Jennie Gerhardt

Lượt đọc: 487 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 60

❊ ❊ ❊

Dòng sự kiện chảy trôi trong thời gian năm năm sau đó đã cuốn Lester và Jennie ngày một xa nhau hơn, đương nhiên hai người đều đi vào ổn định trong môi trường riêng của mình, không nối lại mối quan hệ xưa cũ mà mấy cuộc gặp gỡ tại khách sạn Tremont thoạt đầu tưởng như sẽ đưa lại. Lester ngợp vào những công việc xã hội và thương mại; chàng bước trên những nẻo đường mà tâm hồn ưa ẩn dật của Jennie chẳng bao giờ khao khát. Cuộc đời riêng của Jennie cũng lặng lẽ và bằng phẳng không có sự kiện gì đặc biệt, Nàng sống ẩn dật trong ngôi nhà đơn sơ tại một vùng rất lịch sự nhưng không có vẻ phô trương gần công viên Jackson, chỉ bầu bạn với một đứa con nuôi – một con bé có mái tóc màu hạt dẻ xin ở trại cô nhi miền Tây về. Ở đây người ta gọi nàng là bà J. G. Stover, bởi vì nàng cho rằng tốt hơn hết là nên bỏ cái tên Kane đi. Vợ chồng Lester Kane khi lưu lại Chicago đã ở một tòa biệt thự lộng lẫy trên Đường Bên Hồ, tại đó hai người mở tiệc chiêu đãi, vũ hội, liên hoan cứ xoành xoạch và đôi khi hầu như liên tục rộn rã linh đình.

Tuy vậy, Lester đã trở thành một người yêu thích cuộc sống an bình và vui tươi theo cách riêng của mình. Chàng đã cắt bớt cái danh sách bạn bè thân thuộc, bỏ đi một số người trước đây chàng hơi hồ nghi hoặc quá suồng sã, hoặc lãnh đạm hay bẻm mép trong một thời kỳ mà giờ đây đối với chàng chỉ còn là ký ức. Chàng hiện là một giám đốc và trong nhiều trường hợp là chủ tịch ban giám đốc của chín tổ chức tài chính và thương mại quan trọng nhất ở miền Tây; Công ty liên hợp máy kéo thành phố Cincinnati, Công ty nồi nấu kim loại miền Tây, Công ty liên hợp toa xe, Ngân hàng quốc gia số hai ở Chicago, Ngân hàng quốc gia số 1 ở Cincinnati và mấy tổ chức khác không kém phần quan trọng. Chàng không bao giờ đích thân tham dự vào công việc làm ăn của Công ty liên hợp toa xe, và ưng để ông Dwight L. Watson cố vấn thay mặt mình, song chàng vẫn hết sức quan tâm đến công việc của công ty đó. Bảy năm trời nay chàng chưa gặp Robert để nói chuyện. Imogene ở Chicago mà đã ba năm nay chàng chưa gặp. Còn hai cặp vợ chồng Louise, Emy cùng một vài người bạn thân thiết của họ, thực tế là những kẻ xa lạ đối với chàng. Hãng Knight, Keatley và O’Brien thì chẳng có gì dính dáng đến công việc của chàng.

