Tháng Tám Năm Bốn Tư

Lượt đọc: 915 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
17. TỚI LIÐA!

❊ ❊ ❊

Lúc Khizhnyak từ trong chỗ ngoặt rẽ ra đường cái thì chiếc “ZIS”, chở nặng ba tấn có hai sĩ quan đáng nghi đi nhờ, đã mất hút.

Kim đồng hồ tốc độ rung rinh giữa các số 45 và 50 kilômét giờ tốc độ trên đường rải sỏi như vậy là vừa phải, nhưng Andrei vẫn cảm thấy chậm.

Alekhin dựa vào góc ghế ngồi, lấy khăn tay lau ống nhòm, đưa lên nhìn. Và từ xa anh thấy chiếc “ZIS” vẫn thấp thoáng lúc ẩn, lúc hiện phía trước.

Chiếc xe này sức chở ba tấn, đã cũ, biển số phía sau mờ mờ 1-1-72-15.

Ngoài người sĩ quan trẻ (viên sĩ quan đứng tuổi, mặt tròn ngồi trong buồng lái) ra, trên thùng xe phía sau còn có khoảng sáu bảy người dân thường có vẻ là nông dân và hai người lính thường. Thành phía sau bên trái ở phần trên chiếc xe bị vỡ một miếng – một chiếc xe dễ nhận dạng.

Đang chạy, chiếc “ZIS” bỗng dừng lại cạnh làng và từ phía sau, Alekhin nhìn rõ mấy người nông dân đang vội vã kéo túi xách xuống xe rồi đến cạnh buồng lái trả tiền cho người lái. Để giữ đúng cự li, Khizhnyak buộc phải hãm bớt tốc độ và ngay lúc đó, khoảng hơn chục xe phía sau từ nãy đến giờ vẫn bị ghìm nay liền vọt lên trước chiếc “com-măng-ca”. Điều này không làm cho các cán bộ phản gián hài lòng. Họ cũng muốn có vài ba xe làm bình phong cho họ, nhưng không nên quá nhiều như thế này.

- Vượt lên! - Alekhin hạ lệnh. Khizhnyak lại lần lượt lách vượt lên trước mấy chiếc xe tải; và trước chiếc xe “com-măng-ca” là một chiếc xe con “Willis” đang phóng nhanh, ngạo nghễ giữa đường và mặc dầu Khizhnyak đã ba lần bóp còi xin vượt, nhưng anh chàng lái chiếc Willis vẫn cứ tỉnh bơ, phóng nhanh. Đường hơi hẹp, lại bị hai hàng cây bên đường cản trở nên khó mà lách sang trái để vượt và cứ kiểu này thì khó mà vượt được. Cũng đành vậy thôi. Thế là Khizhnyak chớp được khoảnh khắc thuận lợi, bắt chấp mọi luật lệ đi đường, anh cho xe vọt lên bên phải và phóng sóng đôi cùng chiếc “Williss” ép chiếc này dạt sang trái đường. Viên thiếu tá xe tăng ngồi cạnh lái xe về giận dữ hét gì đó với Khizhnyak và dơ nắm đầm ra đe anh. Khizhnyak tỉnh bơ, nhưng chiếc “Willis” bỗng lại tăng tốc độ và hình như theo lệnh của viên thiếu tá, không chịu nhường đường lại nhô đầu ra giữa chiếm phần đường bên phải. Qua kính chắn gió phía sau, Andrei trông thầy Khizhnyak đang lầu bầu dơ nắm đấm và nói gì đó với Alekhin. Cũng như đa số các lái xe có kinh nghiệm khác, Khizhnyak không chịu phóng nhanh, và lại đường gập ghềnh, khó đi. Thường ngày, Khizhnyak là một người rất bình tĩnh, lạnh lùng, nhưng lần này anh không kiếm chế được mình nữa, vừa lái xe vừa chửi lầu bầu. Đến Lida còn khoảng bốn kilômét nữa.

Phía trước mắt họ là trạm chắn tránh đường sắt. Một phụ nữ béo tròn, trùm khăn vải hoa bạc mầu, đi đôi ủng cũ kỹ đang từ từ kéo chiếc xà ngang chắn đường sơn hai màu, kẻ sọc.

Chiếc “Willis” rú ga phóng qua chiếc xà ngang đang kéo xuồng và vút qua đường sắt. Khizhnyak và Alekhin cùng đồng thanh kêu lên làm người đàn bà giật mình quay lại và họ nhìn thấy khuôn mặt rám nắng của chị ta chăm chăm nhìn họ. Alekhin từ trong xe lao ra như tên bắn, giật chiếc dây thừng khỏi tay người gác đường, buông cho chiếc xà bật lên, và, trong tiếng còi tàu rốn vang báo hiệu, chiếc xe chồm lên đường sắt, phóng qua bên kia.

Vùng ngoại ô Lida hiện lên phía xa, vàng rực dưới ánh mặt trời hoàng hôn.

