Jennie Gerhardt

Lượt đọc: 487 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 20

❊ ❊ ❊

Khi Lester tắm rửa xong và xuống nhà dưới thì thấy ông bố đang đọc báo trong phòng đọc.

- Hello[1] Lester, – ông vừa nói vừa rời mắt khỏi tờ báo, qua phía trên cặp kính và chìa tay ra cho chàng bắt. – Con ở đâu về đấy?

- Cleveland – người con trai vừa trả lời vừa bắt tay một cách nồng nhiệt và mỉm cười.

- Robert bảo ba là con đi New York về.

- Vâng con có ở đó.

- Con thấy ông bạn già Arnold của ba ra sao?

- Vẫn như xưa, thưa ba, – Lester đáp. – Trông bác ấy chẳng già đi chút nào.

- Ba cũng nghĩ thế, – ông già Archibald Kane vui vẻ nói, như thể tin đó là một sự ngợi khen đối với sự tráng kiện của bản thân mình. – Xưa nay bác ấy vốn điều độ. Thật là một ông già quý phái lịch sự.

Ông dẫn con trở lại phòng khách, tại đó hai bố con nói chuyện với nhau về công việc kinh doanh và về tin tức gia đình, mãi đến khi đồng hồ trong phòng lớn điểm giờ báo cho các vị khách trên gác biết là bữa ăn tối đã dọn. Lester ngồi thật thoải mái giữa vẻ tráng lệ của gian phòng ăn lớn làm theo kiểu thời vua Louis XV. Chàng rất thích cái không khí gia đình đầm ấm này – bố mẹ và các em gái chàng – những người bạn cũ thân thiết trong gia đình. Cho nên chàng mỉm cười và tỏ ra hết sức vui vẻ, Louise loan báo là vợ chồng nhà Levering sắp mở một buổi khiêu vũ vào thứ ba và hỏi chàng có định đến đó không.

- Em biết đấy, anh không biết nhảy, – chàng trả lời khô khan. – Tại sao anh lại phải đến đấy?

- Không biết nhảy? Anh định nói là sẽ không nhảy thì có. Anh đang sắp trở nên quá lười không muốn động đậy nữa rồi. Anh Robert thỉnh thoảng còn thích khiêu vũ nữa là anh.

- Anh Robert nhẹ hơn anh. – Lester vui nhộn trả lời.

- Và lịch sự hơn anh nữa – Louise đốp lại.

- Thì cũng có thể là như thế – Lester nói.

- Đừng có gây sự đi, Louise – Robert nhận xét một cách khôn ngoan.

Sau bữa ăn họ quay sang phòng đọc và Robert nói chuyện với cậu em một chút về công việc kinh doanh. Có vài bản hợp đồng sắp phải xem lại. Ông muốn xem thử Lester sẽ gợi ý gì. Louise sắp đi dự liên hoan và đã được báo là xe ngựa chuẩn bị xong. – Thế là anh không đi phải không? – Cô hỏi, hơi có vẻ oán trách.

- Anh mệt quá – Lester nhẹ nhàng nói. – Em xin lỗi bà Knowles hộ anh.

- Tối hôm kia cô Letty Pace hỏi thăm anh. – Louise từ ngoài cửa nói vọng vào.

- Tốt quá – Lester đáp. – Anh rất cảm ơn.

- Con bé xinh đấy chứ, Lester, – ông bố lúc ấy đang đứng gần lò sưởi xen vào. – Ba chỉ mong con sẽ lấy nó và yên bề gia thất. Lấy nó, con sẽ được một người vợ hiền.

- Con bé thật dễ thương – bà Kane xác nhận.

- Thế là thế nào? – Lester hỏi đùa – Một âm mưu à? Ba mẹ biết đấy, con có thiết tha gì chuyện vợ chồng đâu.

- Mẹ có biết điều ấy – bà mẹ đáp, hơi có vẻ nghiêm nghị. – Mẹ chỉ muốn là con thiết tha đến chuyện đó.

Lester chuyển sang chủ đề khác. Chàng tự nhủ là mình không thể chịu nổi cái loại chuyện này thêm nữa. Và nghĩ vậy, tâm trí chàng miên man trở lại với Jennie và những tiếng “Ối, không, không!” kỳ dị của nàng. Có một người nào đó hấp dẫn chàng. Đó là một điển hình phụ nữ đáng chú ý. Không màu mè, không vụ lợi, không kẻ hầu người hạ, cũng không được đem ra làm cạm bẫy đàn ông, mà là một cô gái nhỏ bé dịu dàng – xinh đẹp như một bông hoa mà rõ ràng chẳng có ai chiều chuộng. Đêm ấy, trong phòng riêng, chàng thảo một bức thư đề ngày tháng chậm đi một tuần bởi vì chàng không muốn tỏ ra quá khẩn cấp và bởi vì ít ra cũng phải hai tuần nữa chàng mới lại có thể rời Cincinnati được.

“Jennie thân yêu của anh. Tuy đã một tuần lễ anh không lên tiếng, song em hãy tin là anh không hề quên em. Phải chăng anh đã để lại một ấn tượng rất xấu về con người mình? Từ nay trở đi anh sẽ làm cho em có ấn tượng tốt hơn, bởi vì anh yêu em, cô bé ạ – anh thật sự yêu em. Trên bàn của anh có một bông hoa, nó gợi cho anh nhớ đến em rất nhiều – trắng muốt, mảnh mai và đẹp. Hình ảnh em vương vấn bên anh cũng đúng như thế. Em là tinh hoa của mọi cái đẹp đối với anh. Em có thể rải hoa trên đường anh đi nếu như em muốn, điều đó thuộc quyền lực của em.

“Song điều anh muốn nói ở đây là anh sẽ có mặt ở Cleveland vào ngày 18, và anh mong sẽ được gặp em. Anh đến vào đêm hôm thứ năm và anh muốn em sẽ gặp anh tại phòng khách của khách sạn Dornton trưa hôm thứ sáu. Em có đồng ý không? Em có thể dùng bữa trưa với anh.

“Em thấy không, anh tôn trọng ý kiến của em là anh sẽ không được đến thăm em (Anh sẽ không đến – với điều kiện như trên). Những sự xa cách này là nguy hiểm cho tình bạn thân thiết. Em hãy viết cho anh là em đồng ý đến. Anh trông chờ vào sự độ lượng của em. Song anh không thể nhận câu trả lời “không”, bây giờ thì không thể.

“Gửi em cả một trời yêu thương.

Lester Kane

Chàng cho thư vào phong bì, dán lại rồi đề địa chỉ.

“Nàng thật đặc sắc theo cách riêng của mình”, chàng nghĩ. “Thật thế”.

❀ ❀ ❀

[1] Tiếng chào thân mật ở Mỹ – ND.

Nguyên Tâm dịch
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 31 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Theodore Dreiser

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.