Jennie Gerhardt

Lượt đọc: 487 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 23

❊ ❊ ❊

Việc thu xếp cho chuyến đi đột ngột này thực ra không đến nỗi khó khăn lắm như lúc đầu nàng tưởng. Jennie định bụng nói tất cả sự thật với mẹ, còn đối với ông bố thì chỉ cần nói rằng nàng sắp sửa đi với bà Bracebridge theo yêu cầu của bà ta. Ông có thể vặn hỏi nàng, song thực tế ông không thể nghi ngờ. Chiều hôm ấy, trước khi về nhà, nàng cùng đi với Lester đến một hiệu bách hóa, ở đó nàng được trang bị một chiếc rương, một vali đựng quần áo và một bộ đồ cùng mũ du lịch. Lester rất lấy làm tự hào về báu vật của mình. – Khi đến New York, anh sẽ sắm cho em vài món đồ xứng đáng, – chàng nói với nàng. – Anh sẽ cho em thấy anh sẽ có thể làm cho em đẹp đến chừng nào. – Chàng cho đóng tất cả các món đồ vừa mua vào chiếc rương và gửi về khách sạn của mình. Rồi chàng sắp xếp để Jennie đến đó vào hôm thứ hai mà ăn mặc, chuẩn bị cho cuộc hành trình bắt đầu vào buổi chiều.

Khi nàng về đến nhà, bà Gerhardt lúc ấy đang ở dưới bếp đã trìu mến đón nàng như thường lệ. – Con làm việc có vất vả không? – Bà hỏi. – Nom con có vẻ mệt.

- Không, – nàng nói – con không mệt. Không vất vả gì đâu. Chỉ có điều con không được khỏe.

- Có chuyện gì thế con?

- Ồ, con phải kể mẹ nghe cái này, mẹ ạ. Rất khó xử.

Nàng ngừng lời, nhìn mẹ có vẻ dò hỏi, rồi lại quay đi chỗ khác.

- Sao, chuyện gì thế? – Bà mẹ bồn chồn hỏi. Biết bao biến cố đã xảy ra trong quá khứ đến nỗi bà lúc nào cũng dè chừng một tai họa mới. – Con không mất chỗ làm chứ con?

- Không – Jennie trả lời, cố giữ trạng thái thăng bằng về tinh thần – song con sắp sửa bỏ việc.

- Không được – bà mẹ kêu lên – Tại sao?

- Con sắp sửa đi New York.

Đôi mắt bà mẹ mở to.

- Sao, con quyết định như vậy hồi nào? – Bà hỏi.

- Hôm nay.

- Con không nói đùa đấy chứ?

- Thật đấy, mẹ ạ. Mẹ nghe con nói đã nào. Con có một chuyện muốn nói với mẹ. Mẹ cũng biết là gia đình nhà ta nghèo đến mức nào. Nhà ta chẳng có cách nào mà xoay xở cho ổn cả. Con tìm được một người muốn giúp đỡ gia đình mình. Anh ấy nói là anh ấy yêu con và anh ấy muốn con cùng đi New York với anh ấy vào thứ hai này. Con đã quyết định sẽ đi.

- Ôi, Jennie! – Bà mẹ kêu lên. – Nhất định không được đâu! Con không nên làm bất kỳ một chuyện gì như vậy sau khi tất cả những chuyện kia đã xảy ra. Con hãy nghĩ đến bố con.

- Con đã suy nghĩ kỹ về chuyện này rồi – Jennie nói tiếp, giọng kiên quyết – Chính con đi là để đạt điều tốt nhất. Anh ấy là một người tốt. Con biết thế. Anh ấy rất nhiều tiền. Anh ấy muốn con cùng đi với anh ấy, và con đi thì hơn. Khi chúng con trở về, anh ấy sẽ kiếm một ngôi nhà mới cho gia đình ta và sẽ giúp đỡ nhà ta làm ăn sinh sống. Mẹ cũng biết là sẽ chẳng ai thiết lấy con làm vợ. Có lẽ cứ theo cách này cũng tốt. Anh ấy yêu con và con yêu anh ấy. Lẽ nào con lại không đi?

- Anh ta có biết gì về Vesta không? – Bà mẹ thận trọng hỏi.

- Không – Jennie nói, vẻ có lỗi. – Con nghĩ là không nên nói với anh ấy về cháu. Tội gì đưa con bé dính vào chuyện này, nếu có thể thế.

- Mẹ chỉ e là con lại chuốc lấy khổ vào thân. Jennie ạ – bà mẹ nói. – Con có chắc rồi anh ta sẽ không phát hiện ra không?

