Jennie Gerhardt

Lượt đọc: 487 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 5

❊ ❊ ❊

Hoàn cảnh đã dẫn dắt Jennie tới chỗ có thái độ biết ơn đối với ông thượng nghị sĩ, vì vậy nếu như cô trở nên rất rộng rãi khi đánh giá mọi việc ông đã làm trước đây và bây giờ tiếp tục làm thì cũng chẳng có gì là lạ. Ông thượng nghị sĩ đưa cho cô bức thư viết cho ông chủ một nhà máy địa phương để ông này lo liệu một chỗ làm cho cha cô. Công việc chẳng to tát gì, chỉ là một chân gác đêm, song cũng tốt và lòng biết ơn của ông già Gerhardt thật quá đáng. Trước nay chưa bao giờ có một con người cao cả, một con người tốt bụng đến như vậy!

Bà Gerhardt cũng không bị bỏ quên. Có lần Brander gửi cho bà một cái áo dài, và lần khác một tấm khăn san. Tất cả những nghĩa cử này đều làm với một tinh thần bác ái pha lẫn sự tự thỏa mãn bản thân, song đối với bà Gerhardt thì những hành động ấy chỉ sáng chói từ tâm.

Với Jennie, càng ngày ông thượng nghị sĩ càng nhích gần hơn bằng mọi cách, đến nỗi cuối cùng việc cô đến thăm ông mang một sắc thái riêng mà ta phải phân tích tỉ mỉ mới làm sáng tỏ được. Tuy vậy cô gái trẻ trung tươi mát này còn quá ngây thơ và bồng bột nên chẳng để ý cân nhắc kỹ quan điểm của người đời. Kể từ cuộc đến thăm đáng nhớ và êm đềm kia, khi mà ông tước đi của cô cái tính e lệ buổi ban đầu và đặt một cái hôn dịu dàng lên má cô, thì hai người đã sống trong một bầu không khí khác. Bây giờ Jennie đã là bạn ông, và vì ông ngày một tự nhiên thoải mái hơn, thậm chí còn vui vẻ vứt bỏ những lớp vỏ ngoài quyền cao chức trọng của mình nên cô ngày một hiểu ông rõ hơn. Hai người cười nói chuyện trò tự nhiên và ông sôi nổi say sưa bước vào cái thế giới mới huy hoàng của hạnh phúc tuổi trẻ.

Tuy vậy có một điều vẫn làm ông băn khoăn, đó là cái ý nghĩ thỉnh thoảng vẫn nảy ra trong đầu mà ông không thể nào kiềm chế được: ông nghĩ rằng mình xử sự không đúng. Hẳn là chẳng bao lâu nữa những người khác sẽ phát hiện ra rằng ông đã không hạn chế mình thật nghiêm ngặt trong phạm vi quan hệ bình thường với cô con gái bà thợ giặt này.

Ông ngờ rằng bà quản lý khách sạn không phải không biết rằng hầu như lần nào đến lấy đồ về giặt hoặc đem trả quần áo, Jennie cũng nấn ná ở lại từ mười lăm phút đến bốn mươi phút. Ông biết chuyện này có thể đến tai các nhân viên khách sạn, rồi theo thói thường, cứ như thế mà truyền đi khắp thành phố và gây ra tổn hại nghiêm trọng, song suy nghĩ ấy cũng không khiến ông thay đổi cách xử sự của mình. Đôi khi ông tự an ủi bằng cách nghĩ rằng ông không gây cho cô một tổn hại thực sự nào và nhiều lúc khác, ông lại lý sự rằng ông không thể gạt bỏ khỏi đời mình chút êm ái tuyệt diệu duy nhất ấy. Ông chẳng đã thành thực mong thực hiện nhiều điều tốt lành cho cô đó sao?

Thỉnh thoảng ông nghĩ đến những điều này và quyết định là sẽ không thể ngừng bước. Nếu nhất quyết chấm dứt, ông có thể tự bằng lòng về mình, nhưng sự hy sinh đó tất yếu sẽ làm ông đau khổ, như vậy thật chẳng bõ bèn gì. Ông chẳng còn sống được bao năm nữa. Việc gì mà phải chết trong khi chưa toại nguyện?

