Jennie Gerhardt

Lượt đọc: 487 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 45

❊ ❊ ❊

Chính trong thời gian du lịch ở nước ngoài này, Lester đã gặp Letty Pace, lần thứ nhất tại khách sạn Carlton ở London và lần sau tại khách sạn Shepheard’s ở Cairo. Có thể nói đó là cô gái duy nhất được chàng ngưỡng mộ trước khi biết Jennie. Đã từ lâu, chàng không gặp cô, còn cô thì đã trở thành Malcolm Gerald phu nhân trong gần bốn năm, rồi là một quả phụ lộng lẫy gần hai năm nữa. Ông Malcolm Gerald trước đây là một người giàu có, tích lũy được một gia tài lớn bằng nghề kinh doanh ngân hàng và bằng việc mua bán cổ phần chứng khoán ở Cincinnati và ông đã chết đi để lại Malcolm Gerald phu nhân trong cảnh giàu sang. Nàng có một con, một đứa con gái bé hoàn toàn phó thác cho vú em và cô đầy tớ gái trông nom suốt từ trước đến nay, còn nàng thì luôn luôn là cái trung tâm mỹ lệ của một nhóm khách hâm mộ từ các thủ đô của cái thế giới văn minh này quy tụ đến. Letty Gerald là một phụ nữ có tài, có sắc, duyên dáng, nghệ sĩ, hay làm thơ, đọc đủ loại sách, một người nghiên cứu nghệ thuật, và là người say mê Lester Kane một cách chân thành và mãnh liệt.

Thời còn con gái, nàng đã thực sự yêu chàng bởi vì nàng là một người phụ nữ có con mắt tinh đời về cánh đàn ông và những chuyện tình, và Lester bao giờ cũng là một người đàn ông chân chính hấp dẫn nàng. Nàng cho rằng chàng rất đúng mực và rất điềm đạm. Chàng không bao giờ tha thứ chuyện giả dối, và vì lẽ ấy nàng quý mến chàng. Trong câu chuyện thông thường, chàng thường có khuynh hướng gạt những điều phù phiếm nhỏ mọn và nói những điều đơn giản và thân mật. Đã biết bao lần trong những năm trước, hai người đã từng bỏ một cuộc khiêu vũ để ra một nơi nào đó ngoài bao lơn mà nói chuyện. Lester vừa nói vừa hút thuốc. Chàng đã từng tranh luận với nàng về triết học, thảo luận về sách vở, mô tả tình hình chính trị và xã hội ở những thành phố khác – nói tóm lại chàng đã đối xử với nàng như một con người hiểu biết phải trái, còn nàng thì cứ hy vọng, hy vọng và hy vọng hoài là chàng sẽ cầu hôn mình. Đã nhiều lần nàng ngắm nhìn cái đầu to và chắc nịch của chàng cùng với mớ tóc dày ngắn màu nâu và thầm ước được vuốt ve nó. Nàng choáng cả người khi cuối cùng chàng quyết định rời đi Chicago: hồi đó, nàng không biết gì về Jennie, song do bản năng, nàng cảm thấy mình không còn cơ hội chiếm được chàng nữa.

Rồi thì Malcolm Gerald, một người luôn luôn tha thiết say mê nàng, đến cầu hôn có dễ đến lần thứ sáu mươi lăm, và nàng lấy ông ta. Nàng không yêu ông ta, nhưng đã đến lúc nàng phải lấy một người nào đó. Khi lấy nàng thì ông ta bốn mươi tư tuổi và chỉ sống thêm có bốn năm – vừa đủ thời gian để nhận ra rằng mình đã lấy được một phụ nữ kiều diễm, rộng lượng và khoáng đạt. Rồi ông ta chết vì bệnh sưng phổi còn Letty Gerald trở thành một quả phụ giàu có, đa cảm, hấp dẫn và hiểu đời đến mức làm say mê lòng người, mà lại chỉ có mỗi một việc là sống mà tiêu tiền.

