Theo con đường ngập cỏ họ đi sâu mãi vào trong rừng. Alekhin và đại úy sóng bước sát cánh nhau, theo sau hai người, cách ba sải chân, là Blinov.
Gió vờn nhẹ ngọn cây làm ngân lên tiếng rì rào trầm trầm. Trong bầu không khí thuần khiết chỉ còn nghe thấy giọng nói của thiên nhiên. Ở khu rừng này, với vẻ hoang vắng, dường như không có dấu vết của con người, ngoài chim muông, hoang thú. Và cũng không thấy có một cái gì ở xung quanh có thể gợi nhắc đến chiến tranh, đến hoạt động gián điệp, đến một hành vi quân sự nào khác cả.
Đại úy trợ lý ban quân quản phải cố bắt đầu óc mình dứt ra khỏi những ý nghĩ còn rất khó chịu đối với anh, ra khỏi những điều căn dặn đã trở nên quá nhàm chán về tính cảnh giác và về đủ mọi loại phương sách thận trọng và đề phòng. Nếu muốn, anh thường biết cách loại trừ ra khỏi đầu óc mình mọi sự ám ảnh bứt rứt, và thế là chỉ một phút sau đó, anh đã hoàn toàn bận tâm về một điều khác hẳn: về một thắng lợi nhỏ bé sắp đến với anh tới nay; nó có một ý nghĩa đặc biệt đối với cả cuộc đời anh theo như anh nghĩ.
Cũng như cha mình, anh là một người thủy chung trọn vẹn, và nếu đã yêu ai rồi thì những người phụ nữ khác đối với anh hầu như không còn tồn tại nữa. Nhưng cha anh đã tốt số: khi cuộc nội chiến kết thúc, ông đã gặp đúng người vợ tương lai của mình, bà mẹ của anh bây giờ, và ông đã không còn phải xa rời bà nữa. Còn người con trai của ông tuy mới hai mươi bốn tuổi đời đã bị mất đi hai người mà anh đã từng yêu dấu.
Nếu như người nữ diễn viên tương lai ấy – niềm say mê của anh trước chiến tranh, đã quên anh và không yêu anh nữa – đã hoàn toàn dứt ra khỏi trái tim anh, không để lại một dấu vết nào, thì người nữ phiên dịch được anh nhớ tới với cả một nỗi buồn nhức nhối. Nhưng đến bây giờ niềm thương nhớ ấy không phải như niềm thương nhớ một người yêu thuần túy, mà là tình cảm anh dành cho những người bạn thân nhất của mình đã hy sinh trong cuộc chiến tranh, mỗi khi tưởng nhớ đến họ.
Anh yêu Lenochka mãnh liệt và sâu sắc. Anh không hề hoài nghi về tình cảm thực đó của mình; và chính vì vậy, mà thái độ của cô đối với anh đã làm cho anh xao động ghê gớm. Anh biết rằng, mình chỉ gây được cảm tình, chỉ làm vừa lòng cô mà thôi, và lại cô cũng không giấu giếm điều đó, cũng như đã không giấu ngay cả mỗi thiện cảm đặc biệt của cô đối với anh chàng người Gruzia bác sĩ, trưởng phòng. “Một nhà phẫu thuật có tấm lòng nhân từ tuyệt diệu đấy!” – đã nhiều lần cô thốt lên đấy về thán phục như vậy.
Ý nghĩ về đối thủ, về cái có thể làm anh mất Lenochka, đã gây cho anh nỗi hoảng sợ. Thực ra, anh cũng có một chủ bài dự trữ, mà anh tuyệt nhiên không muốn dùng đến.
Lenochka, một người vốn hay đánh giá con người qua tài năng, làm sao lại có thể hiểu được anh trong khi cô không hề hay biết gì về điều mà anh cần phải giữ thật kín nhất... Nhưng không phải do chính giọng hát, không phải vì giọng hát hay và ngoại hình đẹp đẽ mà Lenochka cứ phải yêu anh... Hồi còn là sinh viên ở nhạc viện, anh đã từng bị những cô gái yêu đương như vậy chiếm đoạt. Thế nhưng, như cha anh vẫn thường nói, nếu chỉ bị lôi cuốn bởi những nét bề ngoài thì chưa đủ để cho một tình cảm bền vững.
