Jennie Gerhardt

Lượt đọc: 487 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 30

❊ ❊ ❊

Chàng Lester rầu rĩ và triết lý kia đâu phải đã quyết định phương hướng hành động tương lai, như đã tỏ ra ngoài mặt. Mặc dầu, đang ở trong tâm trạng rất nghiêm khắc, rốt cuộc chàng vẫn không thấy rõ mình có lý do gì xác đáng để phàn nàn. Tuy vậy, sự tồn tại của đứa trẻ khiến cho vấn đề trở nên rất phức tạp. Chàng không muốn thấy cái bằng chứng về hành động sai lầm trước kia của Jennie lại là một con người sờ sờ ra như vậy, song thực tế chàng cũng tự thừa nhận rằng lẽ ra chàng đã có thể buộc Jennie phải thổ lộ sự tình từ lâu nếu như chàng tiến hành việc ấy một cách nghiêm chỉnh. Lẽ ra thì nàng đã không nói dối, chàng biết thế. Ngay từ buổi đầu lẽ ra chàng đã có thể yêu cầu nàng nói rõ về lịch sử quá khứ của mình. Chàng đã không làm như vậy, và bây giờ thì quá muộn rồi. Điều duy nhất được xác định trong đầu chàng là có nghĩ đến chuyện lấy nàng cũng vô ích rồi. Giải pháp tốt nhất cho vấn đề này là chàng cứ chu cấp tử tế cho Jennie rồi bỏ rơi nàng. Chàng đến khách sạn, lòng đã quyết, song thực tế chàng vẫn tự nhủ rằng mình sẽ không tiến hành việc đó ngay lập tức. Đối với một người trong tình thế này, lý luận thì dễ đấy, nhưng hành động lại là một chuyện khác. Những tiện nghi, những khao khát và đam mê của con người ta, lâu ngày quen đi, càng tăng lên; với chàng, Jennie đâu phải chỉ là một tiện nghi mà là một khao khát. Gần bốn năm trời thường xuyên chung đụng với nhau đã dạy cho chàng biết bao điều về nàng và về bản thân mình khiến chàng không thể sẵn sàng bỏ cuộc một cách dễ dàng hoặc mau chóng. Đó là một dứt bỏ quá đau đớn. Ban ngày, bận rộn náo nhiệt với công việc của một tổ chức lớn, chàng có thể nghĩ thế, nhưng đêm đến, đó lại là một chuyện khác. Chàng rất đỗi ngạc nhiên phát hiện ra chính mình cũng có thể cô đơn, và điều đó khiến chàng hoang mang.

Trong hoàn cảnh này, một trong những điều khiến chàng chú ý là cái lập luận ban đầu của Jennie cho rằng nếu để cho Vesta ở cùng với chàng và nàng trong cái quan hệ mới kia thì sẽ có hại cho đứa trẻ. Chàng muốn biết vì sao nàng lại có cảm giác ấy. Tuy địa vị xã hội của chàng cao hơn nàng, nhưng sau một lát ngẫm ngợi chàng bỗng vụt nghĩ rằng quan điểm của nàng có thể có một cái gì đáng chú ý. Hồi ấy nàng chưa biết chàng là người như thế nào và không biết chàng sẽ đối xử với mình ra sao. Có thể sau một thời gian ngắn chàng sẽ bỏ nàng. Vì còn ngờ vực nên nàng muốn che chở cho đứa trẻ. Như vậy thì cũng không đến nỗi tệ lắm. Rồi chàng lại tò mò muốn biết đứa trẻ như thế nào. Con gái một người như thượng nghị sĩ Brander thì có thể cũng khá. Ông ta là một người đàn ông thông minh và Jennie lại là một người phụ nữ xinh đẹp. Cứ nghĩ thế, chàng lại thấy vừa bực bội vừa tò mò. Chàng cần phải quay lại để xem đứa trẻ, vì chàng thực sự có quyền được nhìn nó, song chàng lại do dự chỉ vì thái độ của bản thân mình lúc ban đầu. Chàng đã thấy cần phải bỏ đi thật, thế mà giờ đây chàng vẫn còn phải thương lượng với chính mình.

Thực ra chàng không thể nào bỏ đi được. Mấy năm nay sống với Jennie khiến chàng phụ thuộc vào nàng đến kỳ lạ. Trước kia đã có ai từng gần gụi chàng như nàng? Mẹ chàng yêu quý chàng, song thái độ của bà đối với chàng thực sự bao hàm nhiều kỳ vọng hơn là thương yêu. Còn cha chàng – chậc, cha chàng cũng là một người đàn ông như chàng. Tất cả các em gái chàng rõ ràng chỉ chăm chăm chú chú chuyện riêng tư; mà Robert và chàng thì tính tình trái ngược nhau. Còn với Jennie, chàng đã thực sự hạnh phúc, chàng đã thực sự sống. Nàng cần thiết cho chàng; càng xa nàng lâu, chàng càng thấy cần nàng hơn. Cuối cùng, chàng quyết định sẽ bàn với nàng một cách thẳng thắn để đi đến một thỏa thuận nào đó. Nàng cần phải đem đứa trẻ về mà chăm sóc nó. Nàng phải hiểu rằng có thể cuối cùng rồi chàng sẽ phải đi. Phải làm cho nàng thấy rằng đã có một thay đổi dứt khoát, tuy rằng sự đoạn tuyệt có thể không xảy ra ngay. Ngay tối hôm ấy chàng trở về nhà.

