Jennie Gerhardt

Lượt đọc: 487 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 40

❊ ❊ ❊

Lester trở về Chicago. Chàng nhận ra rằng mình đã xúc phạm ông cụ nghiêm trọng, còn nghiêm trọng đến mức nào thì chàng cũng không biết. Trong mọi lần quan hệ riêng với ông già Archibald, chàng chưa hề bao giờ thấy ông cụ bị kích động như vậy. Nhưng ngay cả lúc này, Lester cùng không cảm thấy rằng mối bất hòa ấy là không thể cứu vãn, chàng hầu như vẫn không nhận ra rằng chàng cần phải hành động một cách dứt khoát nếu như còn hy vọng giữ được lòng yêu thương và tin cậy của cha.

Còn bàn dân thiên hạ thì dù có bàn tán hoặc nói năng gì cũng chẳng sao. Chàng đã đủ khôn lớn để tự lập. Nhưng có thực thế không? Người đời nhanh chóng quay lưng lại sự yếu đuối hoặc bóng dáng của nó. Lảng xa thất bại – dù chỉ mới ngờ ngợ là thất bại – dường như điều đó đã ăn vào tiềm thức của con người bình thường, nam hay nữ, chúng ta thảy đều tránh xa sự thất bại như sợ nó có thể trở thành truyền nhiễm. Chẳng bao lâu, Lester cũng cảm thấy sức mạnh của cái thành kiến ấy.

Một hôm, tình cờ Lester gặp Berry Dodge, tay triệu phú đứng đầu hãng Dodge, Holbrook và Kingsbury là một hãng nổi bật trong ngành ngũ cốc trong khi hãng Kane thì nổi bật trong ngành toa xe. Trước kia Dodge đã từng là một trong những người bạn thân nhất của Lester. Chàng chơi với ông này cũng thân như với Henry Bracebridge ở Cleveland và với George Knowles ở Cincinnati. Chàng đã đến thăm ông ta tại ngôi nhà đẹp đẽ ở con đường dọc bờ biển phía bắc thành phố, và hai người gặp nhau luôn trong quan hệ công việc và xã giao. Song kể từ khi Lester dời đến khu công viên Hyde, tình thân cũ đã giảm hẳn. Giờ đây hai người mặt đối mặt với nhau trên đại lộ Michigan gần tòa bin-đinh của Kane.

- Ồ, Lester, tôi rất vui được gặp lại anh – Dodge nói. Y chìa bàn tay ra một cách trịnh trọng và hình như có vẻ hơi lạnh lùng. – Tôi nghe nói anh đã đi nơi khác và đã lấy vợ rồi, kể từ lúc tôi gặp anh dạo trước.

- Không, có chuyện gì như vậy đâu – Lester trả lời thoải mái, với cái vẻ của một người muốn để cho thiên hạ hiểu theo cái nghĩa phù hoa.

- Nếu lấy vợ rồi thì việc gì phải bí mật thế? – Dodge vừa hỏi vừa mỉm cười, song chỉ thành một cái nhếch mép gượng gạo. Y gắng tỏ ra lịch sự và cố nói nốt một cách thanh nhã câu chuyện đụng đến một tình thế khó xử kia. – Chúng tôi thường cứ hay ầm ĩ về những chuyện đại loại như vậy. Anh nên cho bạn bè biết với chứ.

- Ồ – Lester nói, cảm thấy lưỡi dao của quan hệ xã hội đang thọc vào người mình – tôi đã ngỡ mình làm chuyện đó theo kiểu mới. Dù sao, tôi cũng không thích gây xôn xao theo chiều hướng đó.

- Đó là vấn đề khẩu vị, phải không nhỉ? – Dodge hơi lơ đãng nói. – Cố nhiên là anh đang sống trong thành phố đấy chứ?

- Ở khu công viên Hyde.

- Đó là một khu vực thú vị. Thế còn những chuyện khác thì sao? – Và y khéo léo chuyển sang chuyện khác trước khi vẫy tay chào từ biệt một cách chiếu lệ cho qua chuyện.

