Trong khi công việc buôn bán bất động sản kia đang tiến hành thì Letty Gerald quyết định chuyển đến Chicago. Nàng đã lưu lại Cincinnati mấy tháng và đã biết nhiều sự thực trong lối sống bất thường của Lester. Điều thắc mắc không rõ Lester đã thực sự cưới Jennie chưa vẫn còn là một vấn đề chưa giải quyết. Nàng đã được nghe tất cả: những chi tiết đã cắt xén về thời con gái của Jennie, chuyện một tờ báo ở Chicago đã tán dương chàng là một triệu phú trẻ tuổi hy sinh cả gia tài vì tình yêu đối với Jennie và sự thật rõ ràng là Robert thực tế đã loại chàng ra khỏi mọi quyền đại diện ở công ty Kane. Nàng rất không thích phải nghĩ rằng Lester đang chịu hy sinh như vậy. Chàng đã để gần một năm trôi qua mà không làm gì cả. Hai năm nữa, cơ hội của chàng sẽ mất. Ở London, chàng đã nói với nàng rằng chàng không có nhiều ảo tưởng. Phải chăng Jennie là một? Phải chăng chàng đã thực sự yêu Jennie hay chàng chỉ thương hại cô ta thôi? Letty rất muốn khám phá cho ra để biết thực chắc chắn.
Ngôi nhà mà bà Gerald thuê ở Chicago là một ngôi nhà bề thế trên đại lộ Drexel. “Mùa đông tới em sẽ kiếm một ngôi nhà trong thành phố của anh, và em hy vọng sẽ được gặp anh nhiều.” nàng viết thư cho Lester như vậy. “Em chán cuộc sống ở Cincinnati này ghê lắm. Sau khi đi châu Âu về, thường là thế – ồ, hẳn là anh biết. Hôm thứ bảy, em gặp bà Knowles. Bà ấy hỏi thăm anh. Anh cần phải biết rằng anh có một người bạn đáng mến là bà ấy đấy. Con gái bà ấy sắp lấy Jimmy Severance vào mùa xuân tới” .
Nghĩ đến việc nàng đến thành phố này, lòng Lester lại rộn lên những tình cảm lẫn lộn, vừa vui thích vừa phân vân. Cố nhiên là nàng sẽ tiếp tân rộng rãi. Liệu nàng có bắt đầu một cách dại dột là cứ cố mời chàng và Jennie đến không? Nhất định là không. Giờ đây hẳn là nàng phải biết sự thật rồi. Bức thư của nàng tỏ rõ như vậy, Nàng đã nói đến chuyện sẽ gặp chàng thật nhiều. Có nghĩa là cần phải loại Jennie ra ngoài vòng. Chàng sẽ phải thổ lộ toàn bộ sự việc này với Letty. Sau đó tuỳ nàng định liệu về tình thân giữa hai người trong tương lai.
Một buổi chiều, ngồi trong phòng khách ấm cúng của Letty, đối diện một bóng dáng yêu kiều vận y phục màu vàng nhạt, chàng quyết định sẽ thổ lộ với nàng. Nàng sẽ hiểu. Chính vào thời gian ấy, chàng đã bắt đầu nghi ngờ kết quả việc buôn bán bất động sản kia, và vì vậy mà chàng cảm thấy hơi buồn chán và đồng thời muốn bộc bạch tâm sự đôi chút. Cho đến lúc bây giờ, chàng vẫn chưa thể nói cho Jennie biết về những nỗi phiền muộn của mình.
- Anh Lester ạ, anh cũng biết – Letty nói như thể gợi ý cho chàng thú nhận, trước đó người đầy tớ gái đã đem trà cho nàng cùng một chút rượu mạnh và xô đa cho chàng rồi bỏ ra ngoài – à, em đã nghe nói rất nhiều điều về anh, kể từ khi em trở về đất nước này, Anh sẽ kể em nghe tất cả về bản thân mình chứ? Anh phải biết rằng em hết sức quan tâm đến những lợi ích thực sự của anh đấy.
- Cô Letty, cô đã nghe nói những gì thế? – Chàng bình tĩnh hỏi.
- Ồ, chẳng hạn về chúc thư của cha anh, và cái việc anh bị loại trừ ra khỏi công ty, và một vài lời bàn tán về bà Kane mà em không chú ý lắm. Chắc anh hiểu điều em muốn nói. Liệu anh có sắp sửa dàn xếp mọi việc để có thể hưởng những gì thuộc về anh một cách hợp pháp hay không? Anh Lester ạ, em thấy hình như anh đã hy sinh quá nhiều, cố nhiên, trừ phi là anh yêu tha thiết lắm. Có đúng là anh yêu cô ta lắm không? – Nàng hỏi một cách tinh quái.
Lester ngập ngừng và suy nghĩ kỹ trước khi trả lời.