Jennie nghe tiếng chàng bước vào trong nhà và tim nàng lại bồi hồi xao xuyến. Rồi nàng lấy hết can đảm, bước ra gặp chàng.

- Theo tôi thì về chuyện này chỉ có thể làm được một điều này, – Lester mào đầu bằng lối nói thẳng vốn là đặc tính của chàng. – Cô đem đứa trẻ về, và có thể chăm sóc nó ở đây. Cần gì mà phải đem nó mà phó thác cho những người xa lạ.

- Em sẽ đem nó về, anh Lester ạ, – Jennie nói, vẻ phục tùng. Trước nay, em vẫn muốn thế.

- Được, thế thì cô nên đem nó về ngay. – Chàng rút một tờ báo buổi chiều từ túi áo ra và bước về phía cửa sổ, rồi quay lại nói với nàng. – Jennie ạ, cô và tôi cũng có thể thông cảm lẫn nhau – chàng nói tiếp. – Tôi hiểu được chuyện này đã xảy ra như thế nào, về phần mình tôi đã ngu xuẩn là không hỏi cô từ trước và không buộc cô phải kể cho tôi biết. Còn cô thì đã dại dột mà giấu giếm đứa trẻ đi, cho dù cô không muốn cho đời nó dính dáng với đời tôi. Lẽ ra thì cô đã có thể biết rằng chuyện giấu giếm ấy không thể nào thực hiện được, Tuy thế bây giờ thì chuyện ấy cũng chẳng lấy gì làm quan trọng. Có điều tôi cần nói rõ là con người ta nếu không tin nhau thì không thể sống trong một mối quan hệ như quan hệ giữa chúng ta. Tôi cho rằng chúng ta đã tin nhau. Tôi thấy, trên cơ sở này, tôi không có cách nào để duy trì với cô một cái gì hơn là một quan hệ tạm bợ. Sự việc quá rắc rối. Quá nhiều lý do để thành chuyện tai tiếng.

- Em biết – Jennie nói.

- Mà tôi không đề nghị làm việc gì hấp tấp. Về phía tôi, tôi không thấy có lý do gì khiến mọi việc không thể tiếp diễn bình thường, cố nhiên là trong thời gian hiện nay, nhưng tôi muốn cô hãy nhìn thẳng vào thực tế.

Jennie thở dài.

- Em biết, anh Lester ạ – nàng nói – em biết.

Chàng bước lại cửa sổ và nhìn chằm chằm ra ngoài. Trong sân có vài cái cây, ở đó bóng đêm sẫm dần. Chàng tự hỏi rồi câu chuyện này thật sự sẽ đi đến đâu, bởi vì chàng thích một không khí gia đình. Liệu chàng có cần phải bỏ nhà mà đến câu lạc bộ hay không?

- Cô nên đi ăn đi, – một lát sau chàng vừa gợi ý vừa quay lại nàng một cách bực bội, song chàng không cảm thấy xa cách như bề ngoài. Không tổ chức được cuộc sống cho tử tế hơn thực là một điều đáng xấu hổ. Chàng bước lại chiếc ghế xôpha, còn Jennie thì bắt tay vào những bổn phận của mình. Nàng đang nghĩ đến Vesta, đến thái độ vô ơn của mình đối với Lester và đến quyết định cuối cùng của chàng là sẽ không bao giờ lấy nàng. Hành động dại dột của con người ta đã khiến cho giấc mộng của mình tan vỡ như thế đấy.

Nàng trải khăn bàn, châm những ngọn nến trên những cái giá bằng bạc xinh xắn, làm món bích quy mà chàng ưa thích, đặt một đùi cừu nhỏ lên bếp lò mà nướng và rửa mấy ngọn rau diếp để làm món xalát. Trong khi làm việc nàng cứ băn khoăn không biết rồi tình hình sẽ đi đến đâu. Rồi chàng sẽ bỏ rơi nàng – điều đó thì không còn nghi ngờ gì nữa. Chàng sẽ đi và sẽ lấy một người nào khác.

“Thôi được”, cuối cùng nàng nghĩ. “Chàng sẽ không bỏ mình ngay, như thế cũng may rồi. Và mình có thể đem Vesta về đây”. Nàng vừa thở dài vừa đem các món ăn đặt lên bàn. Ước gì cuộc đời cho nàng cả Lester lẫn Vesta – nhưng hy vọng ấy đã hết.

Nguyên Tâm dịch
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 31 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Theodore Dreiser

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.