Cuộc hành trình về nước quả nhiên khiến hai người được gặp bà Gerald thêm một tuần lễ nữa, bởi vì sau khi đã suy nghĩ kỹ càng nàng quyết định mạo hiểm về Mỹ một thời gian. Nàng dự định sẽ tới Chicago và Cincinnati và hy vọng sẽ được gặp Lester một thời gian nữa. Sự có mặt của Letty khiến Jennie vô cùng ngạc nhiên, và điều đó lại khiến nàng phải suy nghĩ. Nàng có thể thấy vấn đề là ở chỗ nào. Nếu như không có Jennie gây trở ngại thì bà Gerald sẽ lấy Lester, điều đó chắc chắn rồi, Còn với tình hình thực tế lúc ấy – chậc, vấn đề thực là phức tạp. Đứng về mặt dòng dõi, học thức và địa vị mà nói thì Letty đương nhiên là người bạn đời của Lester. Thế nhưng Jennie linh cảm thấy rằng, về mặt tình người rộng lớn, Lester lại thích mình hơn. Có lẽ thời gian sẽ giải quyết vấn đề; trong khi chờ đợi, cái nhóm nhỏ tay ba vẫn tiếp tục là những người bạn thân thiết. Khi tới Chicago, bà Gerald đi đường mình, còn Jennie và Lester lại tiếp tục dòng đời quen thuộc.
Ngay khi từ châu Âu trở về, Lester hăm hở bắt tay vào công việc để khai mở hướng kinh doanh. Chẳng công ty lớn nào mời mọc chàng, chủ yếu là do họ coi chàng là một con người hùng hổ, hễ động đến tổ chức nào là chỉ chực nắm quyền lãnh đạo ở đó. Chưa ai biết gì về thực chất sự biến động trong gia tài của chàng. Tất cả những công ty nhỏ mà chàng đã thăm dò thì đang sống một cách giật gấu vá vai hoặc đang chế tạo một loại sản phẩm mà chàng không vừa ý. Chàng có tìm được một công ty tại một thành phố nhỏ miền bắc Indiana xem chừng có thể có triển vọng. Công ty do một nhà đóng toa xe có đầu óc thực dụng điều khiển – giống như bố Lester hồi sinh thời – tuy vậy ông này không phải là một nhà kinh doanh giỏi. Ông ta kiếm được món tiền nhỏ mọn nhờ vào số vốn đầu tư mười lăm ngàn đôla và một nhà máy trị giá khoảng hai mươi lăm ngàn. Lester cảm thấy có thể làm một cái gì đó ở đây nếu như chàng theo đuổi những phương pháp thích hợp và sử dụng sự nhạy bén về kinh doanh của mình. Công việc sẽ phải tiến hành từ từ. Trong doanh vụ này ắt chẳng gây được một cơ nghiệp lớn, Hết đời chàng cũng không thể có được. Chàng còn đang suy tính về việc ướm hỏi nhà sản xuất nhỏ kia thì tin đồn đầu tiên về một tờ-rơt toa xe đến tai chàng.
Robert đã nhanh chóng đi trước với kế hoạch nhằm tổ chức lại ngành buôn bán toa xe. Ông ta cho các đối thủ thấy rằng thông qua con đường củng cố có thể kiếm nhiều lợi nhuận hơn nhiều so với cạnh tranh phá hoại lẫn nhau. Những lập luận của ông có sức thuyết phục đến nỗi các công ty sản xuất toa xe lần lượt tập hợp vào hàng ngũ. Trong vòng vài tháng, sự thỏa thuận giữa các công ty đã ngã ngũ và Robert trở thành chủ tịch Hiệp hội các nhà Sản xuất Toa xe, với số vốn là mười triệu đô-la và một số tài sản lên tới gần ba phần tư số tiền đó tại một cuộc bán đấu giá. Ông ta là một con người hạnh phúc.
Trong khi toàn bộ sự việc ấy tiến triển thì Lester hoàn toàn không hay biết gì cả. Chuyến đi sang châu Âu đã khiến chàng không được đọc ba bốn mẩu thông cáo không quan trọng trên báo chí về một vài nỗ lực đang được tiến hành nhằm thống nhất các nhà sản xuất toa xe lại. Khi chàng trở về Chicago thì được biết Jefferson Midgely – chồng Imogene, vẫn phụ trách chi nhánh ở đó và đang sống ở Evanston; nhưng do chuyện bất hòa với gia đình, Lester không có cương vị gì để được thông báo trực tiếp. Tuy vậy, tin tức do tình cờ mà đến cũng khá nhanh và sự việc đó khiến chàng khá bực bội.
