Jennie Gerhardt

Lượt đọc: 487 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 18

❊ ❊ ❊

Lúc này Jennie đang trải qua nỗi khắc khoải của một người phải đương đầu với một vấn đề phức tạp và đa dạng. Con nàng, bố mẹ, anh em trai và các em gái, tất cả đều đứng lên đối chất nàng. Nàng đang làm chuyện gì thế nhỉ? Phải chăng nàng lại sắp sửa tự buông mình vào một mối quan hệ xấu xa và tội lỗi nữa? Làm sao nàng có thể giải thích cho gia đình về con người này? Chàng sẽ không lấy nàng, điều đó là chắc chắn, nếu như chàng biết hoàn cảnh nàng. Dù thế nào đi nữa, một người có địa vị, quyền thế như chàng ắt sẽ chẳng lấy nàng. Tuy nhiên, ở đây nàng vẫn còn đang thương lượng với chàng. Nàng phải làm gì đây? Nàng suy nghĩ mãi đến khi trời tối, và thoạt đầu quyết định tốt nhất là nên bỏ trốn, song lại đau đớn nhớ lại rằng nàng đã nói cho chàng biết chỗ ở của mình. Rồi nàng kiên quyết thu hết can đảm để khước từ – nàng sẽ nói rằng nàng không thể và không muốn dính dáng gì với chàng cả. Cách giải quyết khó khăn này xem chừng cũng khá đơn giản – nhưng chỉ trong khi vắng mặt chàng thôi. Và nàng sẽ kiếm được việc làm ở nơi nào mà chàng không thể dễ dàng theo đuổi. Tất cả cứ giản đơn như tối tối nàng lại mặc quần áo của mình vào để về nhà vậy. Tuy nhiên, người tình sấn sổ của nàng đâu phải là không đi đến kết luận riêng về chuyện này. Từ khi chia tay Jennie chàng đã suy nghĩ thật khúc triết và nhằm thẳng vào vấn đề. Chàng đi đến quyết định sẽ hành động ngay lập tức. Có thể nàng sẽ kể với gia đình, sẽ mách bà Bracebridge, có thể nàng sẽ rời thành phố. Chàng muốn biết thêm về hoàn cảnh xung quanh nàng, và chỉ có một cách duy nhất để làm điều đó là nói chuyện với nàng. Chàng phải thuyết phục được nàng đến sống với mình. Chàng nghĩ nàng sẽ ưng thuận. Nàng đã thừa nhận là có mến chàng. Cái nét dịu dàng, hay nhường nhịn trong tính cách này lúc đầu đã thu hút chàng và nó hình như báo hiệu rằng chàng có thể chinh phục được nàng không đến nỗi khó khăn lắm nếu như chàng muốn thử xem. Dù sao đi nữa, chàng cũng quyết định sẽ làm như vậy vì thực tình chàng vô cùng khao khát nàng.

Lúc năm giờ rưỡi chàng trở về nhà ông bà Bracebridge xem xem nàng có còn ở đó không. Đến sáu giờ, chàng có cơ hội nói với nàng mà không bị ai để ý. – Anh sẽ cùng đi về nhà với em. Đợi anh ở góc phố tới nhé.

- Vâng, – nàng nói, một cảm giác bó buộc phải vâng lời chàng xâm chiếm người nàng. Sau đó nàng tự giải thích với mình rằng nàng cần phải nói chuyện với chàng, rằng cuối cùng nàng phải nói với chàng về quyết định của mình là sẽ không gặp chàng nữa, mà đây là một cơ hội tốt. Lúc sáu giờ rưỡi chàng rời nhà, lấy cớ là quên mất một cuộc hẹn gặp, và đến quá bảy giờ một chút thì chàng đã đợi nàng trong một chiếc xe ngựa đóng kín mui gần chỗ đã hẹn. Chàng bình tĩnh, hoàn toàn hài lòng về kết quả ấy và phấn khởi lạ lùng dưới cái vẻ bề ngoài rắn rỏi và đanh thép. Chàng có cảm giác như thể mình thở hít một thứ hương thơm ngào ngạt vừa dịu êm, vừa dễ chịu và mê li.

Tám giờ mấy phút, chàng trông thấy Jennie đi đến. Ánh sáng ngọn đèn hơi tuy không mạnh lắm nhưng cũng đủ cho mắt chàng nhận ra nàng. Một đợt sóng trìu mến trào lên trong chàng vì con người nàng có một sức quyến rũ mạnh mẽ. Khi nàng đến gần chỗ rẽ, chàng bước ra khỏi xe và đứng trước mặt nàng. – Nào, – chàng nói, – lên xe với anh đi. Anh sẽ đưa em về nhà.

