Jennie Gerhardt

Lượt đọc: 487 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 41

❊ ❊ ❊

Nhưng sau đó còn xảy ra những điều tệ hại hơn. Công chúng người Mỹ thích ngồi lê đôi mách về những người có tiếng tăm, mà gia đình Kane thì lại vừa giàu có vừa nổi tiếng trong xã hội. Người ta đồn rằng Lester, một trong số những người thừa kế chủ yếu của gia đình này, đã lấy một con đầy tớ. Chàng, mà lại là một kẻ thừa kế bạc triệu! Có thể thế được không nhỉ? Thật là một món giật gân đối với báo chí! Chẳng bao lâu có những đoạn tin xuất hiện. Một tờ báo nhỏ lưu hành trong giới thương lưu gọi là tờ Ngân sách phía Nam, đã đề cập đến chàng – không chỉ đích danh, miêu tả chàng là: “con trai của một nhà sản xuất toa xe danh tiếng và giàu có ở Cincinnati” và phác qua mấy nét ngắn gọn về những điều mà tờ báo đó biết được về câu chuyện kia. “Về Bà…” tờ báo viết tiếp một cách khôn ngoan, “người ta không biết gì nhiều lắm ngoài việc bà ta đã từng làm người hầu gái cho một gia đình thượng lưu nổi tiếng ở Cleveland và trước đó thì bà là một cô gái làm thuê ở Columbus, bang Ohio. Sau một chuyện tình thơ mộng như vậy trong giới thượng lưu, ai dám bảo rằng thể loại tình ca đã chết?”

Lester có xem tin này. Chàng không mua báo ấy, song có kẻ tốt bụng nào đó đã cẩn thận đánh dấu vào một tờ và gửi cho chàng qua bưu điện. Chuyện ấy làm chàng rất bực mình bởi vì chàng lập tức ngờ rằng đó là một âm mưu tống tiền. Song chàng cũng không biết đích xác là phải làm gì. Cố nhiên chàng muốn những loại bình luận như thế nên đình lại, song lại nghĩ rằng nếu mình tìm cách nào đó để ngăn chặn những bài báo đó thì có thể lại khiến cho vấn đề đâm tệ hại hơn. Thế là chàng không hành động gì cả. Đương nhiên là đoạn tin trên tờ Ngân sách đã thu hút sự chú ý của các báo khác. Nghe nó giống một câu chuyện lý thú, và chủ bút một tờ báo chủ nhật mạnh dạn hơn những kẻ khác đã nảy ra ý nghĩ là sẽ cho viết lại tường tận câu chuyện huê tình đó. Một câu chuyện Chủ nhật đặc một trang báo với cái đầu đề giật gân “Hy sinh bạc triệu vì mối tình với cô đầy tớ của mình”, viết về Lester, Jennie, ngôi nhà ở khu công viên Hyde, hãng sản xuất của họ Kane ở Cincinnati, cái nhà kho ở đại lộ Michigan – nhất định một bài như vậy sẽ làm náo động dư luận. Hãng Kane không thuê quảng cáo trên bất kỳ một tờ báo hàng ngày hoặc báo chủ nhật nào. Tờ báo đó không hàm ơn gì của chàng. Nếu như được báo trước, hẳn Lester đã có thể chấm dứt toàn bộ sự việc này bằng cách thuê một mục quảng cáo trên mặt báo hoặc điều đình với chủ báo. Đằng này chàng lại không được biết và vì vậy không tài nào ngăn cản được việc đăng bài báo nọ. Ông chủ bút nọ tiến hành việc này rất triệt để. Ông chỉ thị cho các phóng viên địa phương ở Cincinnati, Cleveland và Columbus báo cáo bằng điện thoại cho biết họ có nắm được gì về lai lịch Jennie tại thành phố họ đang ở không. Người ta đến gia đình Bracebridge ở Cleveland xem Jennie có bao giờ làm việc ở đó không. Ở Columbus, người ta thu thập được một cái lai lịch đã bị xuyên tạc đi về gia đình ông Gerhardt. Chỗ ở của Jennie ở phía bắc thành phố nơi nàng đã sống nhiều năm trước cái cuộc hôn nhân giả định ấy, đã bị phát hiện và thế là toàn bộ câu chuyện được chắp nối lại một cách tinh vi. Ông chủ bút tờ báo ấy cũng không có ý nhẫn tâm hoặc chỉ trích gì mà còn tỏ ra khá tán thưởng nữa là đằng khác. Ông đã lờ đi tất cả những sự việc cay đắng. Chẳng hạn như việc con bé Vesta có thể là con hoang, việc người ta ngờ rằng Lester và Jennie đã sống với nhau như vợ chồng một cách không hợp đạo lý và những lý do thực sự khiến cái gia đình danh tiếng kia phản đối nàng dâu này. Ý đồ của ông là dựng lên một câu chuyện Romeo và Juliet, trong đó Lester xuất hiện như một người tình sôi nổi và quên mình, còn Jennie là một cô gái lao động nghèo khổ và xinh đẹp được đưa lên những đỉnh cao về tiền tài và xã hội nhờ có sự tận tâm của người tình triệu phú. Tòa báo đã thuê một họa sĩ có biệt tài để dựng những cảnh mô tả các giai đoạn khác nhau của câu chuyện tình thơ mộng ấy và toàn bộ công việc này được xử lý theo cái phong cách báo chí giật gân được tán thưởng nhất. Có một bức ảnh Lester mà phóng viên nhiếp ảnh ở Cincinnati kiếm được gửi về để tham khảo; Jennie thì đã bị một họa sĩ của ban biên tập “tốc hoạ” trộm trong khi nàng đang đi dạo phố.

