Jennie Gerhardt

Lượt đọc: 487 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 32

❊ ❊ ❊

Mùa xuân năm sau, các phòng trưng bày và nhà kho làm xong, Lester chuyển văn phòng về tòa bin-đinh mới. Trước kia chàng vẫn giải quyết tất cả mọi công việc giao dịch tại khách sạn Grand Pacific và tại câu lạc bộ, Từ nay trở đi chàng cảm thấy cố định vũng chắc ở Chicago, cứ như thể thành phố ấy sẽ là quê hương tương lai của mình. Biết bao công việc linh tinh đổ lên đầu chàng – từ việc điều khiển một lực lượng khá lớn các nhân viên văn phòng đến việc giải quyết mọi thứ công việc kinh doanh quan trọng. Chàng không còn phải đi lưu động nữa, nhiệm vụ đó đã chuyển sang tay chồng cô Emy, dưới sự chỉ đạo của Robert. Robert đang cố hết sức đẩy mạnh quyền lợi cá nhân của mình, không phải chỉ bằng cách dùng thế lực đè nén các cô em mà còn bằng cách cải tổ nhà máy nữa. Nhiều người mà bản thân Lester ưa thích đang có nguy cơ bị loại trừ. Song Lester không hay biết gì về chuyện đó, còn ông già họ Kane thì có khuynh hướng muốn để mặc cho Robert tha hồ hành động. Ông cụ bắt đầu mỏi mệt vì tuổi tác. Ông vui mừng khi thấy một người có đường lối kiên quyết nổi lên và đảm đương công việc. Xem ra, Lester cũng chẳng bận tâm. Bề ngoài quan hệ giữa chàng và Robert có vẻ tốt đẹp hơn bất kỳ thời gian nào trước đó.

Mọi chuyện lẽ ra đã có thể tiếp tục một cách khá êm đềm nếu chuyện đời tư của Lester với Jennie có thể giữ kín mãi được. Thỉnh thoảng có những người quen biết chàng trong quan hệ xã giao hoặc buôn bán đã nhìn thấy chàng cùng đi xe với Jennie. Chàng chủ trương sẽ làm ra vẻ mặt trơ trán bóng, lấy cớ rằng chàng là đàn ông chưa vợ và có quyền quan hệ với bất kỳ ai mà chàng thích. Chàng định bụng sẽ không giới thiệu nàng với bất kỳ người nào, nếu có thể. Jennie có thể là bất kỳ một thiếu nữ nào con nhà gia giáo được chàng ưa và chính sách của chàng là cứ đóng vai một du khách vội vã trong lúc đi xe để người khác không giữ chàng lại mà nói chuyện được.

Như trên đã nói, những khi cùng đi xem hát, nàng được giới thiệu đơn giản là “cô Gerhardt”.

Khổ một nỗi là nhiều kẻ trong số bạn bè của chàng lại là những người quan sát cuộc đời rất tinh. Họ chẳng có vấn đề gì để bàn cãi về tư cách đạo đức của Lester. Chỉ có điều là những lần trước, họ đã bắt gặp chàng cùng đi với chính người phụ nữ này tại các thành phố khác. Nàng ắt phải là người mà chàng đang bao. Chuyện, thế thì đã sao? Giàu có lại trẻ trung nữa thì nhất định phải ăn chơi lu bù. Tiếng đồn đến tai Robert, tuy thế ông này vẫn giữ kín. Nếu như Lester muốn làm cái chuyện này thì cũng tốt thôi. Nhưng ắt rồi sẽ đến lúc lộ tẩy.

Điều đó xảy ra khoảng độ một năm rưỡi sau khi Lester và Jennie đã sống với nhau tại ngôi nhà phía bắc thành phố. Tình cờ Lester lại bị cảm cúm nhẹ vào mấy hôm thời tiết khắc nghiệt mùa thu ấy. Khi cảm thấy những triệu chứng ban đầu, chàng nghĩ bụng có ốm cũng chỉ ít lâu thì khỏi và cố gắng khắc phục cơn bệnh bằng cách tắm nước nóng và uống nhiều ký ninh. Song bệnh lại nặng hơn chàng tưởng, lúc khoảng gần sáng, chàng nằm liệt giường vì bị sốt kịch liệt và đầu nhức như búa bổ.

