Chẳng bao lâu cái kế hoạch kiếm chỗ ở tại công viên Hyde đã hình thành. Sau khi mọi chuyện đã lại lắng xuống được mấy tuần, Lester mời Jennie cùng đi với chàng đến khu phía nam công viên Hyde để tìm nhà. Trong chuyến đi đầu tiên, hai người tìm được một chỗ xem ra thật tuyệt, rất hợp ý họ, – đó là một ngôi nhà kiểu cổ có mười một phòng rộng rãi nằm giữa một bãi cỏ vuông vức mỗi bề đến hai trăm bộ và có bóng mát nhờ những cây cối trồng từ khi thành phố này còn non trẻ.
Ngôi nhà được trang hoàng lộng lẫy, ấm cúng và yên tĩnh. Jennie thích mê đi vì địa điểm rộng rãi thoáng đãng như ở vùng quê, mặc dù lòng nàng buồn bã khi nghĩ đến chuyện không được mang danh nghĩa bà chủ hợp pháp để bước vào ngôi nhà mới của mình. Nàng đã hy vọng mơ hồ rằng khi dự định bỏ đi thì nàng đã tạo ra một tình thế khiến Lester có thể phải tìm nàng để cưới. Bây giờ thì hy vọng ấy đã tiêu tan. Nàng đã hứa sẽ ở lại và nàng sẽ phải gắng mà tận dụng hoàn cảnh đó. Nàng đưa ra ý kiến rằng có lẽ hai người chẳng bao giờ biết làm thế nào mà sử dụng hết ngôi nhà đồ sộ ấy, song chàng gạt đi. – Có thể rồi chúng mình thỉnh thoảng sẽ có khách, – chàng nói. – Dù sao thì chúng mình cũng có thể trang bị đồ đạc xem xem nó thế nào. – Chàng thỏa thuận với người đại lý làm một hợp đồng thuê năm năm, với quyền ưu tiên được ký lại hợp đồng, và lập tức bố trí lực lượng thu dọn khu nhà ấy cho ngăn nắp.
Ngôi nhà được quét vôi và trang hoàng, bãi cỏ được dọn dẹp và mọi việc được hoàn thành để khu nhà nom gọn ghẽ và đẹp mắt. Có một phòng đọc sách và ngồi chơi rộng rãi, một phòng ăn lớn, một phòng chiêu đãi đẹp đẽ, một phòng khách, một cái bếp có phòng dọn ăn rộng, tóm lại là mọi thứ thiết yếu tiện lợi cho tầng dưới một ngôi nhà. Trên tầng hai là các phòng ngủ, phòng tắm, và phòng của người đầy tớ gái. Toàn bộ ngôi nhà rất ấm cúng và hài hòa, và Jennie rất tự hào và sung sướng trong công việc thu dọn mọi thứ đâu vào đấy.
Ngay sau khi đến ở nhà mới, được phép của Lester, Jennie viết thư cho bố đề nghị ông cụ đến ở với mình. Nàng không nói là mình đã cưới mà để ông cụ tự rút ra kết luận như thế. Nàng kể lể dài dòng về vẻ đẹp của vùng lân cận, về cái vườn rộng và về rất nhiều tiện nghi của khu nhà ấy. “Ngôi nhà rất chi là đẹp”, nàng viết thêm, “thế nào bố cũng thích, bố ạ. Vesta ở đây và hàng ngày tới trường. Bố đến ở với chúng con nhé! Như thế hơn ở nhà máy nhiều. Mà con thì rất muốn bố đến đây với chúng con” .
Ông Gerhardt đọc bức thư này với một vẻ mặt trịnh trọng. Quả thật như vậy ư? Nếu như không ăn đời ở kiếp với nhau thì anh chị kiếm ngôi nhà rộng hơn làm gì? Sau chừng ấy năm, sau mọi dối trá, liệu có thể như thế chăng? Ông có thể lầm lẫn không nhỉ? Ồ, mà đã đến lúc rồi – nhưng liệu ông có nên đi không? Ông đã sống cô độc suốt thời gian ròng rã này rồi – liệu ông có nên đi Chicago mà sống với Jennie không?
Lời khẩn cầu của nàng quả có làm ông xúc động, nhưng không biết vì sao ông vẫn quyết định từ chối. Nếu đi tức là ông quá rộng lượng mà thừa nhận cái thực tế là cả phía ông cũng như phía nàng đều có lỗi.
Jennie lấy làm thất vọng trước sự khước từ của ông Gerhardt. Nàng bàn chuyện với Lester và quyết định sẽ đi thăm ông cụ ở Cleveland. Thế là nàng ra đi, tìm đến nhà máy kia. Đó là một xí nghiệp lớn và ầm ĩ chuyên sản xuất đồ gia dụng tại một trong những khu nghèo nhất của thành phố, và nàng đến văn phòng hỏi chỗ ở của bố. Viên thư ký chỉ đường cho nàng đến một nhà kho cách xa đấy và ông Gerhardt được báo tin là có một người phụ nữ muốn gặp ông. Ông bò ra khỏi cái giường xoàng xĩnh của mình và bước xuống, lấy làm lạ không hiểu ai đến thăm mình. Khi Jennie nhìn thấy ông vận bộ quần áo rộng thùng thình đầy bụi bặm, mái tóc hoa râm, đôi lông mày bờm xờm, bước ra từ khung cửa tối tăm thì một cảm giác bi thiết mãnh liệt khiến nàng xúc động. “Tội nghiệp bố!” nàng nghĩ. Ông bước lại phía nàng, ánh mắt xoi mói dịu đi đôi chút vì ông nhận thấy rằng nàng đến thăm ông là xuất phát từ tình cảm thương yêu.
- Cô đến đây làm gì? – Ông thận trọng hỏi.
- Con muốn bố về nhà với con, bố ạ – nàng tha thiết cầu khẩn. – Con không muốn bố ở đây thêm chút nào nữa. Con không thể chịu đựng nổi khi nghĩ bố còn phải sống cô độc nữa.
- Và vì vậy mà cô đến đây ư? – Ông nói, vẻ lúng túng.
- Vâng, nàng trả lời. – Bố đến nhé? Đừng ở đây nữa.
- Tôi có một cái giường tốt – ông phân trần như thể biện bạch cho hoàn cảnh của mình.
- Con biết – nàng trả lời, – nhưng chúng con bây giờ có một ngôi nhà tử tế rồi mà cháu Vesta cũng ở đó. Bố đến nhé? Anh Lester muốn bố đến.
- Cô hãy nói cho tôi một điều – ông yêu cầu, – cô đã cưới chưa.
- Rồi ạ – nàng trả lời, cực chẳng đã phải nói dối. – Con đã cưới từ lâu rồi. Khi nào đến, bố có thể hỏi anh Lester. – Nàng hầu như không đủ can đảm nhìn thẳng vào mặt ông nhưng rồi cũng cố nhìn, và ông tin lời nàng.
- Ồ, – ông nói – đã đến lúc rồi đấy.
- Bố sẽ đến chứ bố? – Nàng khẩn cầu.
Ông vung hai tay ra theo cái kiểu riêng biệt của mình. Lời thỉnh cầu năn nỉ của nàng khiến ông cảm động đến tận đáy lòng. – Ừ, bố đến – ông nói và quay đi, nhưng nhìn đôi vai ông, nàng cũng biết điều gì đang xảy ra. Ông đang khóc.
- Đi thôi chứ bố! – Nàng van nài.
Thay cho câu trả lời, ông quay lại căn nhà kho tối tăm để sửa soạn hành lý.