Một buổi tối ông vòng tay ôm lấy cô và xiết chặt vào ngực mình. Một lần khác ông kéo cô ngồi lên đầu gối, kể về cuộc sống của mình ở Washington. Những lần này bao giờ ông cũng ve vuốt và hôn cô, song vẫn chỉ có tính chất thăm dò, chưa dứt khoát. Ông không muốn đi quá sâu vào tâm hồn cô.

Jennie cảm thấy thích thú một cách hoàn toàn ngây thơ. Những yếu tố mơ tưởng và mới lạ thâm nhập cuộc đời cô. Là một người chất phác, đa cảm và hoàn toàn không có kinh nghiệm trong vấn đề yêu đương, song về tinh thần cô lại đủ chín chắn để thưởng thức những chăm chút ân cần của con người cao cả đã từ địa vị cao sang hạ mình xuống làm quen với cô.

Một buổi tối cô vuốt ngược mái tóc xõa nơi trán ông khi cô đứng cạnh chiếc ghế ông ngồi, rồi chẳng biết làm gì nữa, cô bèn tháo chiếc đồng hồ của ông ra. Nhìn cử chỉ quá ư ngây thơ của cô, con người cao cả ấy bỗng rung động.

- Em cũng muốn có một chiếc đồng hồ ư? – Ông hỏi.

- Vâng, đúng thế, em muốn, – Jennie thở dài nói.

Hôm sau khi đi qua một cửa hàng kim hoàn, ông bèn dừng lại mua một chiếc. Đó là một chiếc đồng hồ vàng có đôi kim chạm trổ xinh xinh.

- Jennie, – ông nói, khi cô đến khách sạn lần sau, – tôi muốn cho em xem cái này. Em thử xem đồng hồ tôi chỉ mấy giờ nào.

Jennie rút chiếc đồng hồ từ trong túi áo gi-lê của ông và giật mình vì ngạc nhiên.

- Không phải chiếc đồng hồ của ông! – Cô kêu lên, nét mặt cô đầy vẻ ngỡ ngàng ngây thơ.

- Ừ, không phải, – ông nói, thích thú với cái trò đùa nho nhỏ của mình. – Của em đấy.

- Của em! – Jennie kêu lên. – Của em! Ôi, cái đồng hồ xinh quá!

- Em cho là nó đẹp ư?

Niềm vui của cô khiến ông vô cùng cảm động và sung sướng. Mặt cô rạng rỡ ánh sáng và mắt cô chớp chớp liên hồi.

- Của em đấy, – ông nói. – Em đeo ngay vào đi và đừng đánh mất nhé!

- Ông tốt quá! – Cô kêu lên.

- Đâu có, – ông nói, song ông giơ thẳng hai tay ra trước mặt nắm lấy ngang eo cô, thử xem mình sẽ nhận phần thưởng gì. Ông từ từ kéo cô về phía mình cho đến khi hai người đã kề sát nhau, cô liền quàng tay ôm cổ ông và áp má vào má ông với một thái độ biết ơn. Đối với ông đó là tinh túy của khoái cảm. Ông có cảm giác như đã bao năm nay ông hằng khao khát xúc cảm ấy.

Nhạc khúc nên thơ của ông đang tiến triển thì bị gián đoạn khi xảy ra cuộc tranh giành ghế nghị sĩ ở thượng viện. Bị một nhóm đối thủ liên kết với nhau tấn công, Brander đứng trước cuộc chiến đấu quyết định của đời ông. Ông bàng hoàng khi phát hiện ra rằng một công ty xe lửa xưa nay vẫn có thái độ thân thiện với ông, giờ đây lại bí mật dốc sức ủng hộ một ứng cử viên vốn đã quá nhiều thế lực. Choáng váng vì sự đào ngũ ấy, ông bị lâm vào tình trạng lúc thì vô cùng buồn bã chán nản lúc thì lửa giận bừng bừng. Dù cho ông có tỏ vẻ coi nhẹ đến đâu khi đón nhận những roi đòn của số phận thì chúng vẫn quất ông tướp máu. Đã lâu, quá lâu rồi – ông chưa hề bị thất bại.

Trong thời gian này Jennie đã được bài học đầu tiên về cái tính thất thường của nam giới. Thậm chí suốt hai tuần lễ cô không gặp ông thế mà một buổi tối, sau một cuộc hội ý hết sức nản lòng với thủ lĩnh của mình, ông đã gặp cô với một thái độ vô cùng lạnh nhạt. Khi cô gõ cửa phòng, ông chỉ buồn hé mở ra một chút và kêu lên bằng một giọng hầu như thô bạo: – Tối nay tôi không thể bận tâm về đám quần áo đâu. Mai đến nhé.