Người đem đến cho chàng cái tin kia chẳng phải ai khác ngoài ông Henry Bracebridge ở Cleveland mà tình cờ chàng gặp ở Câu lạc bộ Nghiệp đoàn vào một buổi tối, sau khi trở về thành phố được một tháng.
- Tôi nghe nói là anh đã đứng ngoài công ty cũ rồi – Bracebridge nhận xét với nụ cười hiền lành.
- Vâng – Lester nói – tôi đứng ngoài.
- Bây giờ anh định làm gì?
- À, tôi đang cân nhắc một doanh vụ riêng của mình. Tôi đang nghĩ về việc điều khiển một hãng độc lập.
- Hẳn anh không định đối lập với ông anh của anh đấy chứ? Ông ta có cái tập đoàn ấy cũng tốt chán rồi,
- Tập đoàn! Tôi chưa hề nghe nói đến chuyện ấy – Lester nói. – Tôi mới từ châu Âu trở về.
- Ồ, anh cần thức tỉnh dậy, Lester ạ – Bracebridge trả lời. – Ông ta đã có cái tập đoàn lớn nhất trong ngành anh. Tôi tưởng anh đã biết tất cả về điều đó. Công ty Lyman-Winthrop, công ty Myer-Brooks, công ty Woods, thực tế là năm, sáu công ty lớn đều gia nhập. Ông anh của anh được bầu làm chủ tịch cái hãng mới này. Tôi dám nói rằng trong doanh vụ ấy, ông ta vớ đến hai triệu bạc.
Lester trố mắt ra. Cái nhìn của chàng hơi đanh lại.
- Ồ, Robert cừ thật. Tôi lấy làm mừng vì điều đó.
Bracebridge có thể thấy được rằng mình đã xỉa một nhát thật hiểm.
- Ồ, tạm biệt anh bạn – ông ta kêu lên. – Khi nào đến Cleveland, ghé thăm chúng tôi nhé. Anh cũng biết là nhà tôi rất quý mến anh đấy.
- Tôi biết – Lester trả lời. – Tạm biệt.
Chàng bỏ sang gian phòng hút thuốc, song cái tin kia khiến chàng mất hết cả hứng thú trong công cuộc mạo hiểm riêng của mình. Cộng tác với một công ty xe nhỏ bé tồi tàn trong khi ông anh đã là chủ tịch một tờ-rơt toa xe, liệu chàng sẽ là cái thá gì? Lạy Chúa! Chỉ trong một năm mà Robert có thể loại chàng ra khỏi công việc kinh doanh. Chao, chính bản thân chàng đã từng mơ đến một tập đoàn như thế. Mà giờ đây anh chàng đã thực hiện.
Những kẻ có tài, khi còn trai trẻ, có lòng can đảm và tinh thần chiến đấu để đương đầu với những đòn mà số mệnh giáng xuống đầu mình, đó đã đành một nhẽ. Nhưng khi người ta thấy cái già đã xồng xộc đến sau lưng vào lúc tài sản chủ yếu của mình có cơ bị mất và khắp mọi con đường dẫn tới thời cơ đều lần lượt bị bít lại, thì chuyện ấy lại hoàn toàn khác hẳn. Jennie không đủ khả năng giao dịch, chuyện tai tiếng trên báo chí giờ đây đã gắn liền với nàng, sự phản đối và cái chết của cha chàng, việc chàng mất gia tài và mất quan hệ với công ty, thái độ của ông anh, cái tờ-rơt này, tất cả, không hiểu sao cứ hùa nhau mà làm chàng chán nản và ngã lòng. Chàng cố gắng giữ vẻ coi thường – và chàng nghĩ là cho đến nay mình đã thành công rất khá, song cái đòn cuối cùng này dường như hơi quá sức chịu đựng của chàng. Ngay tối hôm nghe được tin ấy, chàng trở về nhà, đau buồn chán nản, Jennie nhận thấy điều đó. Quả thực nàng đã nhận ra điều đó suốt trong buổi tối chàng vắng nhà. Bản thân nàng cũng cảm thấy buồn nản và thất vọng. Khi chàng trở về nàng thấy rằng đã có chuyện gì xảy đến với chàng. Thoạt đầu nàng đã bồng bột toan nói, “Có chuyện gì thế, anh Lester?” nhưng sau đó, tĩnh tâm lại, nàng định sẽ lờ đi cho đến khi chàng sẵn sàng nói ra. Nàng cố gắng không để chàng thấy là mình đã biết và xích lại thật gần chàng một cách âu yếm mà không quấy rầy chàng.
