Jennie Gerhardt

Lượt đọc: 487 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 31

❊ ❊ ❊

Sau cơn bão tố ấy là một thời gian yên tĩnh và phẳng lặng. Ngày hôm sau Jennie đi đón Vesta về. Niềm vui mẹ con đoàn tụ đã bù đắp lại bao nỗi lo âu khác. “Bây giờ mình có thể đối xử với nó theo đúng bổn phận của mình”, nàng nghĩ; và trong ngày hôm ấy có tới ba bốn lần nàng thấy mình khẽ ngân nga một khúc hát ngắn.

Lúc đầu, Lester chỉ họa hoằn mới đến. Chàng đang cố tự thuyết phục mình phải làm một cái gì đó để làm lại cuộc đời – tiến tới cuộc chia tay mà chàng đã gợi ý kia. Chàng không nghĩ rằng trong nhà này lại có một đứa trẻ, nhất là cái đứa trẻ đặc biệt kia. Chàng phải chật vật mới qua nổi cái thời kỳ lạnh nhạt đã dự kiến trước, rồi lại bắt đầu về nhà thường xuyên hơn. Cho dù có những điều bất tiện, ngôi nhà ấy vẫn là nơi yên tĩnh, êm đềm và có những nguồn vui riêng tư rất lớn.

Trong mấy ngày đầu Lester trở về, Jennie thật khó xoay xở ổn thỏa nhằm giữ cho con bé nghịch ngợm, dễ khích động và hầu như bất trị khỏi quấy rầy con người trầm tĩnh, dứt khoát và có đầu óc thương mại kia. Jennie đã nghiêm khắc căn dặn Vesta về cái buổi tối đầu tiên mà Lester gọi điện báo rằng chàng sắp đến, nàng bảo con rằng đấy là một người rất hay cáu, không thích trẻ con và dặn con không được đến gần chàng. – Con không được bép xép, – nàng nói. – Con không được hỏi. Phải đợi mẹ hỏi mới được nói con muốn gì. Mà con đừng bao giờ tự tiện thò tay lấy.

Vesta đồng ý một cách nghiêm trang song đầu óc trẻ thơ của nó khó mà hiểu hết được ý nghĩa của việc căn dặn ấy.

Lester đến lúc bảy giờ tối. Trước đó Jennie đã cố hết sức ăn mặc cho Vesta thật đẹp và đã vào phòng riêng để tự trang điểm nốt cho hoàn chỉnh. Nàng dự định để Vesta ở dưới nhà bếp. Nhưng thực tế con bé đã theo mẹ tới cửa phòng khách, ở đó lúc này người ta có thể nhìn thấy nó rõ ràng. Lester treo mũ áo lên rồi quay mình lại, chàng thoáng thấy nó, Đứa trẻ nom rất đáng yêu, mới thoáng nhìn chàng đã phải thừa nhận điều đó. Nó mặc một bộ đồ flanen trắng chấm xanh, có cổ lơ-vê mềm và cổ tay giả, kèm theo giày và tất trắng bổ sung nốt trang phục. Những búp tóc quăn vàng óng xòa xuống mặt nó nom đến vui mắt. Đôi mắt xanh, đôi môi đỏ, cặp má hồng hoàn tất bức tranh. Lester nhìn chằm chằm, suýt nữa đã toan nói một điều gì nhưng lại cố kìm mình lại. Vesta bẽn lẽn rút lui.

Khi Jennie bước ra, chàng bèn bình luận về việc Vesta vừa xuất hiện.

- Con bé nom khá xinh – chàng nói. – Cô dạy dỗ nó có vất vả lắm không?

- Cũng không vất vả lắm – nàng trả lời.

Jennie bước sang gian phòng ăn, và Lester nghe lỏm được một mẩu đối thoại giữa hai mẹ con.

- Ông ấy là ai? – Vesta hỏi.

- Suỵt! Đó là chú Lester của con đấy. Mẹ đã bảo con không được bép xép cơ mà!

- Ông ấy có phải là chú mẹ không?

- Không, con ạ. Thôi không nói nữa. Con chạy vào bếp đi.

