Quyền Bính

Lượt đọc: 4459 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 620
Liên hoàn án

❊ ❊ ❊

Tại đại đường Đại Lý Tự, vụ án đang được xét xử.

Sau một loạt các thủ tục kiểm tra thân phận, tuyên đọc thánh chỉ, rồi tháo bỏ hình cụ cho phạm quan, Chu Duy Công rũ nhẹ tập hồ sơ trong tay, cất lời hỏi: "Ngày đó trên Hổ Lao Quan có bao nhiêu quan quân?"

"Bẩm đại nhân, Hổ Bôn ba vạn, biên quân ba vạn, cùng các loại tạp binh dân phu tổng cộng hơn tám vạn người." Kể từ khi bị bắt ở thành Lạc Dương, Hoàng Phủ Hiển và Lý Trọc đã sớm biết sẽ có ngày hôm nay, cho nên biểu cảm vô cùng bình tĩnh.

"Vậy tường thành Hổ Lao Quan cao dày bao nhiêu? Sử dụng chất liệu gì? Dụng cụ thủ thành có hoàn hảo không? Lương thảo trong thành có đầy đủ chăng?" Chu Duy Công nghiêm nghị hỏi.

"Tường thành Hổ Lao Quan phía hướng đông cao sáu trượng, dưới rộng năm trượng trên rộng ba trượng, đều dùng đá xanh làm gạch, dùng nếp làm vữa kết dính, vô cùng kiên cố." Hoàng Phủ Hiển trôi chảy đáp: "Dụng cụ thủ thành tinh lương hoàn hảo, lương thảo trong thành đủ dùng cho nửa năm."

Chu Duy Công chưa kịp nói, chỉ nghe "bốp" một tiếng, Lý Thái úy ngồi tít trên cao vỗ án quát khẽ: "Đã là binh tinh lương túc, thành cao tường dày, tại sao lại không hề kháng cự, chắp tay nhường Hổ Lao Quan cho địch?"

"Thái úy đại nhân minh tri cố vấn rồi." Lý Trọc hừ lạnh một tiếng: "Tình huống lúc đó, tôi và Hoàng Phủ tướng quân đều có cấp báo trình lên, chư công trong triều chẳng lẽ không biết sao?"

Vương Tích Diên cũng giơ kinh đường mộc lên, "bốp" một cái đập xuống án đài, trầm giọng quát mắng: "Phạm quan Lý Trọc, hãy quản cái miệng của ngươi cho kỹ, còn dám miệt thị công đường, bản quan sẽ phát hỏa tiêm vả miệng!"

Ông ta là đại đầu sỏ Ngự Sử thì lợi hại là thật, nhưng Lý Trọc, vị nguyên soái xông pha trận mạc này lại càng là nhân vật hung hãn không thể đụng vào, nghe vậy liền lớn tiếng vặn lại: "Vương đại nhân, triều đình đã định tội chúng tôi chưa?"

Vương Tích Diên nghe vậy sắc mặt cứng đờ, đành nói: "Chưa từng định tội."

"Theo luật pháp Đại Tần, chỉ cần chưa định tội, hai chúng tôi vẫn là quan thân, không được dùng hình, không được đeo gông, còn phải ban ghế." Lý Trọc nước bọt bay tứ tung nói: "Tôi nói có đúng không, Vương đại nhân?"

"Các ngươi tội nghiệt sâu nặng, còn dám cuồng bạo như thế!" Vương Tích Diên giận không kìm được: "Người đâu, trước tiên đánh cho bốn mươi trượng sát uy đã!"

Ba ban nha dịch nhìn về phía chủ thẩm quan, bọn họ đều là quan sai của Đại Lý Tự, vẫn phải nghe lời đại nhân nhà mình. Chu Duy Công sắc mặt thay đổi một chút, chắp tay với Vương Tích Diên: "Đại nhân, lời phạm quan nói cũng không phải không có lý, hay là đừng dùng hình nữa."