Do chung sống lâu dài với Jennie nên chàng đã trở nên khinh suất. Nếu khôn ngoan ra thì chàng đã phải về khách sạn mà chịu đựng trận ốm một mình. Đằng này chàng lại cảm thấy rất vui sướng được ở nhà với Jennie. Chàng đã phải gọi dây nói tới văn phòng báo rằng mình khó ở và sẽ vắng mặt ở đó độ một vài ngày, rồi khoan khoái để cho nàng kiên tâm chăm sóc.

Cố nhiên Jennie sung sướng được có chàng ở bên mình, dù ốm hay khỏe mạnh. Nàng khuyên chàng nên đi khám bệnh và lấy đơn thuốc của bác sĩ. Nàng đem về những liều nước chanh nóng và dấp nước lạnh vào mặt, vào tay và khắp mình mẩy chàng, về sau, khi chàng sắp sửa bình phục, nàng lại nấu cho chàng những bát nước thịt bò hầm hoặc cháo ngon lành.

Sự việc trớ trêu thực sự đầu tiên xảy ra chính vào thời kỳ chàng đau ốm này. Cô Louise, em gái chàng, thời gian ấy đang đi thăm bạn bè ở thành phố St. Paul và trước đó cô đã viết thư báo rằng có thể trên đường về cô sẽ ghé thăm chàng, ngờ đâu cô lại quyết định trở về sớm hơn dự định ban đầu. Trong lúc Lester bị ốm nằm tại nhà thì cô đến Chicago. Gọi dây nói đến văn phòng của chàng, và được biết là chàng không có mặt ở đó và sẽ vắng mặt mấy ngày, cô liền hỏi xem có thể tìm chàng ở đâu,

- Có lẽ ông ấy ở khách sạn Grand Pacific, – một viên thư ký thiếu thận trọng nói, – ông ấy mệt. – Louise hơi lo bèn gọi điện thoại đến khách sạn Grand Pacific và được người ta báo cho biết rằng ông Lester Kane đã vắng mặt ở đó mấy ngày, mà thực tế hàng tuần, ông ấy cũng chỉ ở khách sạn không quá một hai hôm. Điều đó khiến cô ta tò mò và cô gọi điện thoại cho câu lạc bộ của chàng.

Tình cờ ở câu lạc bộ có một gã trực điện thoại đã đích thân gọi đến nhà Lester mấy bận. Gã này không được dặn dò phải giữ kín số điện nhà đó, mà thực tế cũng chẳng có ai khác hỏi xin số điện ấy. Khi Louise xưng là em gái Lester và nói là cô đang nóng lòng muốn gặp chàng, gã trai trẻ trả lời, – có lẽ ông ấy ở số 19 khu quảng trường Schiller.

- Anh nói địa chỉ của ai đấy? – Một viên thư ký đi ngang qua hỏi.

- Của ông Kane.

- Ồ, đừng để lộ các địa chỉ. Cậu chưa biết điều đó à?

Gã xin lỗi, nhưng Louise đã treo ống nghe lên[1] và bỏ đi rồi.

Khoảng một giờ sau, Louise đến khu quảng trường Schiller vì cô tò mò muốn biết cái nơi ở thứ ba này của ông anh. Bước lên cầu thang – vì đó là một ngôi nhà hai căn hộ – cô nhìn thấy trên cánh cửa dẫn lên tầng hai có đề tên Kane. Cô bấm chuông và Jennie ra mở cửa, nàng ngạc nhiên thấy một phụ nữ ăn mặc rất hợp thời trang.

- Hình như đây là nhà ông Kane – Louise vừa mào đầu một cách kẻ cả vừa nhìn vào phía trong qua một cánh cửa ngỏ phía sau Jennie. Cô hơi ngạc nhiên vì gặp một thiếu phụ nhưng khi ấy cô mới chỉ hơi thoáng một chút hoài nghi.

- Vâng. – Jennie trả lời.

- Hình như anh ấy ốm. Tôi là em gái anh ấy. Tôi vào có được không?

Nếu đủ thì giờ suy nghĩ, hẳn Jennie đã kiếm cớ từ chối, song nàng chưa kịp nói gì thì Louise đã bước vụt qua với cái vẻ táo tợn của một kẻ con nhà gia thế và có địa vị cao sang, Khi đã vào bên trong rồi, Louise bèn xoi mói đảo mắt nhìn quanh. Cô thấy mình đang đứng trong phòng khách thông sang phòng ngủ, nơi Lester đang nằm. Tình cờ con bé Vesta lại đang chơi trong góc phòng ấy, nó bèn đứng dậy giương mắt ra nhìn người khách mới tới. Cửa phòng ngủ mở cho thấy rõ ràng Lester đang nằm trên giường, mắt nhắm nghiền, phía tay trái chàng có một cái cửa sổ.

