Tối hôm ấy, sau bữa ăn chiều, khi nhạc đã vang lên trong phòng khiêu vũ của khách sạn lớn kề bên những khu vườn thốt nốt, thì bà Gerald tìm thấy Lester đang hút thuốc ngoài hành lang, với Jennie ở bên cạnh. Jennie vận bộ đồ sa tanh trắng và đi giày păng-tup trắng; mái tóc dày xòa xuống trán và vành tai nom rất khêu gợi, Lester đang trầm ngâm suy nghĩ về lịch sử Ai Cập, về những đợt sóng nối tiếp nhau của một dân tộc khá nhỏ yếu; về cái dải đất nhỏ hẹp nằm hai bên bờ dòng sông Nile, cái dòng sông đã cung cấp phương tiện sinh sống cho những đợt sóng liên tục ấy của dân tộc này, về sự kỳ lạ của cái nóng và đời sống nhiệt đới, về cái khách sạn này với những tiện nghi hiện đại và cái đám khách sang trọng của nó đặt giữa cái quang cảnh cổ kính, hiu hắt và hầu như tuyệt vọng kia. Sáng hôm nay chàng và Jennie đã ngắm nhìn những kim tự tháp. Hai người đã đi xe điện tới xem tượng Nhân sư[1]! Hai người đã quan sát những đám đàn ông và trẻ con rách rưới, quần áo chẳng đủ che thân và mặc những kiểu y phục lạ lùng đi lại trên những đường phố và ngõ hẻm chật hẹp, hôi thối mặc dù màu sắc rực rỡ.
- Em thấy ở đây tất cả đều hỗn độn – Jennie đã nói như vậy – Sao mà họ bẩn thỉu và nhầy nhụa đến thế. Em thích thành phố này nhưng con người ở đây cứ lộn xộn như một đám sâu ấy.
Lester cười khúc khích.
- Em nói gần đúng. Song đó là do khí hậu thôi. Cái nóng. Những vùng nhiệt đới. Trong những điều kiện khí hậu này cuộc sống luôn luôn sướt mướt và đầy nhục dục. Họ chẳng làm thế nào khác được.
- Ồ, em biết điều đó. Em không chê trách họ. Chỉ có điều là họ kỳ lạ quá.
Đêm nay, chàng triền miên suy nghĩ về điều đó, vầng trăng chiếu xuống mặt đất một thứ ánh sáng chan chứa gợi tình.
- Đây rồi, cuối cùng tôi đã tìm thấy chị! – Bà Gerald kêu lên. – Tôi không thể yên lòng ngồi ăn được. Những người cùng đi với tôi về muộn quá. Tôi đã thuyết phục được anh ấy đồng ý nhảy với tôi, chị Kane ạ – nàng tươi cười nói tiếp. Nàng cũng như Lester và Jennie đều bị ảnh hưởng đầy dục cảm của không khí ấm áp, mùa xuân và ánh trăng. Ngoài trời có những mùi hương ngào ngạt phảng phất từ những lùm cây và khu vườn lan tối. Từ mãi tít phía xa vang lên những tiếng chuông lạc đà và những tiếng kêu kỳ quái “ay-a!” và “út! út!”[2] như thể một bầy dã thú quái đản đang bị dồn và xua đi qua các đường phố đông đúc.
- Chị nhảy với anh ấy thì tốt quá – Jennie vui vẻ trả lời – Anh ấy cần phải nhảy. Đôi khi tôi muốn mình cũng nhảy được.
- Thế thì em phải học nhảy ngay đi. – Lester hồn nhiên trả lời. – Anh sẽ cố hết sức dìu em. Đôi chân anh không được nhẹ nhàng như xưa nhưng anh chắc vẫn có thể xoay xở được.
- Ôi, em cũng muốn nhảy nhưng không muốn đến mức độ ấy đâu – Jennie mỉm cười. – Mà hai người cứ tiếp tục đi, dù sao thì em cũng sắp sửa lên gác một lát.
- Sao em không đến mà ngồi trong phòng nhảy? Anh chỉ có thể đi được vài vòng thôi. Sau đó chúng mình sẽ ngồi xem những người khác nhảy – Lester vừa nói vừa đứng dậy.
- Không. Có lẽ em sẽ ở lại đây. Dễ chịu lắm. Anh cứ đi đi. Chị Gerald, chị đưa anh ấy đi đi.
Lester và Letty đi khỏi. Hai người làm thành một đôi nổi bật – Letty Gerald vận bộ đồ lụa màu nho thẫm có điểm những đốm đen lóng lánh, đôi cánh tay thon thả và cái cổ trần, một hạt kim cương lớn lóng lánh đính vào mái tóc đen ngay phía trên vầng trán. Đôi môi nàng đỏ, và nàng có nụ cười duyên dáng để lộ hai hàm răng trắng muốt giữa hai vành môi rộng, đầy đặn và thân thiện. Dáng người khỏe mạnh và tráng kiện của Lester được bộ quần áo buổi tối tôn lên nhiều; nom chàng thật quý phái.