- Tôi thực sự không biết phải trả lời câu hỏi cuối cùng ấy như thế nào, cô Letty ạ – chàng nói. – Đôi khi tôi nghĩ rằng tôi yêu cô ta; đôi khi thì tôi băn khoăn không hiểu mình có yêu hay không. Tòi nói hoàn toàn thành thực với cô đấy. Trong đời, từ trước tôi chưa bao giờ rơi vào một tình huống kỳ lạ như vậy. Cô quý mến tôi rất nhiều, còn tôi, chậc, tôi không nói điều tôi nghĩ về cô thế nào – chàng mỉm cười. – Nhưng dù sao tôi cũng có thể nói thực với cô rằng tôi chưa cưới.
- Em cũng nghĩ như vậy – nàng nói trong khi chàng ngừng lời.
- Mà tôi chưa cưới bởi vì trước nay tôi không bao giờ có thể quyết định xem phải hành động như thế nào về chuyện ấy. Khi mới gặp Jennie, tôi cho rằng đó là cô gái tuyệt vời nhất mà tôi từng thấy.
- Điều đó nói lên một cách hùng hồn rằng dạo ấy em chẳng có duyên sắc gì cả – người đối diện[1] chàng ngắt lời.
- Đừng có ngắt lời tôi nếu như cô muốn nghe điều này – chàng mỉm cười.
- Anh hãy kể em nghe một điều – nàng nói – và rồi em sẽ không ngắt lời nữa. Có phải chuyện ấy xảy ra ở Cleveland không?
- Phải.
- Thế thì em đã nghe rồi – nàng tán thành.
- Ồ, cô ấy có một cái gì rất là…
- Vừa thấy mặt đã yêu liền – Letty lại nói xen vào một cách dại dột. Trái tim nàng đau nhói – Em biết.
- Cô có để cho tôi nói điều này không?
- Anh Lester, em xin lỗi. Em không thể không đau nhói một đôi lần.
- Ồ, dù sao thì tôi cũng đã mê mẩn. Tôi nghĩ rằng cô ấy là cô gái hoàn mỹ nhất trên thế gian này, thậm chí dù cô ấy có hơi xa lạ với cái thế giới thượng lưu của tôi. Đất nước này là một đất nước dân chủ.
Tôi nghĩ rằng tôi có thể lấy cô ấy, và rồi – chậc, cô cũng biết đấy. Tôi mắc sai lầm là ở chỗ ấy. Tôi đã không nghĩ rằng việc sẽ trở nên nghiêm trọng như đã xảy ra trong thực tế,
Trước đó, tôi đã không chú ý đến bất kỳ người phụ nữ nào khác ngoài cô ra, mà xin nói thực, tôi không biết là tôi có muốn lấy cô hay không. Tôi cho rằng mình không cần cưới bất kỳ người phụ nữ nào. Tôi đã tự nhủ rằng mình có thể cứ ở với Jennie, và rồi, sau một thời gian, khi mọi việc đã lắng xuống đôi chút thì chúng tôi có thể chia tay nhau. Cô ấy sẽ được chu cấp đầy đủ. Tôi sẽ chẳng áy náy nhiều lắm. Cô ấy cũng sẽ chẳng phải bận tâm gì. Cô hiểu chứ?
- Có, em hiểu – người nghe chàng xưng tội trả lời.
- Đấy, Letty, cô thấy đấy, sự việc đã không phát triển theo chiều hướng đó. Cô ấy là một người phụ nữ tính khi lạ lùng. Cô ấy rất giàu tình cảm. Cô ấy không có giáo dục theo cái ý nghĩa mà chúng ta hiểu cái từ ấy, xong cô ấy có sự tế nhị và khéo léo tự nhiên. Cô ấy là một người nội trợ tốt. Cô ấy là một người mẹ lý tưởng. Cô ấy là con người ưu ái nhất trên đời này. Sự tận tụy của cô ấy đối với bố mẹ thật không thể nào tả xiết, Tình thương yêu của cô ấy đối với dứa con gái – con bé là con riêng cô ấy, không phải con tôi – thì thật hoàn hảo. Cô ấy không có bất kỳ vẻ duyên dáng nào của người phụ nữ trong giới thượng lưu. Cô ấy không nhanh nhảu khi đôi đáp. Cô ấy không thể tham gia bất kỳ một cuộc đối thoại liến thoắng nào. Tôi nghĩ rằng cô ấy suy nghĩ cũng khá chậm chạp. Một vài suy nghĩ lớn của cô ấy chẳng bao giờ thể hiện ra ngoài mặt cả, song ta có thể cảm thấy rằng cô ấy đang suy tư và đang cảm thấy.
- Anh ca ngợi cô ta tuyệt thật, anh Lester ạ – Letty nói.
