Tháng Tám Năm Bốn Tư

Lượt đọc: 915 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
23. NHỮNG CUỘC TÌM KIẾM TRONG THÀNH PHỐ

❊ ❊ ❊

Sáng sớm sau khi điểm tâm qua loa, họ lại lên đường. Tamantsev bỗng nhiên giữ Alekhin lại, cau có hỏi:

- Đồng chí lúc nào cũng khẳng định: “nhất định”, “cần phải” thế này, thế kia. Riêng chúng ta cần bản dịch bức điện. Không có nó thì chúng ta còn cứ phải lần mò như những con chó mù!

- Sẽ có bản dịch, đại úy hứa hẹn.

- Bao giờ?! - Tamantsev lại cáu lên. - Chả lẽ mười ngày đêm rồi, Mátxcơva lại không phá được khóa mật mã, còn chúng ta thì cứ vật vã...

- Mới có chín ngày thôi, vẫn còn đứng vững đấy chứ? Alekhin vẫn bình tĩnh nói. Cậu sao vậy, - Tôi vẫn bình tĩnh đây! - Tamantsev vẫn cau có nói, – đồng chí đừng biến tôi thành thằng ngốc! Suốt ngày cứ lùi lũi như chuột chũi, còn đồng chí chẳng dám yêu cầu Mátxcơva lấy một tiếng.

- Nói gọn thôi. Cậu muốn đề nghị gì?

- Bản dịch bức điện mà chúng ta thu được, có nó thì chúng ta có thể khiêu vũ được. Đồng chí sợ không dám yêu cầu trên Cục dịch cho bản mật mã, còn mấy anh chàng ở Cục thì sợ Mátxcơva. Tôi không thích cái kiểu như vậy... Mátxcơva phải theo dõi bao nhiêu là mặt trận, đồng chí tưởng họ nhớ đến đồng chí chăng? Phải nắm đằng chuôi thôi đồng chí ạ! Đồng chí cứ để tôi gọi thử xem, hoặc là cho thiếu tướng, hoặc là về Mátxcơva hoặc là đi đâu đó... Tôi cứ chơi... Kiểu mạn thượng xem! Chúng mình chả ra kiểu đi chơi mà cũng chả phải là đi săn! Đây là công việc có tầm quan trọng quốc gia! Nào để cho tôi gọi thử xem. Tôi bắt họ phải vắt óc ra suy nghĩ xem!

- Cậu nói hết chưa?

- Chưa, chưa hết.

- Có lẽ cậu đã xả uất ức trước Andrei?

- Không, tôi không nói với cậu ấy, tôi nói với anh đấy!

- Thôi, nghe rồi, Alekhin vẫn bình thản nói.

Tamantsev nắm lấy thành xe nhảy vào khoang phía sau.

Sau đó anh ngồi sát lại Andrei vẻ mặt vẫn lầm lì, bực tức. Khi xe dừng lại chỗ quy định để cho Tamantsev xuống, Alekhin thò đầu qua cửa xe, nói:

- Mười hai giờ trưa nay trung tá sẽ tới ban phản gián quân đoàn không quân. Cậu có thể nói hết những điều vừa rồi với đồng chí ấy.

Tamantsev im lặng xuống xe, chẳng buồn đáp và đi thẳng theo đường phố.

Andrei cùng đại úy đi tiếp.

Buổi sáng hôm nay cũng có thể sẽ toi công như tối qua.

Andrei nhận khu vực trung tâm thành phố và bãi chợ. Anh đi thong thả theo các đường phố, rồi rẽ luôn vào chợ, quan sát kĩ tất cả những quân nhân và cả những người dân thường nữa, nhưng không nhận ra những khuôn mặt quen thuộc nào cả.

Trong số kẻ bán, người mua mà phần lớn là đàn bà và nông dân, còn có nhiều quân nhân nữa.

Họ mặc những bộ quần áo tự dệt lấy, đàn ông thì đội thêm chiếc mũ lưỡi trai Ba-lan, chen chúc nhau ở cửa ra vào các cửa hiệu, ngắm nhìn nhiều hơn là mua. Tiếng Nga, tiếng Belarus và thỉnh thoảng xen lẫn cả tiếng Ba-lan nữa, líu la líu lô, xì xà xì xồ.

