Tháng Tám Năm Bốn Tư

Lượt đọc: 854 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
28. VÀ KIA, TÊN THỨ HAI

❊ ❊ ❊

Cắt tóc xong, viên trung úy, mặt mày phởn phơ, bước ra khỏi hiệu, liếc nhìn đồng hồ, châm thuốc lá và lững thững đi về phía nhà ga. Andrei đi cách sau một quãng vừa đủ để theo dõi mà hắn ta không thể phát hiện được.

Cũng như phần lớn bạn bè con nhà lính, viên trung úy vừa đi vừa chăm chú ngắm nhìn những cô gái và phụ nữ trẻ mà hắn ta gặp trên đường; dừng lại xem các tranh cổ động phim ảnh, và định tâm làm quen với một cô gái tóc vàng óng, song không được cô ta bắt chuyện. Lại đi tiếp, vẻ nhởn nhơ của một người rỗi rãi, nhưng vẫn không quên chào hoặc đáp lễ những động tác chào với vẻ thành thạo, nhẹ nhàng của một quân nhân không phải mới phục vụ ở năm thứ nhất trong quân đội. Đi đến chỗ trạm gác đường sắt, hắn ta vứt mẩu thuốc lá và ngay sau đó, Andrei liền kín đáo nhặt lên cũng như anh đã nhặt mẫu que diêm châm thuốc lúc nãy.

Trong dáng điệu, thái độ, cách đi đứng, chào hỏi cũng như bộ quân phục hắn ta đang mặc chả có gì đặc biệt khác với những quân nhân khác, mà trong những năm chiến tranh vừa qua Andrei vẫn gặp.

Andrei vẫn kín đáo đi theo gã trung úy đến quảng trường trước nhà ga, nơi có nhiều xe ô tô đang đậu.

- Đồng chí đại tá, bỗng Andrei nghe vang lên ngay cạnh một giọng nói quen thuộc, - xin phép đồng chí...

Andrei quay phắt lại và thấy ngay Tamantsev đang đứng cạnh chiếc xe vận tải loại nhỏ và cạnh anh là hai sĩ quan đang cười vang – một đại úy và một thượng úy – mà theo Andrei phỏng đoán có lẽ là từ nơi khác đi công tác đến đây.

- Tôi có lỗi. - Tamantsev đang nghiêm mặt nói đùa. - Xin phép đồng chí...

- Này, cậu, cậu chưa đi à? - Andrei chẳng cần chào hỏi gì, vội hỏi và đưa mắt ra hiệu cho Tamantsev nhìn về phía viên trung úy đang đi phía trước, cách họ khoảng bốn năm mươi mét.

Tamantsev nhìn theo và liền tỏ vẻ nghiêm chỉnh.

- Cậu bắt gặp hắn ở đâu?

- Ở, ở hiệu cắt tóc.

- Chà, khá lắm, cừ lắm.

Tamantsev liền quay nhìn hai viên sĩ quan, vẻ như xin lỗi, rồi nói:

- Hai cậu chờ tôi một lát!

Và anh liền cùng với Andrei lặng lẽ đi theo sau viên trung úy. Còn hắn ta thì vẫn điềm nhiên đi về phía cuối nhà ga, đến gần nhà ăn tập thể của trạm hậu cần và ngay lúc đó, Andrei phát hiện ra viên đại úy mặt tròn hình như đã chờ sẵn ở đấy từ lâu.

- Kìa, tên thứ hai, - Tamantsev vui vẻ reo lên và nhìn đồng hồ. - Đã bốn giờ kém ba phút... Cần khẳng định là, chúng đã hẹn gặp nhau ở đây...

Hai người, viên đại úy và trung úy đang bị theo dõi kia, ăn trưa quá lâu. Họ ngồi trong nhà ăn đã gần một giờ rồi, nhưng vẫn tỏ ra không có gì vội vàng cả. Trong lúc đó thì Tamantsev và Andrei đang nóng lòng, sốt ruột nằm xoài trên bãi cỏ, sau một bụi gai thấp, cách nhà ăn khoảng năm chục mét. Ở gần đó không có bóng cây thuận lợi cho việc quan sát, nên buộc họ phải nằm ngoài nắng.

