Tháng Tám Năm Bốn Tư

Lượt đọc: 854 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
60. TAMANTSEV

❊ ❊ ❊

Tôi nhận ra ngay loạt đạn hắn bắn đã làm vỡ một nửa xương sọ. Tôi đứng im, câm lặng, tôi muốn nguyền rủa mình bằng những lời độc hại nhất khi Fomchenko và Luzhnov chạy đến và cúi nhìn xác chết.

- Các anh còn nhìn gì nữa, hắn lạnh rồi! – cố kìm mình, trong cơn tức giận tôi đã nhổ nước bọt xuống đất. – Tôi nói bao nhiêu lần rồi mà cứ như nói với ai ấy! – Đã nhắc đi nhắc lại rằng, nếu có một mình hắn thì các anh không cần xuất hiện! Thế còn các anh thì sao?

- Chúng tôi lại tưởng... hắn đã giết chết anh... vừa xoa xoa cánh tay bị thương và xuýt xoa vì đau, Luzhnov vừa nói.

“Tưởng với lại nghĩ.... Đúng là trẻ con!.. Những người giúp việc thật quý hóa! Giá vĩnh viễn không thấy họ thì hơn. Tôi tin chắc rằng, nếu như họ đừng xuất đầu lộ diện và Pavlovsky sẽ nghĩ rằng, hắn với tôi sẽ một chọi một và với đôi chân đã bị thương kia, hắn sẽ cố chống cự không tự sát và như vậy tôi đã bắt sống được hắn. Tôi chỉ muốn quát một trận cho tai họ sưng lên, nhưng giờ đây cần phải hành động ngay, không được lãng phí một giây nào nữa.

Tôi vội lấy dao nhíp rạch ống tay áo Luzhnov và vội vàng băng bó bả vai của anh và dùng thắt lưng đỡ cánh tay anh ta để máu đỡ chảy.

- Chỉ bị thương phần mềm thôi, xương vẫn không việc gì... Đừng có nhăn nhó nữa, cậu có phải là đứa trẻ lên ba nữa đâu!

Tiếp đó tôi cần phải xác định ngay những tang chứng ở đây. Trước hết tôi nhìn đôi ủng của Pavlovsky. Trông qua ở phần trên, đúng là kiểu ủng sĩ quan Liên xô, nhưng đế thì lại là loại ủng Đức, gót có đóng đế sắt móng ngựa. Từ ba năm nay tôi chưa hề gặp kiểu giày lại như thế này. Đúng như người ta nói: sống trọn đời, học trọn kiếp, do đó, tôi liền nghĩ ngay đến những vết ủng lạ mà Blinov đã phát hiện được bên bờ suối mấy hôm trước: đúng là vết ủng của Pavlovsky để lại, vì nó cũng giống hệt như vết ủng hắn đang đi ở đây.

Tôi lục túi áo và quần sĩ quan của hắn, lấy tất cả giấy tờ ra. Tôi xem qua chứng minh thư đi công tác của hắn; nó được ghi đúng tên họ Pavlovsky, tuy nhiên trong câu chữ in, điều làm tôi ngạc nhiên chính là ở chỗ in đúng cả ký hiệu mật mới thi hành từ ngày 1 tháng tám tới nay – một dấu chấm giữa dòng thay cho dấu phẩy. Không thấy chứng minh thư thứ hai đâu cả, và tôi nghĩ rằng, hắn có thể không phải là tổ trưởng hoặc cũng có thể, theo kế hoạch, hắn chỉ hành động một mình.

Tôi cởi đôi ủng của hắn chả khó khăn gì lắm, vì điều này cần phải làm ngay lúc xác chưa bị trương lên.

Từ trong nhà Svirid không thấy ai đi ra cả, nhưng tôi cũng biết chắc rằng, họ – nhất là tên gù – đang nhìn qua cửa sổ ra đây. Chả hiểu họ đang nghĩ gì bây giờ?