"Sao ngươi có thể như vậy..." Vương Tích Diên sốt ruột nói, nhưng vẫn nuốt ngược hai chữ 'nhu nhược' vào trong. Dù sao cũng phải duy trì uy nghiêm của chủ thẩm quan, mới bắt đầu đã nội chiến thì ra thể thống gì?

"Chúng tôi còn muốn có chỗ ngồi." Lý Trọc được đằng chân lân đằng đầu nói.

"Bưng hai cái ghế lại đây." Chu Duy Công sắc mặt âm trầm: "Để bọn họ ngồi xuống hồi thoại."

Vương Tích Diên phẫn nộ tìm kiếm sự hỗ trợ: "Ngụy đại nhân, ông thấy thế nào?"

Nào ngờ Ngụy Tranh Nghĩa chậm rãi gật đầu: "Cứ theo lời Chu đại nhân đi."

Đợi nha dịch bưng hai cái ghế hồ lại, để hai vị phạm quan ngồi xuống, Chu Duy Công mới tiếp tục: "Cấp tấu các ngươi gửi cho triều đình ở đây quả thực đều có." Nói đoạn sắc mặt nghiêm lại: "Nhưng bây giờ là bản quan đang hỏi, mời hai vị trả lời trung thực."

Hoàng Phủ Hiển gật đầu: "Lúc đó Bách Thắng Công nước Tề soái lĩnh đại quân binh lâm thành hạ, không hề chế tạo khí cụ công thành, mà là đẩy một người tới trước thành, nói người đó là..." Nói xong nhìn Chu Duy Công một cái, chỉ nghe ông ta nhàn nhạt nói: "Cứ nói không sao."

Lúc này mới tiếp tục nhìn xuống nói: "Người đó là... Chiêu Vũ hoàng đế bệ hạ của Đại Tần chúng ta, người Tề lấy bệ hạ làm con tin, trận chiến này đương nhiên không đánh nổi nữa."

"Sao ngươi biết người đó là Chiêu Vũ bệ hạ?" Chu Duy Công nhíu mày hỏi: "Vạn nhất là Bách Thắng Công tìm người giả mạo thì sao?"

"Thân phận sẽ không sai được," Hoàng Phủ Hiển lắc đầu: "Phạm quan đích thân xuống dưới kiểm chứng, quả thực là Chiêu Vũ hoàng đế bệ hạ của chúng ta."

"Việc lớn như vậy, chúng tôi làm sao có thể tự quyết?" Lý Trọc ở bên cạnh tiếp lời: "Bèn một mặt trì hoãn thời gian, một mặt gửi tám trăm dặm cấp báo về triều đình, thỉnh cầu biện pháp xử lý." Nói đoạn trừng mắt: "Còn về chuyện đấu đá nội bộ trong triều đình các người, thì đừng hỏi tôi nữa chứ? Hỏi tôi cũng không biết."

"Theo công văn ghi chép của nội các." Chu Duy Công nghiêm túc nói: "Bẩm báo của các ngươi gửi đến vào ngày mùng 7 tháng 10, triều đình đã phản ứng trong thời gian nhanh nhất, để bảo vệ giang sơn xã tắc Đại Tần, một mặt tôn Chiêu Vũ bệ hạ làm Thái thượng hoàng, một mặt xin chỉ Thánh mẫu Hoàng thái hậu, ủng lập Thái tử lên ngôi hoàng đế. Đồng thời dùng tám trăm dặm cấp báo gửi tới Hổ Lao Quan, có thể thấy trong chuyện này, chư vị đại nhân trong triều không hề có nửa phần trách nhiệm."

Nói đoạn vỗ kinh đường mộc: "Chỉ cần các ngươi đợi thêm một ngày, thánh chỉ sẽ được gửi tới, các ngươi lại vì muốn đùn đẩy trách nhiệm, ngay cả một ngày cũng không chịu trì hoãn, chẳng lẽ còn dám nói mình vô tội sao?!"