- Hôm nay, Vesta có vẻ mãn nguyện lắm – nàng chủ động nói cho khuây khỏa. – Nó được nhiều điểm tốt ở trường lắm.
- Thế thì tốt – chàng nghiêm nghị trả lời.
- Mà dạo này nó múa đẹp lắm cơ. Tối nay, nó vừa nhảy cho em xem mấy điệu mới. Anh không tưởng tượng được nom nó xinh đến thế nào đâu.
- Anh cũng mừng đấy – chàng ậm ừ. – Bao giờ anh cũng mong nó được hoàn mỹ về mặt đó. Theo anh, đã đến lúc phải xin cho nó vào một trường con gái nào kha khá rồi đấy.
- Mà bố thì giận dữ lắm. Em phải bật cười. Nó thì cứ trêu chọc ông cụ, con bé đến là tinh quái. Tối nay, nó lại còn đề nghị dạy ông cụ múa nữa kia. Nếu không yêu quý nó thì ông cụ đã bạt tai cho rồi.
- Anh có thể hình dung ra điều đó – Lester mỉm cười, nói. – Ông cụ mà lại múa may! Hay thật!
- Ông cụ nổi giận cũng chẳng làm nó bối rối chút nào.
- Thế thì tốt – Lester nói. – Chàng rất mến Vesta, mà bây giờ nó cũng ra dáng rồi.
Jennie cứ tiếp tục nhỏ nhẹ nói chuyện cho đến khi tâm trạng chàng chuyển biến đôi chút và loáng thoáng để lộ câu chuyện đã xảy ra. Lúc ấy hai người đã sắp sửa quay về phòng ngủ.
- Kể từ khi chúng mình đi vắng, Robert đã thành lập một cái hãng khá lớn về mặt tài chính, – chàng tự động nói.
- Hãng gì hả anh? – Jennie hỏi và lắng tai nghe.
- À, anh ấy đã lập một tờ-rơt toa xe. Tập đoàn này sẽ thu hút bất kỳ nhà sản xuất lớn nào trong nước. Bracebridge bảo anh rằng Robert đã được bầu làm chủ tịch và bọn họ có đến gần tám triệu tiền vốn.
- Đến thế cơ đấy! – Jennie trả lời. – Ồ, thế thì anh sẽ chẳng cần nhọc sức với cái công ty mới của anh nữa, phải không?
- Không, ngay bây giờ thì chuyện đó đã có gì đâu – chàng nói. – Rồi ra thì có thể cũng ổn. Anh sẽ chờ xem cái tờ-rơt này nó ra sao. Ta chẳng thể đoán nổi một tờ-rơt như thế sẽ làm gì đâu.
Jennie vô cùng buồn bã. Trước nay, nàng chưa hề nghe thấy Lester phàn nàn bao giờ. Đây là một nét mới. Nàng thành thực mong muốn có thể làm một điều gì đó để an ủi chàng, nhưng biết rằng những cố gắng của mình là vô ích.
- Ồ, chuyện, – nàng nói, – ở đời này có biết bao điều hay ho. Nếu em là anh thì em sẽ chẳng vội vã làm điều gì, anh Lester ạ. Anh còn rất nhiều thời gian.
Nàng không dám nói thêm gì nữa, còn chàng thì cảm thấy rằng có lo lắng cũng chẳng ích gì. Việc gì chàng phải lo? Suy cho cùng, thì chàng có một khoản thu nhập rộng rãi, tuyệt đối đảm bảo trong hai năm nữa cơ mà. Chàng có thể có nhiều hơn nếu như chàng muốn. Có điều là ông anh đang tiến lên một cách đáng kinh hoàng, trong khi đó thì chàng vẫn đang giậm chân tại chỗ – có lẽ dùng chữ “vật vờ” thì đúng hơn. Xem ra thì cũng là một điều đáng tiếc thật; tệ hại nhất là chàng đã bắt đầu cảm thấy hơi không tin tưởng ở chính bản thân mình.