Nàng cũng không muốn sống một cách lãnh đạm. Từ lâu nàng đã có một mẫu người lý tưởng là Lester. Cái bọn bá tước, lãnh chúa, nam tước tầm thường mà nàng gặp hết trong giới xã giao này đến giới xã giao khác (chẳng là quan hệ bạn bè và giao dịch của nàng đã mở rộng rất nhiều cùng với tuổi đời) chẳng khiến nàng chú ý mảy may. Nàng vô cùng ngán ngẩm cái lớp sơn hời hợt ngoài mặt bọn đào mỏ có tước vị mà nàng gặp ở nước ngoài này. Là một người có óc xét đoán về tính cách con người, một người nghiên cứu giới đàn ông cùng cách cư xử của họ, một người suy lý tự nhiên theo tuyến xã hội học và tâm lý học, nàng đi guốc vào bụng họ và hiểu rõ bản chất cái nền văn minh mà họ đại diện.

- Em có thể sống hạnh phúc trong một túp lều cùng với một người mà em đã từng quen biết ở Cincinnati, – nàng nói với một người bạn phụ nữ có tước vị vốn là một người Mỹ trước khi lấy chồng – Chàng là con người phóng khoáng nhất, trong sạch nhất và đúng mực nhất. Nếu như trước kia chàng cầu hôn thì em đã lấy chàng dù em có phải làm lụng kiếm ăn đi nữa.

- Anh ta nghèo lắm à? – bà bạn nàng hỏi,

- Ồ, chàng không nghèo. Chàng giàu có phong lưu, song điều đó đối với em không quan trọng. Em cần là cần con người chàng cơ.

- Nhưng về lâu dài thì điều đó cũng quan trọng đấy.

- Chị đánh giá sai về em rồi – Letty Gerald trả lời – em đã chờ đợi chàng mấy năm trời, và em hiểu.

Lester vẫn luôn luôn giữ những ấn tượng thú vị và những ký ức thân tình về Letty Pace, hay Gerald phu nhân như người ta gọi nàng hiện nay. Chàng đã từng quý mến nàng, rất quý mến về một mặt nào đó, Vì sao chàng đã không lấy nàng? Chàng tự đặt cho mình câu hỏi đó nhiều lần. Lẽ ra nàng đã trở thành người vợ lý tưởng của chàng, lẽ ra cha chàng đã được hài lòng và mọi người đều vui vẻ. Đằng này chàng lại cứ buông trôi, buông trôi hoài và rồi tình cờ chàng đã gặp Jennie và sau đó chàng không muốn lấy Pace nữa. Giờ đây chàng gặp lại nàng sau sáu năm trời xa cách. Chàng biết nàng đã lấy chồng. Nàng cũng láng máng biết chàng có một chuyện tình nào đó – nàng đã nghe nói rằng về sau chàng đã cưới người phụ nữ ấy và sống ở phía nam thành phố. Nàng không biết gì về chuyện chàng mất cả gia tài. Lần đầu tiên nàng tình cờ gặp chàng tại khách sạn Carlton vào một buổi tối tháng sáu. Các cửa sổ đều mở, hoa đang nở rộ khắp nơi, không gian tràn ngập hương thơm mang ý nghĩa của cuộc sống mới đang lan ra khắp thế gian khi mùa xuân về. Trong giây lát, nàng hơi bàng hoàng. Một cái gì tắc nghẽn trong họng nàng, song nàng trấn tĩnh lại và duyên dáng chìa tay cho chàng bắt.

- Ồ, anh Lester Kane – nàng kêu lên. – Chào anh! Em rất lấy làm sung sướng. Còn đây là chị Kane? Thật sự là vinh hạnh. Được gặp lại anh thực cứ như hơi thở của mùa xuân ấy. Mong chị Kane thứ lỗi cho tôi nhé, song gặp anh ấy tôi mừng quá. Anh Lester nhỉ, kể cũng lấy làm xấu hổ mà nói rằng đã biết bao năm trôi qua rồi kể từ khi em gặp anh lần trước! Cứ nghĩ thế em lại cảm thấy mình già lắm rồi. Đấy, anh Lester, anh cứ thử nghĩ mà xem; đến sáu, bảy năm trời rồi đấy! Em đã lấy chồng và có một con, mà ông Gerald bất hạnh nhà em thì đã chết rồi, ôi lạy Chúa, chẳng hiểu rồi còn có chuyện bất hạnh nào là không xảy đến với em.