"Lời này của Chu đại nhân, phạm quan không dám tán đồng." Lý Trọc cười lạnh liên hồi: "Ngày đó Triệu Vô Cữu muốn bỏ Chiêu Vũ bệ hạ vào chảo dầu trước Hổ Lao Quan, trên quan dưới quan có hàng chục vạn người cùng chứng kiến. Nếu quân phụ bị chiên, tôn nghiêm quốc cách Đại Tần ta trong nháy mắt sẽ hủy hoại trong một sớm! Thần tử Đại Tần ta khi đó nên tập thể tự sát!" Nói xong nhìn chằm chằm chư công trên đường, lớn tiếng chất vấn: "Dám hỏi chư vị đại nhân, nếu đổi vị trí cho nhau, các người sẽ làm thế nào? Có thể nhìn mà như không thấy sao?"

Mọi người á khẩu không trả lời được, lời này căn bản không cách nào đáp lại, nếu nói chúng ta sẽ không giống ngươi, thì chẳng phải lộ ra vẻ vô quân vô phụ quá sao? Nếu nói chúng ta sẽ giống ngươi, thì còn xét xử cái rắm gì nữa...

Thấy đồng liêu bị phạm quan hỏi vặn, Ngụy Tranh Nghĩa vẫn luôn im lặng trầm giọng nói: "Hoàn toàn là gượng ép lý lẽ, nếu thực sự bế tắc như ngươi nói, tại sao cùng một chiêu thức đó lại không thành công dưới thành Đồng Quan?"

"Sao có thể có cùng chiêu thức đó?" Lý Trọc kích động vung tay: "Điều kiện lúc đầu chúng ta đồng ý mở cửa thành, chính là bắt quân Tề thả bệ hạ về! Đối phương vừa vào Hổ Lao Quan, liền thả bệ hạ về rồi!"

"A..." Hoàng Phủ Hiển không khỏi kinh ngạc: "Có chuyện đó sao?"

"Ôi, Hoàng Phủ đại nhân trí nhớ kém quá!" Lý Trọc lớn tiếng nói: "Ngài quên ngày đó trên thành Hổ Lao, khi chúng ta gặp mặt Anh Quận vương điện hạ, đã bảo ngài ấy nhắn lời gì cho Triệu Vô Cữu rồi sao?"

Suy nghĩ kỹ một lát, Hoàng Phủ Hiển gật đầu: "Lúc đó chúng ta nói nước Tề phải thả người trước, chúng ta mới có thể mở cửa thành." Nói đoạn lắc đầu: "Nhưng đối phương căn bản không thèm để ý..."

"Người Tề lúc đó không đồng ý cũng là chuyện thường tình." Lý Trọc thô giọng: "Dù sao một khi phụng hoàn bệ hạ, họ còn cái gì để uy hiếp chúng ta nữa?" Nói đoạn móc từ trong áo tù ra một tấm lụa trắng: "Nhưng Triệu Vô Cữu đã đóng dấu trên giấy trắng mực đen rồi, chẳng lẽ còn sợ hắn lật lọng sao?"

"Giấy trắng mực đen gì?" Mọi người trên đường cùng lên tiếng hỏi, trong đó bao gồm cả Hoàng Phủ Hiển, ông ta không hề nhớ lúc đầu có thỏa thuận văn thư gì cả.

"Cầm lấy mà tự xem." Lý Trọc vứt tấm lụa trắng đó cho một nha dịch bên cạnh, nha dịch nọ vội vàng cung kính dâng lên cho Chu Duy Công.

Chu Duy Công nhận lấy tấm lụa trắng trải ra nhìn, quả nhiên thấy trên đó viết rành rành: Bách Thắng nguyên soái Triệu Vô Cữu nước Tề, hứa hẹn sau khi vào thành, sẽ đưa Chiêu Vũ bệ hạ và Lục điện hạ trở về bình an vô sự, nếu có lật lọng, thiên lý bất dung. Bên dưới còn có ấn soái và bút tích của Triệu Vô Cữu.

