổ công tác thôi?

- Như đồng chí đã biết đấy, chúng tôi không có người.

- Sao hôm kia, và có thể là sớm hơn các anh rút hai người của Golubov mà không có ý kiến gì của tôi! Các anh phải biết rằng, vụ “Neman” này đáng lẽ phải đặc biệt chú ý ngay từ đầu.

- Tôi cũng đã bổ sung cho tổ Alekhin hai người mà chưa có ý kiến đồng chí, từ mười một hôm nay rồi... Tôi có hàng chục công việc và tôi không phải là nhà tiên tri và không phải luôn luôn có thể đoán trước được việc nào quan trọng hơn. Tôi phải làm tất cả. Tôi đã chú ý đến bản dịch bức mật mã đầu tiên. Đã hai ngày đêm rồi tôi hoạt động với điện đài này. Tôi quả đã rã hết cả người ra rồi, chả còn là gì nữa! Xin lỗi đồng chí, tôi không hiểu, sao đồng chí lại có thể cáu giận chúng tôi được.

- Tôi hy vọng giờ đây các anh sẽ hiểu! Căn cứ theo các bức điện mật mà chúng ta bắt được thì ta đang đương đầu với một nhóm tình báo địch rất nguy hiểm và lành nghề. Chúng đã thu thập và chuyển đi được những tin tức vô giá! Đấy chưa phải là tất cả đâu... – Egorov vừa đi đi lại lại trong phòng, vừa nói. – Khi tôi lên đường đến đây thì Ustinov có gọi điện cho tôi. Đồng chí ấy cho biết là, kiểu đánh mật mã, tốc độ và kỹ thuật của tên hiệu thính viên điện đài KAO đồng nhất với kiểu cách hoạt động của tên hiệu thính viên điện đài RTO mà chúng ta thu được hôm 20 tháng bảy ở khu vực Yashun. Như vậy là, chúng chỉ thay đổi mật hiệu gọi, tần số, khóa mật mã, thời gian và địa điểm cũng như phương pháp chuyển điện và bằng cách đó chúng vẫn ngang nhiên hoạt động trong hậu phương chúng ta gần một tháng nay rồi... Gần một tháng nay, trong vùng hậu phương chúng ta đang có một tổ tình báo hết sức nguy hiểm của địch hoạt động... Giờ thì các anh hiểu rồi chứ?!

Polyakov im lặng, ngừng ngoáy đường trong chén nước chè.

- Báo cáo, xin phép vào? – Cửa phòng xịch mở và viên sĩ quan mật mã, người cao gầy, khuôn mặt trẻ, thông minh tóc đen mượt xuất hiện trong khung cửa. - Báo cáo trung tướng, tôi, sĩ quan mật mã có mặt...

Anh vừa báo cáo vừa khép cánh cửa sau lưng, nhưng như sững lại khi bắt gặp ánh mắt nghiêm khắc của trung tướng.

- Sao anh bắt tôi phải chờ anh?! - Egorov hỏi như quát. - Anh là ai vậy? Các bức điện bắt được đâu?

- Báo cáo, “Tối thượng khẩn”. Tôi phải dịch ngay bức điện “Ưu tiên tuyệt đối” này. Từ Cục gửi theo cho đồng chí. - Trung úy vừa nói vừa đưa bức điện cho Egorov. Theo quy định khi gặp những bức điện này, tôi không có quyền ngừng lại để thi hành lệnh gọi của đồng chí...

Egorov vội giở bức điện ra, ghé sát vào ngọn đèn trên bàn và chăm chú đọc, nét mặt liền lộ vẻ sửng sốt, tập trung cao độ.

- Xin phép đi ra?! Sĩ quan mật mã báo cáo.

Egorov hình như không nghe thấy, mắt vẫn chăm chú không rời khỏi tờ giấy xanh nhạt, đưa tay cởi cúc cổ áo, rồi lại cầm bao thuốc lá ở mép bàn rút một điều đưa lên miệng. Sĩ quan trợ lý chăm chú theo dõi từng động tác của thủ trưởng liền rút diêm châm lửa. Egorov rít một hơi dài, đưa tay xoa xoa gáy, nét mặt càng thêm chăm chú căng thẳng đọc bức điện.

- Báo cáo, xin phép đi ra, sĩ quan mật mã lại báo cáo, vẻ sốt ruột.

- Được, anh đi đi! – Polyakov gật đầu ra hiệu cho viên trung úy đi ra và, anh chàng này, dập gót giày quay ngoắt liền sau cánh cửa.

- Anh đọc đi! – Egorov đưa tờ giấy màu xanh lơ trên cùng cho Polyakov, ra lệnh rồi quay nhìn Alekhin lẩm bẩm. – Thế mà chúng ta cứ lẩn quẩn!

Trung tá đưa tay đón bức điện do sĩ quan mật mã dịch và viết tay, nét chữ rất thanh tú, rõ ràng với mấy chữ quy ước “Ưu tiên tuyệt đối”. Ông vừa lướt mắt qua đã vội nhăn trán lại, nét mặt bình tĩnh, hình như không có gì đặc biệt, ông vội thầm thì với Alekhin:

- Tổng hành dinh bắt đầu theo dõi vụ này.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 31 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Vladimir Bogomolov

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.