- Anh hãy ngồi đây!.. Lấy áo mưa phủ cho hắn và nhất thiết không được để ai tới gần! - Tôi ra lệnh cho Luzhnov. - Còn anh, đi theo tôi!

Cầm sẵn tiểu liên trong tay, tôi và Fomchenko lao về khu rừng sồi, nơi mà mười phút trước đây Pavlovsky cũng đang định đi tới.

- Hãy sẵn sàng đấy!.. Có thể có tên nào đó đang đợi hắn... Hãy đi chệch về bên phải... Nếu nghe chúng bắn thì nằm ngay xuống! - Vừa chạy tới vừa dặn Fomchenko và suy nghĩ một lát, tôi bực mình hỏi anh ta: - Tại sao các anh không ra mật hiệu?

- Ra hiệu à ?.. Bọn tôi quên mất... vì hồi hộp quá... Quên khuấy đi mất...

“Quên vì hồi hộp....” Thật là ngây thơ quá trẻ con! Mỗi người đã trên dưới ba mươi thế mà còn “hồi hộp quá”. Vì vậy, tôi chả thích những người đặc phái đến giúp việc, – ra lệnh cũng vô ích thôi!

Fomchenko cố chạy nhanh, nhưng dần dần cũng tụt lại sau tôi. Trời càng sáng rõ hơn và chúng tôi có thể bị phát hiện từ xa. Tôi chạy thận trọng hơn và căng thẳng chờ đợi, trong nháy mắt những loạt súng vang lên, nhưng chung quanh vẫn yên tĩnh.

Chúng tôi đã gần tới khu rừng sồi, nhưng ngay lúc đó, trong cảnh im lặng ban mai, tôi chợt nghe một tiếng kêu khóc ở phía sau.

Tôi quay lại: Yulia vẫn mặc chiếc áo ngủ vải hoa từ sau bụi cây đang chạy về phía Luzhnov. Chúng tôi không nghĩ tới điều này! Anh chạy tới ngăn cô ta lại. Anh đang nói gì đó rồi nắm cánh tay cô ta, nhưng cô ta giằng ra chạy lao về phía trước và bỗng thét lên điên dại – cô ta đã trông thấy xác Pavlovsky.

Tôi đã kịp đánh giá ngay tình hình và hạ lệnh ngay cho Fomchenko vừa chạy tới:

- Hãy quay lại ngay!.. Bảo Luzhnov bế em bé vào nhà vợ chồng Svirid, và hãy dìu ả Yulia vào, nhất thiết không cho ra khỏi nhà!.. Nhanh lên! Không được làm ồn ào! – Cần phải giải thích cho ả ta biết rằng, hắn – tự sát! - Vô ích, không cần giải thích gì bây giờ cả! Phải bịt ngay tiếng kêu kia lại! Nếu ả ta chống cự, anh có thể dùng sức mạnh! Còn đối với Svirid thì hãy cảnh cáo cho hắn biết rằng, hắn không được đi đâu cả và hãy im lặng. Chạy nhanh lên!

Từ phía Pavlovsky nằm vẳng lại tiếng khóc nấc, nhưng tôi không quay lại, và phóng vào khu rừng. Với khẩu súng trong tay sẵn sàng nhả đạn, tôi chạy dọc theo rìa rừng, len lỏi qua những bụi cây, luồn dưới các cành cây thấp. Từng giây từng phút, tôi chờ đợi sự xuất hiện của kẻ nào đó có thể đang chờ đợi hắn ở đâu đây. Và, mặc dầu đã cố nén giận, nhưng tôi cứ luôn luôn tự rủa mình. Tôi để xổng một tên rồi, do đó, dù thế nào chăng nữa, cũng phải bắt sống cho được những tên còn lại.

Vừa chạy tôi vừa tự khuyên mình và buộc phải đánh giá tình thế của tôi hiện giờ là hết sức đen tối.