- Không, – nàng trả lời. – Có lẽ em không nên đi.

- Đi với anh. Anh sẽ đưa em về. Như vậy chúng mình nói chuyện với nhau tiện hơn.

Lại vẫn cái cảm giác là ưu thế thuộc về chàng, cái sức mạnh ép buộc ấy. Nàng nhượng bộ, mặc dù lúc nào cũng cảm thấy mình không nên thế; chàng gọi người đánh xe thuê. – Đánh xe đi quanh một lát, chỗ nào cũng được. – Khi nàng đã ngồi bên cạnh rồi, chàng bắt đầu vào đề ngay.

- Jennie, nghe anh nói đây, anh cần có em. Kể anh nghe đôi chút về em đi.

- Em cần nói chuyện với ông, – nàng trả lời, cố bám lấy lối phòng ngự ban đầu của mình.

- Về vấn đề gì cơ? – Chàng vừa hỏi vừa cố thăm dò vẻ mặt nàng trong ánh sáng lờ mờ.

- Em không thể tiếp tục như thế này, – nàng thì thầm một cách sợ hãi. – Em không thể hành động như thế này. Ông không biết sự tình ra sao đâu. Lẽ ra em không nên làm như sáng nay. Em không nên gặp ông nữa. Thật tình em không nên.

- Cái điều em làm sáng nay có phải do em làm đâu, – chàng đưa ra nhận xét nghịch lý ấy và nắm luôn lời nói đặc biệt ấy mà vận dụng. – Anh đã làm điều đó. Còn chuyện em bảo không gặp anh nữa thì anh sẽ đến gặp em. – Chàng nắm lấy bàn tay nàng. – Em không hiểu anh, nhưng anh mến em. Anh điên dại vì em, có thế thôi. Em là của anh. Em nghe đây. Anh sẽ lấy em. Em có đến ở với anh không?

- Không! Không! Không! – Nàng đáp bằng một giọng đau đớn. – Em không thể làm một việc như vậy, ông Kane ạ. Xin ông hãy nghe em nói. Điều đó không thể xảy ra. Ông không hiểu đâu. Ôi, ông không hiểu đâu. Em không thể làm cái điều mà ông muốn. Em không muốn làm điều đó. Mà có muốn em cũng không thể. Ông không biết sự thể thế nào. Mà em thì không muốn làm bất kỳ điều gì sai trái. Em không được phép. Em không thể. Em sẽ không làm thế. Ôi, không! Không! Không!… Xin ông để cho em về nhà.

Chàng lắng nghe những lời trào ra hỗn loạn và như mê sảng ấy với một niềm cảm thông, thậm chí hơi thương hại nữa.

- Em nói em không thể nghĩa là thế nào? – Chàng hỏi, vẻ tò mò.

- Ôi, em không thể kể với ông đâu – nàng trả lời. – Xin ông đừng hỏi em. Ông không nên biết làm gì. Còn em thì không nên gặp ông nữa. Như thế chẳng có lợi gì.

- Nhưng em mến anh cơ mà, – chàng vặn lại.

- Ồ, có, có, em có mến. Em không thể không mến ông. Nhưng ông không nên đến gần em nữa. Xin ông đừng làm thế nữa.

Chàng lật đi lật lại trong đầu ý định của mình với sự trang nghiêm của một vị quan tòa. Chàng biết cô gái này mến mình, thực sự yêu mình, tuy rằng hai người mới tiếp xúc với nhau trong một thời gian ngắn ngủi. Còn chàng thì bị nàng thu hút, có lẽ chưa đến mức không thể xoay đổi, nhưng với một mãnh lực phi thường. Cái gì đã ngăn nàng nhượng bộ, nhất là khi lòng nàng lại muốn nhượng bộ? Chàng lấy làm lạ.

- Này, Jennie, – chàng trả lời. – Anh đã nghe những điều em nói. Anh không hiểu em nói “không thể” nghĩa là thế nào nếu như em muốn. Em là người đúng sở nguyện của anh. Chúng ta sẽ cùng sống với nhau êm đẹp. Em hợp với anh về mặt tính tình. Anh muốn có em ở bên anh. Cái gì đã khiến em nói rằng em không thể đến với anh?