- Trông cô đâu đến nỗi thế – Lester mỉm cười bình luận. Chàng vui thích được gặp lại nàng bởi vì hai người đã từng là đôi bạn thân. Giờ đây nàng vẫn quý mến chàng, điều đó rất hiển nhiên, và chàng thực sự quý mến nàng.

Jennie mỉm cười. Nàng thấy vui vì được gặp người bạn cũ này của Lester. Người phụ nữ này, thướt tha một dải đăng ten màu vàng lộng lẫy trên nền áo sa tanh màu xà cừ nhạt, hai cánh tay tròn và nhẵn mịn để trần đến tận vai, vạt áo trên cắt thấp và một đóa hồng đỏ thẫm rực rỡ ở ngang thân, đối với Jennie hầu như đó là cái mẫu mực lý tưởng của người đàn bà. Nàng thích nhìn những người đàn bà xinh đẹp, chẳng kém gì Lester; nàng thích làm cho Lester chú ý tới những người này và trêu đùa chàng một cách nhẹ nhàng về duyên sắc của họ.

- Anh không thích chạy theo mà nói chuyện với cô ta hơn là nói chuyện với em ư, anh Lester? – Nàng thường hỏi như vậy mỗi khi tình cờ để ý đến một người đàn bà đặc biệt nổi bật hoặc thật xinh đẹp nào đó.

Lester thường quan sát đối tượng chọn lựa của nàng với một vẻ bình phẩm, bởi vì chàng đã bắt đầu thấy nàng đánh giá sắc đẹp của phụ nữ rất cừ.

- Ồ, cứ ở đây anh cũng khá hạnh phúc rồi, – chàng thường vừa trả lời vừa nhìn vào mắt nàng; hoặc thường nói đùa. – Anh không còn trẻ trung như ngày trước, nếu không thì anh sẽ chạy theo cô kia.

- Xin cứ việc – nàng nói. – Em sẽ chờ anh.

- Nếu như anh thực sự chạy theo cô kia thì em sẽ làm gì?

- Ồ, anh Lester, em sẽ chẳng làm gì cả. Có thể rồi anh sẽ trở lại với em.

- Em không lo à?

- Anh biết là em lo chứ. Nhưng nếu anh cảm thấy là anh muốn thế thì em sẽ chẳng tìm cách ngăn cản anh. Em chẳng mong gì mình là cả vũ trụ đối với một người đàn ông, trừ phi là anh ta muốn em như vậy.

- Em kiếm đâu ra những ý nghĩ ấy, Jennie? – Có lần chàng hỏi nàng, tò mò muốn thử xem cái tầm triết lý của nàng đến đâu.

- Ồ, em không biết, nhưng làm sao cơ?

- Nhưng ý nghĩ ấy rất khoáng đạt, rất hiền hậu và khoan dung. Không phải ai cũng có những ý nghĩ như vậy, nhất định thế.

- Ồ, em cho rằng chúng ta không được ích kỷ, anh Lester à. Em không biết tại sao. Em biết là một số phụ nữ nghĩ khác, song một người đàn ông và một người đàn bà đã chung sống với nhau thì cần phải thực sự muốn thế, nếu không thì thôi – anh không nghĩ thế ư? Nếu như người đàn ông có bỏ đi một thời gian thì điều đó cũng chẳng hệ trọng gì lắm – miễn là anh ta không lưu lại đó – nếu như anh ta còn muốn quay về.

Lester mỉm cười song chàng kính phục nàng về cái quan điểm dễ thương như vậy, chàng tất phải kính phục.

Tối nay, khi thấy người phụ nữ này rất thiết tha muốn nói chuyện với Lester, nàng lập tức nhận ra rằng hai người hẳn phải có nhiều chuyện cần cùng nhau trao đổi; nghĩ vậy, nàng bèn làm một điều đặc biệt.