- Ông ấy chỉ là chú con thôi à?

- Ừ, thôi con vào bếp đi.

- Được rồi.

Không đừng được, Lester cũng phải mỉm cười.

Nếu như con bé lại vô duyên, xấu xí, cau có hoặc đủ cả ba tật ấy thì khó mà ai đoán trước được chuyện gì đã có thể xảy ra tiếp theo. Nếu như Jennie kém tế nhị, ngay từ lúc đầu, thì có thể chàng đã có một ấn tượng khó chịu. Thực tế, vẻ đẹp tự nhiên của đứa trẻ kết hợp với cách xử sự mềm mỏng của người mẹ trong việc để cho nó tránh mặt chàng, đã khiến chàng chợt thấy một thoáng thơ ngây và tươi trẻ ở nàng, một điều bao giờ cũng là dễ chịu. Chàng bỗng nghĩ ra rằng Jennie đã là người mẹ của một đứa con suốt mấy năm nay, nàng đã sống xa con mỗi lần đến hàng tháng trời; thậm chí nàng đã không hề nói bóng nói gió gì về sự tồn tại của nó, thế mà rõ ràng nàng vẫn hết sức yêu thương Vesta. – Thật lạ lùng, – chàng nói. – Cô ta là một người phụ nữ kỳ dị.

Một buổi sáng, đang ngồi đọc báo trong phòng khách, Lester cảm giác như vừa nghe tiếng vật gì động đậy. Chàng quay mình lại và ngạc nhiên khi thấy một con mắt to xanh đang nhìn mình chằm chằm qua khe cửa buồng bên cạnh – sự việc đó khiến chàng rất ngỡ ngàng. Nó không giống cái lối của con mắt bình thường hễ gặp tình huống bối rối như thế là lập tức rút lui ngay; nó cứ giữ nguyên vị trí ấy với một vẻ bạo dạn có chủ tâm. Chàng giở tờ báo một cách nghiêm nghị rồi lại nhìn. Con mắt ấy vẫn đó, chàng lại giở tờ báo, vẫn thấy con mắt ấy. Chàng bắt chéo hai chân vào nhau rồi lại nhìn. Lúc này thì con mắt ấy biến mất.

Tuy bản thân nó không có gì quan trọng nhưng tình tiết này lại đượm cái duyên của hài kịch, một điều mà Lester đặc biệt nhạy cảm. Mặc dù không muốn giảm bớt thái độ xa lánh chút nào, chàng vẫn cảm thấy hơi buồn cười vì sự xuất hiện bí ẩn ấy; hai mép chàng chỉ chực nhếch lên cười. Chàng không chịu nhượng bộ cảm giác ấy và cắm đầu vào đọc báo, song sự việc kia vẫn rõ nét trong tâm trí. Cô bé lang thang kia đã để lại ấn tượng ban đầu thực sự quan trọng đối với chàng.

Sau đó không lâu, một buổi sáng vào giờ điểm tâm, khi Lester đang bình thản ngồi vừa ăn vừa xem báo thì lại một sự việc khác xảy đến, làm chàng chú ý – lần này thì không đơn giản lắm. Trước đó Jennie đã cho Vesta ăn điểm tâm và để cho nó chơi một mình cho đến khi Lester ra khỏi nhà. Jennie ngồi bên bàn ăn, đang rót cà phê thì Vesta bỗng xuất hiện, điệu bộ rất ra dáng và đi ngang qua căn phòng. Lester ngẩng đầu lên, còn Jennie thì đỏ mặt đứng dậy.

- Thế là thế nào hả Vesta? – Nàng vừa hỏi vừa đuổi theo nó.

Nhưng lúc đó Vesta đã vào đến trong bếp, nó kiếm được một cái chổi con rồi quay trở ra, mặt rạng rỡ một vẻ quyết tâm kỳ cục.

- Con cần cái chổi xinh của con – nó kêu lên và bình thản bước ngang qua phòng ăn, biểu hiện tinh khôn ấy lại khiến Lester thấy như bị cù nôn trong lòng, lần này thì chàng hơi thoáng một nụ cười trên môi.