- Em không thể, – nàng đáp. – Em không thể. Em không muốn. Em không nên. Ôi, xin ông đừng hỏi em nữa. Ông không biết đâu. Em không thể nói cho ông biết vì sao. – Lúc này nàng đang nghĩ đến đứa con của mình.

Con người này có một ý thức sắc sảo về lẽ công bằng và sự ngay thẳng. Trước hết, chàng muốn tỏ ra tử tế trong việc đối xử với mọi người. Trong trường hợp này chàng chủ trương phải dịu dàng và ân cần nhưng dù thế nào cũng phải chiếm được nàng. Chàng đắn đo cân nhắc vấn đề này trong đầu.

- Hãy nghe anh nói đây, – cuối cùng chàng nói, vẫn cầm tay nàng. – Có thể anh chưa cần em làm điều gì ngay lập tức. Anh muốn em suy nghĩ cho kỹ. Song em là của anh. Em nói là em mến anh cơ mà. Em đã thừa nhận điều đó sáng hôm nay. Anh biết là em mến anh. Giờ đây vì sao em lại khăng khăng phản đối anh? Anh mến em, và anh có thể làm nhiều điều cho em. Tại sao giờ đây chúng ta lại không thể thân thiết với nhau? Rồi chúng ta sẽ có thể bàn bạc nốt chuyện này sau.

- Song em không được phép làm bất kỳ điều gì sai trái, – nàng khăng khăng nói. – Em không muốn thế. Xin ông đừng đến gần em nữa. Em không thể làm cái điều mà ông muốn đâu.

- Em hãy nghe đây, – chàng nói, – em không nói thực bụng mình. Tại sao trước em nói là em mến anh? Hay em đã thay đổi ý kiến rồi? Em hãy nhìn anh đây này (lúc ấy nàng đã cụp mắt nhìn xuống). Em hãy nhìn anh đi! Em không thay đổi ý kiến, phải không?

- Ồ không, không, không, – nàng gần như nấc lên, một sức mạnh nào đó xâm chiếm nàng mà nàng không thể kiềm chế nối.

- Ừ, thế thì tại sao em lại phản đối anh nào? Anh yêu em, anh xin nói với em thế, anh điên dại vì em. Chính vì vậy mà lần này anh trở lại đây. Mục đích chỉ là được gặp em!

- Thật thế ư? – Jennie ngạc nhiên hỏi.

- Phải, thật thế. Mà nếu cần thì anh sẽ đến nhiều lần nữa. Anh đã bảo là anh điên dại vì em mà. Anh phải lấy được em. Bây giờ em hãy nói là em sẽ đến với anh đi.

- Không, không, không, – nàng van vỉ. – Em không thể. Em phải làm việc. Em muốn làm việc. Em không muốn làm điều gì sai trái. Xin đừng hỏi em. Ông không nên hỏi em. Ông phải để cho em đi. Ông phải để em đi, thật đấy. Em không thể làm cái điều mà ông muốn đâu.

- Jennie, nói anh nghe, – chàng nói, chuyển sang chủ đề khác. – Cha em làm nghề gì?

- Bố em làm thợ thổi thủy tinh.

- Ở Cleveland này ư?

- Không, bố em làm ở Youngstown.

- Mẹ em còn sống không?

- Thưa ông, còn ạ.

- Em sống với bà cụ à?

- Vâng, thưa ông.

Chàng mỉm cười về hai chữ thưa ông. – Đừng có thưa ông với anh, em yêu ạ! – Chàng khẩn cầu theo cái cách cộc lốc của mình. – Và em đừng có nhắc đi nhắc lại chữ “ông Kane”. Anh không còn là “ông” đối với em nữa rồi. Em là của anh, em bé ạ, của anh. – Rồi chàng kéo nàng vào sát mình.

- Ông Kane, xin ông đừng – nàng van vỉ. – Ôi, xin đừng. Em không thể! Em không thể. Ông không nên thế.

Song chàng đã bịt miệng nàng bằng đôi môi của mình.

- Nghe anh nói đây, Jennie, – chàng nhắc lại và dùng cái thành ngữ ưa thích của mình. – Anh đã bảo rằng em là của anh. Mỗi lúc anh càng mến em hơn. Anh chưa có dịp nào để hiểu em. Anh sẽ không chịu buông em ra đâu. Cuối cùng em sẽ phải đến với anh. Và anh không để em làm một cô hầu phòng nữa đâu. Em chỉ được làm ở đây một thời gian ngắn nữa thôi. Anh sẽ đưa em đến một nơi nào khác. Và anh sẽ để lại cho em một ít tiền, em nghe chưa? Em phải nhận đấy.