Sự thật là, ngoài việc trở nên phớt đời, Lester rõ ràng còn trở nên khó tính hơn trong cách nhìn nhận cuộc sống. Chàng không thể hiểu nó ra thế nào. Vào những thời đại xa xưa, một cái gì kỳ quái đã xảy ra. Một tổ chức tế bào nhỏ tí đã bắt đầu phát triển dưới hình thức tiến hóa, hình như nó đã sinh sôi bằng cách tự chia nhỏ ra và đã sớm biết tự kết hợp với những tế bào khác để tổ chức mình thành những cơ thể, những hình dạng chim, cá, muông thú kỳ lạ và cuối cùng biết cách cấu thành con người. Con người, về phần mình cũng bao gồm những tế bào tự kết cấu, lại dấn lên đạt tới tiện nghi và nhiều mặt khác của cuộc sống bằng cách hợp quần và tổ chức cùng với những con người khác. Vì sao? Có trời mà biết được, Trên đời này, chàng được trời phú cho một bộ óc đặc biệt và một chút tài năng nào đó và chàng đã thừa kế một số của cải nào đó mà giờ đây chàng gần như không tin rằng mình xứng đáng được hưởng, có chăng là thần tài đã chiếu cố đến chàng mà thôi; song chàng cũng không thể thấy ai khác có thể được xem là xứng đáng được hưởng phần tài sản đó hơn chàng vì chàng nhận thấy mình sử dụng phần của cải ấy cũng dè dặt, có tính chất xây dựng và thực tế nào có kém ai. Chàng cũng có thể sinh ra trong gia đình nghèo, trong trường hợp đó, ắt chàng cũng thỏa mãn như người khác – chứ không hơn gì. Việc gì chàng phải phàn nàn, phải lo âu, tính toán? – Thế gian vẫn cứ tự ý nó đều bước đi lên dù chàng có phàn nàn hay không. Mà quả thật cuộc đời cứ đi lên. Còn chàng có cần chi phải băn khoăn về nó? Chẳng cần, Đôi khi chàng cho rằng nếu như cuộc đời này chẳng bao giờ bắt đầu cả thì cũng thế mà thôi. “Cái sự kiện thần thánh, xa vời duy nhất” của nhà thơ[1] không thu phục nổi chàng như một lý luận có cơ sở thực tế. Quan niệm của bà Lester Kane cũng rất giống như vậy.

Jennie sống ở phía Nam thành phố với đứa con nuôi của nàng – Rose Perpetua, nàng không có kết luận cố định nào về ý nghĩa cuộc đời. Nàng không có khả năng suy luận sắc bén của ông hoặc bà Lester Kane. Nàng đã chứng kiến bao nhiêu chuyện, đã đau khổ bao nhiêu, và đã đọc sách được đôi chút một cách bập bõm. Đầu óc nàng chưa bao giờ nắm được bản chất và đặc điểm của một kiến thức chuyên môn nào. Sử học, vật lý, hóa học, thực vật học, địa chất học và xã hội học không phải là những khoang cố định trong óc nàng như trong óc Lester và Letty. Thay vào đó, nàng có cái cảm giác rằng thế giới chuyển động một cách lạ kỳ và bất ổn. Hầu như không ai hiểu rõ rành nó ra thế nào. Người ta sinh ra và chết đi. Một số người cho rằng thế giới này được tạo ra cách đây sáu ngàn năm; một số khác lại cho rằng nó đã hàng triệu tuổi rồi. Phải chăng cả thế giới này là một sự ngẫu nhiên mù lòa, hay có một trí tuệ nào dẫn dắt – một Thượng đế? Nàng hầu như bất đắc dĩ phải tin rằng ắt có một cái gì đó – một quyền lực cao hơn sản sinh ra tất cả những gì đẹp đẽ – cỏ hoa, cây cối, các vì sao. Thiên nhiên mới đẹp làm sao! Đôi lúc cuộc đời dường như tàn nhẫn, tuy vậy cái đẹp này vẫn cứ bền bỉ tồn tại. Ý nghĩ ấy an ủi nàng; nàng sống bằng ý nghĩ ấy trong những giờ phút lẻ loi thầm kín.

Như đã nói, bản tính Jennie vốn cần cù. Nàng thích có việc làm, mặc dù trong khi làm việc, nàng cứ luôn suy nghĩ. Dạo này vóc dáng nàng nom đã ra vẻ bà – không to béo một cách khó coi, mà đầy đặn, thon thả và da mặt mịn màng bất chấp bao nỗi lo âu. Đôi mắt nàng xám và hấp dẫn. Mái tóc nàng vẫn nâu mượt mà, song đã thoáng điểm hoa râm. Những người hàng xóm đều ca tụng nàng là tính rất dịu dàng, tốt bụng và mến khách. Họ không biết gì về lai lịch nàng ngoài việc trước đó nàng ở Sandwood và trước nữa thì ở Cleveland. Nàng rất kín đáo về quá khứ của mình.

