Tháng Tám Năm Bốn Tư

Lượt đọc: 854 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
37. TAMANTSEV

❊ ❊ ❊

Buổi tối đầu tiên nơi phục kích có điều không thuận lợi và kéo dài đến sốt ruột.

Từ chiều, chúng tôi đã bị ướt, chả có nơi nào để sưởi ấm, cứ như vậy ngồi rét run cho tới sáng như người lên cơn sốt.

Khi bắt đầu rạng sáng, chúng tôi kín đáo vào nhà Pavlovsky. Ngôi nhà chắc chắn, mái ngói dày đứng ngạo nghễ, cách nhà gỗ của Yulia khoảng một trăm mét và từ đây có thể nhìn rõ tất cả những gì xảy ra bên ấy, bất cứ ai ra vào đều có thể bị chúng tôi trông thấy.

Chúng tôi phơi quần áo ướt dưới mái hiên nhà, Fomchenko và Luzhnov cuộn mình trong chiếc chăn cũ và ngủ say ngay. Còn tôi cắm ống nhòm ngồi quan sát sau cửa sổ bịt kín bằng mấy miếng gỗ.

Ngồi ở đây, qua ống nhòm, ngôi nhà gỗ của Yulia trông rõ như nhìn lòng bàn tay của mình. Khó tìm chỗ quan sát nào tốt hơn. Tôi quyết định: ban ngày chúng tôi sẽ chốt ở đây, còn bắt đầu tối sẽ đến gần ngôi nhà kia, chia làm hai nhóm ngồi hai đầu lối vào nhà.

Tôi quan sát cho đến trưa. Yulia đang làm các việc vặt quanh nhà, ngoài vườn, một lát rồi đi bổ củi. Sau đó chị ta ra vườn nhà Pavlovsky nhổ khoai tây. Ngoài vườn, lúc thì Svirid, lúc thì Zofia, lúc thì người nào đó, thay nhau ra nhổ khoai. Tôi cũng định khi trời tối, sẽ ra đấy lấy một xô khoai, nhưng cái khó là luộc ăn như thế nào?

Tôi thấy quần áo Yulia tối tăm, vẻ mặt lúc nào cũng buồn buồn, nhưng quyết đoán của Alekhin. Nhưng tôi cũng phải nhận rằng, khuôn mặt, vóc dáng cân đối, có sức hấp dẫn của người phụ nữ đủ làm cho các tay đàn ông hài lòng. Con gái chị ta tung tăng chạy ra chạy vào, làm cho các tay đàn ông hài lòng. Con gái chị ta tung tăng chạy ra chạy vào, đang chơi đùa cạnh sân, miệng líu lo hát, luôn luôn tự gãi gãi cho mình, nhưng không phải vì thế mà em bé mất hào hứng...

Cơ ngơi nhà Yulia không đến nỗi xoàng, nhưng có vẻ cô quạnh, thiếu cái vẻ huyên náo của một nhà loại bình thường ở nông thôn, mặc dầu thỉnh thoảng vẫn có tiếng gà gáy, tiếng lợn kêu. Tôi, thậm chí, lại tiếc cho cuộc đời chị ta, đã ngốc nghếch dại dột để giờ phải nuôi một đứa con hoang, cuộc đời như vậy thật dở dang.

Quan sát kỹ khuôn mặt đứa bé gái qua ống nhòm, tôi hoàn toàn cho rằng, nó giống bọn Đức chứ không có nét gì giống với Pavlovsky mà lúc đầu tôi đã nghĩ qua hai bức ảnh của hắn ta.

Cách khoảng ba trăm mét về bên phải là ngôi nhà gỗ của Svirid. Qua ống nhòm ở cự li gần nhất, tôi thấy mẹ, vợ và chính ông ta.

Nét mặt ông ta nom hơi độc ác. Tôi cảm thấy hình như tất cả mọi người ở nhà đều sợ ông ta. Buổi sáng ông ta làm việc ở xưởng thợ của mình – từ đó đã nghe tiếng gõ gõ gì đó vào gỗ rồi vào sắt – rồi ông thắng ngựa, lấy cày để lên xe ngựa và đi đâu đó.

Sau đó một lát với một lọ sữa và gói gì đó được quấn bằng một miếng vải trắng, vợ ông ta sang nhà Yulia một lúc rồi lại quay về. Tôi thấy rõ là trên đường tới nhà cô em gái, bà ta đã hai lần dừng lại nhìn quanh rồi khi ra khỏi nhà cô em gái, lấy tay chùi nước mắt.

Đến trưa tôi đánh thức Fomchenko dậy và sau khi nhắc anh ta phải đánh thức tôi dậy vào đúng mười sáu giờ chiều, tôi trao ống nhòm và nằm vào chỗ anh ta.

Có thể chúng tôi phải ngồi im rình mò thế này đến mấy ngày và thậm chí hàng tuần lễ liền trong cái cảnh căng thẳng, buồn ngủ và ngáp vặt. Nó giống như cái cảnh câu cá: chả bao giờ anh biết được, khoảnh khắc nào thì chiếc phao sẽ động đậy, con cá sẽ đớp mồi. Và trong trường hợp này cũng vậy; tôi cũng nghi ngờ: liệu cá có cắn câu không?

Ngoài ra tôi còn lo đến một điều thực tế khác nữa.

Không có một bằng chứng nào về mối liên quan giữa Pavlovsky với nhóm điệp viên mà chúng tôi đang lùng sục. Mà có chăng nữa cũng là tình cờ mà thôi. Rõ ràng, việc bố trí bắt hắn ta cũng là trách nhiệm của chúng tôi, nhưng chả lẽ vì thế mà lại bỏ mất mục đích chính của tổ chăng? Việc lùng sục tổ điện đài có mật hiệu gọi là KAO, lùng sục “Kravtsov” và viên chưởng khế đã ba ngày công cốc rồi.

Tôi như tự nhắc mình phải khách quan hơn, tuy nhiên...

Việc gì nó phải đến đây? Tôi không tán thành phần lớn những dự tính của đại úy. Hình như luôn luôn quá phóng đại những yêu tố của tính người. Tôi đã có kinh nghiệm bốn năm đối phó với bọn điệp viên, biệt kích nhảy dù, chúng đã chống trả một cách tuyệt vọng, nhưng nói chung, ở đây, tôi không nhận thấy ở chúng có bất cứ một thứ tình cảm nào. Bọn chúng có thể giết cả mẹ đẻ của mình để lấy thịt làm một thứ giò cho chúng nhậu nhẹt; và ở đây, anh có thấy không, số phận của cha hắn, rồi đứa bé và người đàn bà, cũng như thế chẳng có quái gì là lạ! (Vẫn chưa rõ là con ai.) Chả lẽ hắn lại phớt lờ tất cả cái thiên diễm tình ấy ư! Và lại, đàn bà trong thời đại này thì... tìm đâu chả được, chẳng thành vấn đề. Dẫu sao thì nhiệm vụ của chúng tôi ở đây cũng chỉ là phụ, nhỏ bé. Tuy vậy, nhiệm vụ đó cũng chưa thấy một tia hy vọng nào...

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 31 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Vladimir Bogomolov

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.