- Xin lỗi, em đi một lát nhé? – Nàng mỉm cười hỏi. – Em để vương vãi vài thứ ở nhà. Em sẽ quay lại.

Nàng bỏ đi và lưu lại trong phòng mình lâu đến mức độ hợp lý nhất, còn Lester và Letty thì bắt đầu sôi nổi trò chuyện về những thời xưa cũ. Chàng thuật lại những điều mình đã kinh qua ở mức độ mà chàng cho là vừa phải còn Letty thì kể lại đời mình cho đến ngày hôm ấy.

- Anh Lester ạ, bây giờ anh đã yên ổn gia đình rồi, – nàng nói một cách táo bạo, – em xin thú thực trước kia bao giờ em cũng muốn được một người duy nhất đến cầu hôn, đó là anh, mà anh chẳng bao giờ làm thế cả.

- Có lẽ tôi không bao giờ dám, – chàng vừa nói vừa nhìn chằm chằm vào đôi mắt đen láy tuyệt vời của nàng và nghĩ rằng dễ thường nàng có thể biết mình chưa cưới cũng nên. Chàng có cảm giác rằng nàng ngày càng đẹp thêm lên về mọi phương diện. Giờ đây đối với chàng, nàng dường như là một nhân vật thượng lưu lý tưởng – hiện thân của sự hoàn mỹ – duyên dáng, tự nhiên, tế nhị, điển hình về phụ nữ khéo giao dịch và chan hòa với mọi người, biết thích ứng với từng người mới đến ở bình diện phù hợp nhất với người ấy dù đó là nam hay nữ.

- Vâng, anh nghĩ đến hay! Em biết anh vừa nghĩ gì rồi. Người mà anh thực sự nghĩ tới vừa mới rời khỏi bàn chúng ta thôi.

- Chậc, chậc, cô bạn yêu quý ơi. Đừng vội vàng khẳng định. Cô không biết tôi đã nghĩ gì đâu.

- Dù sao đi nữa, em cũng phải công nhận cho anh một điều. Cô ấy thật kiều diễm.

- Jennie có những ưu điểm – chàng trả lời đơn giản.

- Và anh hạnh phúc chứ?

- Ồ, khá hạnh phúc. Vâng, tôi cứ cho là mình hạnh phúc đi – hạnh phúc như bất kỳ kẻ nào nhìn nhận cuộc sống như trong thực tại. Cô cũng biết là tôi không có nhiều ảo tưởng giày vò.

- Anh bạn thân mến ạ, nếu như tôi hiểu anh đúng thì tôi cho rằng anh chẳng có ảo tưởng nào cả.

- Rất có thể là như vậy, chẳng có ảo tưởng gì cả Letty ạ, song đôi khi tôi cũng mong rằng mình có một vài ảo tưởng cơ đấy. Như thế có lẽ tôi sẽ hạnh phúc hơn.

- Còn em cũng vậy, anh Lester ạ. Thực tế, em coi cuộc đời mình như một thứ thất bại, anh cũng biết đấy, mặc dù em giàu có đến như Vương Khải, Thạch Sùng[1] ấy – cũng không hẳn như thế. Có lẽ trước kia hai tay triệu phú này giàu hơn em một chút.

- Cô mà lại ăn nói kỳ cục như vậy, cô vừa đẹp vừa có tài, lại có tiền nữa – lạy Chúa!

- Có tiền thì em làm được cái gì nào? Cứ du lịch, chuyện phiếm và xua đuổi cái bọn đào mỏ ngu ngốc ấy. Ôi, anh thân mến, đôi khi em chán quá đi mất.

Letty nhìn Lester. Bất chấp Jennie, tình cảm xưa vẫn trở lại. Vì lẽ gì mà nàng lại bị người khác lừa gạt và chiếm mất chàng? Chàng và nàng bên nhau đầm ấm như một cặp vợ chồng đã lấy nhau từ lâu hoặc một đôi tình nhân trẻ. Jennie cũng chẳng có quyền đòi hỏi gì hơn nàng. Nàng nhìn chàng và đôi mắt nàng nói lên nhiều ý nghĩa. Chàng mỉm cười, hơi rầu rầu.