Mùa thu năm đầu tiên của chiến tranh, anh gia nhập quân đội. Hồi ấy, anh không giấu diếm ai điều gì; và hề có ai yêu cầu là anh vui lòng hát ngay, khi thì có đàn ghita, khi thì đàn baian đệm theo. Và chỉ giản đơn như vậy thôi, nhưng anh em trong đại đội ai ai cũng thích nghe anh hát. Một lần, trong đám thính giả đó có một đồng chí chính trị viên tiểu đoàn không ai quen biết đã hỏi anh: “Đồng chí là ai, do đâu và vì sao mà đồng chí hát hay đến tuyệt diệu như vậy?”. Anh đã kể lại tất cả cho chính trị viên biết với một thái độ tự chủ, nhưng thật cởi mở... Ba ngày sau, có lệnh của sư đoàn quyết định chuyển anh, chiến sĩ Hồng quân Anikushin, sang công tác phục vụ trong đoàn ca vũ ngoài tiền tuyến!
Có điều bực mình lớn nhất nào đối với bản thân, có sự sụp đổ ghê gớm nhất nào đối với các niềm hy vọng và nguyện vọng, chính anh cũng chưa thể tưởng tượng ra nổi, bằng cái việc điều động công tác lần ấy.
Bọn Đức đang ồ ạt thẳng tiến theo hướng Mátxcơva. Đã hai tháng rồi, không có tin tức gì của cha anh đang bị địch bao vây tại vùng gần Priluki. Mọi người đều cho rằng, ông đã hy sinh. Và như vậy, đứa con trai lớn trở thành người chủ, người đàn ông đến tuổi trưởng thành và người bảo vệ duy nhất của gia đình mình. Số phận của nhân dân, của đất nước anh đang được định đoạt. Anh thèm khát được cầm vũ khí đứng lên bảo vệ Tổ quốc, thèm khát được giết, được tiêu diệt dù chỉ một vài tên thù địch sát nhân ấy. Và muốn đạt được ý định này, anh đã phải khổ luyện, phải học tập chiến đấu với tất cả lòng nhiệt tình hăng say. Mỗi ngày đêm anh làm việc tới mười sáu tiếng đồng hồ, cho đến khi không còn hơi sức nữa mới chịu thôi. Thế mà người ta lại quyết định anh phải đi làm diễn viên văn công. Do chịu ảnh hưởng của cha mình, anh có niềm tin riêng, có ý thức vững chắc, chín muồi đời với danh dự, phẩm giá của một người đàn ông. Rất có thể là những người tham gia đoàn ca vũ phục vụ tiến tuyến bằng công tác biểu diễn cũng làm được một công việc hữu ích, cần thiết nào đấy, nhưng anh thì... kể từ giờ phút này, anh nghĩ đến họ với một thái độ khinh miệt, coi họ chẳng khác nào một bọn hèn nhát, tụ họp lại với nhau chỉ cốt để khỏi phải trực tiếp chiến đấu mà thôi.
Anh đã từ chối thẳng thừng. Và do không có ai để xem xét đến sự phản đối của anh, nên anh đã gửi thư cho Bộ trưởng Bộ dân ủy quốc phòng. Nhưng thượng cấp đã bắt phải lập tức điều anh sang đoàn ca vũ. Anh vẫn bướng bỉnh cưỡng lại. Khi đó người ta bèn nhốt anh vào trại kỷ luật, mà lại nhốt anh vào chung một buồng giam giữ những kẻ đào ngũ, khiến anh cảm thấy nhục nhã vô cùng, tưởng có thể chết đi được.
Thật cũng khó mà nói được số phận anh về sau sẽ ra sao. Nhưng trong thời gian đó xe tăng quân Đức đã chọc thủng trận tuyến tiền đến sát gần cửa ngõ thủ đô, cả sư đoàn được tung ngay vào trận đánh cản chân kẻ địch lại. Trong cảnh huống hỗn độn ấy, có một người nào đó đã nhớ đến anh. Thế là ngay chiều hôm đó, chịu đựng cơn gió giá buốt, dưới làn đạn như mưa của súng cối, súng đại bác anh dùng chiếc xẻng công binh đào bới đất đắp thành một ổ tác chiến kiểu bộ binh cho mình – một loại pháo đài nhỏ nhắn trong hệ thống phòng ngự cỡ trung đoàn.
