Trên thế giới này của chúng ta, hoạt động của đời sống động vật dường như bị giới hạn trong một mặt phẳng hoặc một đường tròn, như thể đó là một sự cần thiết cố hữu của muôn loài trên một hành tinh buộc phải xoay quanh mặt trời. Chẳng hạn, con cá không thể vượt ra ngoài cái vòng tròn của biển cả mả không bị tiêu diệt; con chim không thể vào môi trường của loài cá mà không phải trả giá bi đát. Từ các ký sinh trùng của các loài hoa đến những quái vật của rừng rậm và biển sâu, chúng ta đều nhận thấy rõ ràng tính chất hạn chế trong chuyển động của chúng – theo cái cách dứt khoát ấy, sự sống đã giới hạn chúng trong một phạm vi; và chúng ta đành ghi nhận những kết quả nực cười và bao giờ cũng nguy hại của bất kỳ cố gắng nào của các sinh vật ấy khi chúng muốn thoát ra khỏi môi trường của mình.
Tuy vậy trong trường hợp con người, tác động của cái thuyết giới hạn này, cho đến nay, chưa được quan sát thật rõ ràng. Người ta vẫn chưa hiểu thật rõ các quy luật chi phối cuộc sống xã hội của chúng ta để khái quát một cách rành rọt. Tuy thế, những dư luận, yêu cầu và nhận định của xã hội cũng đóng vai trò những ranh giới mặc dầu không sờ mó được nhưng vẫn rất thực. Khi đàn ông hay đàn bà mắc sai lầm – nghĩa là khi họ ra khỏi cái phạm vi mà họ quen vận động trong đó – thì tình trạng không giống con chim lao mình xuống nước hoặc con dã thú đột nhập vào nơi con người hay lui tới. Kết quả trước mắt không phải là sự hủy diệt. Người ta không thể làm gì hơn là tròn mắt ra vì ngạc nhiên, cất tiếng cười chế nhạo, giơ tay lên phản đối. Thế mà phạm vi hoạt động xã hội được xác định rõ ràng đến mức kẻ nào xa rời nó là gặp điều bất hạnh. Sinh ra và lớn lên trong môi trường này, thực tế là con người không phù hợp với bất kỳ tình trạng nào khác. Con người khi ấy giống như một con chim đã quen với một mật độ khí quyển nhất định và không thể sống thoải mái ở một lớp khí quyển cao hơn hoặc thấp hơn.
Sau khi ông anh ra về rồi, Lester ngồi xuống chiếc ghế tựa gần cửa sổ và tư lự nhìn về phía thành phố sầm uất. Đằng xa, trải ra trước mắt chàng cuộc sống với những giai đoạn đồng triển của nó, những giai đoạn sôi sục nghị lực, hy vọng, phồn vinh và lạc thú, thế mà nơi đây chàng bỗng dưng bị một cơn gió bất hạnh giáng xuống và thổi bạt sang bên trong lúc này – tiền đồ và mục đích của chàng lại bị tiêu tan. Liệu chàng có thể tiếp tục vui bước như trước trên những con đường mà bấy lâu nay chàng vẫn theo đuổi không? Liệu những quan hệ của chàng với Jennie có nhất thiết bị cái làn sóng phản đối đột ngột kia tác động đến không? Phải chăng, đứng về mặt quan hệ thoải mái cũ của chàng mà nói, thì gia đình chàng đã trở thành một cái gì thuộc về dĩ vãng? Tất cả cái không khí thân thương không chút bợn, giờ đây ắt sẽ tiêu tan. Cái vẻ tán đồng vui vẻ thường long lanh trong mắt cha chàng liệu có còn đó nữa không? Cả Robert, cả quan hệ của chàng đối với cái nhà máy kia, tất cả những gì thuộc về cuộc đời chàng trước đây đã bị sự đột nhập bất ngờ này của Louise làm tổn thương.
“Thật không may” chàng chỉ biết tự nhủ như vậy, và chuyển từ những suy ngẫm mà chàng xem là vô nghĩa sang cân nhắc xem có những gì cần phải làm.
- Có lẽ ngày mai anh sẽ đi Mt. Clemens hoặc anh sẽ đi vào hôm thứ năm, nếu anh bình phục hẳn – chàng nói với Jennie sau khi đã trở về nhà. – Hiện nay anh không được khỏe. Nghỉ ngơi ít ngày sẽ khá hơn.
Chàng muốn đi một mình để còn suy nghĩ. Jennie chuẩn bị hành lý cho chàng vào thời gian đã định và chàng ra đi trong tâm trạng ủ rũ và tư lự. Suốt tuần lễ sau chàng đủ thời gian suy nghĩ, kết quả của sự nghiền ngẫm đó là hiện nay chàng chưa cần tiến hành một biện pháp dứt khoát nào. Sớm muộn hơn một vài tuần thì thực tế cũng chẳng khác là bao. Robert hoặc bất kỳ người nào khác trong gia đình chắc sẽ chẳng tìm gặp chàng lần nữa làm gì, Nhưng quan hệ buôn bán của chàng cần phải tiếp tục như thường vì nó gắn liền với lợi ích của nhà mảy, chắc chắn sẽ chẳng có mưu toan gì được thực hiện để cưỡng bức chàng. Song đầu óc chàng cứ nặng trĩu vì thấy rõ mối bất hòa của mình với gia đình không có hy vọng dàn xếp được. “Thật tệ hại!”, chàng ngẫm nghĩ. “Thật tệ hại”. Song chàng vẫn không thay đổi ý định.
Suốt trong một năm tình trạng không toại ý này vẫn tiếp tục. Sáu tháng trời, Lester không về gia đình, và rồi một cuộc họp bàn công việc quan trọng đòi hỏi chàng phải có mặt, chàng đến dự và cứ phớt lờ đi như không có chuyện gì quan trọng xảy ra. Mẹ chàng âu yếm hôn chàng, tuy bà thoáng vẻ buồn; cha chàng vẫn chào hỏi chàng như thường lệ và bắt tay chàng thật vui vẻ. Robert, Louise, Emy, Imogene tuy không hề thỏa thuận bằng lời nhưng đã cùng nhau nhất trí lờ cái vấn đề thực tế kia đi. Song ở đó chàng thấy một cái gì ghẻ lạnh cứ tồn tại dai dẳng. Từ đó trở đi chàng cố gắng trở về thăm thành phố Cincinnati càng ít và càng thưa càng tốt.