- Nhà tôi đến đây rồi. – Chàng nói. – Chúng mình sẽ phải gắng bình thản và bàn đến những chuyện khác. Cô sẽ thấy Jennie rất hay, thực thế.

- Vâng, em biết – nàng trả lời và quay lại phía Jennie với một nụ cười rạng rỡ.

Jennie hơi thoáng thấy ngờ ngợ. Nàng mơ hồ nghĩ rằng đây có thể là một trong những người tình cũ của Lester. Đây mới là loại phụ nữ mà lẽ ra chàng đã chọn, chứ không phải nàng. Cô gái này rất hợp với địa vị xã hội của chàng, và nếu lấy cô ta, có thể chàng cũng đã hạnh phúc như bây giờ, dễ thường còn hạnh phúc hơn cũng nên. Liệu giờ đây chàng có đang nhận ra điều đó không? Rồi nàng gạt cái ý nghĩ khó chịu ấy đi; chỉ chút nữa là nàng đã phát ghen, mà như thế thì thực đáng khinh bỉ.

Thái độ của Letty Gerald vẫn tiếp tục tỏ ra rất dễ chịu đối với vợ chồng nhà Kane. Hôm sau, nàng mời hai người cùng đi xe dạo chơi phố Rotten. Sau đó, ăn tối ở khách sạn Claridge, rồi nàng phải đến một cuộc hẹn gặp nào đó về một công việc khiến nàng sắp sửa phải đi Paris. Nàng thân ái chào tạm biệt cả hai người và hy vọng sẽ sớm gặp lại nhau. Nàng thoáng buồn, hơi có vẻ ghen tỵ với vận may của Jennie. Đối với nàng, Lester không mất đi một vẻ hấp dẫn nào. Có chăng là chàng như có vẻ lịch sự hơn, ân cần hơn, tráng kiện hơn. Nàng thành thực cầu mong chàng được tự do. Còn Lester có lẽ trong tiềm thức cũng đang cùng một ý nghĩ như vậy.

Rõ ràng là vì Letty đang gợi đến vấn đề ấy nên tâm trí chàng mới quẩn quanh nghĩ đến tất cả những sự việc có thể đã xảy ra nếu như chàng lấy nàng. Giờ đây hai người rất tương đắc với nhau về các mặt triết lý, nghệ thuật và thực tiễn. Lúc nào, hai người cũng trò chuyện thao thao bất tận một cách tự nhiên, giống như hai người bạn trai vậy.

Nàng quen biết mọi người trong lĩnh vực giao thiệp của chàng, mà lĩnh vực ấy cũng là của nàng, còn Jennie thì chẳng biết ai cả. Hai người có thể chuyện trò về một số đặc điểm tế nhị của cuộc sống với một phong cách không thể nào có được giữa chàng và Jennie, bởi vì đó là những khái niệm không có trong vốn từ vựng của Jennie. Những ý nghĩ của Jennie không tuôn ra nhanh chóng như của bà Gerald. Thực ra bản chất Jennie có những nét sâu hơn, bao quát hơn, đồng cảm và giàu cảm xúc hơn, song nàng không thể hiện được đặc điểm ấy trong trò chuyện hời hợt. Nàng sống cái bản chất thực sự của nàng, và có lẽ đó là cái đã thu hút Lester đến với nàng. Ngay bây giờ, và trong những hoàn cảnh đại loại như vậy, nàng dường như ở thế bất lợi, mà bất lợi thật. Lúc này, Lester có cảm giác rằng, suy cho cùng, có lẽ trước kia giá chàng chọn Letty hóa lại tốt hơn – tốt bằng thì nhất định rồi, và nếu vậy giờ đây chàng hẳn không có cái ý nghĩ ngán ngẩm này về tương lai mình nữa.

Mãi đến khi hai người đến Cairo mới gặp lại Letty Gerald. Họ bất đồ gặp nàng trong mấy khu vườn xung quanh khách sạn, hay nói cho đúng ra là Lester đã gặp, bởi vì lúc ấy chàng có một mình, vừa dạo chơi vừa hút thuốc.