Chuyện đã xảy ra đó đối với anh là một bài học vô giá. Trong những năm tháng chiến tranh, anh đã hai lần phải nằm ở y viện, đã từng chiến đấu trong ba binh đoàn khác nhau. Và cũng từ dạo đó trở đi, nếu mỗi khi anh có phải ca hát thì chỉ hát khe khẽ và cũng chỉ hát một mình mà thôi. Anh đã không giấu giếm ai, kể cả Lenochka, rằng, mình đã theo học ở nhạc viện, nhưng anh lại tự giới thiệu và thậm chí còn đưa cả chứng minh thư ra chỉ cho thấy rằng, mình chỉ là một sinh viên về lý luận và sáng tác nhạc của trường đại học, tức là một nhà nghiên cứu tương lai về âm nhạc.
Buổi tối hôm nay sẽ có – hay nói đúng hơn, có thể có, một ý nghĩa đặc biệt trong đời anh. Vừa cùng với hai nhân viên công tác đặc biệt sải bước tiến sâu vào trong rừng, anh vừa thầm nghĩ và hình dung cuộc gặp gỡ và bộc lộ tình cảm sắp tới đây của mình với Lenochka sẽ nói điều gì và sẽ tiếp tục như thế nào nữa là còn tùy thuộc vào sự phản ứng và ý kiến trả lời của cô ta. Anh cũng không khỏi hồi hộp nghĩ đến cuộc chạm trán giữa mình với tay bác sĩ giải phẫu ấy. Anh chàng này xem ra cũng sẽ không chịu bỏ qua một dịp tốt để này lên vài nốt đàn ghita và khẽ hát nhẹ một bài gì đó một cách chắc cũng sẽ giả tạo và âm thầm, lặng lẽ như hầu hết các tay chơi nhạc không chuyên nghiệp mà ta vẫn thường gặp.
Tuy đang mải suy nghĩ về những điều khiến bản thân hồi hộp, nhưng anh vẫn không quên cúi mình xuống tránh những cành cây to, đưa tay gạt những cành nhỏ sang bên, để cho những giọt sương rơi xuống không làm ướt bộ quần áo chải chuốt của mình. Anh cũng không thể hoàn toàn không thấy Alekhin bước đi ngay bên cạnh mình và cùng lúc nhận ngay ra rằng, Alekhin luôn đảo mắt nhìn kỹ trên mặt đường phía trước, cách khoảng chừng ba mét. Dường như anh ta đang tìm kiếm vật gì. Anh ta tìm kiếm cái gì thì đại úy trợ lý cũng chẳng buồn suy đoán, thậm chí cũng chẳng thèm nghĩ đến nữa; nhưng trong cái cách anh ta đánh hơi tìm tòi, phát hiện này có một cái gì đó thật khó chịu.
Mặc dầu rất nhã nhặn, lịch sự, Alekhin, cán bộ công tác đặc biệt, vẫn không được anh ưa chút nào. Anh cố kiếm chế mình, không nhìn về phía anh ta và nếu có thể thì không để ý đến cả hành động của anh ta nữa. Làm được như vậy không phải là không cần có nhiều gắng gượng. Không biết đã đến lần thứ mấy rồi, anh chìm đắm trong suy nghĩ và đang ráng hình dung khung cảnh buổi tối sắp đến và cuộc gặp gỡ đầy tình cảm với Lenochka. Đang khi đó bất thần Alekhin lên tiếng, phá tan mất cảnh yên tĩnh.
- Sớm đấy! – anh ta chợt nói, giọng kéo dài ra, vẻ ngạc nhiên. – Lẽ nào chúng bay đi!.. Mùa đông năm nay sẽ đến sớm đấy.
- Cái gì? – trở lại ngay với thực tại, đại úy trợ lý giật giọng hỏi.
- Đàn sếu, – Alekhin ngừng đầu nhìn bao quát bầu trời. – Dường như chúng đang bay đi. Anh có nghe thấy không: chúng đang chào biệt ly...
Đại úy lắng nghe. Trên nền trời xanh trong, đâu đó văng vẳng tiếng sếu kêu nghe não nùng, xé gan xé ruột. Nhưng con sếu đang bay tít trên cao, mắt không nhìn thấy được.
Cái tiếng kêu thảng thốt, buồn bã ấy thấm sâu vào lòng người, chợt gợi nhớ đến số phận mỏng manh của mọi sinh vật trên trái đất, đến cái không thể tránh thoát đ0ược, đến sự hội ngộ ngắn ngủi chốc lát, đến cái chết của tất cả mọi thứ cỏ cây, hoa lá đang xanh tươi đầy sức sống, đến mọi vật rồi sẽ qua đi tất cả...