- Con nghĩ có lẽ cứ để cháu ở đây cũng được – Jennie gợi ý – cho đến khi nó đến tuổi đi học. Rồi có thể con sẽ gửi nó đi một nơi nào đó.

- Để nó ở đây cũng được – bà mẹ tán thành – nhưng con thử nghĩ xem nói luôn cho anh ấy biết có hơn không? Có nói ra hẳn anh ấy cũng sẽ không nghĩ xấu hơn về con đâu.

- Không phải vì con. Mà là vì cháu bé – Jennie sôi nổi nói. – Con không muốn đưa nó vào câu chuyện này.

- Con gặp anh ta ở đâu?

- Tại nhà bà Bracebridge.

- Từ bao lâu rồi.

- Đã gần hai tháng nay rồi.

- Thế mà con chẳng hề nói gì về anh ta – bà Gerhardt trách.

- Trước con cũng không biết là anh ấy lại thiết con đến thế – Jennie chống chế.

- Sao con không đợi một chút và để anh ta đến đây ra mắt trước – bà mẹ hỏi. – Như thế mọi việc sẽ dễ dàng hơn nhiều. Con không thể đi mà không bị bố con phát hiện đâu.

- Con định sẽ nói là con phải đi với bà Bracebridge. Bố không thể phản đối việc con đi với bà ấy.

- Ừ, – bà mẹ đồng tình, vẻ tư lự.

Hai mẹ con lặng lẽ nhìn nhau. Bà Gerhardt vốn giàu trí tưởng tượng, lúc ấy cố hình dung ra cái con người mới và kỳ diệu đã đến với cuộc đời Jennie này. Anh ta giàu có, anh ta muốn lấy Jennie, anh ta muốn cho gia đình bà một ngôi nhà tử tế. Thật là một câu chuyện khó mà tưởng tượng!

- Và anh ấy đã cho con cái này – Jennie chêm vào, với bản năng khá nhạy bén về tâm lý, nàng đã theo dõi tâm trạng của mẹ. Nàng cởi cúc áo cổ áo lấy ra hai trăm năm mươi đôla rồi đặt số tiền ấy vào tay mẹ.

Bà mẹ trợn tròn mắt nhìn xấp giấy bạc. Đây là cứu cánh[1] giúp bà thoát khỏi tất cả âu lo – đồ ăn, quần áo mặc, tiền nhà, than đốt – tất cả món tiền ấy được xếp thành một tập nhỏ toàn những tờ giấy bạc màu xanh lá cây và màu vàng. Nếu như trong nhà có thật nhiều tiền thì ông Gerhardt chẳng cần phải lo lắng về hai bàn tay bị bỏng của mình, thằng George, con Martha và con Veronica có thể lành lặn và sung sướng. Jennie có thể được ăn mặc đẹp hơn và con bé Vesta trong tương lai sẽ được học hành.

- Theo con, liệu anh ta có muốn cưới con không? – Cuối cùng bà mẹ hỏi.

- Con không biết, – Jennie đáp. – Có thể thế. Con biết anh ấy yêu con.

- Thôi được, – bà mẹ nói sau hồi lâu yên lặng. – Con có định nói với bố con thì nên nói ngay đi. Dù thế nào bố con cũng sẽ cho đó là một chuyện lạ lùng.

Jennie biết là mình đã thắng lợi. Sở dĩ mẹ nàng đồng ý, đó chỉ là do hoàn cảnh thúc bách mà thôi. Bà lấy làm buồn, song dù sao thì hành động như vậy cũng là nhằm mục đích tốt đẹp nhất. – Mẹ sẽ nói hộ con, – bà mẹ kết luận và khẽ thở dài.

Nói dối chồng như vậy quả là điều rất khó đối với bà Gerhardt, song bà đã làm việc đó với một vẻ uể oải khiến ông Gerhardt đỡ nghi ngờ. Bà cũng nói cho bọn trẻ con biết tin này, và sau khi bàn bạc chung thì việc Jennie nhắc lại câu chuyện bịa đặt kia với ông bố cũng có vẻ khá tự nhiên.

- Con có biết là sẽ đi vắng bao lâu không?

- Khoảng hai, ba tuần – cô trả lời.

- Thật là một chuyến đi thú vị – ông nói. – Năm 1844 bố đã đi qua New York. So với bây giờ thì hồi ấy nơi đó còn rất nhỏ.

Trong thâm tâm ông hài lòng thấy Jennie có được dịp may này. Hẳn là bà chủ nó phải mến nó.