Lester nhận ra ngay là không thấy có những câu thăm hỏi mà một người như Dodge lẽ ra đã hỏi nếu như y thực sự tin rằng bạn mình đã lấy vợ. Trong hoàn cảnh bình thường, bạn chàng lẽ ra đã muốn biết rất nhiều về người phụ nữ mới trở thành bà Kane. Lẽ ra phải có đủ cả những nét thân thuộc nho nhỏ chung cho những người cùng trên một bình diện xã hội như vậy, phải có. Lẽ ra Dodge phải đề nghị Lester đưa vợ đến thăm gia đình mình, phải hứa nhất định cũng sẽ đến thăm lại Lester. Không có chuyện gì như vậy xảy ra, và Lester để ý thấy sự bỏ qua quan trọng ấy.

vẫn một thái độ ấy ở vợ chồng Burnham Moore, vợ chồng Aldriche và hàng chục người khác mà chàng cũng quen thân. Rõ ràng là tất cả bọn họ đều nghĩ rằng chàng đã lấy vợ và yên bề gia thất. Họ quan tâm muốn biết chàng đang sống ở đâu và họ sẵn sàng trêu cợt chàng là quá bí mật về vấn đề này, song họ không ưng bàn đến cái người phụ nữ được coi là bà Kane kia. Chàng bắt đầu nhận ra rằng nước cờ của mình sắp hại mình to.

Một trong những đòn đau nhất – theo một nghĩa nào đó thì còn là đòn phũ phàng nhất bởi vì hoàn toàn không dụng ý – là do Will Whitney, một người quen biết cũ, giáng cho chàng tại câu lạc bộ nghiệp đoàn. Một buổi tối, Lester ăn cơm ở đó và Whitney gặp chàng trong phòng đọc sách đúng lúc chàng đang đi ngang qua phòng gửi áo mũ tới quầy bán thuốc lá. Whitney là một nhân vật xã giao điển hình, người cao, mảnh khảnh, mặt mày nhẵn nhụi, ăn mặc bảnh bao, hơi trắng trợn, mà hôm nay lại còn tệ hơn một chút vì men rượu.

- Này, Lester! – Y gọi to – người ta bàn tán về cái tổ ấm[1] của anh ở công viên Hyde là thế nào vậy? Này, anh là gớm lắm đấy. Liệu rồi anh làm thế nào mà giải thích tất cả chuyện này với vợ khi anh lập gia đình?

- Tôi không phải giải thích gì cả. – Lester bực bội trả lời. – Việc gì mà anh lại quan tâm đến chuyện riêng của tôi đến thế? Anh tưởng mình đạo đức lắm ư?[2]

- Ồ, ha, ha! Hay đấy chứ nhỉ? Anh đã không cưới cái cô bé xinh tươi thường hay đi chơi với anh ở phía bắc thành phố phải không? Ê, này! Ha, ha! Ồ, lạ nhỉ? Anh mà lại lấy vợ! Anh chưa lấy đấy chứ, hử, phải không nào?

- Thôi đi, Whitney – Lester nói cục cằn. – Anh ăn nói lung tung rồi.

- Xin lỗi Lester nhé – gã kia nói vu vơ, nhưng đã đỡ say. – Tôi xin lỗi anh nhé. Anh phải nhớ là tôi mới hơi ngà ngà đấy nhé. Mới uống tám cốc uytxky ở phòng đằng kia thôi. Xin lỗi. Tôi sẽ nói chuyện với anh vào một dịp khác khi tôi tỉnh táo. Được chứ, Lester? Ha! Ha! Tôi hơi say một tý, đúng thế. Thôi nhé, tạm biệt! Ha! Ha!

Lester không tài nào quên đi được giọng cười ha! ha! chói tai kia. Tiếng cười ấy làm chàng đau điếng, mặc dù nó phát ra từ miệng một gã say rượu. “Cái cô bé xinh tươi thường hay đi chơi với anh ở phía bắc thành phố. Anh đã không cưới cô ta phải không?”. Chàng ôn lại những lời xấc láo của Whitney một cách phẫn uất. Trời đất! Chuyện này đâm gay đây! Trước đây chàng chưa bao giờ phải chịu đựng điều gì như vậy – chính chàng, chính Lester Kane này đây. Điều đó khiến chàng suy nghĩ. Rõ ràng là chàng đang phải trả giá đắt vì đã cố tìm cách đối xử tử tế với Jennie.

❀ ❀ ❀

[1] Ménage (tiếng Pháp trong nguyên bản).

[2] Nguyên văn: You’re not living in a stone house, are you? (Anh không ở trong một ngôi nhà bằng đá đấy chứ?) Ở đây, tác giả dựa vào một câu tục ngữ Anh “Those who live in glass houses should not throw stones” (nghĩa đen: Ai ở trong nhà bằng thủy tinh thì chớ nên ném đá vào người khác), ý nói: đừng có nói xấu người khác, kẻo sẽ bị nói xấu lại, vì bản thân mình cũng đầy nhược điểm.

Nguyên Tâm dịch
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 31 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Theodore Dreiser

Truyện bạn đang đọc dở dang

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.