Jennie Gerhardt

Lượt đọc: 487 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 25

❊ ❊ ❊

Một tháng sau Jennie đã có thể báo tin Lester có ý định lấy mình. Tất nhiên là những cuộc đến thăm của chàng đã dọn đường cho việc ấy, và như thế cũng có vẻ khá tự nhiên. Duy chỉ có ông Gerhardt hình như hơi ngờ vực đôi chút. Ông không hiểu làm sao lại có thể như thế được. Có lẽ chuyện ấy cũng được thôi. Xem ra Lester là một con người khá lịch sự, thiện tâm, và với Brander đã thế được thì bây giờ sao lại không? Nếu như một ông thượng nghị sĩ nước Mỹ có thể phải lòng Jennie thì một nhà doanh nghiệp cũng có thể chứ? Chỉ có một điều – đó là đứa trẻ,

- Nó đã nói với anh ta về con bé Vesta chưa nhỉ? – Ông hỏi bà vợ.

- Chưa – bà Gerhardt nói. – Chưa đâu.

- Chưa, chưa. Bao giờ cũng có một cái gì giấu giấu giếm giếm. Bà cho rằng nếu biết chuyện ấy mà anh ta còn cần đến nó à? Đấy, trước hết phải thấy cái hậu quả của cách cư xử như vậy. Bây giờ nó cứ phải lẩn tránh như kẻ trộm. Thậm chí đứa bé không có được một cái họ cho tử tế nữa.

Ông Gerhardt lại tiếp tục đọc báo và trầm tư suy nghĩ, ông thấy đời mình là một thất bại hoàn toàn và ông chỉ chờ đến lúc đủ sức khỏe để kiếm một chân gác cổng như trước. Ông muốn bứt ra khỏi cái cảnh bí bét đầy giả dối và không lương thiện này.

Khoảng một, hai tuần sau Jennie thổ lộ với mẹ rằng Lester biên thư bảo nàng đến Chicago với chàng. Chàng không được khỏe và không đến Cleveland được. Hai mẹ con trình bày với ông Gerhardt rằng Jennie sắp sửa phải ra đi để lấy Kane. Nghe vậy, ông Gerhardt nổi giận và những mối nghi ngờ lại khuấy động trong lòng. Song ông chẳng biết làm thế nào, mà chỉ càu nhàu. Nhất định rồi sẽ chẳng đi đến kết quả gì tốt đẹp, điều đó thì ông cầm chắc.

Đã đến ngày Jennie phải ra đi mà không kịp chào từ biệt bố. Ông đi tìm việc mãi đến xế chiều mới về nhà và trước khi ông về nàng đã phải ra ga. – Đến nơi rồi mình sẽ viết thư về cho bố vậy, – nàng nói. Nàng cứ hôn con hoài… – Chẳng bao lâu nữa Lester sẽ kiếm cho gia đình mình một ngôi nhà tốt hơn, – nàng nói tiếp, đầy hy vọng. – Anh ấy muốn gia đình mình rời đi chỗ khác.

Chuyến tàu đêm đưa nàng tới Chicago; cuộc đời cũ đã kết thúc và cuộc đời mới bắt đầu.

Ở đây cũng cần ghi lại một sự việc lạ lùng là, mặc dù sự rộng rãi của Lester đã làm giảm hẳn căng thẳng về tài chính của gia đình, bọn trẻ con và ông Gerhardt thực sự vẫn không hay biết gì cả. Đối với bà Gerhardt thì nói dối chồng về việc mua những thứ nhu yếu phẩm cũng dễ thôi, và cho đến nay bà vẫn chưa dám hoang toàng tung tẩy sắm những món mà túi tiền rủng rỉnh hơn cho phép. Vì sợ mà bà không dám. Nhưng sau khi đến Chicago được mấy ngày, Jennie đã viết thư cho mẹ, nói rằng Lester muốn gia đình nàng tìm một ngôi nhà mới. Bức thư ấy được đưa cho ông Gerhardt xem, từ trước đến giờ ông vẫn chỉ chờ nàng về là làm toáng lên. Ông chau mày, song điều đó dù sao cũng chứng tỏ Lester đứng đắn. Nếu như chưa lấy nó thì việc gì anh ta lại muốn giúp đỡ mình? Có lẽ, rốt cuộc Jennie đã kết hôn đàng hoàng. Có lẽ nàng đã được đưa lên một địa vị cao sang trong cuộc đời và giờ đây có thể giúp đỡ gia đình. Ông Gerhardt hầu như đã quyết định dứt khoát thứ lỗi hẳn cho nàng về mọi chuyện.