- Tôi phải như vậy – chàng trả lời. – Cô ấy là một phụ nữ tốt, Letty ạ; song, mặc dù có tất cả những điều tôi đã nói, đôi khi tôi vẫn nghĩ rằng tôi chỉ bị cuốn hút vì mối cảm thương.
- Đừng có quá tự tin – nàng nói, vẻ răn đe.
- Phải, nhưng tôi đã nếm trải rất nhiều rồi. Vấn đề lẽ ra tôi đã phải làm ngay từ đầu là cưới cô ta, Từ bấy đến nay đã bao chuyện rắc rối, biết bao là quở trách và bàn bạc. đến nỗi tôi hầu như lạc mất phương hướng. Lại cái chúc thư này của ba tôi nữa, nó làm cho câu chuyện càng thêm phức tạp. Nếu cưới cô ấy thì chắc chắn tôi sẽ mát tám trăm ngàn – thực ra còn mất hơn thế nhiều, bởi vì bây giờ công ty đã được tổ chức thành một tờ-rơt. Có lẽ tôi nói hai triệu thì đúng hơn. Nếu không cưới cô ấy, tôi mất trắng tất cả, trong vòng hai năm nữa. Cố nhiên là tôi có thế giả vờ là đã cắt đứt với cô ấy, song tôi không muốn nói dối. Tôi không thể nào tiến hành công việc theo cách ấy mà không làm tổn thương tình cảm cô ấy, và trước nay cô ấy vẫn là linh hồn của lòng tận tuỵ. Trong thâm tâm tôi, ngay giờ phút này, tôi cũng không biết rằng mình có muốn bỏ cô ấy không. Thành thực mà nói, tôi chẳng biết sẽ phải làm gì nữa.
Lester nhìn đăm chiêu, châm điếu xì gà bằng một dáng điệu xa xăm và trầm ngâm, rồi nhìn ra phía ngoài cửa sổ.
- Xưa nay có bao giờ có một vấn đề như vậy không nhỉ? – Letty vừa hỏi vừa nhìn chằm chằm xuống sàn nhà.
Sau một khoảnh khắc yên lặng, nàng đứng dậy và đặt hai bàn tay lên cái đầu tròn và chắc nịch của chàng. Chiếc áo dài mặc trong nhà bằng lụa màu vàng của nàng thoảng mùi nước hoa, chạm vào vai chàng. – Tội nghiệp Lester – nàng nói. – Rõ ràng là anh đã tự trói mình vào một cái nút. Mà đó là một cái nút oái oăm không thể nào cởi được, anh yêu quý ạ, phải đem mà cắt bỏ nó đi, Sao anh lại không thảo luận toàn bộ việc này với cô ta, đúng như anh vừa thảo luận với em ấy, để xem xem cô ta nghĩ thế nào?
- Làm như vậy xem ra là một việc tàn nhẫn – chàng trả lời.
- Anh phải làm một hành động nào đó, anh Lester yêu quý ạ – nàng khẩn khoản. – Anh không thể cứ để mặc cho nước chảy bèo trôi. Thành thực mà nói, em không thể khuyên anh cưới cô ta; và em cũng không nói để vơ vào cho em, mặc dù rằng em sẽ vui lòng được lấy anh, cho dù lúc đầu anh quả có bỏ rơi em, Em nói một cách hoàn toàn thành thực, dù anh có đến với em hay không, em vẫn yêu anh, bao giờ cũng sẽ yêu anh.
- Tôi biết điều đó – Lester vừa nói vừa đứng dậy. Chàng nắm hai tay nàng trong tay mình và quan sát vẻ mặt nàng một cách tò mò. Rồi chàng quay đi. Letty dừng lại để thở. Hành động của chàng đã khiến nàng bối rối.
- Nhưng anh là một con người quá ư hào phóng, anh Lester à, anh không thể làm ăn sinh sống bằng số tiền mười ngàn một năm đâu – nàng nói tiếp. – Anh là một nhân vật rất quan trọng trong xã hội nên không thể cứ mặc cho cuộc đời trôi giạt được. Anh phải trở về cái thế giới thượng lưu, tài chính vốn là môi trường của anh. Tất cả những gì đã xảy ra sẽ không làm hại anh đâu, nếu như anh đòi lại quyền lợi của mình trong công ty. Anh có thể đưa ra những điều kiện của mình. Và nếu anh nói cho cô ta biết sự thực thì em chắc cô ta sẽ không phản đối. Nếu như cô ta yêu anh, như anh hằng nghĩ vậy, thì cô ta sẽ vui lòng mà chịu đựng sự hy sinh này. Em chắc chắn như vậy. Cố nhiên là anh có thể chu cấp cho cô ta thật tử tế.
- Cái mà Jennie cần không phải là đồng tiền đâu – Lester ủ rũ nói.
