Trong những ngày còn ở lại Cleveland, ông Gerhardt đâm ngượng ngùng trước mặt Jennie và ông cố tỏ ra như không biết đến sự tồn tại của cô. Đến lúc chia tay, thậm chí ông đã ra đi mà không tạm biệt cô, ông bảo vợ là bà có thể làm điều đó thay ông, song, khi đã thực sự trên đường trở về Youngstown, ông mới ân hận là đã tảng lờ đi như thế. “Đúng ra mình nên tạm biệt nó”, ông tự nhủ trong khi con tàu nặng nề chạy rầm rầm. Nhưng đã quá muộn mất rồi.
Thời gian này công việc làm ăn sinh sống của gia đình Gerhardt để buông trôi. Jennie tiếp tục làm cho bà Bracebridge. Sebastian bám chắc chân thư ký ở hiệu thuốc lá. Thằng George được tăng lương kha khá, mỗi tuần lĩnh ba đôla, rồi ba đôla rưỡi. Gia đình sống một cuộc sống eo hẹp và buồn tẻ. Những đề tài quan trọng hàng đầu mà họ trao đổi với nhau là than đốt, các loại tạp phẩm, giày dép và quần áo mặc; mọi người đều cảm thấy gay go trong khi phải cố gắng chi tiêu sao cho vừa đủ.
Điều khiến Jennie lo lắng nhất trong số bao nhiêu sự việc đè nặng lên tâm hồn đa cảm của cô, là liệu rồi cuộc đời mình sẽ ra sao, cô lo vậy vì con và gia đình hơn là vì bản thân. Cô thực sự không thấy được chỗ đứng thích hợp của mình. “Ai sẽ lấy mình” cô tự hỏi nhiều lần như vậy.
“Mình sẽ giải quyết bé Vesta ra sao trong trường hợp có chuyện yêu đương mới?” Chuyện đó hoàn toàn có thể xảy ra. Cô trẻ, đẹp và bọn đàn ông sẵn sàng tán tỉnh cô, hoặc đúng hơn là muốn thử ve vãn cô. Gia đình nhà Bracebridge tiếp nhiều khách nam giới và vài người trong số đó đã ngỏ lời với cô một cách sỗ sàng.
- Em yêu, em là một cô gái xinh đẹp, – một lão già phóng đãng tuổi ngoại năm mươi nói như vậy vào một buổi sáng khi cô gõ cửa phòng lão để đưa một bức thư của bà chủ nhà.
- Xin lỗi ông, – cô nói, vẻ lúng túng và thẹn đỏ mặt lên.
- Thật đấy, cô em rất đáng yêu. Mà cô em không cần phải xin lỗi tôi. Tôi muốn có lúc nào nói chuyện với cô em.
Lão toan đưa tay lắc nhẹ cằm cô, song Jennie vội vã bỏ đi. Cô đã định mách bà chủ song vì sợ hãi và xấu hổ nên lại thôi. “Tại sao bọn đàn ông bao giờ cũng cứ thế nhỉ?” cô nghĩ. Hay bởi vì cô có một cái gì bẩm sinh xấu xa tồi tệ, một sự hư đốn từ bên trong nó hấp dẫn những thứ cùng một giuộc?
Cái tính rụt rè không biết đường tự vệ có một đặc điểm lạ lùng là nó giống như một hũ mật ong đối với bầy ruồi. Không được một cái gì mà mất biết bao nhiêu. Lẽ tự nhiên là bọn đàn ông nhung nhúc bâu lấy một cô gái dịu dàng, hay nhân nhượng và không ích kỷ như vậy. Từ xa họ đã đánh hơi thấy sư rộng lượng ấy và thái độ không biết tự chở che ấy. Một cô gái như Jennie cũng giống như một ngọn lửa ấm áp đối với đầu óc một người đàn ông bình thường; họ xoắn xuýt quanh ngọn lửa ấy, tìm kiếm sự ấm áp ở đó và khao khát chiếm hữu nó. Bởi vậy, cô luôn bị quấy rầy vì những chăm chút phiền nhiễu. Một hôm một chàng Lester Kane nào đó từ Cincinnati tới; đó là con trai một nhà đóng toa xe cỡ lớn có địa vị nổi bật trong giới kinh doanh ở thành phố đó và khắp nơi trong nước, chàng thường năng thăm viếng nhà này trong quan hệ xã giao. Đúng ra chàng là bạn của bà Bracebridge nhiều hơn là bạn của chồng bà, bởi vì bà này trước kia đã được nuôi dưỡng ở Cincinnati và khi còn con gái bà vẫn lui tới nhà cha chàng. Bà biết mẹ chàng, các anh chị em chàng và thực tế về mặt xã hội bà được coi như người trong nhà.
- Mai Lester đến đấy, Henry ạ. – Jennie nghe thấy bà Bracebridge nói với chồng như vậy. – Trưa nay em nhận được điện của anh ta. Cái ông tướng ấy! Em định xếp cho anh ta ở cái phòng lớn hướng đông trên gác đằng trước. Mình hãy thân mật và chú ý đến anh ta một chút nhé. Trước kia ông cụ anh ta đối với em tốt lắm.