“Đó là người phụ nữ mà lẽ ra chàng đã lấy mới phải”, Jennie tự nhủ mình khi chàng đã đi khuất. Nàng rơi vào một trạng thái mơ màng, ôn lại những bước đường đời trong dĩ vãng. Giờ đây, đôi khi nàng thấy như mình đã sống trong mộng. Lại có những lúc khác, nàng có cảm giác như mình vẫn đang ở trong giấc mộng ấy. Cuộc đời vang lên trong tai nàng như tiếng vang của đêm nay. Nàng biết những nét đại thể của nó. Nhưng phía sau cuộc đời ấy là những sự huyền ảo nó che mờ và biến đổi con người này thành con người khác như sự chuyển hóa của những giấc mơ. Vì sao nàng lại hấp dẫn nam giới như vậy? Vì sao Lester lại tha thiết theo đuổi nàng như vậy? Liệu trước đây nàng có thể ngăn cản chàng không nhỉ? Nàng nghĩ đến cuộc đời mình ở Columbus, khi còn phải đi kiếm than; đêm nay nàng đang ở Ai Cập, tại cái khách sạn lớn này, là bà chủ của một dãy phòng, sống giữa xa hoa, và Lester vẫn hết lòng với nàng. Chàng đã chịu đựng biết bao chuyện vì nàng! Tại sao? Phải chăng nàng kỳ diệu đến nhường ấy? Brander đã nói như vậy. Lester đã bảo nàng như vậy. Tuy nhiên nàng vẫn cảm thấy mình thấp kém, lạc lõng, trong tay có ít châu báu không phải của mình. Lại một lần nữa, nàng thấy cái cảm giác kỳ lạ đã xâm chiếm nàng khi đi New York với Lester lần đầu tiên – cụ thể là cái cuộc sống thần tiên này không thể kéo dài được. Cuộc đời nàng đã được định mệnh an bài. Một sự việc nào đó có thể sẽ xảy ra. Nàng sẽ trở về với những bình dị, với một ngõ hẻm, một túp lều tồi tàn, với quần áo cũ nát.
Và rồi, khi nghĩ đến cái tổ ấm của mình ở Chicago và đến thái độ của bạn bè chàng, nàng biết rằng tình cảnh của mình sẽ phải như thế. Nàng sẽ chẳng bao giờ được chấp nhận, cho dù chàng có cưới nàng đi nữa. Mà nàng có thể hiểu được lý do vì sao. Có thể cứ nhìn vào vẻ mặt kiều diễm và tươi cười của người đàn bà đang cùng đi với Lester này, nàng cũng biết là cô ta coi nàng rất dễ thương, có lẽ như vậy, nhưng vẫn không thuộc loại ngang hàng với Lester. Giờ đây, trong khi nhảy với Lester, chắc hẳn cô ta đang tự nhủ rằng chàng cần một người như mình. Chàng cần một người đã được nuôi dưỡng trong cái không khí thượng lưu mà chàng đã từng quen biết. Chàng không thể hy vọng gì tìm thấy ở nàng, Jennie đây, sự thành thạo và khả năng thưởng thức những điều tế nhị tinh vi mà chàng đã từng luôn luôn được tiếp xúc. Nàng hiểu những điều đó là gì. Trí óc nàng đã nhanh chóng nhận thức được những tiểu tiết về đồ đạc, quần áo, về sự sắp đặt, trang trí, về cách cư xử, nghi thức và tập quán, song nàng bẩm sinh không quen với những điều đó.
Nếu nàng bỏ đi thì Lester sẽ trở lại cái giới cũ của chàng, cái giới của người phụ nữ kiều diễm, dòng dõi và thông minh giờ đây đang bám vào cánh tay chàng kia. Đôi mắt Jennie rưng rưng lệ, lúc ấy nàng chỉ mong có thể chết được. Giá chết được thì tốt hơn. Trong khi đó, Lester đang nhảy với bà Gerald hoặc đang ngồi bên phòng nhảy vào những lúc nghỉ giữa các điệu van-xơ mà nói chuyện về những ngày xa xưa, những nơi chốn cùng những bạn bè cũ. Nhìn Letty, chàng kinh ngạc về vẻ trẻ trung và sắc đẹp của nàng. Nàng phát triển hơn ngày trước nhưng vẫn thon thả và cân đối như nữ thần Diana[3]. Nàng còn có sức mạnh nữa trong cái thân hình mịn màng của mình, đôi mắt đen của nàng long lanh và đầy dục vọng.