Tamantsev chăm chú quan sát, ngắm kỹ mẩu thuốc lá rồi chập hai que diêm cháy dở lại so sánh, trong đó một que anh nhặt được ở bãi cỏ khu rừng thưa hôm qua, xem có giống nhau không. Nhưng hai mẩu diêm này khác nhau.

- Đây là những tang chứng lặt vặt... - Anh thở dài nói, vừa cẩn thận gói mẩu thuốc lá và diêm vào phong bì cũ rồi cất vào túi áo.

- Lang thang suốt ngày, anh bỗng cảm thấy đói, - nhưng hình như công việc vẫn chả có gì đáng phấn khởi, lại như con chó săn vừa mệt nhoài vừa đói. Cậu ăn gì chưa?

- Chưa.

- Mình cũng vậy, - Tamantsev hít hít mũi, vẻ thèm ăn khi anh ngửi thấy mùi xúp thịt từ nhà ăn bay tới, - chà, bây giờ được ăn một cái gì đó chua chua... - anh lẩm bẩm, - và miếng thịt lợn quay nhỉ!.. Đĩa xúp củ cải! Rồi một vài chai bia với nước đá nữa thì...

Andrei chạm tay vào cây gai, anh vội rụt tay lại và xoa xoa chỗ bị gai đâm, mắt vẫn đăm đăm nhìn bầu trời cao thăm thẳm.

- Chả nướng nữa chứ... Giá như không có bão.

- Chúng mình thì đói mềm, còn chúng nó thì ăn uống no say, - Tamantsev hất đầu về phía nhà ăn, miệng vẫn lẩm bẩm. - Hôm nay ở đây có món xúp thịt củ cải với cà chua và món mì ống với thịt. Mì ống ngon phải biết...

- Làm sao cậu biết được?

- Mình chả biết rõ, nhưng đoán thế thôi... thèm ăn đến nhỏ dãi ra rồi, đúng như đồng chí Mechnicov đã nói, thức ăn là bạn thân tín nhất của con người.

Tamantsev đã hai lần đi về phía hiệu thực phẩm, ghé nhìn vào gian nhà ăn rộng rãi với những dẫy bàn ghế xếp dài. Anh không có ý định vào phòng ăn vì ở đây phần lớn là những nhân viên phục vụ các đoàn tàu đến ăn, còn sĩ quan thì rất ít. Còn nếu cứ đánh liều vào nhà ăn để quan sát rõ hơn thì chả hơn gì, vì hai người sĩ quan đáng nghi kia ngồi tít sâu phía trong. Sau chiếc bàn chỉ có hai người.

Ăn xong, hai người đi ra, và chỉ có mình viên trung úy hút thuốc còn viên đại úy thì có vẻ không phải là người nghiện.

Với vẻ thoải mái của những người ăn uống no nê, hai người đi đến phòng thông tin bên cạnh, ngồi gần cửa sổ đang mở đọc báo khoảng mười lăm phút.

Để Andrei ở lại theo dõi, Tamantsev chạy vội đến gặp một người bạn là sĩ quan làm việc ở nhà ga. Ngồi chờ cho đến khi hai người bị theo dõi kia đi ra khỏi phòng thông tin, Tamantsev liền kéo viên sĩ quan trợ lý chỉ huy khu ga đến cửa sổ và chỉ cho anh hai người đang đi tới. Sĩ quan trợ lý cho biết rằng, hình như tay trung úy là người lần đầu tiên đến đây, còn viên đại úy thì đã có vài lần anh thấy đến đây, nhưng không nhớ rõ lắm, vì như mọi người biết đấy, hàng ngày ở khu ga này có tới hàng ngàn sĩ quan lui tới thì làm sao nhớ hết được.

- Nhưng cậu cần gì đến họ? - Sĩ quan trợ lý hỏi.

- Mình muốn biết xem họ là ai.

- Có thế thôi ư? - Sĩ quan trợ lý khịt khịt mũi, hỏi. - Nếu vậy thì dễ thôi. Để gọi họ đến hỏi xem thì rõ ngay thôi.

- Không, không, đừng làm thế. Không có lợi đâu.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 31 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Vladimir Bogomolov

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.