- Ôi, ông anh tôi đây rồi! – Louise kêu lên. – Anh đau ốm làm sao thế? – cô vội hỏi.

Lester đã mở mắt ra khi nghe tiếng cô em, và lập tức nhận ra tình thế lúc này. Chàng gượng chống khuỷu tay nhỏm dậy song không biết nói thế nào,

- Ồ, chào Louise – cuối cùng chàng gắng gượng nói. – Em từ đâu đến đây thế?

- Từ St. Paul. Em trở về sớm hơn dự định – cô trả lời dấm dẳn, bực bội vì cảm thấy có chuyện gì đó không ổn. – Mà cũng vất vả lắm em mới tìm được anh. Người kia là…

Cô đã toan nói “cô quản gia xinh đẹp của anh”, song lại quay lại và thấy Jennie đang lúng túng thu dọn một số đồ đạc gì đó trong gian phòng bên, nom có vẻ vô cùng thiểu não.

Lester cứ hắng giọng định nói mà chẳng làm sao nói được.

Cô em gái nhìn khắp phòng bằng cặp mắt xoi mói. Cô nhận thấy một không khí gia đình vừa dễ chịu lại vừa gợi cảm. Trên một cái ghế tựa có vắt một bộ quần áo của Jennie nom có vẻ suồng sã, điều đó khiến cô gái họ Kane này đứng thẳng người lên một cách thận trọng. Cô nhìn ông anh, lúc ấy mắt chàng ánh lên một vẻ lạ lùng – chàng có vẻ hơi lúng túng, khó xử, nhưng lạnh lùng và thách thức.

- Lẽ ra em không nên đến tận đây – cuối cùng Lester nói trước khi Louise thốt ra câu hỏi đang nảy ra trong đầu.

- Sao em lại không nên đến? – Cô kêu lên, giận dữ vì lời thú nhận trơ trẽn kia. – Anh là anh trai em, phải không nào? Tại sao anh lại có một nơi ở mà em không thể đến? Ồ, ý hay thật… mà lại do chính anh nói với em.

- Louise nghe đây – Lester nói tiếp, chống khuỷu tay nhổm người lên hơn nữa. – Cô cũng hiểu đời như anh. Chúng ta chẳng cần tranh cãi làm gì. Anh không biết là cô đến, nếu biết thì anh đã thu xếp cách khác.

- Thu xếp cách khác, ra là thế – cô mỉa mai – Em cũng nghĩ thế đấy. Hay thật!

Cô rất bực mình khi thấy mình bị rơi vào cái bẫy này; thật quả là ô nhục cho Lester.

- Ở địa vị cô, tôi sẽ không ngạo mạn như vậy – chàng tuyên bố, mặt đỏ gay lên. – Tôi chả phải phân trần gì với cô về tư cách của mình đâu. Khi tôi nói lẽ ra đã thu xếp cách khác, đó hoàn toàn không có nghĩa là xin lỗi cô. Nếu cô không cần tỏ ra lịch sự thì xin cứ việc.

- Ôi, anh Lester Kane! – Cô kêu lên, hai má nóng bừng – Em đã nghĩ tốt hơn về anh, thật đấy, Em nghĩ anh phải tự lấy làm xấu hổ vì đã công nhiên sống… – cô dừng lại không dùng đến cái từ định nói nữa – mà khắp trong thành phố này chỗ nào chẳng có bạn bè của gia đình nhà ta. Thật kinh khủng! Em đã tưởng rằng anh có ý thức hơn về sự đứng đắn và biết suy nghĩ hơn.

- Đứng đắn cái cóc gì – chàng nổi cáu. – Tôi đã bảo là tôi không việc gì phải phân trần với cô. Nếu như cô không thích cảnh sống này thì cô muốn làm gì thì làm.

- Ôi! – cô kêu lên. – Anh trai mình mà lại ăn nói thế này! Mà lại vì cái con người kia! Đứa trẻ kia là con ai đấy? – cô vặn hỏi, giọng tuy dữ tợn nhưng cũng có vẻ tò mò.

- Mặc kệ nó, không phải con tôi, mà nếu là con tôi, thì cũng có gì khác đâu nào. Tôi mong rằng cô đừng giây vào công việc của tôi.

Jennie nãy giờ vẫn loanh quanh trong phòng ăn ở phía bên kia phòng khách nghe thấy những lời rỉa rói đến mình. Lòng nàng quặn đau.