“Phải... Tất cả sẽ qua đi và cả chúng ta cũng sẽ qua đi!...” - Đại úy trợ lý buồn bã thấm thốt lên, rồi suy nghĩ, đoạn liên hệ với bản thân, anh thêm: Nhưng chúng ta sẽ để lại dấu vết....
- Đồng chí đại úy, - Alekhin rút trong túi ra hai chiếc băng đeo tay thấm đầy vết dầu mỡ, trên có ghi dòng chữ “Đội tuần tiểu ban quân quản”, rồi rủ rỉ mày cái, lấy tay vuốt phẳng mặt vải rồi đưa cho đại úy một chiếc: - Yêu cầu đồng chí đeo vào.
- Để làm gì?..- đại úy ngước mắt nhìn rất nhanh, hỏi. - Cái đó chỉ dành cho các chiến sĩ tuần tiễu, cho các sĩ quan trực ban thôi. Còn tôi là trợ lý của đồng chí chỉ huy, - anh nhận xét với ý thức tự trọng, – và chừng nào còn ở cương vị này, tôi không đeo nó lần nào đâu!
- Nhưng hôm nay thì lại cần thiết. Yêu cầu đồng chí đeo vào, - Alekhin kiên nhẫn nhắc lại.
- Thế đồng chí không có chiếc nào bẩn hơn nữa sao? – đại úy hỏi, vừa cầm lấy chiếc băng đeo tay, vẻ không hài lòng lộ rõ rệt, và kinh tởm ngắm nhìn nó. - Có thể dùng nó nấu được một bữa súp ngon lắm đây!
- Cái đó không phải của chúng tôi, mà là của đồng chí! - Alekhin vui vẻ đưa ra ý kiến. - Ở ban quân quản người ta đã đưa cho chúng tôi. Và lại cũng không có thời gian để giặt. Để tôi giúp đồng chí đeo vào nào.
Đại úy trợ lý dừng bước và bặm môi ngoan ngoãn đứng yên độ một phút, chờ cho Alekhin luồn và đính chắc chiếc băng vải vào cánh tay chiếc áo cổ cứng của mình. Lúc đó Blinov nhanh chỉ làm theo, cũng đính chiếc băng đó lên cánh tay chiếc áo va-rơi của Alekhin.
Họ lặng thinh tiếp tục bước đi. Đại úy lại tự buông thả triền miên trong suy nghĩ, nhưng ngay sau đó, Alekhin lại bắt chuyện.
- Vũ khí của chúng ta thế nào? - Alekhin lên tiếng như để hỏi chính bản thân mình, rồi rút khẩu súng ngắn ra khỏi bao, kéo cơ bẩm, kiểm tra xem có đạn trong hộp đạn không. Blinov cũng lập tức kiểm tra khẩu “TT” của mình. Nhưng đại úy trợ lý – thật ra câu hỏi vừa rồi chính là đặt ra với anh ta – cứ làm ra vẻ như không nghe thấy, vẫn im lặng bước đi.
- Thế còn đồng chí? - Alekhin hỏi ngay đại úy.
- Đồng chí có thể không phải lo cho tôi.
- Còn khẩu này, đồng chí có quen sử dụng không? – Alekhin rút ra khẩu Walter nhỏ đã han rỉ, hỏi tiếp. Nhận được câu trả lời khẳng định của đại úy, anh ấn viên đạn vào trong hộp, khóa chốt an toàn lại rồi đưa khẩu súng cho đại úy.
- Yêu cầu hãy bỏ vào túi.
- Để làm gì?
- Phòng sự bất trắc... cấm lấy, hãy cầm lấy đi! - Alekhin nói và, vì đại úy trợ lý chỉ nhếch mép cười, nên anh đã luồn bỏ khẩu Walter vào trong túi quần bên phải của đại úy. - Sự thận trọng bao giờ cũng được chứng minh là đúng đắn... Đồng chí biết đấy, thường vẫn hay xảy ra điều phức tạp không ngờ...
- Tôi biết! - đại úy nhăn trán lại, vẻ không bằng lòng và cúi người xuống để tránh đụng phải một cành cây ướt. - Tất cả những chuyện đó tôi đã nghe hàng chục lần rồi! Kể cả hôm nay nữa!..
- Khẽ chứ, đồng chí, những gì? – Alekhin yêu cầu. - Đồng chí đã nghe được có, nào luôn tính cẩn thận, nào sự thận trọng, và đủ mọi thứ thường vẫn nghe nhắc đến, và luôn luôn phải coi chừng!.. Tất cả những lời răn giáo ấy, tai tôi phải nghe quá nhiều nên đã thành chai ra rồi đây! Đồng chí coi tôi là người như thế nào hả?