Jennie lui bước, choáng váng và ngạc nhiên về sự tiếp đón này. Cô không biết nên suy nghĩ thế nào về chuyện ấy. Ông lại trở về với cái ngôi quyền quý cao vời vợi để bình yên trị vì. Can chi ông lại phải giữ gìn không thu về luôn cả cái hào quang của sắc diện mình nếu như ông muốn. Nhưng tại sao…

Một hai hôm sau ông cảm thấy hơi ân hận song không có thì giờ mà dàn xếp lại những chuyện ấy. Quần áo của ông được đem đi giặt và đem trả rất đúng thể thức, và ông cứ cặm cụi làm việc mà quên bẵng cả sự đời để cuối cùng bị thất bại thảm hại vì kém mất hai lá phiếu, ông sững sờ vì kết quả ấy và tâm hồn ông ngụp vào một tình trạng ủ ê chán nản. Giờ đây ông biết làm gì?

Jennie đến với ông trong hoàn cảnh ấy, mang theo cả sự nhẹ nhàng cùng vẻ đầm ấm toát ra từ tâm tính lạc quan của mình. Bị những suy tư giày vò đến mức tuyệt vọng, Brander thoạt đầu định chuyện trò với cô cho vui, nhưng chẳng mấy chốc nỗi buồn khổ của ông tan biến lúc nào không hay và ông chợt thấy mình mỉm cười thực sự.

- Jennie ơi, – ông nói, như với một đứa trẻ, – tuổi trẻ ủng hộ em. Em có cái quý báu nhất của cuộc sống.

- Thật ư?

- Thật, song em không nhận ra điều đó. Và bao giờ nhận ra thì đã quá muộn rồi.

“Mình yêu cô gái ấy”, đêm ấy ông thầm nghĩ. “Ước gì được cô ấy luôn luôn ở bên mình”.

Nhưng số phận lại bắt ông phải chịu đựng một đòn nữa. Quanh khu khách sạn người ta đồn rằng cung cách Jennie thật lạ lùng, mà nói như thế là còn nhẹ lắm. Khi thấy một cô gái mang đồ về giặt thuê mà lại ăn mặc không phù hợp với cương vị của mình thì thế nào thiên hạ chẳng bình phẩm. Người ta thấy Jennie đeo đồng hồ vàng. Bà quản lý khách sạn đã báo cho mẹ cô biết tình hình ấy.

- Tôi đã định nói với bà về chuyện này, – bà ta nói. – Thiên hạ người ta đang bàn tán đấy. Bà không nên để con gái đến phòng lão ấy mà nhận quần áo về giặt thì hơn.

Bà Gerhardt ngạc nhiên và phật ý quá đến nỗi không nói được câu nào. Từ trước Jennie đã chẳng kể với bà điều gì, và thậm chí bây giờ bà cũng tin rằng con gái bà chẳng có điều gì mà kể. Chính bà đã tán thành việc con gái nhận chiếc đồng hồ và bà cũng thích nữa là đằng khác. Bà có ngờ đâu chuyện đó lại đang đe dọa thanh danh con gái mình.

Về đến nhà, bà cứ luôn lo nghĩ về chuyện ấy và đem trao đổi với Jennie. Cô con gái không chịu nhận là tình hình đã đi quá xa. Thực tế cô không nhìn nhận vấn đề theo quan điểm ấy. Đành rằng cô đã không thú nhận những gì đã thực sự xảy ra khi cô đến thăm ông thượng nghị sĩ này.

- Thiên hạ đã bắt đầu bàn tán rồi đấy, thật ghê quá! – mẹ cô nói. – Có thật mày hay nán lại lâu trong buồng ông ấy không con?

- Con không biết, – Jennie đáp, lương tâm buộc cô phải thú nhận một phần sự thực. – Có lẽ có ạ.

- Ông ấy chưa bao giờ nói điều gì không phải với con chứ?

- Chưa ạ, – cô con gái trả lời, cô không mảy may nghi ngờ có chuyện gì xấu xa trong những điều đã xảy ra giữa hai người.

