Jennie Gerhardt

Lượt đọc: 487 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 43

❊ ❊ ❊

Chính cái mưu toan cưỡng bức này là điều duy nhất có thể sẽ khiến Lester chống đối hẳn với gia đình mình, ít ra cũng là vào thời gian này. Gần đây chàng đã nhận thấy khá rõ là mình phạm một sai lầm lớn: trước hết là trong việc không cưới Jennie để mà tránh chuyện tai tiếng, và thứ hai là không chấp nhận đề nghị của nàng vào lúc nàng muốn bỏ mình. Chuyện đã rành rành, chàng đã làm cho tình hình rối bét. Chàng không thể để mất toàn bộ gia tài của mình. Chàng không có đủ tiền riêng, Jennie không hạnh phúc, chàng có thể thấy điều đó. Làm sao nàng có thể hạnh phúc được khi chàng khổ sở. Liệu chàng có muốn chấp nhận số tiền xoàng xĩnh mười ngàn một năm không, ngay cả trong trường hợp chàng sẵn sàng cưới nàng? Cuối cùng, chàng có muốn mất Jennie, muốn nàng vĩnh viễn ra khỏi cuộc đời mình không? Chàng không thể quyết định được, vấn đề quá ư là phức tạp.

Sau tang lễ, khi Lester trở về nhà, Jennie lập tức thấy ở chàng có một cái gì khang khác, một cái gì ngoài nỗi đau thương tự nhiên của người con đối với cái chết của bố, đang đè nặng lên tâm trí chàng. Nàng băn khoăn không hiểu đó là cái gì. Nàng tìm cách gần gũi thông cảm với chàng song vết thương tinh thần của chàng đâu có thể hàn gắn dễ dàng. Khi lòng tự ái bị thương tổn thì chàng dữ tợn và cau có – chàng có thể đánh bất kỳ kẻ nào làm chàng bực mình. Nàng chăm chú theo dõi chàng, mong muốn làm một điều gì đó cho chàng, song chàng không ngỏ tâm sự với nàng. Chàng đau khổ, và nàng chỉ có thể đau khổ cùng chàng.

Mấy ngày trôi qua, và giờ đây tình hình tài chính do cái chết của cha chàng gây ra đã được đưa ra bàn bạc kỹ lưỡng. Phải tổ chức lại việc quản lý nhà máy, Robert sẽ phải được bầu làm chủ tịch công ty như ông cụ mong muốn. Mối quan hệ của Lester đối với công việc kinh doanh sẽ phải được đưa ra xem xét. Trừ phi thay đổi ý kiến về Jennie, chàng sẽ không còn là một người có cổ phần trong công ty. Thực tế, chàng chẳng có cương vị gì cả. Muốn tiếp tục làm thư ký và thủ quỹ, ít nhất chàng cũng cần phải sở hữu một cổ phần trong số vốn của công ty. Liệu Robert có cho chàng cổ phần nào không? Liệu Emy, Louise hoặc Imogene có cho chàng không ? Liệu họ có bán cho chàng cổ phần nào không? Liệu những thành viên khác trong gia đình có muốn làm một điều gì vi phạm đến đặc quyền của Robert ghi trong chúc thư không? Hiện thời bọn họ khá là đối lập với Lester, và chàng nhận ra rằng mình đang đứng trước một tình huống khó xử. Giải pháp là: phải bỏ Jennie. Nếu thực hiện giải pháp đó thì chàng sẽ chẳng cần phải xin xỏ vốn làm gì. Còn nếu không chọn giải pháp đó tức là chàng đã công nhiên chống đối lại di chúc của bố. Chàng chậm rãi và thư thả nghiền ngẫm vấn đề. Chàng có thể thấy rõ ràng sự việc đang dẫn đến đâu. Chàng sẽ phải bỏ Jennie hoặc sẽ phải bỏ tiền đồ của đời mình. Thật là một tình thế tiến thoái lưỡng nan!

Mặc dù Robert có nói rằng về phía ông ta, giá bản chúc thư thu xếp khác đi thì tốt, song ông ta thực sự rất hài lòng với tình hình hiện nay: những mơ ước của ông ta đang từ từ tiến đến chỗ được thực hiện. Từ lâu Robert đã hoàn thiện những kế hoạch của mình, không phải chỉ nhằm mục đích tổ chức lại hoàn toàn cơ cấu công ty mà là nhằm mở rộng công việc kinh doanh theo hướng thành lập một tổ hợp các công ty sản xuất toa xe. Nếu ông có thể thuyết phục hai hoặc ba tổ chức lớn ở miền Đông và miền Tây kết hợp với mình thì giá bán thành phẩm có thể giảm bớt, tình trạng khủng hoảng thừa có thể tránh được và tổng kinh phí có thể giảm đi một cách cụ thể. Qua người đại diện của công ty tại New York, ít lâu nay ông đã đầu tư được vốn trong những công ty sản xuất toa xe khác và giờ đây ông hầu như đã sẵn sàng hành động. Trước hết ông muốn mình được bầu làm chủ tịch công ty Kane, và do chỗ Lester không còn là một thành viên nữa, ông có thể chọn chồng của Emy làm phó chủ tịch, và có thể lấy một người nào khác chứ không phải Lester làm thư ký và thủ quỹ. Theo các điều kiện của bản chúc thư, số vốn và các tài sản khác tạm thời để riêng ra cho Lester, với hy vọng chàng sẽ tỉnh ngộ, sẽ do Robert quản lý và quyết định. Ông cụ đã ngụ ý rõ ràng rằng ông, Robert, cần giúp ông cụ trong việc cưỡng bức chú em. Ông không muốn tỏ ra bần tiện, làm như vậy thì thực dễ dàng. Tờ chúc thư giao cho ông thi hành một bổn phận chính đáng. Lester phải tỉnh ngộ ra hoặc phải để cho Robert điều khiển công việc kình doanh theo sở thích của ông ta.

