Vấn đề gia đình ông Gerhardt và mối quan hệ giữa gia đình ấy với mình đã được giải quyết tạm ổn, Kane rời đi Cincinnati và trở về với những nhiệm vụ kinh doanh. Chàng hết lòng quan tâm đến cái nhà máy rộng mênh mông chiếm cả hai dãy nhà ở ngoại ô thành phố kia, mà việc chỉ đạo và phát triển nó vừa là một bài toán vừa là một niềm vui đối với chàng cũng như đối với bố và anh chàng. Chàng thấy thích được cảm thấy mình là một bộ phận sống còn của cái ngành công nghiệp lớn lao đang phát triển này. Khi nhìn thấy những chiếc toa xe chở hàng chạy trên đường sắt gần đó mang nhãn hiệu “Công ty chế tạo Kane – Cincinnati” hoặc khi tình cờ nhìn thấy những sản phẩm của Công ty trưng bày tại những gian hàng bán toa xe ở các thành phố khác nhau, chàng thấy bừng lên trong lòng một cảm giác ấm áp vì thỏa mãn. Được là một nhân tố của một thiết chế ổn định đến thế, nổi bật đến thế và có tiếng là lương thiện đến thế, quả cũng danh giá thật. Mọi điều đều rất tốt, song giờ đây Kane đang bước vào một giai đoạn mới trong đời tư của mình – nói gọn lại là đã có Jennie. Trên đường trở về thành phố quê hương, chàng thấy rõ ràng mối quan hệ mà chàng đang bước vào có thể sẽ dẫn đến những hậu quả khó chịu. Chàng hơi sợ thái độ của bố, trên hết thảy chàng còn sợ anh trai mình là Robert.
Tính Robert lạnh lùng và nệ tục; ông ta là một nhà kinh doanh xuất sắc, không có điều gì đáng chê trách cả về đời tư lẫn đời công. Không bao giờ đi quá giới hạn nghiêm ngặt đúng đắn của pháp luật, ông ta không nhiệt tình mà cũng không độ lượng – thực tế, ông ta có thể giở bất kỳ ngón nào mà lương tâm ông xét thấy nên làm vì thể diện hay cùng lắm thì cũng là do cần kíp. Lester không biết anh mình suy luận thế nào, vì chàng không thể lần theo những lắt léo của một thứ logic khả dĩ dung hòa những thủ thuật kinh doanh tàn nhẫn với sự nghiêm ngặt về đạo lý, song Robert bằng cách này cách khác vẫn làm được điều đó. – Anh ấy có lương tâm của một giáo đồ trưởng lão Scotland pha lẫn cách nhận thức của người châu Á về cơ hội làm giàu, đã có lần Lester nói với một người nào đó như vậy, và chàng đã đánh giá chính xác. Tuy vậy chàng vẫn không thể đánh bật những quan điểm của ông anh hoặc thách thức ông ta, vì chàng có công tâm. Trên thực tế và có lẽ do ngụy biện, chàng vẫn quy theo ước lệ.
Hai anh em bề ngoài có vẻ thân thiện, nhưng nội tâm rất xa cách nhau, về mặt quan hệ cá nhân, Robert rất ưa Lester, song ông ta không tin tưởng ở nhận định của em trai về tài chính, và về tính khí thì hai người không nhất trí với nhau về việc nên sống và xử thế như thế nào. Lester ngấm ngầm khinh bỉ cái lối anh mình lạnh lùng và kiên trì săn đuổi đồng đôla đầy quyền lực. Robert thì cho rằng cái tác phong thích thoải mái của Lester là đáng trách và sớm muộn thế nào cũng gây ra chuyện phiền toái. Trong công việc thì hai anh em không cãi nhau nhiều – cũng ít có dịp cãi nhau vì ông bố già còn phụ trách – song những bất đồng nhỏ vẫn thường xuyên xảy ra cho thấy rõ xu thế của tình hình. Lester chủ trương xây dựng việc kinh doanh bằng quan hệ thân thiện, bằng những nhân nhượng, tiếp xúc cá nhân và ân huệ. Robert thì chủ trương mọi chuyện đều phải sít sao, cắt giảm giá thành sản xuất và đề ra những biện pháp tài chính nhằm bóp nghẹt cạnh tranh.
Ông già chủ hãng sản xuất luôn luôn cố hết sức xoa dịu đôi bên, song ông cụ thấy trước rồi thế nào cũng xảy ra va chạm. Một trong hai người con trai ông sẽ phải rời bỏ cương vị của mình, hoặc có thể cả hai. – Giá mà hai con có thể nhất trí với nhau! – Ông thường hay nói như vậy.
Một điều khác khiến Lester hoang mang, đó là thái độ của bố về vấn đề hôn nhân – nói cụ thể ra là chuyện hôn nhân của Lester. Ông cụ Archibald Kane không ngừng thúc giục Lester lấy vợ và khăng khăng cho rằng việc chàng cứ để lần lữa chuyện ấy là một sai lầm lớn. Tất cả những người con khác của ông, trừ cô Louise, đều đã yên bề gia thất. Tại sao con trai cưng của ông lại chưa? Chuyện ấy sẽ làm tổn hại cho chàng về các mặt đạo đức, xã hội, thương mại, ông cầm chắc như vậy.