Nếu như chỉ gặng hỏi thêm chút nữa thì bà mẹ đã có thể biết thêm nhiều điều, nhưng dẹp cái chuyện ấy đi cho đầu óc được thoải mái là bà đã mừng quá rồi. Thiên hạ người ta đang bêu riếu một con người tốt, bà biết điều đó. Jennie đã hơi thiếu ý tứ một tí ti. Thiên hạ bao giờ chẳng rỗi miệng. Làm sao con bé tội nghiệp trong hoàn cảnh bất hạnh như vậy lại có thể hành động khác hơn được. Cứ nghĩ thế bà lại muốn khóc.

Kết quả là bà quyết định sẽ đích thân đi nhận quần áo về giặt.

Sau khi quyết định như thế, bà đã đến cửa phòng ông vào ngày thứ hai tiếp đó. Ông Brander đang mong Jennie nên vừa ngạc nhiên vừa thất vọng.

- Ồ, – ông nói với bà, – có chuyện gì xảy ra với Jennie thế?

Bà Gerhardt không biết nói thế nào vì bà đã hi vọng là ông không để ý hoặc ít nhất thì cũng không bình luận gì về sự thay đổi ấy. Bà ngước nhìn ông một cách yếu ớt, với vẻ hồn hậu của người mẹ và nói. – Tối nay cháu nó không đến được.

- Cô ấy không ốm chứ? – Ông hỏi.

- Không.

- Được biết vậy tôi cũng mừng, – ông đành trả lời như vậy. – Dạo này bà có được khỏe không?

Bà Gerhardt trả lời những lời thăm hỏi ân cần của ông rồi ra về. Khi bà đã đi rồi ông cứ suy nghĩ về việc ấy và băn khoăn không biết có chuyện gì xảy ra. Ông mà phải băn khoăn suy nghĩ về sự việc ấy thì kể cũng lạ.

Tuy nhiên, vào hôm thứ bảy, khi bà đem quần áo đến trả thì ông có cảm giác rằng hẳn đã phải có chuyện gì không ổn xảy ra.

- Có chuyện gì thế, bà Gerhardt? – Ông hỏi. – Có chuyện gì xảy ra với con gái bà thế?

- Thưa ông, không có chuyện gì đâu ạ, – bà trả lời, lòng quá bối rối, không nỡ lừa dối ông.

- Cô ấy không đến nhận quần áo về giặt nữa ư?

- Tôi… tôi… – người mẹ đánh bạo nói, giọng cứ lắp ba lắp bắp vì lúng túng, – cháu nó… thiên hạ người ta đang xì xào bàn tán về nó, – cuối cùng bà dằn lòng nói ra.

- Ai xì xào bàn tán? – Ông nghiêm giọng hỏi.

- Những người ở khách sạn này.

- Ai, người nào kia? – Ông cắt lời, giọng nói thoáng vẻ bực bội.

- Bà quản lý.

- Bà quản lý, chà! – Ông kêu lên. – Bà ấy nói gì nào?

Bà kể cho ông nghe rõ mọi chuyện.

- Và bà ta bảo bà thế, phải không? – Ông giận dữ nhận xét. – Bà ta dám để ý đến chuyện của tôi cơ à? Không hiểu sao người ta lại không thể ai lo phận nấy, đừng dính vào chuyện riêng của tôi. Bà Gerhardt ạ, ở bên tôi, con gái bà hoàn toàn yên ổn. Tôi không hề có ý định làm hại cô ấy. Thật đáng xấu hổ, – ông bất bình nói tiếp, – nếu một cô gái đến phòng tôi tại khách sạn này mà lại bị nghi ngờ. Tôi sẽ xem xét vấn đề này cho ra nhẽ.

- Mong ông đừng nghĩ tôi có dính dáng gì đến chuyện này, – bà mẹ nói, vẻ phân trần. – Tôi biết là ông mến Jennie và ắt chẳng làm hại nó. Ông đã giúp đỡ cháu nó rất nhiều, và cả gia đình nhà tôi nữa, ông Brander ạ, không để cho nó đến được tôi cũng lấy làm xấu hổ.

- Không sao đâu, bà Gerhardt ạ, – ông nói nhỏ. – Bà làm thế là rất phải. Tôi không trách bà mảy may. Tôi chỉ phản đối sự buộc tội dối trá lan truyền trong khách sạn này thôi. Ta sẽ liệu với nhau chuyện này.