Khizhnyak phóng nhanh, một lát sau đã đuổi kịp chiếc “Willis” và nổi còi xin vượt, nhưng chiếc xe cỡ nhỏ đó vẫn ngang bướng phóng nhanh giữa đường. Đường đã rộng hơn và Khizhnyak, sau khi đã suy nghĩ kỹ, liền bắt ngờ rú ga vượt ngay bên mép đường, phóng nhanh gần như sát nách chiếc “Willis”. Không còn chướng ngại, anh phóng hết tốc độ và vượt tiếp mấy xe. Phía trước anh vẫn còn đoàn dài xe tải và thỉnh thoảng chiếc “ZIS” biển só 1-1-72-15 hiện ra rồi lại bị che lấp, nhưng các sĩ quan tình bảo vẫn thấy được viên sĩ quan trẻ tuổi, tóc sáng vẫn ngồi trên ghế sau thùng xe sát ngay ca-bin.

Tại trạm kiểm soát giao thông vào thành phố, dọc hai bên đường, có khoảng ba chục xe đang đỗ ngược chiều với nhau. Mấy cô gái điều hành đang kiểm tra giấy tờ của lái xe và cho từng xe một ở cả hai chiều lần lượt đi. Chiếc xe của Khizhnyak dừng lại cách sau chiếc “ZIS” sáu xe tải khác. Khizhnyak bước xuống ngay và đi vòng quanh xe xem xét, lấy chân đá đá vào lốp; còn Alekhin nhảy xuống, đứng bên mép đường nhìn lên phía trước xem mọi người đang làm gì.

Chiếc “Willis” cũng vừa tới và từ trong xe một thiếu tá trẻ, khoảng độ 26-27 tuổi, để ria dài, mặt cau có bước ra.

Anh ta vừa quất quất chiếc roi nhỏ bằng một cành cây trụi lá vào đôi ủng da thuộc rất tốt, vừa hất hàm gọi Khizhnyak, giọng hách dịch:

- Ê, trung sĩ, lại gặp tôi!

Khizhnyak do dự nhìn Alekhin.

- Cậu lên xe đi, - Alekhin hạ lệnh và Khizhnyak gật đầu, bước lên xe ngồi sau tay lái.

- Đại úy, lại gặp tôi! - viên thiếu tá mặt đỏ ứng vì giận dữ, hét lên gọi Alekhin.

Alekhin bước đến trước mặt anh ta và giơ tay chào theo đúng điều lệnh.

- Sao, các anh định giễu tôi... - Thiếu tá vừa thở vừa nói, giọng bực tức và hách dịch, - xe các anh cướp đường vượt xe nhỏ hơn và... vượt cả sĩ quan cao cấp hơn...

Alekhin im lặng, lạnh lùng đưa cho anh ta chứng minh thư sĩ quan cục phản gián "Smersh".

Nhác thấy con dấu và chữ ký, viên thiếu tá biến sắc nói, giọng hoang mang:

- Tôi, tôi không biết. Đồng chí đại úy hãy tin tôi, tôi không biết xe các đồng chí là...

- Chả lẽ đồng chí không biết tý gì cả hay sao, - Alekhin nhẹ nhàng nói. - Chả lẽ đồng chí cũng không biết cả luật đi đường nữa hay sao. Chả lẽ đồng chí không cần chấp hành luật đó hay sao...

Anh quay phắt đi, rảo bước về xe của mình. Các xe từ từ nối đuôi nhau, đến chỗ chắn đường.

- Chúng nó sẽ chạy mất... đồng - đồng chí đại úy! - Andrei hốt hoảng kêu lên.

- Đừng la lên như vậy, - Alekhin bảo anh và chạy tới trạm kiểm soát.

Anh biết rằng, nếu cứ để chờ kiểm soát xong sáu xe tải đằng trước thì chiếc “ZIS” sẽ đi xa mất.

Andrei nhìn theo Alekhin bước vào trạm kiểm soát. Mấy giây sau, người ta đã kiểm tra xong giấy tờ của xe “ZIS” và chiếc xe từ từ đi qua trạm kiểm soát.

"Andrei hạ lệnh cho Khizhnyak:

- Vòng sang trái, vượt lên! - Nhanh lên cậu!

Khizhnyak lách đầu xe sang trái và khéo léo vọt lên trên, nhưng anh lại đụng đầu phải chiếc xe đối diện đang đi ngược lại, anh đành hãm phanh lại, nhưng rồi đã kịp thời nhích đầu xe sang phải, chiếc xe tải đứng chéo chắn đường. Nữ trung sĩ điều khiển giao thông giận dữ cau bộ mặt rám nắng vốn chẳng lấy gì làm xinh lắm, vẫy cao lá cờ đỏ, chạy tới trước chiếc “GAZ”.

- Đi đâu? Đi đâu mà lao bừa lên thế? - Cô ta sẵng giọng hỏi như thét.