- Thiên hạ người ta chờ đợi chuyện hôn nhân của một người có địa vị như con – bố chàng thỉnh thoảng lại lập luận như thế – Việc ấy sẽ giúp con củng cố được địa vị và uy tín trong xã hội. Con phải tìm lấy một người phụ nữ tốt mà gây dựng gia đình. Liệu đến tuổi ba rồi con sẽ ra sao nếu như con không có con cái và không có gia đình?
- Ồ, nếu như con gặp người phụ nữ hợp ý – Lester nói – con cho rằng con sẽ lấy cô ta. Song con vẫn chưa gặp người đó. Ba muốn con làm gì bây giờ? Lấy bất kỳ ai à?
- Không, tất nhiên là không phải lấy bất kỳ ai, nhưng có nhiều phụ nữ tốt đấy chứ. Nếu cố gắng, thế nào con cũng có thể tìm được. Có cái cô Pace đấy. Cô ấy thế nào? Trước kia con vẫn thích cô ấy đấy thôi. Ở địa vị con, ba sẽ không buông trôi như thế. Lester ạ, như thế sẽ không thể đưa đến điều gì tốt đẹp đâu.
Người con trai chỉ mỉm cười.
- Thôi ba ạ, bây giờ hẵng để chuyện ấy đó. Chắc chắn rồi sẽ đến lúc con nghĩ lại. Khi nào khát thì con mới chịu uống chứ.
Ông già đã nhiều lần thôi không nhắc đến chuyện ấy, song nó cứ tức anh ách trong lòng. Ông muốn con mình yên bề gia thất để trở thành một nhà kinh doanh thực sự. Ngay cả Lester cũng thấy hiển nhiên là tình thế đó có thể gây trở ngại lớn cho việc chàng thu xếp lâu dài với Jennie. Chàng trù tính một kế hoạch hoạt động cẩn thận. Tất nhiên chàng sẽ không bỏ Jennie dù có thể xảy ra hậu quả thế nào đi nữa. Song chàng phải thận trọng và không được liều lĩnh một cách không cần thiết. Liệu chàng có thể đem nàng về Cincinnati được chăng? Nếu như việc ấy bị phát hiện ra thì sẽ tai tiếng biết bao! Liệu chàng có thể để nàng ở một ngôi nhà đẹp đẽ tại một nơi nào gần thành phố này chăng?
Có thể rồi cuối cùng sẽ có điều gì khiến gia đình chàng sinh nghi. Liệu chàng có thể đưa nàng đi theo mình trong nhiều chuyến doanh vụ chăng? Cuộc đi đầu tiên tới New York đã thành công. Liệu có thể cứ thế mãi được không nhỉ? Chàng cân nhắc vấn đề ấy trong đầu. Chính khó khăn lại tạo ra hào hứng. Suy cho cùng có lẽ St. Louis hoặc Pittsburg hoặc Chicago sẽ là những địa điểm thuận lợi nhất. Chàng hay đến các thành phố này, đặc biệt là Chicago, nếu thu xếp được thì bao giờ mà chàng chẳng có thể kiếm cớ để đến đó, và đi xe lửa chỉ mất có một đêm thôi. Phải, tốt nhất là Chicago. Chính do thành phố ấy rộng lớn và tấp nập nên việc che giấu của chàng cũng dễ. Sau hai tuần ở Cincinnati, Lester viết thư cho Jennie báo rằng ít lâu nữa chàng sẽ tới Cleveland và nàng trả lời rằng theo nàng thì chàng có thể đến thăm nàng mà không xảy ra chuyện gì, Nàng đã nói chuyện với bố về chàng. Nàng cảm thấy không nên ngồi không ở nhà nên đã kiếm việc làm tại một cửa hiệu, mỗi tuần được trả bốn đôla. Chàng mỉm cười nghĩ đến chuyện nàng đi làm, tuy vậy sự đúng đắn và nghị lực thể hiện ở việc ấy khiến chàng thích thú. – Nàng cừ thật – chàng nói. – Nàng là người tốt nhất mà mình đã từng gặp.
Thứ bảy sau chàng đi Cleveland và đến thăm nàng tại nơi làm việc rồi hẹn sẽ tới nhà tối hôm ấy. Chàng nóng lòng muốn cái việc giới thiệu mình và ý trung nhân của nàng được làm xong càng sớm càng tốt. Khi chàng đến thăm, vẻ xơ xác của ngôi nhà và cảnh nghèo khổ rành rành của gia đình này khiến chàng hơi chán, song vẫn thấy Jennie đáng yêu không kém. Vài phút sau khi chàng tới, ông Gerhardt ra phòng trước, bắt tay chàng, bà Gerhardt cũng vậy, song chàng không để ý đến hai ông bà mấy. Đối với chàng, ông già người Đức này chẳng có gì đặc biệt, chẳng qua chỉ là một người làm thuê bình thường mà trong nhà máy của cha chàng có đến hàng trăm. Sau một lát trò chuyện rời rạc, Lester gợi ý Jennie là hai người sẽ rong xe đi chơi. Jennie đội mũ và hai người cùng ra đi.
Thực ra họ đến căn phòng mà trước đây chàng đã thuê làm nơi để quần áo cho nàng. Lúc tám giờ tối, khi nàng trở về, gia đình nàng coi việc ấy là không có gì sai trái cả.