Người ta bán đủ thứ hàng: từ mở khoai tây đến cả con lợn sống, thánh giá cùng chúa trời và cả bộ quân phục nguyên vẹn. Trong các quầy hàng của những nhà buôn chuyên nghiệp rực rỡ đủ màu sắc, hàng trăm bao thuốc lá Latvia và Đức, bánh kem tự làm và nến thắp, kẹo đủ mầu và xúc xích với bánh mì tròn. Cạnh các khoanh xúc xích nổi bật dòng chữ đầy hấp dẫn: “Hiệu ăn lót dạ. Các món ăn trưa đầy hấp dẫn ngon như ở nhà”. Người ta bán cả thức ăn nóng và cả rượu thơm tự nấu, loại bimber.

Các hiệu buôn tư nhân tại thành phố mới giải phóng này đã làm Andrei ngạc nhiên. Anh không thể hiểu được thế nào là sự kinh doanh. Anh chỉ hiểu giới thương gia, các nhà tư sản qua sách báo, phim ảnh và giờ đây anh mới được thấy rõ những con người béo phị, mỡ màng, no đủ ngồi trước các quầy hàng phong phú như thế này.

- Chính sách kinh tế mới đấy, - Tamantsev giải thích vẻ quyết đoán. - Thời này giàu nhất là bọn thương gia tư sản và bọn đầu cơ. Rồi sẽ đến lúc người ta sẽ quét chúng sạch như bầu trời không gợn mây đen nữa!..

Cũng như hôm qua, hôm nay trời oi bức, không khí nóng nực như đọng lại. Andrei bỏ ra tới hai mươi rúp để mua một chai nước quả màu hồng nhạt và sau khi uống cạn, anh đi ra phố.

Đến ngã tư, anh định đi qua, nhưng vội dừng lại vì vừa trông thấy phía bên kia đường, cạnh một vườn nhỏ, một cặp trai gái khá đẹp đang đứng chuyện trò: cô gái trong bộ áo choàng trắng bệnh viện và chàng trai là một trung úy ăn mặc bảnh bao.

- Sao, thế nào đấy? - Andrei thoáng nghe tiếng hỏi thì thào của Tamantsev vừa từ trong góc phố đi tới.

- Không sao cả.

- Không thấy ai cả... Tamantsev nói, giọng thông cảm và đưa mắt nhìn cặp trai gái bên kia đường. - Đang yêu nhau... Chà, họ sống hạnh phúc quá.

- Đáng lẽ phải bắt giữ chúng từ hôm qua ở trạm kiểm soát xe.

- Ai dạy cậu thế đấy! - Tamantsev lại làu bàu, cáu kỉnh nói. - Cậu phải hiểu rằng: chúng ta cần dò ra chỗ liên lạc của chúng, cần tang chứng... Có thể chúng không ở trong rừng thì sao? Cũng có thể chúng có vào rừng, nhưng lại không có liên quan gì với nhóm điện đài mà chúng ta đang truy lùng. Mà nếu như có liên quan chăng nữa thì có phải cứ tùy tiện bắt giữ được đâu. Phải có chứng cớ chứ. Hoặc là bắt hoặc là loại trừ họ ra... Còn cậu thì làu bàu như vậy đủ rồi đấy.

Họ im lặng đứng với nhau một lát. Đôi nam nữ bên kia đường đã chia tay. Cô gái đã bỏ đi, còn chàng trung úy đẹp trai đứng lại một mình, nét mặt không vui lắm, đang lầm lì hút thuốc.

- Con mèo cái đã chạy qua trước mặt họ, - Tamantsev nói (anh thường cho mình là nhà tâm sinh lý học uyên bác), hoặc, ít ra cũng là một chú mèo con. Thật là xúi quẩy cho anh chàng!

- Thế anh cho rằng, hai kẻ khả nghi hôm qua vẫn còn lần quẩn trong thành phố này và chúng mình sẽ tìm ra họ chứ?

- Cứ cho là như vậy! Cái thị xã này có gì là lớn lắm đâu!.. Cứ ngẩng cao đầu lên mà quan sát, Tamantsev đáp, rồi vỗ vỗ vai Andrei. - Cậu cứ yên chỉ, quả đất tròn, chúng lần vào đâu được?!

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 31 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Vladimir Bogomolov

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.