Ngày thứ sáu định mệnh kia đã đến và Jennie mặt đối mặt với cái thế lực phức tạp mới, nặng nề này trong mưu đồ nhỏ bé về cuộc sống của nàng. Thực sự không có sự lựa chọn nào khác, nàng nghĩ. Cuộc đời của bản thân nàng thế là bỏ đi rồi. Tiếp tục chiến đấu làm chi? Chỉ ước gì nàng có thể làm cho gia đình mình sung sướng và cho bé Vesta được học hành tử tế, ước gì nàng có thể che giấu thực chất của câu chuyện ngày xưa và giữ Vesta ở đằng sau hậu trường… có lẽ, có lẽ… chậc, trước kia bọn đàn ông giàu có chẳng đã từng lấy những cô gái nghèo là gì, mà Lester thì rất tốt bụng, chắc chắn là chàng quý mến mình. Bảy giờ sáng nàng đến nhà bà Bracebridge; đến trưa, nàng xin phép ra về, lấy cớ là có chút việc phải làm cho bà mẹ, rồi đến khách sạn.
Lester không nhận được thư trả lời của nàng vì chàng rời thành phố Cincinnati sớm hơn dự định vài ngày. Chàng đến Cleveland và buồn rầu cảm thấy mình lạc điệu với thế gian. Chàng vẫn còn vương vấn chút hy vọng là có thể một bức thư của Jennie đang chờ mình ở khách sạn, song không có tin tức gì của nàng. Chàng là một con người không dễ gì xúc động, vậy mà đêm nay cũng cảm thấy chán nản, cho nên chàng buồn bã lên phòng mình và thay quần áo. Sau bữa ăn tối, chàng tìm cách tiêu sầu bằng một ván bi-a với vài người bạn và mãi đến lúc lượng hơi men đã nhiều hơn thường lệ rất nhiều chàng mới chia tay họ. Sáng hôm sau chàng ngủ dậy, mang máng có ý định từ bỏ toàn bộ mảnh tình này, song thời gian cứ trôi qua, rồi giờ hẹn đã sắp đến và chàng quyết định cũng nên thử một lần cuối cùng xem may ra lại gặp nàng. Có thể nàng sẽ đến. Nghĩ thế nên tuy còn mười lăm phút nữa mới tới giờ hẹn, chàng đã xuống phòng khách. Chàng vô cùng sung sướng khi thấy nàng ngồi chờ trên một chiếc ghế tựa – kết quả sự ưng thuận của nàng. Chàng nhanh nhẹn bước tới, miệng nở một nụ cười vui vẻ và mãn nguyện.
- Thế là cuối cùng em đã đến – chàng vừa nói vừa nhìn nàng chằm chằm, cái nhìn của một kẻ vừa tìm thấy một báu vật đã mất – Em không viết thư cho anh là thế nào? Cứ bằng vào cái thái độ thờ ơ của em đối với anh, anh tưởng em đã quyết định không đến nữa.
- Em có viết, – nàng trả lời.
- Viết về đâu?
- Về cái địa chỉ ông đã ghi cho em. Em viết đã ba hôm rồi.
- Thế thì anh hiểu rồi. Thư em đến quá chậm. Lẽ ra em phải viết cho anh sớm hơn. Lâu nay em có khỏe không?
- Ồ, em khỏe – nàng đáp.
- Nom em không khỏe như em nói! – Chàng nói. – Em có vẻ lo buồn. Có chuyện gì rắc rối thế, Jennie? Không có gì chẳng lành xảy ra ở nhà em đấy chứ?
Đó là một câu hỏi ngẫu nhiên, chàng cũng khó mà biết vì sao mình lại hỏi câu ấy. Tuy nhiên câu hỏi đã dọn đường cho điều nàng muốn nói.
- Bố em ốm – nàng đáp.
- Ông cụ làm sao?
- Ông cụ bị bỏng hai tay ở nhà máy thủy tinh. Cả nhà em lo lắng kinh khủng. Xem chừng bố em sẽ không còn sử dụng được hai bàn tay nữa.
Nàng ngừng lại, nỗi đau khổ lộ ra mặt, và chàng thấy rõ là nàng đang đứng trước một cơn khủng hoảng.
- Thế thì gay quá – chàng nói. – Rõ ràng là như vậy. Sự việc xảy ra bao giờ thế?
- Ồ đã gần ba tuần nay rồi.
- Nhất định là gay rồi. Dù sao thì hẵng đi ăn trưa cái đã. Anh muốn bàn với em. Suốt từ khi anh đi khỏi đây, anh vẫn muốn được hiểu rõ hơn về hoàn cảnh gia đình em.
