Jennie Gerhardt

Lượt đọc: 487 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 2

❊ ❊ ❊

Ôi tâm hồn Jennie – ai mà diễn đạt nổi? Cô gái nghèo từ nay có nhiệm vụ đến nhận quần áo của vị công dân ưu tú nọ của thành phố Columbus đem về giặt, là một con người tính tình thuỳ mị mà ngôn từ chỉ có thể gợi lên một ý niệm mơ hồ. Có những bản cách đầu thai ra thừa kế một xác thịt, những bản cách ấy đến chẳng hay biết, rồi lại đi cũng lâng lâng không cần tự hỏi vì đâu. Cuộc đời, chừng nào họ còn đeo đuổi nó, là một xứ thần tiên thực sự, một điều đẹp đẽ vô ngần, mà giá họ chỉ việc ngao du trong đó một cách bâng khuâng thì cũng đủ là thiên đường rồi. Mở mắt ra là họ thấy một thế giới hợp lý và hoàn mỹ. Cỏ cây hoa lá, thế giới của âm thanh và thế giới của màu sắc. Những cái đó là gia tài quý báu của tâm trạng họ. Nếu như không có ai tuyên bố “Đó là của tôi”, thì họ sẽ tiếp tục hớn hở ngao du, vừa đi vừa hát bài ca mà có lẽ toàn thể trái đất hy vọng sẽ được nghe vào ngày nào đó. Đó là bài ca của cái thiện.

Tuy nhiên, kẹt trong cái cũi của thế giới của vật chất, một bản cách như vậy hầu như bao giờ cũng là một hiện tượng dị thường. Cái thế giới kia của xác thịt dệt nên bằng hợm hĩnh và tham lam, nhìn con người lý tưởng chủ nghĩa, con người mơ mộng bằng con mắt gườm gườm. Nếu ta nói ngắm nhìn mây thật là êm dịu, câu trả lời sẽ là liệu chừng thói lười đấy. Nếu ta muốn lắng nghe tiếng gió, điều đó đành rằng là tốt cho phần hồn, nhưng sẽ có kẻ chộp lấy những gì ta sở hữu.

Nếu cả cái thế giới gọi là vô tri vô giác kia khiến ta lưu luyến, nó cất tiếng gọi dịu dàng bằng những âm thanh dường như quá hoàn hảo đến nỗi không thể không cảm thông, thì điều đó hại cho phần xác. Bàn tay của cái thực tại luôn luôn vươn về phía những con người như vậy – luôn luôn hau háu tóm lấy họ. Chính hoàn cảnh như vậy đã tạo nên những kẻ tôi đòi.

Trong thế giới thực tại, Jennie là một tâm hồn như vậy. Từ thuở hoa niên, mọi rung động của cô đều khuôn theo lòng nhân hậu và từ bi. Nếu Sebastian bị ngã đau thì chính cô là người khắc khoải lo âu và cố gắng dìu anh đến với mẹ an toàn. Nếu George kêu đói thì cô cho em cả phần bánh mì của mình. Biết bao nhiêu giờ cô vừa ngồi đưa nôi ru các em trai, em gái ngủ, vừa hát bằng cả tấm lòng và mơ những giấc mơ xa vời. Ngay từ thuở mới biết đi cô đã là cánh tay phải của người mẹ. Có việc gì phải lau chùi, phải giúp đỡ, chạy vặt hoặc trông em, cô đều làm cả. Chưa hề có ai nghe thấy cô phàn nàn một cách cục cằn mặc dù cô thường hay suy nghĩ về số kiếp khổ cực của mình. Cô biết là có nhiều cô gái khác sống vô vàn lần tự do hơn và đầy đủ hơn, song chưa bao giờ cô có ý nghĩ ghen tị nhỏ nhen: trái tim cô có thể cô đơn song môi cô vẫn không ngừng ca hát. Vào những ngày đẹp trời cô nhìn qua cửa sổ bếp và ước được tới những miền đồng cỏ. Những đường cong tuyệt diệu và những nét đậm nhạt của thiên nhiên cũng làm cô xúc động như chính một bài ca. Đã có lần cô cùng với George dẫn các em khác đến tận một vạt đất sum sê những cây hồ đào đang đơm bông, vì nơi ấy có cánh đồng mênh mông, có bóng mát và một dòng suối trong. Tuy chẳng phải là một nghệ sĩ để có thể phát biểu những quan niệm này nọ, tâm hồn cô vẫn nhạy cảm đối với những cảnh vật này, và mỗi âm thanh hoặc mỗi tiếng xào xạc đều thú vị đối với cô vì vẻ đẹp của chúng.