Cứ vậy, tôi chạy từ phía này sang phía khác, sau đó lại rạch ngang khu rừng rồi quay lại, chạy đúng một hình tam giác. Không có dấu vết gì của bất cứ ai ở đây cả, những dấu đen sẫm trên cỏ phủ sương bạc. Như vậy là không có ai chờ đợi gì hắn ở trong rừng này.

Khi tôi ra khỏi khu rừng sồi, thì ở chỗ Pavlovsky nằm không còn thấy ai nữa, nhưng tuy vậy, tiếng khóc và tiếng kêu của Yulia vẫn còn nghe vọng từ xa lại – Fomchenko vẫn không thể bắt ả ta im lặng và vào nhà được.

Bây giờ cần phải xem xét cẩn thận hai bên cửa rừng từ hai đến ba kilômét. Việc này chiếm gần một giờ đồng hồ. Tôi chạy dọc theo bìa rừng, căng mắt ra tìm dấu vết, xem kỹ năm vết đường mòn cách nhau khoảng hai trăm mét và hai con đường nhỏ khác, nhưng cũng không có dấu vết gì mới cả.

Người tôi bị ướt như con ngựa chạy đường dài. Trên suốt khu vực rộng sáu kilômét vuông này không có ai chờ hẳn cả và nói chung, từ sau cơn mưa tối hôm kia đến nay, chưa có ai đến đây.

Tôi quay trở về chỗ cũ. Luzhnov, vừa giữ cánh tay bị thương, đang ngồi bệt trên cỏ gần xác Pavlovsky, dáng mệt mỏi và lo âu. Tôi băng khá tốt: nhìn vào cuộn băng, tôi biết là máu đã cầm lại.

- Cậu đã bảo cho nhà Svirid là không được đi đâu cả và phải biết giữ mồm giữ miệng rồi chứ? - Đã bảo rồi. - Có thể tự đi về Lida được không? - Được.

- Cậu đi thẳng ra đường cái, – tôi chỉ tay về phía đường, – và về ngay ban phản gián quân đoàn không quân. Báo cho Alekhin hoặc trưởng ban biết và đề nghị họ đến đây ngay. Báo cáo là tên Pavlovsky khi sắp bị bắt đã tự sát. Nhớ nói rõ, hắn chỉ có một mình và đã không từ trong rừng đi đến... Không được thêm bớt ý kiến hoặc nhận xét gì cả. Cậu chỉ báo cáo đúng sự việc! Thôi, cậu đi đi!

Tôi thấy cậu ta hơi rùng mình, và khi cậu ta đi được một quãng, tôi nói theo:

- Hãy hỏi hoặc bắt Svirid đưa cho ít rượu mà uống cho khỏi rét... Nửa cốc thôi... Đừng uống nhiều! Cậu đi nhanh lên đi!

Tôi muốn có một người nào đó trong bộ chỉ huy đến đây để xác định tại chỗ báo cáo của tôi. Khi người ta đã biết rằng, tay anh đã từng bắt trên một trăm tên biệt kích nhảy dù, thế mà còn để cho một tên tự sát, quả là không hay ho gì. Rồi nhân chuyện này, người ta sẽ tung lên điều này, điều nọ mà miệng thế gian thì ai cầm được, còn tôi thì lại không muốn những tin đồn nhảm nhí nào.

Tôi không cởi áo ngoài và sơ mi của Pavlovsky ra làm gì, chỉ cởi khuy cổ lục túi trong và lột quân hàm trên cầu vai. Sau tôi khám xét quần. Ở túi sau, tôi lục được một mùi soa gói một hộp đựng thuốc lá – loại hộp thuốc lá làm lấy bằng nhôm, vỏ máy bay, thường thấy ở các đơn vị hậu cần. Mở nắp ra và thấy phía trong có khắc dòng chữ “Tiêu diệt quân phát xít xâm lược!” Hộp đựng đầy bột ớt khô trông như bột “cari Ấn Độ”. Chỉ cần một nhúm nhỏ bột này vạt vào mặt ai đó cũng có thể loại ngay kẻ đó ra ngoài vòng chiến đấu, và còn có thể làm mất dấu vết nữa – nếu như có chó đuổi theo. Thật là một phương tiện tuyệt diệu, tốt nhất dùng để hộ thân khi chạy trốn mà không ai có thể ngờ tới.