Chàng dẫn nàng vào phòng ăn và chọn một cái bàn khuất nẻo. Chàng cố làm nàng khuây khỏa bằng cách đề nghị nàng gọi món ăn, song vì quá lo âu và bẽn lẽn, nàng không gọi được và bản thân chàng lại phải đề ra thực đơn. Rồi chàng quay sang phía nàng với một vẻ vui tươi. – Nào, Jennie – chàng nói. – Anh muốn em kể anh nghe tất cả về gia đình em. Lần trước anh đã biết đôi điều, nhưng bây giờ anh muốn biết hết. Em nói rằng bố em làm nghề thổi thủy tinh. Bây giờ ông cụ không làm nghề ấy được nữa, điều ấy rõ rồi.
- Vâng, – nàng nói.
- Bố em có mấy con?
- Sáu.
- Em là con cả?
- Không anh cả chúng em là Sebastian. Anh ấy hai mươi hai tuổi.
- Anh ấy làm nghề gì?
- Anh ấy làm nhân viên tại một cửa hiệu thuốc lá.
- Em có biết lương anh ấy được bao nhiêu không?
- Hình như mười hai đôla thì phải – nàng trả lời, tư lự.
- Còn các em khác thì sao?
- Martha và Veronica chưa làm gì, chúng nó còn bé quá. George em trai em, làm việc ở cửa hàng ông Wilson. Nó làm bồi chạy tiền. Lương nó được ba đôla rưỡi.
- Thế lương em được bao nhiêu?
- Được bốn đôla.
Chàng ngừng lại, nhẩm tính xem cả nhà nàng kiếm được bao nhiêu để chi tiêu sinh sống.
- Tiền nhà phải trả bao nhiêu? – Chàng hỏi tiếp.
- Mười hai đôla.
- Mẹ em bao nhiêu tuổi?
- Năm nay mẹ em gần năm mươi.
Chàng xoay đi xoay lại cái đĩa bằng hai bàn tay, vẻ nghĩ ngợi.
- Nói thật với em là anh cũng đã hình dung gia cảnh em đại loại như thế, Jennie ạ, – chàng nói – Anh đã nghĩ rất nhiều về em. Bây giờ anh đã hiểu. Chỉ có một lời giải cho vấn đề của em mà lời giải ấy cũng không đến nỗi tệ lắm, chỉ cần em tin ở anh.
Chàng ngừng lại để chờ một câu hỏi, song nàng không hỏi gì. Nàng còn đang suy nghĩ về những khó khăn của bản thân mình.
- Em có muốn biết giải pháp ấy không? – Chàng hỏi.
- Có ạ – nàng trả lời như một cái máy.
- Đó là anh – chàng đáp. – Em phải để cho anh được giúp đỡ em. Lần trước anh đã muốn thế. Bây giờ em phải để cho anh giúp đỡ em, em có nghe rõ không?
- Lần trước, em nghĩ là em không ưng thế – nàng trả lời đơn giản.
- Lúc ấy, anh biết em nghĩ gì – chàng trả lời. – Tất cả cái đó cho qua. Anh sẽ chăm sóc gia đình em. Và một khi đã nghĩ đến chuyện ấy anh sẽ chăm sóc ngay từ bây giờ.
Chàng rút ví và lấy ra một số tờ mười và hai mươi đôla, cả thảy hai trăm năm mươi đôla.
- Anh muốn em nhận chỗ này – chàng nói. – Đó mới chỉ là bước đầu. Từ nay trở đi anh sẽ lo liệu cho gia đình em đầy đủ. Nào em đưa tay đây.
- Ồ không – cô nói. – Em không lấy nhiều thế đâu. Đừng đưa cho em tất cả chỗ ấy.
- Có chứ – anh trả lời. – Không tranh luận nữa. Đưa tay đây cho anh.
Nàng đưa tay ra theo hiệu lệnh của đôi mắt chàng và chàng gập mấy ngón tay nàng vào những tờ giấy bạc, đồng thời nhẹ nhàng bóp những ngón tay ấy.
- Anh muốn em nhận số tiền ấy, em yêu ạ. Anh yêu em, cô gái bé bỏng ạ. Anh sẽ không chịu nhìn em phải đau khổ hoặc bất kỳ người thân nào của em phải chịu như thế.
Một vẻ biết ơn thầm lặng hiện trong mắt nàng và nàng cắn môi.
- Em không biết phải cảm ơn anh thế nào – nàng nói.
- Em không cần phải cảm ơn – chàng trả lời. – Chính anh mới phải cảm ơn em, hãy tin lời anh.