Tác động cuối cùng của việc giao tiếp này là dần dần đánh tan cảm giác ghét bỏ của Lester đối với đứa trẻ và thay thế vào đó bằng một thứ tình cảm khoan dung thừa nhận nó là một con người.

Những diễn biến trong sáu tháng sau đó có tính chất làm dịu đi hơn nữa sự đối lập căng thẳng vẫn còn tồn tại trong đầu óc Lester. Tuy không hề cam phận với bầu không khí có phần vẩn đục chàng đang sống, nhưng chàng vẫn cảm thấy dễ chịu đến nỗi không thể đành lòng khước từ nó. Nó chẳng khác gì một chiếc giường trải nệm lông chim. Thái độ Jennie thực quá ư sùng kính. So với tất cả các mối quan hệ xã hội trước đây của chàng thì điều kiện được tự do thoải mái lại thêm đặc quyền được yên tĩnh, bình dị và có tình thân thương gia đình hiện nay thật quá ư là hấp dẫn. Chàng cứ nấn ná mãi và rồi bắt đầu cảm thấy rằng có lẽ cứ để mọi việc như thế này cũng hay.

Trong thời kỳ này quan hệ thân thiện giữa chàng và cô bé Vesta được tăng cường lúc nào không biết. Chàng phát hiện ra rằng các việc làm của Vesta thực sự có phảng phất chút hài hước và thế là chàng bắt đầu theo dõi sự phát triển của đặc tính ấy. Lúc nào con bé cũng làm một điều gì ngộ nghĩnh và mặc dù Jennie đã để ý canh chừng cẩn thận đến mức chính chàng cũng ngạc nhiên, thế mà Vesta vẫn tìm cách tránh né được mọi cố gắng nhằm ngăn chặn nó và cứ nhận xét thẳng thừng. Tỷ như có lần khi nó đang cứa mãi miếng thịt trên cái đĩa lớn bằng con dao to của nó thì Lester góp ý với Jennie là có lẽ nên kiếm cho nó một bộ đồ ăn nhỏ.

- Nó khó mà sử dụng được những con dao to này.

- Vâng, – Vesta nói ngay. – Cháu cần một con dao nhỏ. Tay cháu bé thế này cơ mà.

Nó giơ tay lên. Jennie không sao biết được rồi nó còn trò gì tiếp theo nữa, nàng vội với ra cầm tay con đặt xuống, trong khi Lester phải gắng lắm mới nhịn được cười.

Một buổi sáng khác, sau đó không lâu, nó quan sát Jennie bỏ những viên đường vào cốc của Lester, rồi bỗng nói. – Mẹ bỏ vào cốc con hai viên, mẹ ạ.

- Không, con ạ – Jennie đáp, – cốc của con không cần viên nào, Con có sữa để uống rồi.

- Chú Lester được hai viên. – nó cãi.

- Đúng – Jennie trả lời – nhưng con còn bé lắm. Hơn nữa con không được ăn nói như vậy khi ngồi vào bàn. Không hay đâu.

- Chú Lester ăn nhiều đường quá – con bé đốp ngay, và nghe vậy, con người sành ăn kia bỗng toét miệng cười.

- Chú không biết mình tham ăn đấy, – chàng nói xen vào, lần đầu tiên hạ cố trả lời trực tiếp con bé. – Chú nghe cứ tưởng như truyện con cáo và chùm nho ấy. – Vesta mỉm cười lại với chàng và giờ đây sự lạnh nhạt đã tan đi, con bé tha hồ liến thoắng. Hết chuyện này lại đến chuyện khác và cuối cùng Lester hầu như cảm thấy con bé là con mình; thậm chí chàng sẵn sàng bằng lòng để nó chia sẻ những may mắn mà địa vị và tiền tài của chàng có thể tạo ra – cố nhiên là với điều kiện chàng sống với Jennie và hai người đi đến một thỏa thuận nào đó không đến nỗi khiến chàng phải tách rời một cách vô vọng với xã hội thượng lưu và chàng phải luôn luôn ghi nhớ thỏa thuận ấy.

Nguyên Tâm dịch
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 31 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Theodore Dreiser

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.