Khi tiếng kêu nhỏ nhẹ và êm dịu của bầy chim cu – linh hồn của mùa hè – từ phía xa vẳng lại, cô thường nghiêng đầu lắng nghe, và hết thảy tâm linh của tiếng hát ấy nhỏ giọt vào trái tim lớn của cô như những bong bóng bằng bạc.

Ở nơi nào ánh mặt trời ấm áp và bóng cây lốm đốm những vệt nắng rực rỡ là cô vui sướng, ngỡ ngàng trước những hình thêu nắng, bước đến chỗ nào nắng óng vàng nhất và đi theo những hành - lang - vòm - cây thần thánh với một tâm trạng bản năng.

Cô cũng không thờ ơ với màu sắc. Cái ánh huy hoàng kỳ diệu tràn ngập phía trời tây lúc hoàng hôn khiến cho lòng cô xúc động và trở nên nhẹ nhõm.

- Không biết cái cảm giác bồng bềnh giữa những đám mây kia nó như thế nào nhỉ? – Đã có lần cô nói lên điều đó bằng cung cách mộc mạc của một thiếu nữ.

Cô đã phát hiện một cành nho dại rủ xuống như cái đu và ngồi lên đó với Martha và George.

- Ôi, nếu như có một con thuyền ở mãi tận trên ấy thì thú nhỉ! – George nói.

Cô đang ngẩng mặt nhìn một đám mây xa tít, một hòn đảo đỏ rực giữa một biển bạc.

- Giả sử, – cô nói, – con người có thể sống trên một hòn đảo như thế.

Tâm hồn cô lúc ấy đã chơi vơi trên đó và gót sen đã nhẹ bước trên những nẻo đường thượng giới.

- Có con ong đang bay kia. – George nói khi thấy một con ong vù vù bay qua.

- Ừ, – cô mơ màng nói, – nó đang về nhà.

- Có phải con gì cũng có nhà không hả chị? – Martha hỏi.

- Có chứ, – cô nói, cảm thấy sâu sắc thi vị của điều đó, – chim chóc cũng về nhà.

- Ong có về nhà không chị? – Martha hỏi dồn.

- Có, ong cũng về nhà.

- Chó có về nhà không? – George nói, nó vừa thấy một con chó lang thang một mình dọc con đường gần đấy.

- Ồ, tất nhiên là có, – cô nói – Em cũng biết là chó về nhà đấy chứ?

- Thế còn những con muỗi mắt? – Nó gặng hỏi khi chợt thấy đám côn trùng tí tẹo ấy bay thành những đường xoáy ốc lạ lùng, quay tròn mãnh liệt trong ánh ngày tàn.

- Úi chà. Cũng thế, – cô nói, không tin hẳn lời nhận xét của mình.

- Im mà nghe! – Thằng George kêu lên, đầy vẻ hoài nghi. – Không biết cái nhà chúng ở nó ra thế nào nhỉ?

- Im mà nghe nào! – Cô dịu dàng và giơ tay ra bảo nó đừng nói nữa.

Giữa cái giờ phút êm ả ấy, tiếng chuông nguyện buông rơi như ban phước lành cho ngày tàn. Tít xa, những nốt nhạc của hồi chuông ngân lên nhè nhẹ và giờ đây khi cô lắng nghe, thiên nhiên cũng như ngừng lại. Một chú chim chào mào ngực đỏ ối đang nhảy từng bước ngắn trên thảm cỏ trước mặt cô. Một con ong vo ve, một tiếng mõ trâu khua nhẹ, trong khi vài tiếng lạo xạo khả nghi tố cáo một chú sóc đang bí mật rình mò. Vẫn giơ bàn tay xinh xắn trong khoảng không, cô lắng nghe mãi cho tới khi những tiếng chuông êm ả ngân dài ấy lan xa, lắng dần và không còn để lại gì trong lòng mình. Rồi cô đứng dậy.

- Ôi, – cô vừa nói vừa nắm chặt tay lại trong một cảm xúc thơ da diết. Mắt cô giàn giụa những giọt lệ trong suốt như pha lê. Cái biển tình cảm kỳ diệu trong cô đã dâng sóng xô bờ. Tâm hồn Jennie là thế đó.

Nguyên Tâm dịch
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 31 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Theodore Dreiser

Truyện bạn đang đọc dở dang

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.