'Hóa ra bọn họ đã mưu hoạch đến mức này rồi...' Nhìn đại ấn đỏ như máu kia, Chu Duy Công không khỏi rợn cả người, như mất hồn đưa tấm lụa trắng cho Vương Tích Diên bên cạnh.

Văn thư được chuyền tay xem giữa các vị đại nhân, mọi người biểu cảm khác nhau... Ngụy Tranh Nghĩa như đang suy tư, Vương Tích Diên đầy vẻ kinh nộ, còn về phần Lý Hồn thì là vẻ mặt 'ta không hiểu gì cả', bỗ bã hỏi: "Thứ này là thật không?"

Một câu nói nhắc nhở Vương Tích Diên, ông ta vỗ kinh đường mộc: "Hoàng Phủ lão đại nhân, ngài hình như không biết sự tồn tại của thỏa thuận này?"

"Bẩm đại nhân, lão phu thực sự không biết." Hoàng Phủ Hiển lắc đầu: "Ngày đó từ đầu đến cuối, lão chưa từng nhìn thấy thỏa thuận nào cả."

"Ta là chủ tướng, có vài chuyện không cần thiết phải để ngươi biết." Lý Trọc xen lời: "Đây là do ngày đó ta và Anh Quận vương ký kết, nhân chứng vật chứng đều có đủ, hỏi một cái kiểm chứng là biết."

"Vậy thì kiểm tra một chút đi." Ngụy Tranh Nghĩa lên tiếng: "Trong văn khố Nội các hẳn là có lưu giữ bút tích của Triệu Vô Cữu, hạ quan đích thân đi một chuyến, xin Điền các lão cho phép điều duyệt."

"Vậy làm phiền Ngụy đại nhân." Chu Duy Công nói đoạn vỗ kinh đường mộc, trầm giọng: "Áp giải hiềm phạm xuống, quá giờ Ngọ mở đường xét xử tiếp!"

Đến khi quá giờ Ngọ mở lại công đường, Ngụy Tranh Nghĩa quả nhiên mang tới bút tích và ấn chương của Triệu Vô Cữu, còn mời cả mấy vị sư phụ thư họa ấn chương giỏi nhất kinh thành tới... Không hổ là xuất thân từ Lại Bộ, suy tính vấn đề thật chu đáo.

Mấy vị hành gia đối chiếu nét mực và ấn chương trên hai văn thư nghiên cứu một hồi lâu, cuối cùng do một ông lão râu dê cung kính bẩm báo: "Chữ ký và ấn chương trên hai văn thư đều là của cùng một người."

Nghe thấy lời này, Lý Trọc và Lý Hồn không nhịn được lén nhìn nhau, đều có thể nhìn thấy một tia đắc ý trong mắt đối phương... Hoàng Phủ Hiển đương nhiên không nói dối, thứ này căn bản không phải được ký kết khi ở Hổ Lao Quan, mà là lúc bọn họ bị vây khốn ở Lạc Dương, quân Tề thừa cơ bắn lên thành.

Đoạn tường thành đó tình cờ do biên quân tướng sĩ canh giữ, sau khi nhặt được phong thư đó, đương nhiên phải giao cho nguyên soái nhà mình. Mà Lý Trọc sau khi nhìn thấy thứ đó, liền dặn dò thủ hạ đừng nên rêu rao, ngay cả Hoàng Phủ Hiển cũng không nói cho... nhưng sau khi bị bắt lại cho người nhắn lại với Lý Hồn!

Âm tiên sinh nhạy bén nhận ra đây là thiên tứ lương cơ, liền xúi giục Lý Hồn làm một nước cờ 'thâu thiên hoán nhật' thật lớn!