Chàng ngừng lại và nhìn nàng, vẻ đẹp của nàng thu hút chàng. Nàng nhìn xuống bàn, tự hỏi rồi đây chuyện gì sẽ xảy ra.
- Em có muốn bỏ cái công việc em đang làm mà ở nhà không? – Chàng hỏi. – Như thế em sẽ được rảnh vào ban ngày.
- Em không thể làm thế được, – nàng đáp. – Bố mẹ không cho phép. Bố em bắt em phải làm việc.
- Như thế kể cũng đúng – chàng nói. – Nhưng cái việc em đang làm chẳng ăn thua gì. Lạy Chúa! Bốn đôla một tuần! Anh sẽ vui lòng được cho em gấp năm mươi lần như thế nếu anh nghĩ ra cách nào để em có thể sử dụng số tiền đó.
Chàng lơ đãng gõ gõ mấy ngón tay vào chiếc khăn trải bàn.
- Em không thể – nàng nói. – Em khó mà biết sẽ sử dụng số tiền này như thế nào. Gia đình sẽ sinh nghi. Em sẽ phải kể cho mẹ em biết.
Bằng vào cách nàng nói, chàng đoán rằng giữa nàng và bà mẹ phải có một mối cảm thông nào đó nên nàng mới có thể tâm sự với bà những chuyện như vậy. Chàng đâu phải là một con người sắt đá, vì vậy ý nghĩ ấy khiến chàng mủi lòng. Song chàng không chịu từ bỏ mục đích của mình.
- Theo sự nhìn nhận của anh thì chỉ có một việc phải làm – chàng tiếp tục nói, giọng rất nhẹ nhàng. – Em không hợp với công việc em đang làm. Em tao nhã quá. Anh phản đối công việc ấy. Em hãy bỏ đi và theo anh đến New York, anh sẽ chăm sóc em chu đáo. Anh yêu em và anh cần có em. Còn về chuyện gia đình thì em sẽ không phải lo lắng chút gì nữa. Em có thể tìm một ngôi nhà tử tế cho gia đình và trang bị đồ đạc trong ngôi nhà ấy theo bất kỳ kiểu gì mà em thích. Em có muốn thế không?
Chàng ngừng lời, còn những suy nghĩ của Jennie thì lại nhanh chóng trở về với người mẹ, người mẹ thân yêu của nàng. Đằng đẵng suốt cuộc đời, bà Gerhardt vẫn chỉ nói đến một điều duy nhất – một ngôi nhà tử tế. Giá mà gia đình bà có được một ngôi nhà lớn hơn, có đồ đạc đàng hoàng và một cái vườn đầy cây thì bà sung sướng biết bao nhiêu. Trong một ngôi nhà như thế, bà sẽ không phải lo về tiền nhà, về đồ đạc tồi tàn thiếu tiện nghi và về cảnh nghèo khó thảm hại, bà sẽ rất hạnh phúc. Nàng ngồi đó lưỡng lự, trong khi đôi mắt sắc sảo của Lester dò theo tâm tư nàng và chàng thấy rằng lời đề nghị của mình đưa ra đang có một tác động lớn. Đó là một ý rất trúng – Lời đề nghị về một ngôi nhà tử tế cho gia đình nàng. Chàng đợi thêm một lát nữa rồi nói.
- Thế nào, em thấy có nên để anh làm điều đó không?
- Như vậy thì rất hay – nàng nói – nhưng bây giờ chưa thể thực hiện được. Em không thể bỏ nhà ra đi. Bố em sẽ cần phải biết rõ ràng là em đi đâu. Em sẽ chẳng biết nói thế nào.
- Sao em lại không thể nói là đi New York với bà Bracebridge? – Chàng gợi ý. – Không ai có thể phản đối điều đó, phải không?
- Nếu không phát hiện ra sự thực thì không ai phản đối – nàng nói, đôi mắt mở to một cách kinh ngạc. – Nhưng nếu họ phát hiện ra thì chết!
- Họ sẽ không phát hiện ra đâu – chàng bình tĩnh trả lời. – Họ không theo dõi công việc của bà Bracebridge. Bởi bao nhiêu bà chủ đem theo người hầu trong các cuộc hành trình. Sao em không bảo gia đình là bà ấy rủ em đi, em phải đi, và rồi thì em đi?
- Anh cho rằng em có thể nói thế ư? – Nàng hỏi.
- Nhất định rồi – chàng trả lời – nói thế thì có gì khác thường đâu nào?