Và thế là câu chuyện ra mắt như một tiếng sét giữa trời quang – ý tứ rất ca ngợi, lời lẽ điểm nhiều thành ngữ ngọt ngào, nhưng những sự thực đen tối và đáng buồn cứ mập mờ ẩn hiện ở phía sau. Lúc đầu Jennie không thấy bài báo ấy. Lester tình cờ mở trang báo ấy ra và xé phăng đi. Chàng choáng cả người và ngán ngẩm không sao tả xiết. “Ai ngờ cái tờ báo chết tiệt ấy lại làm một việc như thế đối với một người công dân chỉ biết lặng lẽ chăm lo công việc của mình!” – chàng nghĩ. Chàng ra khỏi nhà để che giấu được tốt hơn nỗi buồn tủi sâu xa trong lòng mình. Chàng tránh những khu đông dân ở thành phố, đặc biệt là khu trung tâm buôn bán và đi xe điện mãi đến đại lộ Cottage Grove về phía đồng cỏ quang đãng. Trong khi xe điện ầm ầm chạy, chàng tự hỏi bạn bè mình đang nghĩ gì – Dodge, Burnham Moore, Henry Aldrich và những người khác nữa.

Quả là một đòn trời giáng, đúng thế! Giỏi lắm chàng cũng chỉ có thể làm ra vẻ bất chấp và lặng thinh không nói năng gì hoặc gạt phăng chuyện ấy đi bằng một cái khoát tay lãnh đạm. Có một điều chắc chắn là chàng sẽ ngăn chặn không để có thêm bài bình luận nào nữa. Chàng trở về nhà, lòng bình tĩnh hơn và lấy lại được tư thế đĩnh đạc của mình, song chàng cũng nóng lòng muốn cho chóng đến thứ hai để có thể gặp luật sư của mình là ông Watson. Song khi chàng đã gặp ông Watson thì hai người nhanh chóng nhất trí rằng có họa là điên mới đi mà kiện tụng, Cứ để cho sự việc ấy tự nó dừng lại thì lại hóa khôn ngoan.

- Nhưng tôi sẽ không dung thứ một sự việc nào nữa. – Lester kết luận.

- Cứ để tôi lo liệu việc đó – viên luật sư nói, giọng an ủi.

Lester đứng dậy.

- Thật là lạ lùng, cái đất nước đáng nguyền rủa này của chúng ta! Chàng kêu lên. – Đời tư một kẻ có chút máu mặt cứ bị bêu ra như một cái tượng đài công cộng.

- Một kẻ có chút máu mặt – ông Watson nói – giống hệt như một con mèo cỏ chuông đeo ở cổ. Mọi con chuột đều biết rõ con mèo ở đâu và đang làm gì,

- Sự so sánh ấy thật thích hợp. – Lester đồng ý một cách chua chát.