Ngay góc hộp là một ống nhựa đựng những viên thuốc gì đó rất nhỏ và tôi thấy ngay hai viên trong suốt...

Tôi không tin ở mắt mình nữa. Lẽ dĩ nhiên là những viên thạch anh dự trữ cho máy thu phát có thể tìm thấy không riêng gì ở những tên điện tín viên. Nhưng còn ở ai nữa? Ở tên tổ trưởng chăng?.. Điều này chả làm cho tôi dễ chịu hơn chút nào. Tôi tự hình dung nét mặt cáu giận của trung tướng và cứ như thấy rõ ông đang vừa xoa xoa gáy vừa gằn giọng nói: “Tôi không cần các xác chết!.. Tôi cần những tên điệp viên sống, những tên có thể tạo cho ta những bằng chứng cụ thể và có thể tham gia vào trò chơi đấu sóng này!”

Giờ thì anh đừng có mà thanh minh nữa. Đối với tôi, có thể ông ta còn nói thêm: “Ở ai, ở ai chứ ở anh thì tôi không hề chờ đợi cái điều này!.. Anh không biết xấu hổ ư”?...

Tất nhiên tôi có thể thanh minh. Tôi có thể cãi rằng: “Các đồng chí đã cho tôi những ai?.. Mấy anh chàng phi công!.. Họ có thể làm được gì?.. Và tôi không hề có lỗi về việc họ tự mò ra!” Nhưng ông ta lại nói với tôi: “Tôi không cần biết phi công nào hết! Anh là tổ trưởng, anh là chỉ huy, anh không phải là lính mới gì nữa, do đó, anh phải chịu trách nhiệm về tất cả mọi chuyện! Các anh đã sống với nhau trên gác xép hai ngày đêm! Với thời gian đó thì người ta cũng có thể dạy cho gấu biết nhảy múa. Còn anh thì, thậm chí, cũng không biết dặn dò họ những gì cần thiết!”

“Không dặn dò gì cả!” – Quả thật không đúng chút nào... Thật vậy, lưỡi tôi như cứng lại vì nói nhiều, tôi đã nói tỉ mỉ mọi điều như nói với những người mới đi học!.. Nhưng tôi sẽ không đổ lỗi cho Fomchenko hay Luzhnov! Không, tôi sẽ không thanh minh gì cả, mà chỉ im lặng thôi. Nếu như Pavlovsky đã tự sát được, tức là tôi đã để xổng mắt hắn. Tôi sẽ không chờ đợi sự thanh minh nào hết. Thật là xấu hổ, nhưng không thể làm gì hơn được.

Nhìn hình dáng màu sắc và cỡ viên thuốc, tôi xác định đây là viên phenamine. Đối với Luzhnov thì mỗi viên này có tác dụng chả kém gì nửa cốc rượu ngang, nhưng anh ta đã đi xa khuất sau lùm cây và tôi cũng không muốn đuổi theo làm gì vô ích. Tôi cũng còn những việc không thể trì hoãn được đối với cái xác không hồn này.

Trong óc tôi nảy ra hai trường hợp mà tôi đã phân tích, nhưng quả thật cũng chưa thể cụ thể, rõ ràng được. Thứ nhất là: khoảng năm, sáu ngày trước đây, Pavlovsky đã đến chỗ suối nhỏ trong rừng và đã vô tình để lại dấu vết ở đấy. Thứ hai là: tối qua hắn đã đến đây, nhưng không đi từ trong rừng ra như tôi vẫn tưởng, tức là hẳn đã từ phía nào đó tới đây. Còn tôi thì, – lấy danh dự mà nói! – cần phải tìm được dấu vết đường đi của hắn tới nhà Yulia Antonyuk.