Đến thứ hai, Jennie chào từ biệt bố mẹ ra đi từ sớm và đến thẳng khách sạn Dornton, nơi Lester đang chờ nàng.

- Thế là em đã đến – chàng vui vẻ chào khi nàng bước vào gian phòng khách dành cho phụ nữ.

- Vâng – nàng hồn nhiên nói.

- Coi như em là cháu gái anh, – chàng nói tiếp. – Anh đã thuê cho em một phòng gần phòng anh. Anh sẽ cho chuyển chiếc rương ra ga. Xe lửa khởi hành lúc một giờ.

Nàng về phòng mình thay quần áo, trong khi chàng cứ đi lại bồn chồn, đọc báo, hút thuốc và cuối cùng gõ cửa phòng nàng.

Thay cho câu trả lời, nàng mở cửa ra đón chàng, lúc ấy nàng đã ăn mặc xong xuôi.

- Nom em đáng yêu quá – chàng mỉm cười nói.

Nàng đưa mắt nhìn xuống vì vừa lo sợ vừa quẫn trí. Toàn bộ quá trình vạch kế hoạch, nói dối và tập trung nghị lực để đóng vai của mình, quả là rất gian khổ đối với nàng. Nom nàng mệt mỏi và lo lắng.

- Em không buồn đấy chứ? – Chàng hỏi, thấu rõ tình hình.

- Khô… ông, – nàng đáp.

- Can đảm lên, em yêu. Em không nên rầu rĩ thế. Sắp sửa ổn rồi. – Chàng ôm nàng trong vòng tay và hôn nàng rồi hai người đi xuống phòng khách lớn. Chàng lấy làm ngạc nhiên khi thấy nàng rất xinh đẹp ngay cả trong bộ quần áo giản dị ấy, dù sao cũng là bộ đồ tốt nhất của nàng từ trước đến nay.

Họ đến nhà ga sau một “cuốc” xe ngựa ngắn. Chỗ ngồi trên tàu đã được sắp xếp sẵn sàng từ trước và Kane có vừa đủ thời gian để ra tàu. Khi đã yên vị trên một toa Pullman có buồng riêng[2] rồi, chàng cảm thấy rất thỏa mãn. Đời bừng lên một màu hồng. Jennie ở bên cạnh chàng. Chàng đã thành công trong cái công việc mình đã khởi công làm. Mà có lẽ bao giờ chàng cũng thành công.

Khi đoàn tàu rời nhà ga và tiếp theo là những cánh đồng dài dặc, Jennie cứ đăm chiêu nhìn những cánh đồng ấy. Có những khu rừng cây trụi lá xơ xác, những cánh đồng rộng lớn màu nâu ướt đẫm nước mưa mùa đông, những căn nhà trại thấp lè tè nằm giữa những dải đồng cỏ phẳng lì, mái những căn nhà này lụp xụp nom như thể chúng đang ôm ghì lấy mặt đất. Con tàu xầm xầm chạy ngang qua những thôn xóm nhỏ bé có những căn nhà nhỏ màu trắng, vàng và nâu, xám, mái đen lại vì sương muối và nước mưa. Đặc biệt Jennie để ý đến một căn nhà gợi nhớ đến cái vùng lân cận nơi gia đình nàng thường sống ở Columbus ngày trước, nàng đưa khăn tay lên mắt và bắt đầu lặng lẽ khóc.

- Anh mong em đừng khóc, Jennie ạ – Lester nói và bỗng ngẩng đầu khỏi bức thư đang đọc. – Can đảm lên nào – chàng nói tiếp khi nhìn thấy người nàng hơi rung rung. – Như thế không được. Em phải can đảm hơn. Nếu cứ thế này mãi em sẽ chẳng bao giờ có thể thích ứng được.

Nàng không trả lời nhưng chiều sâu nỗi đau buồn thầm lặng của nàng khiến lòng chàng tràn ngập những thương cảm lạ lùng.

- Em đừng khóc. – chàng nói tiếp, vẻ an ủi, – mọi chuyện rồi sẽ ổn. Anh đã nói với em thế mà. Em không cần phải lo bất cứ điều gì.

Jennie hết sức cố gắng trấn tĩnh và bắt đầu lau nước mắt.

- Em không nên ủy mị như thế – chàng nói tiếp. – Như thế chẳng có lợi gì. Anh biết em buồn khi phải xa nhà, song nước mắt có giúp ích được gì đâu. Em cũng biết đấy, đâu có phải là em ra đi hẳn. Hơn nữa chỉ ít lâu em sẽ trở về. Em có thiết anh chút nào không, em yêu? Anh cũng đáng kể đối với em đấy chứ?