Bà Gerhardt đứng đó, mặt tái nhợt vì xúc động. Bà chỉ e xúc phạm nặng nề con người đã giúp đỡ mẹ con bà rất nhiều. Bà nghĩ giá mình nói được một câu gì đó khả dĩ làm sáng tỏ chuyện này, để ông thấy rằng bà không phải là kẻ ngồi lê đôi mách. Đối với bà, chuyện thị phi thật là khổ tâm.

- Tôi nghĩ là mình đã làm mọi điều để cho êm thấm nhất, – cuối cùng bà nói.

- Quả có thế, – ông trả lời. – Tôi rất mến Jennie. Bao giờ tôi cũng vui khi cô ấy đến đây. Ý định của tôi là đối đãi tốt với cô ấy, nhưng có lẽ cứ để cô ấy đừng đến thì hơn, ít nhất là trong thời gian hiện nay.

Tối hôm ấy, một lần nữa ông thượng nghị sĩ lại ngồi trên chiếc ghế bành ngẫm nghĩ về sự kiện mới xảy ra này. Đối với ông, Jennie quả là quý hơn ông tưởng nhiều. Giờ đây không còn hy vọng được gặp lại cô nữa ông mới bắt đầu nhận ra rằng những buổi đến thăm ngắn ngủi của cô trước đây thật có ý nghĩa biết bao. Ông suy nghĩ rất kỹ về vấn đề này và lập tức nhận ra rằng ông chẳng có thể làm gì được đối với cái lời ong tiếng ve ở khách sạn, rồi đi đến kết luận là ông quả đã đặt cô gái ấy vào một hoàn cảnh rất khó chịu.

- Có lẽ mình nên chấm dứt cái mẩu chuyện tình cỏn con này, – ông nghĩ. – Theo đuổi nó thì thật là chẳng khôn ngoan.

Theo kết luận ấy, ông rời đi Washington để kết thúc nhiệm kỳ nghị sĩ của mình. Rồi ông trở về Columbus để chờ đợi tổng thống do tình thân hữu mà sẽ nhìn nhận ông và bổ nhiệm ông vào một chức vụ công sứ nào đó ở nước ngoài. Ông vẫn không quên Jennie được chút nào. Càng ở xa lâu bao nhiêu ông càng nóng lòng muốn trở về. Một buổi sáng, khi đã ổn định tại nơi cũ rồi, ông cầm can lững thững đi về phía căn nhà gỗ ấy. Đến nơi, ông quyết định rẽ vào, ông gõ cửa và thấy bà Gerhardt cùng cô con gái ra chào đón, hai mẹ con đều ngạc nhiên và mỉm cười rụt rè. Ông giải thích mập mờ rằng ông vừa đi vắng về và nhắc đến việc giặt quần áo như thể đó là mục đích cuộc đến thăm của mình. Rồi, khi có dịp được trò chuyện riêng với Jennie trong khoảnh khắc ông bèn mạnh dạn hỏi:

- Cô có thích rong xe đi chơi với tôi tối mai không?

- Em thích, – Jennie nói, đối với cô lời đề nghị ấy là một điều mới mẻ tuyệt diệu.

Ông mỉm cười và vỗ nhẹ lên má cô, sướng điên lên vì được gặp lại cô.

Hình như mỗi ngày cô một đẹp hơn lên. Chiếc tạp dề trắng tinh duyên dáng, cái đầu xinh xinh với mái tóc tết đuôi sam bình dị, cô xinh đẹp quá, ai là người chẳng muốn nhìn.

Khi bà Gerhardt quay lại, ông đứng dậy vì đã thực hiện được mục đích của mình.

- Tối mai tôi đưa con gái bà rong xe đi chơi, – ông giải thích. – Tôi muốn bàn chuyện tương lai với cô ấy.

- Thế thì hay quá, – bà mẹ nói. Bà không thấy có điều gì bất tiện trong lời đề nghị này cả. Họ tươi cười và bắt tay rối rít tạm biệt nhau.

- Ông ấy hảo tâm nhất trần đời, – bà Gerhardt bình luận. – Chẳng phải lúc nào ông ấy cũng nói tốt về con đó sao? Ông ấy có thể giúp con có học vấn được đấy. Con nên lấy đó làm tự hào.

- Con tự hào chứ ạ, – Jennie thành thật nói.

- Mẹ không biết có nên nói với bố con không, – bà Gerhardt nói. – Bố không thích con đi chơi tối.