Rõ ràng chả phải nghi ngờ gì nữa, Pavlovsky quả thực là một tên gián điệp lành nghề chứ không phải chỉ là một tên tay sai thông thường của bọn Đức lần trốn trong các khu rừng để tránh sự trừng phạt.

Bộ quân phục và sơ mi Pavlovsky mặc theo như nhãn hiệu, là của các nhà máy may Ivanovo và Mátxcơva, quần đùi và sơ mi còn rất mới, hầu như chỉ mới mặc hôm nay hoặc hôm qua thôi; thắt lưng da, địa bàn và xà cột là hàng trong nước, chỉ có chiếc đồng hồ là của nước ngoài, hình như là của Thụy sĩ, không ngấm nước, mặt chữ số dạ quang giống như các loại đồng hồ chiến lợi phẩm mà tôi, Pasha và các sĩ quan khác vẫn đeo.

Nghĩ rằng, hôm nay có thể được ngủ chút ít, tôi liền uống hai viên thuộc chống ngủ phenamine và mặc dầu biết nó không thể tác dụng ngay được, nhưng tôi vẫn cảm thấy có vẻ khỏe khoắn, linh hoạt hơn.

Tôi tiếp tục xem xét đôi ủng của Pavlovsky và phát hiện thấy ở giữa hai lần da khâu sít nhau trên ống ủng có mấy tờ giấy công tác và phiếu thực phẩm khác, chưa sử dụng, có đầy đủ dấu, chữ ký của đơn vị quân đội.

Tất cả đã chứng tỏ rõ ràng, hắn là một tên điệp viên nguy hiểm, tuy vậy, vẫn chưa có chứng cớ gì tỏ ra hắn có ở trong nhóm những tên đang bị truy lùng và tôi đã cố gắng tìm tòi nhưng chưa phát hiện gì thêm được.

Thu dọn đồ vật của Pavlovsky, cả giấy tờ, vũ khí xong, tôi đi về nhà Yulia, vì ở đây mặc dầu không có hy vọng tìm được gì hơn, tôi vẫn phải tiến hành một công việc cần thiết là lục soát.

Fomchenko đứng gác ở cạnh bếp. Khi qua ngưỡng cửa, tôi để ý thấy mặt anh ta bị xây xát, hai bên má có vết xước và cổ áo ngoài bị đứt khuy. Có lẽ anh ta đã bị cào cấu khi cản Yulia không cho đến gần xác Pavlovsky và đẩy cô ta vào nhà.

Yulia đang nằm im trên chiếc giường sắt cũ kỹ, quay mặt vào vách và thỉnh thoảng lại run lên rồi lại im lìm như trong cơn hôn mê.

Những bức vách trần trụi. Không có bàn ghế mà chỉ có chiếc hòm mìn đặt giữa nhà, trên phủ một miếng vải cũ màu hồng và cạnh đấy là chiếc khay gỗ. Tất cả chỉ có thế – không bàn ghế, không có một chút đồ dùng gì cả. Quả là một căn nhà nghèo cùng cực.

Trên ngăn chạn đậy khăn trắng cũ có cái gì đó như thức ăn.

Tôi dặn Fomchenko xem xét thật kỹ trong nhà, còn tự tôi khám xét phòng ngoài và trèo lên trần nhà, xem xét kỹ các lối đi, vì tôi cho rằng, phát hiện ra dấu vết từ ngoài đường cái vào đây cũng là điều rất quan trọng.

Cái duy nhất gây hứng thú trong phòng ngoài là một bộ quần áo lót của Pavlovsky, chả cần phải tìm cũng thấy, nó vừa được giặt, có lẽ vào tối qua, đang ướt và đang phơi trên dây thừng. Tiếp tục khám xét nền nhà đất nện, tường đất và đống đồ cũ kỹ, tôi không tìm thêm được gì mới.