Do bẩm sinh có khả năng chăm sóc người ốm, Jennie đã ngờ rằng mình có thể trở thành một nữ y tá thành thạo. Song nàng buộc phải từ bỏ ý nghĩ ấy khi thấy rằng người ta chỉ muốn mượn những người trẻ tuổi. Nàng cũng đã nghĩ rằng một tổ chức từ thiện nào đó có thể sử dụng nàng, song nàng không hiểu cái lý thuyết mới về từ thiện mà người ta bắt đầu chấp nhận và thực hành một cách rộng rãi – đó là, chỉ cứu giúp người khác để họ tự cứu. Nàng đặt lòng tin ở sự làm phúc và không muốn xem xét quá kỹ lưỡng xem những người đến cầu xin giúp đỡ có thật đáng tin không, do đó, từ tổ chức cứu trợ này sang tổ chức khác, lời hỏi thăm rụt rè của nàng đều gặp phải một thái độ lãnh đạm, nếu không phải là một sự cự tuyệt hoàn toàn. Cuối cùng nàng quyết định nhận thêm một đứa con nuôi nữa cho con bé Rose Perpetua có bầu bạn; nàng đã tìm được một thằng bé lên bốn và đặt tên là Henry – Henry Stover. Nguồn sinh sống của nàng được đảm bảo bởi vì thu nhập được trả qua một công ty ủy thác. Nàng không màng tới việc đầu cơ tích trữ hoặc buôn bán thủ đoạn. Nàng quen với lĩnh vực chăm sóc cỏ hoa, nuôi dạy trẻ và thu xếp gia đình hơn.

Khi việc chia lìa này đã ổn định, có một chuyện lý thú liên quan đến Robert và Lester, bởi vì kể từ khi đọc bản chúc thư cách đó nhiều năm, hai anh em chưa hề gặp nhau. Robert thường hay nghĩ đến em trai.

Ông đã chăm chú theo dõi thành công của Lester kể từ khi Lester bỏ Jennie. Ông đã thích thú đọc tin về lễ cưới của em mình, với bà Gerald; từ trước ông vẫn luôn coi Letty là người bạn đời lý tưởng của Lester. Kể từ khi thái độ của ông cụ thân sinh ra hai anh em tạo nên hậu quả tai hại, và từ khi chính bản thân ông tiến hành những vận động đặc biệt nhằm nắm quyền kiểm soát công ty Kane, qua nhiều dấu hiệu và bằng chứng Robert biết là Lester không thích ông. Tuy nhiên về tinh thần, hai anh em chưa bao giờ xa nhau đến thế – cố nhiên, không phải là trong nhận định về thương mại. Giờ đây, Lester làm ăn phát đạt. Ông có thể gắng tỏ ra độ lượng. Ông có thể cố gắng dàn hòa. Suy cho cùng, thì trước đây ông đã cố gắng hết sức để giúp em mình tỉnh ngộ, và ông đã làm như vậy với những ý định tốt đẹp nhất. Nếu như thân thiện với nhau thì hai anh em có thể cùng chia sẻ những quyền lợi về mặt tài chính. Thỉnh thoảng ông băn khoăn không biết liệu Lester có chịu thân thiện với mình không.

Thời gian trôi đi, và rồi một lần, khi đang ở Chicago ông chủ tâm khiến những người bạn đi cùng xe với mình rẽ vào khu Bờ Bắc để xem cái lâu đài lộng lẫy của vợ chồng Kane. Ông biết vị trí của tòa lâu đài này nhờ những lời thiên hạ đồn đại và miêu tả.