- Vâng – nàng nói và cố gượng cười.

Lester trở lại với đám thư tín của mình còn Jennie bắt đầu nghĩ về bé Vesta. Nàng áy náy vì đã giấu điều bí mật ấy đối với một người đã trở thành rất thân thiết với mình. Nàng biết lý ra mình phải kể cho Lester biết về đứa trẻ, song lại chùn bước trước sự cần thiết đau xót ấy. Có lẽ sau này cùng có lúc nàng sẽ đủ can đảm làm việc ấy.

“Mình sẽ phải nói để chàng biết chút ít”, nàng nghĩ, lòng đột nhiên trào dâng một cảm xúc về nhiệm vụ hệ trọng ấy. “Nếu mình không sớm làm điều ấy mà lại sống với chàng, đến lúc vỡ lở ra ắt chàng sẽ chẳng tha thứ cho mình. Có thể chàng sẽ đuổi mình đi và khi ấy thì biết đi đâu? Bấy giờ mình không nơi nương tựa. Mình sẽ thu xếp sao đây về chuyện Vesta”.

Lòng chợt sợ hãi như dự cảm một điềm gở, nàng quay lại lặng ngắm chàng, song chỉ thấy con người đường bệ và thích tiện nghi kia đang lặng lẽ đọc thư từ, má cạo nhẵn nhụi đỏ hồng, đầu và thân hình thoải mái trông chẳng có vẻ gì hung hãn mà cũng chẳng giống thần báo oán Nemesis[3]. Nàng vừa ngoảnh mặt đi không nhìn nữa thì chàng ngước mắt lên.

- Nào em đã rửa hết tội lỗi chưa? – Chàng vui vẻ hỏi.

Nàng thoáng mỉm cười khi nghe câu nói bóng gió ấy. Vì có chứa phần nào sự thực, câu nói trở nên hơi chua cay.

- Em mong là như thế – nàng trả lời.

Chàng chuyển sang chuyện khác, trong khi đó nàng nhìn ra cửa sổ, đầu óc lấn bấn hoài với cái nhận thức rằng cơn xung động thôi thúc nàng nói cho chàng nghe mọi chuyện kia đã tỏ ra vô tác dụng. “Mình sẽ phải làm điều đó sớm”, nàng nghĩ và tự an ủi bằng cách cho rằng chẳng bao lâu nữa nàng sẽ có đủ can đảm.

Ngày hôm sau, khi hai người đến New York thì trong óc Lester bỗng nảy ra một câu hỏi quan trọng: nên nghỉ lại nơi nào. New York là một thành phố rất đông và chàng cũng ít có nguy cơ chạm trán những người quen biết, song chàng nghĩ dù sao cũng nên thận trọng, Vì vậy chàng bảo người đánh xe ngựa đưa hai người đến một trong những khách sạn có phòng biệt lập, tại đó chàng thuê một dãy phòng, và hai người ở lại đó độ hai, ba tuần lễ.

Bầu không khí giờ đây Jennie đắm mình vào thật kỳ diệu và rực rỡ đến nỗi nàng khó có thể tin rằng đây cũng vẫn là cái thế giới trước kia mình vẫn ở. Kane đâu phải là người thích lối phô trương phàm tục. Những đồ đạc xung quanh chàng bao giờ cũng bình dị và tao nhã. Chỉ thoáng nhìn, chàng cũng biết Jennie cần gì và cẩn thận lựa lọc mua về cho nàng đúng thứ ấy. Còn Jennie là phụ nữ nên rất thích những chiếc áo dài đẹp đẽ và những món đồ linh tinh xinh xắn mà chàng vung tiền ra sắm cho nàng. Có thể nào đây lại đích thị là Jennie Gerhardt, con gái bà thợ giặt? Nàng tự hỏi như vậy khi ngắm nhìn trong gương thấy một cô gái mặc bồ đồ nhung xanh, cổ và cánh tay áo có viền đăng ten màu vàng kiểu Pháp. Có thể nào đây lại là đôi bàn chân của nàng, đi giày mềm thon thả giá những mười đôla một đôi và phải chăng đây là đôi bàn tay nàng, trang điểm đầy châu báu sáng loà? Ôi nàng đang hưởng một phúc phận kỳ diệu biết mấy! Mà Lester còn hứa là mẹ nàng rồi cùng sẽ được chia sẻ cảnh sống này. Thoạt nghĩ thế nàng đã thấy trào nước mắt. Người mẹ thân yêu, ôi nàng yêu quý mẹ biết bao nhiêu.