Cuối cùng hai mẹ con quyết định sẽ không nói gì với ông Gerhardt. Có thể ông ấy sẽ không hiểu.

Jennie đã chuẩn bị sẵn sàng khi ông thượng nghị sĩ đến. Trong ánh sáng yếu ớt của ngọn đèn nhỏ trong phòng khách ông có thể nhìn thấy là cô ăn mặc để tiếp đón ông, và dịp này đòi hỏi cô phải trưng bộ cánh đẹp nhất của mình. Chiếc áo vải bông màu tím nhạt được hồ và là phẳng làm nổi bật thân hình xinh xắn của cô đến độ hoàn mỹ. Chiếc áo ấy còn có đính cổ tay giả nho nhỏ viền đăng ten và một cái cổ áo giả lơ vê cao nữa. Cô không có găng tay, không có đồ trang sức và không có cả một cái áo vét ra hồn để mặc, song mái tóc cô được chải đẹp đến nỗi làm nổi bật cái đầu xinh xắn của cô hơn bất kỳ một thứ mũ nào, và mấy món tóc quăn xõa xuống như tỏa ra một vầng hào quang. Khi thấy ông Brander gợi ý là nên mặc áo vét, cô lưỡng lự đôi chút rồi vào buồng trong mượn cái áo khoác của bà mẹ, một chiếc áo khoác bằng len xám xấu xí. Lúc ấy Brander mới hiểu ra là cô không có áo vét và ông thấy lòng mình đau nhói khi nghĩ rằng cô đã tính chuyện đi chơi mà không mặc áo vét.

“Hẳn là cô ấy đã từng chịu đựng cái không khí ban đêm lạnh buốt mà chẳng hé môi phàn nàn”, ông nghĩ.

Ông vừa nhìn cô vừa trầm ngâm lắc đầu. Rồi hai người ra đi, và ông nhanh chóng quên bẵng mọi chuyện, trừ cái thực tế quan trọng là cô đang ở bên ông. Cô ăn nói thoải mái với một vẻ hồ hởi dịu dàng, ngây thơ mà ông thấy có sức hấp dẫn không sao cưỡng nổi.

- Jennie, – ông nói, khi cô nhắc ông để ý xem hàng cây non mới êm ả làm sao ở những chỗ nó mờ mờ in bóng trên nền vầng trăng mới mọc rắc ánh vàng lên cành lá, – em cừ thật. Tôi tin rằng nếu được học hành đôi chút thì em sẽ có thể làm thơ được đấy.

- Ông có cho rằng em làm được thơ không? – Cô ngây thơ hỏi.

- Tôi có cho rằng em làm thơ được không, cô bé? – Ông vừa nói vừa nắm lấy bàn tay cô. – Cho rằng à? Không, tôi biết chứ. Em là một cô bé mơ mộng thân yêu nhất trên đời. Tất nhiên là em có thể làm thơ. Em sống rất thơ. Bản thân em là thơ, em yêu quý ạ. Em đừng băn khoăn gì về chuyện làm thơ nữa.

Lời ca tụng này khiến cô xúc động hơn bất kỳ cái gì khác. Ông ấy bao giờ cũng nói những điều dễ thương như vậy. Hình như chưa từng có ai quý mến hoặc trân trọng cô bằng nửa mức của ông. Ông mới tốt làm sao! Mọi người đều nói thế.

Hai người rong xe đi chơi xa mãi, rồi bỗng nhớ ra điều gì, ông nói:

- Không biết mấy giờ rồi? Có lẽ chúng mình quay về thì hơn. Em có đeo đồng hồ không đấy?

Jennie giật mình đánh thót, vì chiếc đồng hồ là điều duy nhất cô mong ông sẽ không nhắc tới. Kể từ khi ông trở về cô đã băn khoăn về chuyện ấy.

Trong thời gian ông đi vắng, tình hình tài chính của gia đình cô căng đến mức cô buộc phải đem chiếc đồng hồ ấy đi cầm. Quần áo của Martha đã tồi tàn quá, nếu như không sắm cho nó một bộ mới thì nó không thể đi học được nữa. Thế là, sau khi bàn bạc mãi mọi người quyết định phải cầm chiếc đồng hồ đi.

Bass đem đồng hồ đi và phải mặc cả rất nhiều với hiệu cầm đồ địa phương cậu ta mới đem về được mười đôla. Bà Gerhardt dùng số tiền ấy mua sắm cho bọn trẻ rồi thở phào như trút được một gánh nặng. Con Martha nom ra dáng hơn trước nhiều. Dĩ nhiên là Jennie cảm thấy lòng vui vui.