Khi trông thấy tòa lâu đài, cái không khí gia đình họ Kane thoáng trở lại với ông. Sau khi mua dinh cơ này, Lester đã sửa lại và cho xây thêm một nhà kính[2] ở bên cạnh chẳng khác gì cái nhà kính ở nhà ông tại Cincinnati. Ngay đêm đó, Robert ngồi viết thư hỏi xem Lester có vui lòng dùng bữa với ông tại Câu lạc bộ nghiệp đoàn không. Ông chỉ ở thành phố này một hai hôm và ông muốn gặp lại em trai. Chàng hơi giận ông, ông biết, nhưng có một đề án mà ông muốn bàn với chàng. Liệu chàng có vui lòng đến vào ngày thứ năm không?

Khi nhận được bức thư này, Lester chau mày và bắt đầu trầm tư suy nghĩ. Thật tình chàng chưa hàn gắn được vết thương mà cha chàng đã gây ra cho chàng. Đầu óc chàng chưa hề được thoải mái kể từ khi Robert xa lánh chàng một cách cạn tàu ráo máng. Giờ đây chàng nhận ra rằng vốn liếng của ông anh dấn vào kinh doanh là rất lớn. Song, suy cho cùng thì chàng vẫn là em Robert, hẳn chàng đã không xử sự như vậy, ít ra chàng cũng hy vọng là mình không làm thế. Giờ đây Robert muốn gặp chàng.

Có lúc chàng nghĩ sẽ không trả lời gì cả. Rồi chàng lại nghĩ là sẽ viết thư từ chối. Nhưng một ý muốn kỳ lạ muốn được gặp lại Robert, muốn nghe xem ông ta nói gì và xem xem cái đề án ông ta đưa ra ra sao, đã xâm chiếm chàng và chàng quyết định viết thư trả lời đồng ý. Điều đó cũng chẳng hại gì. Chàng biết là điều đó sẽ không thể đi đến kết quả nào. Hai anh em có thể đồng ý bỏ qua chuyện cũ nữa, những điều tai hại đã xảy ra. Liệu một cái bát vỡ có thể đem hàn lại và gọi là cái bát nguyên vẹn được không? Có thể nó là nguyên vẹn, nhưng gọi thế thì có được cái gì đâu? Nó chẳng đã bị vỡ và được hàn lại đó sao? Chàng viết thư báo là mình sẽ đến.

Vào ngày thứ năm ấy, Robert gọi dây nói từ khách sạn Auditorium để nhắc chàng y hẹn. Lester tò mò lắng nghe tiếng nói của anh mình.

- Được… chàng nói, – tôi sẽ đến với anh.

Đến trưa, chàng vào thành phố và tại đó, trong khu biệt lập của Câu lạc bộ nghiệp đoàn, hai anh em gặp lại nhau và nhìn nhau. Robert gầy hơn lần cuối cùng Lester gặp ông và tóc hơi bạc hơn. Đôi mắt ông ta sáng và đanh thép, song ở đuôi mắt có những nếp nhài quạt. Tác phong ông nhanh nhẹn, sắc sảo và năng động. Còn Lester rõ ràng thuộc một loại người khác – chắc nịch, cộc cằn và lãnh đạm. Dạo ấy người ta nhận xét là Lester hơi khắc nghiệt. Đôi mắt xanh sắc sảo của Robert không mảy may khiến chàng bối rối mà cùng chẳng khiến chàng xúc động chút nào. Chàng nhìn rõ chân tướng của anh mình, bởi vì chàng có khả năng hiểu biết sâu hơn trên bình diện triết học và lý giải, còn Robert thì không thể nào đánh giá đúng Lester. Ông không thể dò nổi chiều sâu những gì đã xảy đến với em mình trong mấy năm nay. Lester mập ra hơn, tóc không bạc, vì một lý do nào đó, mà hung hung tươi mát, nom có vẻ một con người khá hài lòng đón nhận cuộc sống như trong thực tại. Lester nhìn người anh bằng con mắt sắc sảo và điềm tĩnh. Robert không thể đứng yên một chỗ vì ông thấy bồn chồn. Ông có thể thấy sức mạnh tinh thần và lòng can đảm vốn là đặc tính nổi bật trong bản chất của Lester ngày trước, vẫn không hề suy suyển.