- Anh biết rồi, – chồng bà bình thản nói. – Anh ưa Lester. Anh ta là khá nhất trong gia đình ấy. Nhưng anh ta thờ ơ quá. Anh ta bất cần.
- Em biết, nhưng anh chàng dễ thương lắm. Theo em, đó là một trong những người dễ thương nhất mà em từng biết.
- Anh sẽ lịch sự với anh ta. Xưa nay chẳng phải bao giờ anh cũng chu đáo với khách của mình đó sao?
- Vâng, rất chu đáo.
- Ồ, thế mà anh không biết đấy, – ông trả lời khô khan.
Khi nhân vật đáng kể này đến thì Jennie đã chuẩn bị tinh thần là sẽ gặp một người quan trọng trên mức bình thường, và cô đã không thất vọng. Một người đàn ông khoảng ba mươi sáu tuổi, cao hơn tầm trung bình, mắt sáng, quai hàm cương nghị, vóc người lực lưỡng, thẳng thắn và mạnh mẽ bước vào phòng tiếp khách chào bà chủ. Chàng có giọng nói trầm sang sảng, vang rành rọt khắp phòng; dù quen biết hay không người ta cũng dừng bặt để nghe chàng. Lời lẽ chàng mộc mạc và cộc lốc.
- A, chị đây rồi, – chàng bắt đầu nói. – Tôi sung sướng được gặp lại chị. Anh Bracebridge có khỏe không? Fannie thế nào?
Chàng hỏi han sôi nổi thịnh tình, và bà chủ nhà cũng trả lời với một vẻ nồng nhiệt như vậy.
- Tôi sung sướng được gặp anh Lester ạ, – bà nói. – George sẽ mang hành lý của anh lên gác. Mời anh lên phòng tôi. Ở đó thoải mái hơn. Ông cụ và cô Louise có khỏe không?
Chàng theo bà chủ lên gác, và Jennie từ nãy vẫn đứng ở cầu thang lắng nghe, cảm thấy bản cách chàng có một sức hấp dẫn như nam châm, Không hiểu tại sao, cô cảm thấy hình như một nhân vật chân chính đã đến. Ngôi nhà vui nhộn hẳn lên. Thái độ bà chủ cô cũng ân cần hơn nhiều. Hình như ai nấy đều cảm thấy phải làm một cái gì đây cho con người này.
Jennie bận lo công việc, song cái ấn tượng về con người này vẫn dai dẳng, tên chàng ám ảnh tâm trí cô, Lester Kane. Và chàng từ Cincinnati đến. Thỉnh thoảng cô lại ngó trộm chàng, và lần đầu tiên trong đời, cô cảm thấy quan tâm đến một người đàn ông vì chính bản thân người đó.
Chàng mới to lớn, đẹp trai và mạnh mẽ biết bao. Cô tự hỏi không biết chàng làm nghề gì. Đồng thời cô cảm thấy hơi sợ chàng. Có lần cô bắt gặp chàng đăm đăm dõi vào cô một cái nhìn sắc sảo. Cô thấy trong lòng xao xuyến, và lập tức kiếm cách lánh mặt chàng. Một lần nữa chàng tìm cách nói với cô mấy lời nhận xét, song cô viện cớ bận công việc bỏ đi chỗ khác. Cô biết chàng luôn luôn dán mắt vào mình mỗi lần cô quay lưng lại và điều đó khiến cô sợ hãi. Cô muốn bỏ chạy xa chàng ra, tuy chẳng có lý do rõ ràng nào khiến cô phải làm như vậy.
Thực tế, con người này, vốn hơn hẳn Jennie về sự giàu có, về học vấn và địa vị xã hội, tự nhiên theo linh tính bỗng thấy quan tâm đến cái bản cách khác thường của cô. Cũng như những người khác, chàng bị thu hút bởi cái vẻ dịu dàng đặc biệt trong tính tình cô và bởi cái nữ tính nổi bật của cô. Ở cô có một cái gì gợi đến niềm hoan lạc của tình yêu. Chàng cảm thấy có thể nói với cô bằng cách nào đó – tại sao chàng không thể nói được. Cô không để lộ ra bên ngoài một dấu vết nào về đoạn đời trước đó. Ở cô cũng không có gì chứng tỏ tính làm đỏm, song chàng vẫn “cảm thấy có thể chinh phục được”. Chàng đã toan mạo hiểm ngay vào dịp thăm viếng đầu tiên này nhưng công việc đòi hỏi chàng phải đi; chàng chỉ ở thăm gia đình này có bốn ngày rồi vắng mặt ở Cleveland suốt ba tuần lễ. Jennie đã tưởng chàng đi hẳn và cô thấy một cảm xúc lạ lùng, vừa nhẹ nhõm cả người lại vừa luyến tiếc. Rồi đột nhiên chàng trở về. Rõ ràng là chàng đến một cách bất ngờ, chàng giải thích với bà Bracebridge là công việc kinh doanh đòi hỏi chàng có mặt ở Cleveland. Vừa nói chàng vừa nhìn xoáy vào Jennie, còn cô thì cảm thấy hình như việc chàng có mặt ở đây cũng hơi liên quan đến cô.