- Anh đừng có lên mặt, Em sẽ không giây vào nữa đâu. – Louise đốp lại. – Tuy vậy em vẫn nghĩ lẽ ra so với mọi người anh phải ở tầm cao hơn thế này, –thế mà anh lại đi tằng tịu với một con mẹ rõ ràng thấp kém hơn mình biết bao. Ôi, em đã tưởng mụ ta là… – cô lại toan nói thêm “quản gia của anh”, song cô bị Lester ngắt lời, chàng đã nổi giận đến mức độ trở nên tàn nhẫn.

- Cô muốn nghĩ người ta là gì thì kệ cô – chàng gầm lên. – Cô ấy còn hơn một vài kẻ làm ra vẻ có tư tưởng cao thượng. Tôi đi guốc vào bụng cô rồi. Điều cô nghĩ chẳng ăn nhập gì vào vấn đề, tôi bảo cho mà biết. Tôi làm điều này và tôi cóc cần cô nghĩ gì. Tôi phải chịu trách nhiệm. Mặc xác tôi.

- Được, em sẽ không bận tâm, anh cứ yên trí – cô vặc lại. – Rõ ràng là đối với anh thì gia đình ta cũng chẳng có nghĩa lý gì. Nhưng anh Lester Kane ạ, nếu như anh có chút ý thức về sự đúng đắn thì anh đã chẳng bao giờ để em gái mình đến sa chân vào một nơi như thế này. Em thấy ghê tởm, chỉ có thế thôi, mà khi nghe thấy chuyện này nhất định những người khác cũng thấy như vậy.

Cô quay gót và khinh khỉnh bước ra, dành một cái nguýt cay độc cho Jennie lúc đó chẳng may lại bước đến gần cửa phòng ăn. Vesta đã biến đi đâu mất. Một lát sau Jennie bước vào trong phòng rồi đóng cửa lại. Nàng chẳng biết nói gì. Lester tựa đầu lên gối, vẻ buồn rầu, mái tóc rậm vuốt ngược lên khỏi khuôn mặt rắn rỏi. “Thật là một trò quái ác của số mệnh”, chàng nghĩ. Giờ đây em gái chàng sẽ về nhà kể cho gia đình biết chuyện. Cha chàng sẽ biết và mẹ chàng nữa, Robert, Imogene, Emy – tất cả sẽ biết. Chàng sẽ không cần thanh minh gì hết. Louise đã thấy rõ. Chàng đăm chiêu nhìn chằm chằm vào tường.

Trong khi đó, lãng xăng với công việc, Jennie cũng có điều cần suy nghĩ. Địa vị thực sự của nàng trong con mắt của một phụ nữ khác là như thế đó. Giờ đây nàng thấy được người đời nghĩ gì. Cái gia đình này xa lạ đối với nàng, như thể nó sống trên một hành tinh khác. Đối với các anh chị em chàng, đối với cha mẹ chàng, nàng là một người đàn bà tồi tệ, một kẻ thấp kém hơn chàng quá nhiều về địa vị xã hội, thấp kém hơn chàng quá nhiều về trí tuệ và đạo đức, một con đĩ. Vậy mà trước đó nàng đã hy vọng cách nào đó, sẽ khôi phục lại chỗ đứng của mình trước mắt thế gian. Từ trước đến giờ chưa hề có chuyện gì khiến nàng xót xa đến thế. Ý nghĩ ấy khiến tình cảm của nàng nứt toác một vết thương lớn. Thực sự dưới con mắt của cô ta – tức Louise – của người đời, nàng thấp kém và đê tiện, mà dưới con mắt của Lester thì căn bản cũng thế thôi. Làm sao có thể khác hơn được? Nàng cứ loanh quanh lẩn quẩn, tê dại và câm lặng, lòng trĩu nặng nỗi đau đớn vì thất bại và tủi nhục.

Ôi, giá mà nàng biết được cách nào để tự minh thị với thiên hạ, để sống có danh dự và tỏ ra là con người đoan chính. Làm sao mà có thể thực hiện được điều đó? Cần phải thế – nàng hiểu điều đó. Nhưng biết làm sao đây?

❀ ❀ ❀

[1] Loại máy điện thoại kiểu cũ có cấu tạo khác bây giờ, khi treo ống nghe lên là ngắt mạch – ND.

Nguyên Tâm dịch
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 31 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Theodore Dreiser

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.