Và ngay lúc đó, cả phía trước lẫn phía sau các xe bị ùn, lại bóp còi inh ỏi. Các tay lái đang nổi cáu thì quát mắng ầm ĩ. Khizhnyak cứ tỉnh bơ, mở cửa xe, đứng trên bậc quay nhìn bốn phía. Ngay trong lúc bí đó, Tamantsev xuất hiện – anh vừa kịp đi nhờ xe đến đây. Chẳng nói chẳng rằng, anh đi lên trước chiếc “ZIS” và xua tay ra hiệu cho chiếc xe đối diện:

- Lùi lại! Lùi lại ngay! – Cố làm vẻ nghiêm nghị, giọng hách dịch, anh hạ lệnh cho người lái xe tải và nói rõ thêm: - Quân cảnh giao thông đây! Anh có nghe thấy không? Lùi xe lại!

Người chuẩn úy, mặt rỗ hoa, lái chiếc xe “ZIS” bị ùn, sau một lúc sững sờ trước đòn tấn công bất ngờ đó, đã bắt đầu biện bạch cho mình nhưng Tamantsev đã mở cửa buồng lái, đẩy anh chàng lái xe sang bên, ngồi vào sau tay lái và lùi xe lại phía sau, chệch sang phải sát ngay lề đường.

Nhưng ngay lúc đó, cô trung sĩ điều khiển giao thông bước tới, đứng chắn ngay trước mũi xe “GAZ”, ra lệnh cho Khizhnyak là tội phạm chính của sự lộn xộn này, lùi lại, nhưng anh ta vẫn bướng bỉnh rú ga đứng ỳ ra không cho xe ra chỗ bãi riêng dành cho các xe bị phạt, theo như cô ta ra lệnh.

- Này, đừng có mà la lối lên như vậy! Xe tôi không có số lùi. Hiểu chưa, không có số lùi! - Khizhnyak hạ giọng nói có vẻ như thế và đưa bàn tay bẩn vuốt mồ hôi trên mặt. - Này, cô bạn ạ, đừng có rít lên như vậy. Tôi sẽ lách lên ngay bây giờ... Chà, chả hiểu sao người ta lại kén cô vào bộ đội nhỉ?! - Anh nói và rủa thầm. - Quỷ bắt cô đi!..

Từ trong trạm kiểm soát, Alekhin vội vã đi ra và sau anh là đội trưởng đội kiểm soát giao thông - một phụ nữ cao lớn, đẫy đà.

- Để cho họ đi! - vừa đi chị vừa hạ lệnh cho nữ trung sĩ.

... Khoảnh khắc sau, Khizhnyak đã cho xe lách ra, vượt lên và rẽ sang phải, tăng tốc độ về hướng chiếc “ZIS” vừa lao tới, và anh có nhìn, nhìn mãi về phía trước, nhưng chả thấy bóng dáng một chiếc xe nào cả.

- Cứ đi thẳng! - Alekhin hạ lệnh.

Chiếc xe của họ đi qua mấy đường phố, và khi rẽ qua một ngã tư, họ thấy chiếc “ZIS” đang đi cùng chiều ở phía trước. Khizhnyak vội phanh gấp, đèn nổi. Andrei và Tamantsev lao dúi người về phía trước và vội vàng vòng xe sang hướng khác.

Tamantsev ghé đầu vào ca-bin, nói to:

- Không phải xe này đâu!

Khizhnyak vội dừng hẳn xe lại; Alekhin nhảy ngay xuống, đưa tay quệt mồ hôi đang vã ra trên trán anh.

- Quay, rẽ sang trái thôi, - Andrei ngập ngừng nói, - hoặc là quay lại, ra chợ và ra ga xem.

- Vết ủng bộ đội ta, - Tamantsev báo cáo với Alekhin. - Cỡ số bốn mốt, bốn hai gì đó, loại sản xuất hàng loạt, khuôn đế rộng... ủng còn mới và kẻ đi ủng này có tật riêng rất rõ... Nói chung so với các vết ủng ở bờ suối ta đã phát hiện thì không giống lắm. Nhưng dẫu sao ta cũng phải xác định xem họ là ai. - (ý muốn nói tới các sĩ quan trên chiếc ‘ZIS”, Tamantsev nhận xét), - còn chiếc xe, tôi đoán có lẽ là của kho hậu cần. Các đồng chí có thấy đống hòm gỗ ở ga không?

- Tôi cũng đoán rằng, chiếc “ZIS” đó là của kho thực phẩm. - Khizhnyak cũng ngập ngừng phát hiện.

- Thế sao cậu im lặng từ nãy đến giờ?

- Tôi không dám bảo đảm lắm. Tôi cứ nghĩ rằng, các đồng chí cần lùng người chứ không phải là xe, - Khizhnyak phân trần. - Còn họ thì, có thể xuống xe, rồi...

- Thôi đừng thanh minh nữa! Quay lại kho!

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 31 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Vladimir Bogomolov

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.