- Lester ạ, tôi đã nghĩ là tôi muốn gặp lại chú – Robert nói sau khi hai người bắt tay nhau theo lệ thường. – Đã lâu rồi đấy nhỉ, gần tám năm rồi, phải không?

- Cũng độ thế – Lester trả lời. – Công việc làm ăn của anh thế nào?

- Ồ cũng vẫn như xưa. Tôi thấy là chú vẫn khỏe mạnh lắm.

- Chẳng bao giờ ốm cả. – Lester nói. – Thỉnh thoảng có cảm lạnh một chút thôi. Chẳng mấy khi tôi phải nằm liệt giường. Thế chị ấy có khỏe không?

- Ồ, Margaret khỏe.

- Còn các cháu thì sao?

- Vợ chồng tôi ít gặp Ralph và Berenice, kể từ khi chúng nó lấy nhau, còn những đứa khác thì cũng ở quanh quẩn gần nhà thôi. Chắc thím ấy vẫn khỏe mạnh như thường – ông ngập ngừng nói. Đó là chủ để gay cấn đối với Robert.

Lester nhìn ông với vẻ mặt không thay đổi.

- Vâng – chàng trả lời. – Nhà tôi được cái thể lực khá tốt. Hiện nay nhà tôi rất khỏe.

Tâm trí họ lan man mất một lúc trong khi Lester hỏi thăm về công việc kinh doanh, về Emy, Louise và Imogene. Chàng thẳng thắn thú nhận là dạo này chàng không hề gặp mà cũng chẳng biết tin gì về các cô em gái cả. Robert kể cho em nghe những điều ông có thể biết.

- Lester ạ, điều mà tôi suy nghĩ có liên quan đến chú – cuối cùng Robert nói – lả vấn đề cái Công ty nồi nấu kim loại miền Tây. Tôi để ý thấy là lâu nay chú không đích thân giữ ghế giám đốc, mà ông Watson luật sư của chú đã đại diện thay chú. Ông ta là người khôn ngoan đấy. Chúng ta đều biết rằng việc quản lý ở đó không được ổn. Chúng ta cần một người có đầu óc thực tế và cứng rắn lãnh đạo công ty đó, nếu muốn cho nó sinh lợi ra trò. Tôi cũng vẫn luôn luôn sẵn sàng cùng hùn vốn với chú bởi vì những đề án của Watson trước nay đều đúng cả. Ông ta đồng ý với tôi rằng công việc làm ăn cần phải thay đổi. Bây giờ tôi có cơ hội mua được bảy mươi cổ phần của bà quả phụ Rossiter. Số cổ phần ấy cộng với số của chú và của tôi sẽ đem lại cho anh em mình quyền kiểm soát công ty này. Tôi muốn là chú sẽ lấy những cổ phần đó, chú hay tôi lấy cũng chẳng khác gì nhau vì cùng là anh em trong nhà cả. Chú có thể tuỳ ý đưa ai vào làm chủ tịch công ty cũng được và chúng ta sẽ khiến cho nó hoạt động có hiệu quả.

Lester mỉm cười. Đó là một đề nghị lý thú. Trước đây Watson đã bảo chàng rằng Robert muốn hợp tác với chàng. Từ lâu Lester đã ngờ ngợ rằng Robert muốn dàn hòa. Đề nghị này là một cành ô-liu – việc kiểm soát một tài sản đáng giá gần một triệu rưỡi đôla.

- Anh nghĩ thế thật là quý hóa – Lester trang trọng nói – Đó là một cử chỉ hào hiệp. Nguyên cớ gì khiến anh muốn làm việc ấy bây giờ?