Nghe đến chữ “tiền” nàng run sợ và rụt tay lại.

- Không, không, không! – Nàng nhắc đi nhắc lại. – Không, em không nhận đâu!

- Có, em sẽ nhận. Hãy đưa cho mẹ em. Anh không tìm cách để mua em đâu. Anh biết em nghĩ gì rồi. Nhưng không phải anh làm thế đâu. Anh muốn giúp đỡ em. Anh muốn giúp đỡ gia đình em. Anh biết chỗ ở của em rồi. Sáng nay anh đã thấy. Gia đình em có bao nhiêu người?

- Sáu, – nàng trả lời yếu ớt.

“Thuộc loại gia đình nghèo”, chàng nghĩ.

- Thế nhé, em cầm lấy cái này, – chàng gặng thêm, tay rút từ áo khoác ra một cái ví. – Ít bữa nữa, anh sẽ gặp lại em. Không cách nào thoát được đâu, em yêu ạ.

- Không, không – nàng phản đối. – Em không nhận. Em không cần tiền. Không, ông đừng nên yêu cầu em nữa.

Chàng cố nài thêm song nàng vẫn kiên quyết, và cuối cùng chàng cất tiền đi.

- Có một điều chắc chắn, Jennie ạ, đó là em không thoát khỏi anh – chàng điềm tĩnh nói. – Cuối cùng em sẽ phải đến với anh. Em có biết là em sẽ thế không? Chính thái độ của em chứng tỏ điều đó. Anh sẽ không để cho em yên đâu.

- Ôi, giá mà ông biết là ông đang gây khó khăn cho em.

- Anh không gây khó khăn thật sự cho em đấy chứ? – Chàng hỏi. – Chắc chắn là không.

- Có đấy. Em không bao giờ có thể làm được cái điều mà ông muốn.

- Em sẽ làm! Em sẽ làm điều đó! – Chàng hăm hở kêu lên, chỉ thoáng nghĩ đến báu vật này thoát khỏi tay mình đã đủ đốt cháy thêm niềm say mê của chàng. – Em sẽ đến với anh. – Và chàng kéo nàng lại sát mình, bất chấp mọi phản kháng.

- Đấy, – chàng nói khi mà, sau phút giằng co, cái điều thần bí kia giữa hai người lại lên tiếng, khiến nàng xuôi theo. Mắt nàng ngấn lệ nhưng chàng không trông thấy. – Em không thấy ư? Em cũng mến anh đấy.

- Em không thể, – nàng vừa nhắc lại vừa thổn thức.

Vẻ sầu muộn của nàng khiến chàng xúc động. – Em không khóc đấy chứ, em bé? – Chàng hỏi.

Nàng không trả lời.

- Anh xin lỗi, – chàng nói tiếp. – Tối nay, anh sẽ không nói thêm gì nữa. Chúng mình đã đến gần nhà em rồi. Mai anh đi, song anh sẽ gặp lại em. Phải, anh sẽ gặp lại em, em yêu ạ. Giờ đây anh không thể buông em. Anh sẽ làm mọi điều gì hợp lẽ phải để em đỡ vất vả, song bây giờ anh không thể, em có nghe không?

Nàng lắc đầu.

- Em xuống chỗ này, – chàng nói, khi chiếc xe ngựa đến gần góc phố. Chàng có thể nhìn thấy ánh đèn lấp lánh phía sau rèm cửa nhà gia đình Gerhardt.

- Tạm biệt, – chàng nói khi nàng bước ra khỏi xe.

- Tạm biệt, – nàng thì thầm.

- Em nhớ đấy, – chàng nói, – đây mới chỉ là bước đầu.

- Ồ, không, không! – Nàng van nài.

Chàng nhìn theo nàng bước xa dần.

- Ôi người đẹp! – Chàng kêu lên.

Jennie bước vào trong nhà, mệt mỏi, chán nản và xấu hổ. Nàng đã làm gì vậy? Rõ ràng nàng đã tự làm ô danh mà không gỡ được. Chàng sẽ trở lại.

Chàng sẽ trở lại. Và chàng đã đem tiền biếu nàng. Đó là điều tệ hại nhất.

Nguyên Tâm dịch
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 31 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Theodore Dreiser

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.