- Letty ơi, anh cam đoan, – chàng nói một cách bốc đồng – rằng em thật sự đẹp hơn bao giờ hết. Em thật là tuyệt. Lẽ ra phải già đi thì em lại trẻ ra.
- Anh nghĩ thế ư? – Nàng mỉm cười, ngước nhìn lên mặt chàng.
- Em cũng biết là có nghĩ thế thì anh mới nói chứ. Anh có thích tán tỉnh lắm đâu.
- Ôi, Lester, con gấu vụng về, anh không cho phép một phụ nữ được làm duyên làm dáng một chút hay sao? Anh không biết rằng chúng ta thảy đều thích nhấm nháp lời ca tụng bản thân mình mà không bị bó buộc phải nuốt một hơi hết ngay không?
- Thế là thế nào? – Chàng hỏi. – Anh vừa nói gì nhỉ?
- Ồ, không có gì quan trọng. Anh thật vụng về. Anh là một anh chàng thật quả quyết và thẳng thắn. Song không sao. Em mến anh. Thế là đủ, phải không nào?
- Nhất định rồi – chàng nói.
Khi nhạc dứt, hai người bước ra ngoài vườn, và chàng nhè nhẹ xiết cánh tay nàng. Chàng không thể đừng được; nàng làm cho chàng có cảm giác như nàng thuộc quyền sở hữu của chàng. Nàng muốn chàng có cảm giác như vậy. Khi hai người ngồi nhìn những chiếc đèn lồng trong khu vườn, nàng tự nhủ mình rằng nếu như chàng không bị ràng buộc và đến với nàng thì nàng sẽ lấy chàng. Nàng hầu như đã sẵn sàng lấy chàng, muốn ra sao thì ra, chỉ có điều là có thể chàng không ưng. Chàng rất là khảng khái và chu đáo. Chàng sẽ không chịu làm một điều hèn hạ như biết bao nhiêu người đàn ông khác mà nàng biết. Chàng không thể. Cuối cùng, Lester đứng dậy cáo từ ra về. Sáng hôm sau, chàng cùng Jennie sẽ đi xa hơn nữa ngược dòng sông Nile, về phía các thành phố Karnak và Thebes và những đền đài bị dòng nước làm cho lở lói ở Phylae. Hai người sẽ phải khởi hành vào lúc còn mờ đất nên giờ đây chàng phải đi ngủ.
- Bao giờ thì anh trở về nhà? – Bà Gerald buồn bã hỏi.
- Tháng chín.
- Anh đã thuê sẵn phương tiện lúc về chưa?
- Rồi, chúng tôi sẽ đi tàu thủy từ cảng Hamburg vào ngày mồng chín, tàu Fulda.
- Có thể em sẽ về vào mùa thu tới – Letty cười. – Anh đừng ngạc nhiên nếu thấy em chen chúc lên cùng chuyến tàu với anh nhé. Đầu óc em cũng còn bất định lắm.
- Vì Chúa, xin cô cứ việc – Lester trả lời. – Tôi hy vọng rằng cô… Tôi sẽ gặp cô ngày mai trước khi chúng tôi đi. – Chàng ngừng lời, còn nàng thì đăm chiêu nhìn chàng.
- Vui lên nào – chàng vừa nói vừa cầm lấy bàn tay nàng. – Ta chẳng bao giờ đoán được cuộc sống sẽ xoay vần ra sao đâu? Đôi khi tưởng là hỏng bét mà lại hóa ổn.
Chàng đang nghĩ rằng nàng buồn vì mất chàng và chàng ái ngại cho nàng không có hoàn cảnh giành được điều mình muốn. Còn về phần mình, chàng cho rằng đây là một giải pháp mà có lẽ chàng sẽ chẳng bao giờ chấp nhận; tuy nhiên đó vẫn là một giải pháp. Vì sao trước đây mấy năm chàng không nhận ra điều đó.
“Nhưng khi ấy, cô ta không đẹp như bây giờ, cũng không không ngoan và giàu có như bây giờ.” Có lẽ! Có lẽ! Song chàng không thể bội bạc với Jennie và cũng không thể mong muốn nàng gặp điều bất hạnh nào. Chàng không mong thì nàng cũng đã gặp đủ điều bất hạnh rồi và nàng đã chịu đựng thật dũng cảm.
❀ ❀ ❀
[1] Tượng đá có hình đầu người, mình sư tử – ND.
[2] Tiếng người chăn lạc đà ra hiệu cho chúng đi – ND.
[3] Theo thần thoại La Mã, nữ thần của mặt trăng, của dã thú và săn bắn.