Trong chuyến đến thăm lần thứ hai, cô có nhiều dịp gặp chàng vào bữa điểm tâm mà đôi khi cô cũng đến phục dịch, vào bữa ăn tối khi từ phòng khách cô có thể nhìn thấy các vị khách ngồi ăn, và vào những lúc rảnh khi chàng đến phòng riêng của bà Bracebridge để trò chuyện. Hai người rất thân nhau.
- Lester, sao anh không ổn định cuộc sống và lấy vợ đi? – Jennie nghe thấy bà chủ nói với chàng như vậy vào ngày thứ hai chàng ở đây. – Đã đến lúc rồi còn gì, anh biết đấy.
- Tôi biết, – chàng trả lời, – song tôi chưa có bụng dạ nào làm thế. Tôi còn muốn chơi bời thoải mái một thời gian nữa.
- Phải, tôi biết thừa cái lối chơi bời thoải mái của anh. Anh phải biết xấu hổ chứ. Cụ nhà thật sự lo buồn đấy.
Chàng khúc khích cười một cách khoái trá. – Ông cụ không lo nhiều về tôi đâu. Cụ lo công việc kinh doanh cũng đã đủ bận rồi.
Jennie nhìn chàng một cách tò mò. Cô khó mà hiểu được mình đang suy nghĩ gì, song con người này quả có hấp dẫn cô. Giá như cô nghĩ ra được cách nào để tránh mặt chàng ngay lúc ấy.
Giờ đây chàng càng quan sát cô riết hơn – thỉnh thoảng lại nói một lời nhận xét với cô – lôi cuốn cô vào những cuộc đàm thoại ngắn gọn và thu hút như nam châm. Cô không thể không trả lời chàng – cô thấy chàng thật dễ mến.
Một lần chàng gặp cô trong căn phòng trên gác hai khi cô đang tìm kiếm món đồ gì đó bằng vải trong một cái tủ. Chỉ có hai người, bà Bracebridge đã ra ngoài phố để mua sắm vào buổi sáng, còn những người đầy tớ khác thì đang ở tầng dưới. Nhân cơ hội này chàng tranh thủ dứt điểm. Chàng bắt chuyện với cô một cách quyết đoán, dứt khoát và hoàn toàn quả quyết.
- Tôi muốn nói chuyện với cô. Nhà cô ở đâu?
- Em… em… – cô lắp bắp và mặt tái nhợt đi. – Nhà em ở mãi tận phố Lorrie.
- Số nhà mấy? – Chàng gặng hỏi, như thể cô buộc phải cho chàng biết.
Cô thấy trong lòng nao núng và run sợ.
- Số một ngàn ba trăm mười bốn, – cô trả lời như một cái máy.
Chàng nhìn đôi mắt to, xanh dịu của cô bằng đôi mắt màu nâu thẫm mãnh liệt của mình. Giữa họ, bùng lên một ánh chớp giao cảm, đầy ý nghĩa da diết và như có ma lực thôi miên.
- Em là của anh, – chàng nói. – Anh đi tìm mãi mới thấy em. Bao giờ anh có thể đến thăm em?
- Ồ, ông không nên, – cô vừa nói vừa đưa mấy ngón tay lên môi một cách sợ sệt. – Em không thể gặp ông. Em… em…
- Tôi không nên ư? Coi đây này, – chàng nắm lấy cánh tay cô và khẽ kéo lại gần hơn – em và anh ngay từ bây giờ có thể hiểu nhau. Anh mến em. Em có mến anh không? Nói đi nào!
Cô nhìn chàng, đôi mắt mở to đầy vẻ kinh ngạc, sợ sệt và nỗi hãi hùng mỗi lúc một tăng.
- Em không biết, – cô hổn hển, môi se lại.
- Có không nào? – Mắt chàng dán vào cô, kiên quyết và dữ tợn.
- Em không biết.
- Nhìn anh, – chàng nói.
- Dạ, – cô đáp.
Chàng vội kéo cô sát vào mình. – Sau này anh sẽ bàn chuyện với em, – chàng nói và đặt môi mình lên môi cô với thái độ sở hữu.
Cô khiếp sợ, bàng hoàng như một con chim bị mèo vồ, song một cái gì vô cùng quan trọng, sống còn và da diết đang lên tiếng với cô qua tất cả sự việc đó. Chàng buông cô ra với một tiếng cười ngắn.
- Chúng mình sẽ không làm thế này ở đây nữa, nhưng em phải nhớ rằng em là của anh, – chàng vừa nói vừa quay mình uể oải bước về phía cuối gian phòng.
Hoảng hốt, Jennie chạy về phòng bà chủ và khóa cửa lại.