- Yêu cầu đồng chí nói khẽ chứ!
Đại úy trợ lý rút khẩu “TT” của mình ra khỏi bao, kéo cơ bẩm. Alekhin nhìn thấy viên đạn ở trong hộp đạn.
- Cảnh giác, thận trọng, dè chừng!.. Người ta khẳng định với tôi về điều đó như đối với trẻ con ấy! – Đại úy vừa đút khẩu súng ngắn vào trong bao vừa tiếp tục nói, giọng thì thào bực tức. Đồng chí coi tôi là người như thế nào chứ?.. Tôi chiến đấu tại mặt trận từ năm bốn mươi mốt!.. Hãy tin là tôi đã từng trải qua những nơi rèn rũa như vậy đầy, nếu đem so sánh thì cái chiến dịch của đồng chí chẳng qua chỉ là một cuộc du lịch ra ngoại ô thành phố mà thôi.
- Thôi được, cũng có thể...
- Không phải là có thể, mà là đúng như vậy!
- Vâng, tôi tin, tôi tin, - Alekhin mỉm cười.
- Tin không thôi, chưa đủ! Muốn hiểu được, bản thân phải từng trải qua!.. Đồng chí đã có khi nào có mặt ở tiền tuyến chưa?
- Cũng đã từng dự...
- Tại ban tham mưu sư đoàn hay trung đoàn?.. Tôi biết đồng chí đã từng dự... ở tuyến hai chứ gì! Còn tôi thì đã ba năm liền tại ngay trận tuyến đối mặt với quân thù! Nếu không bị thương... đồng chí hãy hiểu rằng, tôi là một sĩ quan chiến đấu! – Đại úy xúc động thốt lên. Chẳng qua do một sự chẳng may ngẫu nhiên mà tôi phải ở lại ban quân quản, thực tình tôi không muốn ở lại đây!..
- Nói khẽ chứ đồng chí, - Alekhin lại yêu cầu.
- Thế nào, đồng chí muốn tôi trở thành một kẻ loạn óc hay sao?! - Đại úy nổi nóng lên. – Tại đây chẳng có lấy một bóng người! Tiếng gió đủ lấn át hết thảy. Thế thì khe khẽ để làm gì, tôi cứ nói lắm rắm như vậy thôi đầy!
- Đồng chí tưởng như thế, - Alekhin cười, phản đối. – Về vấn đề “bóng người”, đồng chí nhầm đấy. Chúng ta vừa mới bị phục kích, chúng được cảnh giới bằng vô tuyến điện và biết mặt tôi. Nói khác đi là có thể chúng đã kiểm soát mặt tất cả chúng ta rồi. Nói đồng chí đừng giận, hãy hiểu rằng, đó là đặc tính... và nói chung, rừng không ra tiếng ồn...
- Bực mình! Chà, những người bé nhỏ! – Đại úy thở dài và bất thình lình buột miệng nói với vẻ thương hại hàm ý coi thường. - Quả là một thứ đặc tính ngốc nghếch. Nào, đồng chí hãy tự mình xét đoán xem... Đồng chí lùng tìm kẻ nào ở đây. Theo tôi hiểu thì hai hoặc ba, cứ cho là bốn tên đi nữa. Ấy thế mà đồng chí bố trí những tổ phục kích... hơn nữa lại còn định bao vây chặt cả khu rừng, lôi cuốn vào việc đó không phải hàng trăm, mà là hàng nghìn sĩ quan và chiến sĩ. Và làm cái điều đó trong hoàn cảnh các đơn vị bộ đội ta ngoài tiền tuyến đang thiếu rất nhiều người. Mà tất cả chuyện đó xảy ra cũng chỉ vì hai, nhiều nhất bốn tên là cùng! Ngoài ra, theo tôi hiểu, thậm chí đồng chí cũng không biết được chính xác là chúng có xuất hiện ở đây hay không.
- Chúng phải có ở đây chứ. Tất nhiên, không có chuyện chúng sẽ ngang nhiên xông ra chúng ta đâu. Mà là trên những đoạn đường chúng ta phán đoán chắc chúng phải đi qua cần cho bố trí một số tổ phục kích chứ.
- Đồng ý, nhưng vây kín cả một khu rừng rộng lớn lại để làm gì? Tại sao phải sử dụng đến ngần ấy người!.. Tại sao lại có sự thái quá như vậy?