Suốt mấy ngày, Jennie không biết tý gì về câu chuyện đăng trên báo này. Lester cảm thấy rằng chàng không thể đem chuyện ấy ra bàn bạc được, còn ông Gerhardt thì chẳng bao giờ đọc những tờ báo chủ nhật tồi tệ kia. Cuối cùng, một trong những bạn hàng xóm của Jennie, kém tế nhị hơn những người khác, đã lưu ý nàng đến sự xuất hiện của bài báo đó bằng cách nói rằng bà ta đã nhìn thấy nó. Thoạt đầu Jennie không hiểu.

- Một câu chuyện về em à? – nàng kêu lên.

- Vâng, về bà và ông Kane, – bà khách của nàng trả lời. – Câu chuyện tình thơ mộng của hai ông bà.

Jennie lập tức đỏ ửng mặt lên.

- Ồ, em chưa thấy bài ấy, – nàng nói. – Bà chị có chắc là câu chuyện về chúng em không?

- Ồ, cố nhiên rồi, – bà Stendahl cười to. – Tôi lầm thế nào được. Tôi có tờ báo ấy ở nhà. Khi về tôi sẽ sai cháu Mary mang sang. Bức hình bà chị nom rất xinh.

Jennie co rúm người lại.

- Em mong là bà chị cho mang đến, – nàng nói, giọng yếu ớt.

Nàng tự hỏi không biết họ kiếm đâu ra bức ảnh ấy và bài báo nói gì. Nhất là nghĩ đến tác động của bài báo đó đối với Lester, nàng bủn rủn cả người. Không biết chàng đã thấy bài báo kia chưa? Vì sao chàng lại chưa nói với mình về bài báo ấy?

Đứa con gái bà hàng xóm mang tờ báo sang, và tim Jennie ngừng đập khi nàng liếc nhìn nhan đề trang báo. Nó lù lù ra đấy – không khoan nhượng và rõ rành rành. Cái tít bài báo mới lộ liễu khủng khiếp làm sao – “Nhà Triệu Phú Này Phải Lòng Cô Hầu Phòng Này”, hàng chữ ấy chạy giữa một tấm hình Lester ở bên tay trái và một tấm hình Jennie ở bên tay phải. Có một đoạn phụ chú nói rõ Lester, con trai gia đình sản xuất toa xe nổi tiếng ở Cincinnati, đã hy sinh khả năng tiến thủ lớn lao trong xã hội và danh vọng để lấy ý trung nhân của mình ra sao. Phía dưới rải rác có một số hình vẽ khác – Lester đang nói chuyện với Jennie trong khu nhà của bà Bracebridge, Lester đứng với nàng trước mặt một vị cha xứ bệ vệ nom có vẻ cổ lỗ, Lester cùng đánh xe ngựa bốn bánh mui trần với nàng, Jennie đứng bên cửa sổ một tòa nhà bề thế (bằng chứng đó là một dinh thự được thể hiện ở những bức rèm lộng lẫy bậc nhất) và nhìn ra ngoài, về phía một túp lều rất tồi tàn của người lao động được vẽ ở phía xa. Jennie cảm thấy xấu hổ đến chết đi được. Nàng chẳng bận tâm nhiều lắm về ý nghĩa của bài báo ấy đối với mình, nhưng còn Lester, Lester sẽ nghĩ thế nào? Còn gia đình chàng nữa? Giờ đây gia đình chàng sẽ có thêm một vũ khí để tấn công chàng và nàng. Nàng cố bình tĩnh, gắng sức kiềm chế cảm xúc song nước mắt lại cứ muốn ứa ra, có điều lần này những giọt nước mắt ấy là những giọt nước mắt chống lại thất bại. Nàng không muốn bị săn đuổi theo kiểu ấy. Nàng muốn được người ta để cho yên thân. Giờ đáy nàng đang cố gắng ăn ở cho đoan chính. Vì sao người đời không thể giúp đỡ nàng, mà lại cứ tìm cách giúi nàng ngã xuống?

Nguyên Tâm dịch
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 31 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Theodore Dreiser

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.