- Ồ Lester ạ, nói thật với chú – Robert trả lời – tôi cứ áy náy mãi về cái chuyện chúc thư ấy, tôi cứ áy náy mãi về cái chuyện xung quanh cái chức thư ký kiêm thủ quỹ kia và một vài sự việc khác đã xảy ra. Tôi không muốn khơi lại chuyện đã qua – nghe thế chú đã mỉm cười rồi – song rồi không thể không nói để chú rõ cảm nghĩ của mình. Trước kia tôi khá là nhiều tham vọng. Đúng vào khoảng thời gian ba mất, tôi mang đầy tham vọng muốn tiến hành ngay cái mưu đồ hợp nhất các công ty làm toa xe kia và tôi lại e rằng có thể chú không thích điều đó. Từ bấy đến nay, tôi vẫn nghĩ rằng lẽ ra tôi đã không nên làm việc đó, thế mà tôi đã làm. Có lẽ chú chẳng muốn nghe thêm gì về chuyện cũ ấy nữa. Tuy vậy, vấn đề này…

- Ồ thì cứ đem trao như một kiểu bồi thường ấy – Lester bình thản chêm vào.

- Không hẳn như vậy, Lester ạ, tuy rằng nó chứa đựng đôi chút ý nghĩa ấy. Tôi biết là bây giờ những chuyện ấy đối với chú không quan trọng lắm. Tôi biết là lẽ ra đã phải làm những chuyện ấy từ mấy năm trước chứ không phải bây giờ. Song tôi vẫn thành thực nghĩ rằng chú có thể quan tâm đến đề án này. Nó có thể sẽ dẫn đến những chuyện khác nữa. Thành thực mà nói, tôi nghĩ rằng nó có thể dàn xếp những vấn đề giữa hai chúng ta. Suy cho cùng thì chúng ta vẫn là anh em.

- Phải – Lester nói – chúng ta là anh em.

Khi nói câu ấy, chàng đang nghĩ đến tính chất mỉa mai của tình thế này. –Thử hỏi trước kia cái ý thức về tình anh em này đáng giá là bao? Thực tế Robert đã dồn ép chàng vào cảnh ngộ này, và tuy rằng thực sự chỉ có Jennie là người duy nhất phải chịu thiệt thòi, chàng vẫn không thể không tức giận. Đành rằng Robert đã không gạt chàng ra khỏi phần thừa kế, một phần tư gia sản của bố mình nhưng rõ ràng là ông ta đã không giúp em mình thừa hưởng được phần gia tài đó, thế mà giờ đây Robert lại nghĩ rằng lời đề nghị này của ông ta có thể hàn gắn được. Điều đó khiến Lester hơi chạm tự ái. Chàng bực bội. Cuộc đời thật lạ lùng.

- Tôi không thấy là như thế, anh Robert ạ – chàng nói một cách dứt khoát và kiên quyết – Tôi có thể trân trọng cái động cơ đã khiến anh đưa ra đề nghị này. Song tôi thấy nếu chấp nhận đề nghị ấy thì tôi chẳng khôn ngoan gì. Thời cơ của anh là của anh. Tôi không cần. Nếu anh lấy những cổ phần ấy, chúng ta vẫn có thể thực hiện được những điều anh gợi ý. Dù sao thì giờ đây tôi cũng đủ giàu rồi. Chuyện đã qua là đã qua. Tôi hoàn toàn sẵn lòng thỉnh thoảng nói chuyện với anh. Anh chỉ cần có thế. Cái đề nghị này chẳng qua chỉ là một sự mua chuộc để hàn gắn vết thương xưa. Anh cần đến tình thân của tôi, và về phần tôi mà nói thì anh đã đạt được điều đó. Tôi không oán giận gì anh hết. Tôi không oán giận.