Kết cục là mọi người quyết định chọn một ngôi nhà mới, và Jennie trở về Cleveland để giúp mẹ di chuyển. Cả gia đình đi lùng các phố để tìm một khu vực đẹp đẽ và yên tĩnh, và cuối cùng đã tìm được. Họ thuê được một ngôi nhà chín buồng có đủ đồ đạc thích hợp và một cái sân, giá mỗi tháng ba mươi đôla. Trong phòng ăn và phòng khách có đủ tiện nghi, ở phòng khách nhỏ và các phòng ngủ đều có một bộ đồ dùng hoàn chỉnh. Gian bếp được trang bị đủ mọi thứ đồ dùng tiện lợi mà lại còn cả một buồng tắm, một thứ xa xỉ mà từ trước đến giờ gia đình Gerhardt chưa hề được hưởng. Tuy giản dị nhưng toàn bộ ngôi nhà khá hấp dẫn và Jennie sung sướng vì biết rằng gia đình nàng có thể sống thoải mái ở đó.

Lúc chuyển đi thực sự, bà Gerhardt vui mừng không sao tả xiết. Đây chẳng phải là những mơ ước của bà đã thành sự thực đó sao? Suốt bao năm ròng rã bà đã chờ đợi nó và giờ đây nó đã đến. Một ngôi nhà mới, đồ đạc mới, cơ man là chỗ – toàn những thứ lịch sự, thậm chí còn hơn cả trí tưởng tượng của bà – ai mà ngờ được! Đôi mắt bà long lanh sáng khi nhìn những chiếc giường, bàn, tủ mới và các giá gỗ đựng linh tinh.

- Lạy Chúa, lạy Chúa, sang trọng chưa? – Bà kêu lên.

- Đẹp chưa? – Jennie mỉm cười, cố làm ra vẻ thỏa mãn và không bị xúc động, song đôi mắt nàng đẫm lệ. Nàng sung sướng thay cho mẹ. Nàng có thể hôn chân Lester vì lòng tốt của chàng đối với gia đình mình.

Hôm dọn đồ đạc đến, bà Gerhardt, Martha và Veronica chịu trách nhiệm lau chùi và sắp xếp mọi thứ. Nhìn những căn phòng rộng rãi, khu vườn tuy khá trơ trụi vào mùa đông nhưng hứa hẹn một màu xanh dịu mát vào mùa xuân và những đồ đạc mới đứng ngổn ngang trong đám vỏ bào, cả gia đình sướng như điên. Thật là đẹp đẽ, thật là rộng rãi! Thằng George chùi chân vào mấy tấm thảm mới, còn Bass thì xem xét chất lượng của các thứ đồ đạc bằng một vẻ xét nét.

- Rất tốt – gã bình phẩm. Bà Gerhardt cứ đi đi lại lại như một người đang mơ ngủ. Bà không thể tin rằng những phòng ngủ lộng lẫy này, cái phòng khách đẹp đẽ này và cái phòng ăn xinh xắn này lại thực sự là của bà.

Ông Gerhardt đến cuối cùng. Tuy đã cố lắm để khỏi thể hiện ra ngoài mặt, ông cũng khó mà kìm nổi một lời bình luận phấn khởi. Chùm đèn nhiều bóng bằng kính trắng mờ treo phía trên bàn ăn là nét chấm phá cuối cùng.

- Lại có cả hơi đốt nữa! – Ông nói.

Dưới cặp lông mày rậm ông nghiêm nghị nhìn xung quanh, nào những tấm thảm mới dưới chân ông, nào chiếc bàn dài bằng gỗ sồi phủ tấm khăn màu trắng và có bày những chiếc đĩa mới, nào những bức tranh treo trên tường, nào gian bếp sạch sẽ sáng bóng. Ông lắc đầu. – Chà, lịch sự thật! – ông nói. – Rất đẹp, Phải, rất đẹp. Bây giờ chúng ta cần phải cẩn thận đừng đánh vỡ cái gì. Làm đổ vỡ thì dễ lắm, và đã vỡ rồi là hết.

Phải, thậm chí ông Gerhardt cũng thấy hài lòng.

Nguyên Tâm dịch
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 31 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Theodore Dreiser

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.