Mấy ngày hôm nay, chính Lester cũng thấy sung sướng vì đã biến được Jennie thành một cô gái thực sự xứng đáng với mình. Chàng vận dụng sự nhận định thận trọng nhất của mình thế mà kết quả thậm chí vẫn làm chàng ngạc nhiên. Trong các phòng khách, trong các phòng ăn và ở ngoài phố người ta đều ngoái cổ lại ngắm nhìn Jennie.

- Anh chàng kia có “mẻng” đẹp mê hồn, – mọi người thường bình luận như vậy.

Tuy tình thế đã thay đổi, Jennie cũng vẫn giữ cách nhận định của mình về cuộc sống, giữ ý thức của mình về tiền đồ và về sự cân đối hợp lý. Nàng cảm thấy hình như cuộc đời đang thử cho nàng mượn một cái gì rồi một thời gian sau lại lấy đi mất. Trong lòng nàng không có chút gì là hợm mình. Quan sát nàng, Lester nhận ra điều đó. – Em là một phụ nữ vĩ đại theo cách của mình, – chàng nói. – Em sẽ thành đạt. Cho đến nay, cuộc đời vẫn chưa cho em gì mấy.

Chàng băn khoăn không biết làm thế nào có thể biện hộ với gia đình mình về mối quan hệ mới mẻ này nếu như tình cờ họ được biết tin. Nếu như chàng quyết định lập một gia đình ở Chicago hay ở St. Louis (ý nghĩ ấy quả đã nảy ra trong tâm trí chàng) thì liệu chàng có thể giữ được bí mật không? Chàng có muốn như vậy không? Chàng gần như tin chắc là mình thật sự, chân thành yêu nàng.

Khi gần đến lúc trở về, chàng bắt đầu khuyên bảo nàng về đường hướng hành động trong tương lai. – Em phải tìm cách nào giới thiệu với bố rằng anh là một người quen, – chàng nói. – Như thế mọi chuyện sẽ thoải mái. Có lẽ anh sẽ đến thăm. Khi ấy nếu em nói với ông cụ là em sắp sửa lấy anh thì ông cụ sẽ không nghĩ ngợi gì.

Jennie nghĩ đến con bé Vesta và thấy trong lòng run sợ. Song xem ra cũng có thể khiến được bố nàng không nói gì về chuyện này.

Lester đã đưa ra ý kiến khôn ngoan rằng nàng nên giữ lại những quần áo cũ đã mặc ở Cleveland để có thể dùng ở nhà khi nàng trở về. – Em đừng bận tâm về những món đồ mới này, – chàng nói. – Anh sẽ giữ gìn cẩn thận cho đến khi chúng mình thu xếp được một đợt khác. – Tất cả điều đó rất đơn giản và dễ dàng, chàng là một nhà chiến lược bậc thầy.

Từ khi tới miền đông này hầu như hôm nào Jennie cũng viết thư về cho mẹ. Nàng đã gửi kèm những mẩu giấy nhỏ để riêng cho bà Gerhardt đọc. Trong một mẩu giấy nàng nói rằng Lester muốn đến thăm và giục mẹ dọn đường sẵn bằng cách nói với bố rằng nàng đã gặp một người yêu nàng. Nàng đề cập đến cái khó khăn về bé Vesta và mẹ nàng lập tức vạch ra một kế hoạch để giữ cho ông Gerhardt đừng nói năng gì. Bây giờ không nên để mắc mớ. Jennie phải được dịp để chấn chỉnh địa vị của mình cho khá hơn trong gia đình. Khi nàng trở về, ai nấy đều vô cùng vui vẻ. Tất nhiên nàng không thể trở lại nơi cũ làm việc, song bà Gerhardt giải thích rằng bà Bracebridge đã cho Jennie nghỉ vài tuần lễ để nàng có thể tìm được một việc tốt hơn, một việc kiếm được nhiều tiền hơn.

❀ ❀ ❀

[1] Dịch giả dùng sai từ, đúng ra phải là “sự cứu trợ” – Caruri.

[2] Kiểu toa xe lửa có từng buồng riêng đầy đủ tiện nghi, gồm giường nằm, buồng rửa mặt – vệ sinh, dành cho các cuộc hành trình dài (gọi theo tên người sáng chế George Pullman vào năm 1897).

[3] Nemesis: thần báo oán trong thần thoại Hy Lạp – ND.

Nguyên Tâm dịch
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 31 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Theodore Dreiser

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.