Tuy vậy, giờ đây, khi ông thượng nghị sĩ nhắc đến chiếc đồng hồ ấy, cô lại thấy giờ trừng phạt hình như đã sắp điểm. Cô run rẩy thực sự và ông để ý thấy sự bối rối của cô.

- Sao vậy, Jennie, – ông nói nhẹ nhàng, – có chuyện gì làm em giật mình thế?

- Không có gì đâu, – cô trả lời.

- Em không đeo đồng hồ ư?

Cô ngập ngừng, vì xem chừng cô không thể nào cố tình bịa chuyện được. Sau một phút yên lặng căng thẳng, cô nói bằng một giọng nghẹn ngào thổn thức đến nỗi ông không thể không ngờ ngợ đoán ra sự thật ấy. – Thưa ông, không ạ. – Ông gặng hỏi và cô thú thực tất cả.

- Ồ, – ông nói, – em yêu quý, đừng buồn về chuyện ấy nữa. Chưa bao giờ có một cô gái nào như em. Tôi sẽ chuộc đồng hồ về cho em. Từ nay trở đi tôi muốn rằng khi cần điều gì em cứ lại tôi. Em nghe chưa? Tôi muốn em hứa với tôi như vậy. Nếu tôi không có ở đây thì tôi muốn em viết thư cho tôi. Từ nay trở đi tôi sẽ luôn luôn liên hệ với em. Em sẽ có địa chỉ của tôi. Cần gì cứ cho tôi biết và tôi sẽ giúp em. Em có hiểu không?

- Có ạ, – Jennie nói.

- Bây giờ em hứa sẽ làm như thế đi!

- Vâng ạ – cô trả lời.

Trong giây lát không ai nói gì.

- Jennie, – cuối cùng ông nói, trời đêm phảng phất hơi xuân thôi thúc ông thổ lộ tình cảm, – tôi đã quyết định rằng đời tôi sẽ không thể thiếu em. Em thử xem có thể quyết định từ nay sẽ chung sống với tôi không?

Jennie ngoảnh nhìn đi phía khác, chưa hiểu thật rõ ý nghĩa những lời ông vừa nói.

- Em không biết, – cô mơ hồ nói.

- Thế thì em cứ suy nghĩ đi, – ông vui vẻ nói. – Tôi nói nghiêm túc đấy. Em có bằng lòng lấy tôi và để tôi gửi em đến một trường tư thục vài năm không?

- Đi học ư?

- Phải, sau khi em lấy tôi.

- Chắc là được ạ, – cô trả lời. Hình bóng người mẹ hiện ra trong óc cô. Cô có thể giúp đỡ được gia đình.

Ông quay nhìn cô và cố tìm hiểu vẻ mặt cô. Trời không tối. Lúc này vầng trăng đã lên khỏi những hàng cây ở phía đông và khiến cho ngàn sao trở nên mờ nhạt.

- Em không thiết đến tôi chút nào ư, Jennie? – Ông hỏi.

- Có chứ!

- Thế mà em chẳng đến tôi nhận quần áo về giặt nữa, – ông nói, vẻ thống thiết. Cô cảm thấy xúc động khi nghe ông nói câu này.

- Em không thể đến, – cô trả lời. – Em không thể làm thế nào khác được. Mẹ em nghĩ rằng để em ở nhà là tốt nhất.

- Đúng thế đấy, – ông tán đồng. – Em đừng buồn. Tôi nói đùa em thôi. Nếu đến được thì em cũng vui lòng, phải không?

- Vâng ạ, – cô trả lời thành thật.

Ông cầm lấy bàn tay cô và xiết chặt một cách đầy tình cảm khiến cho những lời nói ân cần của ông đối với cô như được nhấn mạnh gấp hai lần. Cô bỗng dướn người lên, quàng tay ôm lấy ông.

- Ông đối xử với em tốt quá. – Cô nói bằng giọng trìu mến của người con gái đối với cha mình.

- Em là người tôi yêu, Jennie ạ, – ông nói, giọng đượm tình cảm sâu sắc. – Tôi sẽ làm bất cứ điều gì trên đời này vì em.

Nguyên Tâm dịch
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 31 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Theodore Dreiser

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.