Nàng ngẫm nghĩ về điều đó, và kế hoạch ấy xem chừng có thể thực hiện được. Rồi nàng nhìn con người này và chợt hiểu rằng quan hệ với chàng rất có thể một lần nữa khiến nàng trở thành mẹ. Tấn bi kịch do việc sinh con đẻ cái gây ra – ôi, nàng không thể chịu đựng được một lần nữa, ít ra thì cũng không thể chịu đựng được trong những điều kiện như cũ. Nàng không thể nói cho chàng biết về Vesta, song nàng phải lên tiếng về điều trở ngại không thể vượt qua được này.
- Em… – nàng thốt ra chữ đầu tiên trong câu rồi ngừng bặt.
- Ừ – chàng nói. – Em… sao?
- Em… – nàng lại ngừng lời.
Chàng yêu cái vẻ bẽn lẽn của nàng, yêu đôi mắt ngọt ngào và do dự của nàng.
- Cái gì thế Jennie? – Chàng hỏi như để đỡ lời. – Em thật tuyệt. Em không thể nói anh nghe ư?
Bàn tay nàng để trên bàn, Chàng vươn người và đặt bàn tay khỏe mạnh nâu nâu của mình lên trên bàn tay ấy.
- Em không thể có con – cuối cùng nàng nói và nhìn xuống.
Chàng đăm đăm nhìn nàng, sự thẳng thắn đáng yêu và sự đoan trang bẩm sinh của nàng trong hoàn cảnh dị thường ấy cùng cách công nhận bình dị những thực tế căn bản của cuộc đời, lúc này càng khiến chàng quý trọng nàng hơn trước nhiều.
- Em thật là một cô gái cao quý, Jennie ạ – chàng nói – Em thật là kỳ diệu. Nhưng em đừng lo chuyện ấy. Có thể thu xếp được thôi. Em không cần có con, trừ phi là em muốn; mà anh cũng không cần em có con.
Chàng nhìn thấy vấn đề ấy in rõ trên vẻ mặt ngỡ ngàng và e thẹn của nàng.
- Thế đấy – chàng nói – Em tin anh chứ? Em cho rằng anh biết chứ?
- Vâng – nàng ấp úng nói.
- Phải, anh biết. Song dù sao anh cũng không muốn em bị bất kỳ chuyện gì rầy rà. Anh sẽ đưa em đi xa. Hơn nữa anh không cần có con cái. Bây giờ chuyện con cái chẳng có gì thú vị đối với anh. Tốt hơn là hãy đợi đã. Song sẽ không có con đâu, em đừng lo.
- Vâng, – nàng nói, giọng yếu ớt. Các vàng nàng cũng không dám nhìn thẳng vào mắt chàng lúc này.
- Hãy nghe anh nào, Jennie – chàng nói sau một lát yên lặng. – Em mến anh chứ? Nếu không yêu em thì anh ngồi đây cầu xin em làm gì, phải không em? Anh say mê em, và đó là sự thực hoàn toàn. Đối với anh, em giống như rượu nho. Anh muốn em đi với anh. Anh muốn em mau chóng làm điều đó. Anh biết cái chuyện gia đình này là rất khó khăn, song em có thể thu xếp được. Hãy cùng đi với anh đến New York. Sau đấy, chúng mình sẽ vạch ra một kế hoạch nào đó. Anh sẽ đến gặp gia đình em. Chúng mình sẽ làm như đang tìm hiểu nhau, thế nào cũng được tuỳ em, chỉ có điều là bây giờ em hãy đi với anh.
- Anh không định nói là đi ngay lập tức đấy chứ? – Nàng hỏi, vẻ sửng sốt.
- Đi ngay chứ, nếu có thể được thì ngày mai. Chắc chắn thì vào ngày thứ hai em có thể thu xếp được. Này nhé, nếu bà Bracebridge bảo thì em phải đi ngay, và chắc không ai nghĩ ngợi gì về việc em đi. Có phải thế không?
- Vâng, – nàng thừa nhận một cách chậm chạp.
- Ồ thế thì tại sao lại không đi bây giờ?
- Bịa chuyện bao giờ cũng rất khó – nàng trầm ngâm trả lời.
- Anh biết vậy, nhưng em có thể đi chứ?
- Anh không thư thả một chút được ư? – Nàng khẩn khoản – Như thế đột ngột quá. Em sợ.
- Anh không thể chờ đợi được đến một ngày, em yêu ạ. Em không thấy được anh sốt ruột đến chừng nào ư? Em hãy nhìn mắt anh đây này. Em có đi không?
- Vâng – nàng buồn bã trả lời, tuy rằng lòng nàng cũng rộn lên một tình cảm yêu thương kỳ lạ. – Em sẽ đi.