Lý Hồn thì lo lắng người Tề gửi tới thứ này, tám phần là không có ý tốt. Nhưng Âm Vô Dị kiên quyết nói: "Người Tề chắc chắn đã thả Chiêu Vũ hoàng đế rồi, bây giờ gửi bù cho Trấn Đông nguyên soái một tờ hiệp ước, chính là để giúp chúng ta thành sự!"

"Tại sao họ phải giúp ta?" Lý Hồn không phải kẻ ngốc, lập tức cảnh giác hỏi.

"Đương nhiên là không có ý tốt." Âm Vô Dị cười lạnh: "Họ hy vọng Đại Tần nội loạn, càng loạn càng tốt, càng yếu càng tốt! Còn việc ai nắm quyền ai làm hoàng đế, thì với họ có quan hệ gì?"

"Nếu chúng ta theo lời họ, chẳng phải là làm theo ý họ sao?" Lý Hồn luôn cảm thấy đại sự của mình tuy quan trọng, nhưng cũng không thể để người ta dắt mũi như kẻ ngốc.

"Chẳng qua là đôi bên cùng có lợi thôi." Âm Vô Dị cười lạnh: "Người Tề muốn lợi dụng chúng ta, chúng ta sao lại không thể lợi dụng họ?" Nói đoạn cười khà khà: "Thuận thế mà làm đi Minh công, dù không vì báo thù, ngài cũng phải vì bách tính thiên hạ mà suy nghĩ... người có thể trọng chấn giang sơn Đại Tần, chỉ có nhà họ Lý chúng ta mà thôi!"

Nghe lời Âm tiên sinh, Lý Hồn cuối cùng cũng hạ quyết tâm, gật đầu thật mạnh: "Nghe theo ngươi vậy!"

Thế mới có những thị phi và tinh phong huyết vũ sau này...

Đợi mấy vị sư phụ thư họa lui xuống, không khí trên đại đường trở nên quỷ dị...

Thực ra mọi người đều biết, chỉ cần bằng chứng này vừa bày ra, sự việc đã trở nên nghiêm trọng triệt để - nếu thực sự dựa theo hiệp ước này, thì Chiêu Vũ hoàng đế bệ hạ đáng lẽ phải được thả về rồi, nhưng tại sao đến tận bây giờ vẫn chưa có chút động tĩnh nào?

So với vấn đề liên quan đến tông miếu này, việc định tội cho hai phạm quan ngược lại trở nên không quan trọng nữa.

Mấy vị chủ thẩm quan thần sắc phức tạp nhìn nhau hồi lâu, Vương Tích Diên sắc mặt tái nhợt lên tiếng: "Vụ án này không thể xét xử tiếp được nữa, ít nhất là trước khi thỉnh được thánh chỉ mới, không thể xét xử tiếp!"

"Tại sao không thể xét xử tiếp?" Lý Thái úy ngồi cao trên ghế đầu thô giọng nói: "Ta thấy rất cần phải xét xử tiếp!" Bèn trừng Vương Tích Diên: "Chẳng lẽ ngươi không muốn biết tung tích của Chiêu Vũ bệ hạ sao?"

"Thái úy đại nhân, chúng ta phụng khâm mệnh xét xử vụ án Hổ Lao Quan thất thủ." Vương Tích Diên gồng mình nói: "Còn về chuyện ngài nói, không nằm trong phạm vi quyền hạn của chúng ta, nên tấu rõ với thánh thượng sau đó, lập án khác xử lý."

"Hai ngươi có ý gì?" Lý Hồn sụp mí mắt, liếc sang hai người còn lại: "Cũng không muốn truy cứu tiếp sao?"

Ngụy Tranh Nghĩa vẻ mặt giằng co một lát, cuối cùng thấp giọng: "Hạ quan cho rằng, việc này là cấp bách, nên lập tức điều tra..."

"Rất tốt," Lý Hồn khen một tiếng không âm không dương, lại nhìn về phía Chu Duy Công: "Duy Công, còn ông thì sao?"