Robert nhìn em mình chằm chằm, Ông hơi mỉm cười. Ông cảm phục Lester, mặc dù trước kia ông đã làm bao điều phiền toái cho em mình, và mặc dù giờ đây Lester đang trả đũa ông,

- Lester ạ, tôi chỉ biết một điều là chú đã xử sự đúng – cuối cùng ông thừa nhận như vậy, – Tuy nhiên không phải tôi đưa ra đề nghị này với một tinh thần nhỏ nhen đâu. Tôi muốn hàn gắn lại mối quan hệ tình cảm này giữa chúng ta. Tôi sẽ không nói thêm gì về đề nghị ấy nữa. Ít lâu nữa liệu chú có đến Cincinnati không?

- Tôi không nghĩ như vậy – Lester trả lời.

- Nếu chú đến Cincinnati, mong chú sẽ đến chơi và lưu lại với vợ chồng tôi. Chú đem cả thím ấy đến nhé. Chúng ta có thể hàn huyên về những chuyện xưa.

Lester mỉm một nụ cười khó hiểu.

- Tôi sẽ vui lòng đến – chàng nói, không chút xúc động. Song chàng nhớ rằng thời kỳ chàng sống với Jennie thì lại khác hẳn. Vợ chồng Robert chẳng bao giờ hạ mình đoái hoài đến nàng. “Ồ”, chàng nghĩ, “có lẽ mình cũng chẳng trách họ được. Thôi mặc kệ”.

Hai người chuyện trò về những vấn đề khác. Cuối cùng Lester nhớ đến một cuộc hẹn.

- Tôi sắp sửa phải cáo biệt anh. – chàng vừa nói vừa nhìn đồng hồ.

- Tôi cũng phải đi đây – Robert nói. Hai người đứng dậy. Ồ, dù sao đi nữa – ông nói tiếp trong lúc hai người bước về phía phòng treo áo mũ – trong tương lai chúng ta cũng sẽ không phải là những người hoàn toàn xa lạ, phải không?

- Cố nhiên là không rồi. – Lester nói. – Thỉnh thoảng tôi sẽ đến thăm anh.

Hai người bắt tay từ biệt nhau một cách thân ái. Khi thấy em mình nhanh nhẹn bước đi, trong óc Robert có một cảm giác chưa hoàn thành nghĩa vụ và thấy hơi ân hận. Lester là một con người có năng lực. Vậy mà tại sao giữa hai anh em lại nhiều oán giận đến thế, thậm chí ngay từ trước khi Jennie xuất hiện? Rồi ông nhớ đến những ý nghĩ xa xưa của mình về những “hành động lắt léo”. Em trai ông thiếu cái đó và chỉ thiếu cái đó mà thôi. Chú ấy không giảo quyệt, do đó không tàn nhẫn một cách thâm hiểm. “Cuộc đời này mới lạ lùng làm sao?” ông nghĩ.

Về phần mình, Lester bước đi, lòng cảm thấy hơi đối lập, song đồng thời cũng thông cảm với anh mình. Anh ấy cũng không đến nỗi tồi tệ đến kinh hoàng – cũng chẳng khác gì những kẻ khác. Việc gì phải chỉ trích? Nếu trước kia ở cương vị của Robert thì liệu chàng đã làm gì? Robert đang ăn nên làm ra. Chàng cũng vậy. Giờ đây chàng có thể thấy được mọi chuyện đã xảy ra như thế nào – vì sao chàng bị biến thành nạn nhân, vì sao anh trai chàng được chọn làm người quản lý cái gia tài lớn kia. “Cuộc đời này xoay vần như vậy”, chàng nghĩ. “Thì cũng có khác gì đâu? Mình vẫn đủ sống. Can cớ gì mà không để thế sự cứ tiếp diễn như vậy”.

❀ ❀ ❀

[1] Chỉ một câu trong bài thơ “Tưởng niệm” viết năm 1850 của nhà thơ Mỹ Alfred Tennyson về ý niệm tam ngôi nhất thể, một ý niệm duy tâm cho rằng Thượng đế sinh ra muôn loài – ND.

[2] Nhà để trồng cây nhiệt đới ở các nước xứ lạnh – ND.

Nguyên Tâm dịch
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 31 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Theodore Dreiser

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.