- Được, thậm chí nếu không cần tiền đi nữa thì cô ta cũng có thể sống thiếu anh; và cô ta có thể sống khá hơn vì có một món thu nhập dồi dào.
- Cô ấy sẽ chẳng bao giờ muốn như vậy, nếu như tôi có thể chịu đựng nổi – chàng trang nghiêm nói.
- Anh phải bỏ cô ta – nàng giục giã, giọng thoáng một quyết tâm. – Anh phải thế. Đối với anh mỗi một ngày đều đáng quý, anh Lester à! Tại sao anh lại không quyết tâm hành động ngay – ngay ngày hôm nay, về vấn đề đó? Tại sao lại không nào?
- Không việc gì phải vội đến thế – chàng phản đối. – Đây là một vấn đề tế nhị. Thú thực là tôi rất không muốn làm điều đó. Nó có vẻ rất tàn nhẫn, rất bất công. Tôi không phải là hạng người cứ chạy quanh mà bàn công việc của mình với người khác. Từ trước đến nay tôi vẫn không chịu bàn chuyện này với bất kỳ ai – ba tôi, mẹ tôi, bất kỳ người nào. Nhưng, không biết vì sao bao giờ tôi cũng thấy cô là người gần gũi với tôi hơn cả, và kể từ lúc gặp cô lần này, tôi cảm thấy như thể có nhiệm vụ phải nói rõ đầu đuôi – tôi thật sự muốn như vậy. Tôi quý mến cô. Không biết là cô có hiểu được tâm trạng người ta có thể như thế nào trong hoàn cảnh này không. Còn tôi thì tôi hiểu. Cô gần gũi với tôi về mặt trí tuệ và tình cảm hơn là trước đây tôi vẫn tưởng. Đừng có chau mày. Cô muốn biết sự thực phải không? Đấy, cô đã biết rồi đó. Bây giờ, nếu có thể thì cô hãy phân tích con người tôi cho tôi rõ.
- Anh Lester ạ, em không muốn tranh luận với anh – nàng dịu dàng nói, một bàn tay đặt lên cánh tay chàng. – Em chỉ muốn yêu anh. Em hiểu khá rõ sự việc đã xảy ra như thế nào. Em ái ngại cho bản thân mình. Em ái ngại cho anh. Em ái ngại cho… – cô ngập ngừng – “bà Kane”. Cô ta là một phụ nữ kiều diễm. Em quý mến cô ta. Thực sự như vậy. Song cô ta không phải là người phụ nữ dành cho anh, anh Lester ạ; thực sự cô ta không phải là người phụ nữ như thế. Anh cần một loại người khác. Hai chung ta bàn luận về cô ta như thế này xem ra có vè bất công, nhưng thực ra chẳng bất công gì cả. Chúng ta thấy đều phải cư xử cho xứng đáng, Em sẽ hài lòng nếu như những sự thực về trường hợp này được đem ra bàn bạc với cô ta, như anh đã bàn bạc với em, cô ta sẽ hiểu được toàn bộ tình huống và sẽ đồng ý. Cô ta không thể muốn làm hại anh. Đấy, anh Lester ạ, nếu như em ở địa vị cô ta thì em sẽ để anh đi. Em sẽ làm như vậy. Thực đấy. Em nghĩ rằng anh cũng biết là em sẽ làm như thế. Bất kỳ người phụ nữ tốt nào cũng sẽ làm như thế. Việc ấy sẽ làm em đau khổ, song em vẫn cứ làm. Nó sẽ làm cô ta đau khổ, nhưng cô ta sẽ làm thế. Đấy, anh hãy nhớ lấy lời em, cô ấy sẽ làm thế. Có lẽ em hiểu rõ cô ta cũng như anh, thậm chí hiểu hơn nữa, bởi vì em là một phụ nữ. Ôi, – nàng ngập ngừng nói – ước gì em có điều kiện để nói chuyện với cô ta. Em có thể khiến cô ta hiểu.
Lester nhìn Letty và ngạc nhiên vì sự hăm hở của nàng. Nàng đẹp, hấp dẫn và vô cùng đáng vêu.
- Không việc gì phải vội vã thế – chàng nhắc lại. – Tôi muốn suy nghĩ về chuyện này. Tôi vẫn còn chút thời gian nữa.
Nàng lưỡng lự, hơi tiu nghỉu nhưng quả quyết.
- Bây giờ là lúc phải hành động – nàng nhắc lại, toàn bộ tâm hồn lộ ra trong đôi mắt. Nàng cần người đàn ông này, và chẳng ngượng ngùng gì mà không để cho chàng biết điều đó.
- Được, tôi sẽ suy nghĩ về chuyện này – chàng nói một cách bứt rứt, rồi chào tạm biệt nàng hơi vội vàng và ra về.
❀ ❀ ❀
[1] Vis-à-vis (tiếng Pháp trong nguyên bản).