Chu Duy Công cúi đầu sắp chạm tới ngực, muỗi kêu vo ve: "Hạ quan cùng ý với Ngụy đại nhân..."

"Các người," Vương Tích Diên thần tình thay đổi, môi run rẩy: "Sao có thể như vậy?" Thực ra Thiên Hữu Đế cũng từng đàm đạo với Vương Tích Diên và Ngụy Tranh Nghĩa, đều thụ ý họ xoay sở với Lý Hồn, nào ngờ qua ngày hôm sau đã phản bội cả đôi, điều này khiến Vương đại nhân vốn là 'Thái tử đảng' sắt đá thật sự trở tay không kịp?

Nhưng phe chủ trương lập tức điều tra bây giờ đã chiếm ưu thế áp đảo, nào quan tâm ông ta nghĩ thế nào? Lý Hồn thẳng thừng ra lệnh cho Chu Duy Công: "Chu đại nhân, tiếp tục hỏi án đi." Nói đoạn nhìn Lý Trọc đầy thâm ý: "Hỏi hắn xem rốt cuộc đã giấu bệ hạ ở nơi nào!"

"Tuân lệnh," đã hạ quyết tâm làm vai phản diện, Chu Duy Công ngược lại không còn lo sợ nữa, trầm giọng hỏi: "Phạm quan Lý Trọc, đã đạt thành hiệp ước với Triệu Vô Cữu, hắn cũng đã ký tên đóng dấu, vạn lần không có lý do lật lọng." Nói đoạn vỗ kinh đường mộc: "Nhưng tại sao đến nay vẫn không thấy tung tích Thái thượng hoàng?!"

Lý Trọc kêu oan: "Chúng tôi quay đầu lại liền bị chặn trong thành Lạc Dương, mãi tới năm nay mới được giải vây, làm sao biết chuyện bên ngoài được."

"Vậy nghĩa là ngươi hoàn toàn không biết tung tích của Thái thượng hoàng bệ hạ?" Chu Duy Công hỏi nhỏ.

"Cũng không hẳn là hoàn toàn không biết." Lý Trọc chậm rãi nói: "Hình như cũng biết chút ít chuyện nghe hơi nồi chõ."

"Còn chưa khai thật những gì ngươi biết?" Chu Duy Công quát lớn: "Nói mau!"

"Được thôi, các người cũng biết Lạc Dương thành vừa giải vây, ta và Hoàng Phủ đại nhân liền bị Võ Thành Thân vương điện hạ bắt lại, nhốt vào tù xa, đi theo hắn khải hoàn trở về." Lý Trọc âm dương quái khí nói: "Dọc đường đồng hành hơn một tháng, ta lại phát hiện ra hai chuyện kỳ quặc, phải nói với chư vị đại nhân đây."

Nói đoạn giơ một ngón tay: "Thứ nhất, ta từng nghe có người bàn tán, trước năm ngoái có một già một trẻ tới đầu quân tại Đồng Quan, còn tự xưng là Chiêu Vũ đế và Anh Quận vương, nhưng Võ Thành Thân vương điện hạ đã đè chuyện này xuống, còn không cho phép người khác bàn tán."

"Hai người đó bây giờ ở đâu?" Ngụy Tranh Nghĩa khẩn trương hỏi. Ông ta thuộc phe cánh sắt đá của Chiêu Vũ đế, trung thành tận tụy đến mức ngu trung, thực sự muốn cứu Thái thượng hoàng ra ngoài, cho nên dễ dàng bị nhà họ Lý mê hoặc.

"Đừng vội, nghe ta nói nốt chuyện thứ hai." Lý Trọc biểu cảm đáng sợ: "Trong đội ngũ hồi kinh, ta tận mắt nhìn thấy Chiêu Vũ bệ hạ và Anh Quận vương điện hạ!"

Cả phòng ồ lên...

[Dịch từ bản hv] ChuongId:574
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Tam Giới Đại Sư

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.