Trên trần nhà treo hai chiếc chổi mới, hai giỏ cũ và một cái liềm bị gỉ, còn ở trong góc, tôi thấy có chiếc xẻng công binh loại nhỏ hầu như còn mới và có vẻ chả có gì đặc biệt, nếu không để ý đến vết khắc trên cán.

Thường vẫn có những trường hợp các chàng chiến sĩ chúng ta bỏ quên mất xẻng của mình ở đâu đó, thế là các chàng liền đi mượn tạm xẻng của ai ở đại đội bạn và họ bèn khắc luôn tên mình lên cán, tôi đã nhiều lần thấy chuyện như vậy.

Có thể đoán được rằng, chiếc xẻng này đã bị bỏ quên năm tuần trước khi mặt trận tràn qua đây. Vì xẻng cán ngắn, trong nhà này không dùng làm gì nên nó mới bị vứt lên gác xép, tuy nhiên, trông nó có vẻ như vừa mới được lấy ra dùng, vì trên cán cũng như lưỡi xẻng không thấy có dấu vết bụi bậm, dù là một lớp rất mỏng.

Tôi đang lục soát trên gác bỗng nhớ đến giờ hẹn và xem đồng hồ: bây giờ kém mười ba phút! Theo quy ước, còn đúng gần mười lăm phút nữa tôi phải có mặt nơi hẹn gần đường cái, để chờ Pasha đến. Nếu như anh ta không đến được thì nhất thiết sẽ có xe ô tô mang thức ăn và thư đến cho tôi.

Đúng như tôi đã đoán trước, Fomchenko cũng không tìm kiếm được gì trong nhà, ngoài mấy thứ thức ăn trên chạn: hai hộp thịt lợn ướp của Mỹ, năm gói bột kê, hai chiếc bánh mì và gói muối, đường. Tất cả những thứ này đều do Pavlovsky lĩnh ở các trạm thực phẩm theo phiếu giả bọn Đức cung cấp. Tôi quyết định để tất cả những thứ này lại cho Yulia, vì tôi biết rằng, cô ta còn phải nuôi con gái bị đói.

Tôi đề nghị Fomchenko xem xét ngôi nhà một lần nữa, chủ yếu để anh ta có việc làm khỏi phải ngồi không, còn tự tôi thì thu dọn đồ đạc của Pavlovsky, bỏ cả súng và giày tờ của hắn vào áo khoác vải bạt, bỏ luôn cả bộ đồ lót còn ướt phơi trên dây và gói lại.

Dù thế nào chăng nữa, xe ô tô của chúng tôi vẫn phải đến đây để mang xác Pavlovsky đi, nhưng tôi muốn tự mình mang cái gói đồ đạc này để khỏi phải đi tay không đến gặp Pavel. Phút cuối cùng trước khi ra khỏi nhà, tôi mang theo luôn cả chiếc xẻng công binh vứt trên gác xép trần nhà.

Tôi chạy như ngựa trên chặng đường gần hai kilômét và khi ra gần đèn đường cái tôi bước thong thả, thở đều đều, đưa mắt quan sát qua bụi cây.

Chiếc xe đang đậu ở lề đường, trong thùng xe có hai người lạ mặt, đầu không đội mũ, Khizhnyak đi đi lại lại dọc bờ đường đời diện, còn Pavel, khuôn mặt hốc hác như ốm, đang ngồi, vẻ mệt mỏi, củi đầu, khẩu tiểu liên dựa vào đùi. Trông dáng điệu mệt mỏi, buồn rầu của anh, tôi hiểu ngay rằng, công việc của anh chả có gì tốt hơn. Rất xấu nữa là khác. Khi người ta làm một công việc gì đó có kết quả thì dáng điệu, phong thái không thể như thế được, điều đó đã rõ ràng rồi. Đó là anh ta còn chưa biết Pavlovsky đã tự sát...