- Đồng chí phải tự thấy chứ, lý giải điều đó thì dài lắm... hãm bớt đà lại, – Alekhin nhận xét, có ý né tránh câu trả lời trực tiếp. Anh không thể, không được quyền nói ra với bất kỳ ai, ngoài các sĩ quan phản gián, rằng, đối tượng của cuộc truy lùng ở đây chính là bọn gián điệp, hành động của chúng đe dọa sự thắng lợi của chiến dịch có tầm quan trọng chiến lược sắp mở nay mai, rằng, việc đang tiến hành ở đây đặt dưới sự kiểm soát trực tiếp của Tổng hành dinh Bộ Tổng tư lệnh tối cao.
- Rõ rồi, thì ra đồng chí giữ bí mật cả đối với tôi kia đấy! – Tỏ nỗi hờn giận, đại úy trợ lý nói thật nhanh, khuôn mặt giần giật hơi méo xệch đi vì cái cười nhếch nửa miệng đầy vẻ khinh thị.
- Không phải đâu, tại sao lại...
- Cứ làm như chẳng có chuyện gì ấy! Chồng chéo mà làm gì! Tôi mà đồng chí cũng không tin cậy... Thế còn bà cụ đẻ ra đồng chí?.. Có lẽ đối với bà cụ, đồng chí cũng vẫn chỉ một mực tỏ thái độ cảnh giác thôi!
- Trời, đồng chí nói cay độc thế! – Alekhin cười xòa; anh thấy ra thích đại úy với cái tính thẳng thắn và lời bộc lộ đốp chát ngay ấy.
- Có sao nói vậy thôi! Nhưng vấn đề không phải là ở chỗ đó. Mọi phương sách thận trọng ấy chính là, như đồng chí thường hay nói “đặc tính” của đồng chí!.. “Con chim đã bị tên bắn, sợ cành cây cong” mà! Đồng chí cứ việc lấy cái đó mà sống, nuôi dưỡng riêng bản thân mình. Nhưng tại sao đồng chí cứ nhồi nhét mãi vào đầu óc tôi!.. Tôi đã từng chiến đấu trong quân đội hơn ba năm trời, chưa được ních no nhiều lắm, nhưng cũng đã bị bồi dưỡng khá thỏa thuê cái “đặc tính” của đồng chí và đủ mọi sự răn giáo về tính cảnh giác rồi đấy! Thế mà thậm chí một tên gián điệp thôi, tôi cũng chẳng hề nằm mơ thấy!.. Bọn đào ngũ, bọn hoảng sợ mất tinh thần, bọn phản bội thì đã gặp, tự tay tôi đã bắn bỏ hai đứa rồi... Tôi đã trông thấy bọn của tên Nga gian Vlasovtsev, bọn tay sai đánh thuê, nhưng gián điệp thì chưa thấy đứa nào cả! Còn các đồng chí, những kẻ truy lùng cũng chẳng khác nào những con chó săn còn chưa bị lũ sói cắn xé tan xương nát thịt ra mà thôi!.. Nhiều quá: nào Bộ dân ủy nội vụ, Bộ dân ủy an ninh, cơ quan phản gián, nào viện kiểm sát, tòa án... Và lại còn cả ngành công an nữa!
- Nói khẽ chứ đồng chí...
- Nói chung thì tôi cũng có thể câm miệng được! Chỉ cốt đồng chí đừng có nhồi nhét vào đầu óc tôi thêm nữa! Tôi được mời tham dự để các đồng chí có cái vẻ một đội tuần tiễu của ban quân quản mà thôi, và tôi sẽ làm những gì đòi hỏi ở tôi! Nhưng đồng chí đừng có dùng cái đặc tính của mình làm cho đầu óc tôi u mê, ngốc nghếch đi! Chúng ta là những người rất khác nhau. Làm một nhân vật như đồng chí thì tôi chả hề mong muốn đâu! Xin bỏ quá cho. Thế này này: ớn lắm!.. Đồng chí cứ nhìn gì mãi thế, tìm kiếm vật gì vậy? Thế nào, đồng chí để rơi mất một thứ gì chăng hay là sợ rắn độc?
- Không loại trừ cả cái đó đâu, – Alekhin vui vẻ thú nhận. - Và cũng không phải chỉ có những thứ đó... Một vài nơi trong khu rừng này có mìn gài bẫy đấy. Mà tôi thì đang còn muốn sống... Còn đồng chí, theo tôi nghĩ, thì cũng như vậy chứ?
Đại úy trợ lý lặng thinh, môi mím chặt lại.