- Ồ thế này thực là may mắn – chàng kêu lên – Cô từ đâu tới đây?

- Từ Madrid anh ạ. Mãi đến hôm thứ năm vừa qua em mới biết là mình sắp đến đây. Vợ chồng Ellicott cũng ở đây. Em đến đây cùng với họ. Anh biết không, em cứ băn khoăn không biết anh ở đâu. Rồi em bỗng nhớ rằng anh đã nói là vợ chồng anh sắp sửa đi Ai Cập. Vợ anh đâu?

- Có lẽ bây giờ cô ấy đang tắm. Thời tiết ấm áp này khiến cho Jennie ham thích nước. Vừa nãy chính tôi cũng đã nghĩ đến việc ngâm mình xuống nước.

Hai người dạo chơi một lát. Letty vận bộ đồ lụa màu xanh nhạt, tay cầm một cái dù màu xanh pha trắng duyên dáng ghếch trên vai và nom nàng rất xinh.

- Ôi, lạy Chúa! – Nàng bỗng thốt lên – Đôi khi em băn khoăn không biết làm gì với bản thân mình, Em không thể cứ rong chơi hoài như thế này. Có lẽ em sẽ trở về bên Mỹ mà sống.

- Thế sao cô lại không về?

- Về thì em có lợi gì đâu? Em không muốn lấy chồng. Bây giờ em chẳng có ai mà lấy, cái người mà em cần ấy – Nàng liếc nhìn Lester một cách đầy ý nghĩa rồi lại nhìn đi chỗ khác.

- Ồ, cuối cùng rồi cô sẽ tìm được một người nào đó – chàng nói, hơi vụng về. – Cô không thể trốn tránh lâu được, không thể được, vì cô xinh đẹp mà lại có tiền.

- Ôi, anh Lester, anh im đi!

- Thôi được! Nếu cô muốn thì cứ việc ở vậy. Tôi bảo thật đấy.

- Anh vẫn nhảy đấy chứ? – Nàng hỏi vẻ hời hợt, bụng nghĩ đến cuộc khiêu vũ sắp sửa tổ chức tại khách sạn chiều hôm ấy. Trước đây mấy năm chàng nhảy rất cừ.

- Nom tôi có vẻ còn hay nhảy không?

- Ồ, anh Lester, anh không định nói là anh từ bỏ cái nghệ thuật quyến rũ ấy đấy chứ? Em vẫn thích nhảy? Còn chị Kane thế nào?

- Không, cô ấy không thích, ít ra thì cô ấy cũng không biết nhảy. Cô thử nghĩ xem, có lẽ lỗi tại tôi. Ít lâu nay tôi không nghĩ đến chuyện nhảy.

Chàng bỗng nhớ ra là đã khá lâu rồi chàng không đến dự bất kỳ một buổi họp mặt quan trọng nào. Sự đối lập xuất phát từ câu chuyện rắc rối của chàng, đã khiến chàng ngừng những hoạt động ấy.

- Anh đến nhảy với em tối nay nhé. Vợ anh sẽ không phản đối đâu. Cái phòng nhảy thật tuyệt vời. Sáng nay em đã nhìn thấy.

- Tôi còn phải nghĩ xem thế nào đã, – Lester trả lời. – Lâu lắm, tôi không nhảy. Ở tuổi tôi, có lẽ khiêu vũ cũng khó khăn đấy.

- Ôi, anh im đi, anh Lester – Letty Gerald trả lời. – Anh làm em cảm thấy mình đã già. Anh đừng ăn nói nghiêm nghị như thế. Lạy Chúa, anh mà cũng nghĩ là mình đã già!

- Tôi đang nghiệm thấy như thế, cô bạn thân yêu ạ.

- Xì, tuổi tác chỉ làm ta càng có duyên thôi – người tình cũ của chàng trả lời.

❀ ❀ ❀

[1] Trong nguyên bản: almost rich as Croesus: giàu gần như Croesus (một phú gia địch quốc trong thần thoại cổ Hy Lạp).

Nguyên Tâm dịch
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 31 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Theodore Dreiser

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.