- Cậu không gặp Luzhnov à? - Vừa đi tới, tôi vừa hỏi, làm ra vẻ như không có chuyện gì cả.

- Luzhnov? - Vừa ngẩng đầu nhìn tôi, Pasha vừa bật lên hỏi; đôi mắt đôi ngủ của anh đỏ ngầu, dương tròn như mắt thỏ. - Không, không thấy đâu cả, chuyện gì vậy ? – Anh vừa hỏi vừa nhìn vào vết máu vương trên áo tôi.

- Không, không có gì cả đâu!

Tôi đặt gói áo bạt xuống, thong thả mở ra, vắt chiếc xẻng bên cạnh, nhưng anh ta đã vội cầm lấy nó, quay đi quay lại và khi nhìn thấy vết khắc trên cán liền sôi nổi hẳn lên:

- Cậu nhặt được ở đâu thế này?

- Trong nhà Yulia... trên gác xép.

“Gác trệt là gọi theo tiếng của chúng ta, còn ở nông thôn nó là cái gác xép và tôi cứ gọi theo thói quen. Hai người lạ mặt trong hòm xe nhỏm dậy nhìn chúng tôi. Tôi chưa gặp họ bao giờ. Có lẽ họ là những sĩ quan được cử đến phối hợp công tác và có lẽ cũng là loại cán bộ nhà trẻ thôi.

Mở xong bọc đồ đạc, tôi đưa cho Pasha xem tất cả những thứ trong đó. Tôi lấy chứng minh thư và mấy tờ giấy mẫu sạch sẽ trong ống ủng của Pavlovsky ra bày trước mặt như kiểu bán hàng. Nhưng Pasha lại chăm chú nhìn vết khắc trên cán xẻng, cái xẻng đã làm cho anh không còn để ý đến xung quanh.

Bỗng anh vội cầm lấy tờ giấy trắng, dùng dao nhíp khẽ cạo cạo vết đất còn bám ở cán và ở vết khắc, ngoài ra anh ta có vẻ không chú ý gì khác nữa. Đất sét pha cát, - vừa vo vo thành viên nhỏ, Pasha vừa nhận xét.

- Đất pha cát! - Pasha lại nhắc lại và mỉm cười vẻ thú vị. - Đất sét pha cát chính cống!

Tôi nhìn anh với vẻ dè dặt, lạ lùng như nhìn một kẻ mất trí nào đó. Trường hợp như vậy có thể thường thấy. Khi bạn đã cặm cụi hàng tuần lễ lùng tìm một vật gì đó, lùi lũi như con chuột, nhưng vẫn không có kết quả gì, thế rồi cấp trên thúc đẩy và thúc dục. “Nhanh đi, nhanh đi”, bạn có thể mất trí.

- Cái gì thế này ? – Vừa chỉ vào chiếc áo khoác, nhưng không thấy chiếc hộp thuốc lá bằng nhôm, tôi rút từ trong túi ra, anh ta vừa hỏi, rồi ngồi xổm xuống, cầm tờ chứng minh thư lên xem.

Cần phải nói, nhưng lúc đó lưỡi tôi như cứng lại. Thậm chí viên phenamine tôi vừa uống cũng không giúp gì được tôi... Tôi cảm thấy lạnh toát cả người. Mở tờ chứng minh thư, anh ta liếc nhìn tấm ảnh nhỏ và nói ngay: Pavlovsky...

Giờ thì có thể phải nói đến câu nói mà tôi vẫn chờ đợi: Làm sao anh lại có thể để sổng mất hắn?

Hai người sĩ quan lạ mặt liền nhảy ra khỏi xe và chạy lại nhìn chiếc áo mưa trân trân như những đứa trẻ nhìn cây thông ngày Tết. Những sĩ quan phối hợp – giá đừng gặp họ thì hơn!..

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 31 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Vladimir Bogomolov

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.