Trong khi trông nom các công việc của chi nhánh ở Chicago, Lester đã thấy trước được xu thế của tình hình. Lúc này chàng nhận ra rằng mình vĩnh viễn đứng ngoài công ty, chàng chỉ là một người quản đốc chi nhánh theo sự đồng ý ngầm của Robert, và ý nghĩ ấy khiến chàng rất bực mình. Robert chưa hề nói gì cho thấy rằng sự thay đổi như vậy đã xảy ra – mọi việc vẫn tiếp tục như xưa – nhưng những ý kiến của ông ta giờ đây rõ ràng là pháp lệnh. Lester thực sự đã là nhân viên của ông anh, hàng năm hưởng một số lương nào đó. Điều đó khiến chàng não cả lòng.

Ít tuần sau có lúc chàng cảm thấy không thể chịu đựng được tình trạng này nữa. Cho đến nay chàng vẫn là một người đại lý tự do và độc lập.

Cuộc họp hàng năm sắp tới của những người góp cổ phần, trước đây vẫn chỉ là công việc của một người và được làm cho có hình thức, trong đó cha chàng quyết định tất cả, bây giờ sẽ là một tổ hợp nhiều người và có quyền bỏ phiếu, do anh trai chàng chủ tọa, các em gái chàng thì có lẽ nhờ có các ông chồng đại diện, còn chàng thì không được dự. Sự kiện ấy sẽ là một bước sa sút lớn nhưng vì Robert không hề nói gì tới việc cho hoặc bán cho chàng một cổ phần nào để chàng có quyền ngồi với cương vị một giám đốc hoặc bất kỳ một cương vị chính thức nào trong công ty, nên chàng quyết định viết đơn xin từ chức. Điều đó hẳn sẽ khiến vấn đề đi tới chỗ khủng hoảng. Như vậy sẽ cho ông anh thấy rằng chàng không muốn chịu ơn ông ta theo bất kỳ cách nào, hoặc không muốn giữ lại bất kỳ cái gì không phải của chàng – mà chàng vui lòng như vậy – do chàng không đủ khả năng và do nguyện vọng của những người cùng cộng tác với chàng. Nếu như chàng muốn trở lại công ty bằng cách bỏ Jennie thì chàng sẽ trở lại với tư cách khác hẳn tư cách của một viên quản đốc chi nhánh.

Chàng đọc cho người thư ký viết một bức thư bàn công việc, lời lẽ đơn giản và thẳng thắn, như sau:

“Anh Robert quý mến, tôi biết sắp đến lúc công ty phải được cải tổ dưới sự chỉ đạo của anh. Vỉ không có cổ phần nào, tôi không có quyền giữ cương vị một giám đốc hoặc giữ cương vị thư ký kiêm thủ quỹ,

Tôi muốn anh chấp nhận bức thư này như lời thông báo chính thức về việc tôi thôi không giữ cả hai chức vụ đó và tôi muốn được các giám đốc của anh cân nhắc xem nên bố trí thế nào về chức vụ này và về công việc của tôi. Tôi không khao khát gì việc giữ cái chức quản đốc chi nhánh chỉ với quyền hạn của một quản đốc chi nhánh mà thôi; đồng thời tôi cũng không muốn làm một điều gì sẽ gây khó khăn cho những kế hoạch tương lai của anh. Qua đây, anh có thể hiểu rằng tôi không sẵn sàng chấp nhận đề nghị ghi trong chúc thư của ba – ít nhất thì hiện nay là như vậy. Tôi mong muốn biết quan niệm dứt khoát của anh về vấn đề này. Anh sẽ viết thư báo cho tôi biết nhé?

Thân ái

Lester”

Ngồi trong phòng làm việc của mình ở Cincinnati, Robert trang nghiêm nghiên cứu bức thư này. Chú em ông hình như đã đi vào “sự việc cụ thể”. Nếu như Lester về mặt cẩn thận cũng được như cái tính thẳng thắn và bộc trực của chàng thì chàng sẽ là một con người hoàn thiện biết bao! Nhưng ở con người ấy không có sự thủ đoạn, không có sự xảo trá. Chàng ắt không bao giờ chịu làm một điều gì xảo trá, còn Robert, trong thâm tâm vẫn hiểu rằng muốn thành công lớn, con người ta cần phải thế. “Đôi khi con người ta phải biết tàn nhẫn, biết tinh vi mới được”. Robert thường tự bảo mình như vậy. “Tại sao lại không nhìn thẳng vào thực tế khi đánh những canh bạc lớn?” Như ông chẳng hạn, ông sẵn sàng và ông đã làm thế.

Robert cảm thấy rằng tuy Lester là một con người rất chính đáng và là em mình, song tính nết Lester khá là khó bảo nên không phù hợp với nhu cầu của ông. Chú ấy quá là bộc trực và quá hay tranh cãi. Nếu chịu tuân theo những điều mong muốn của ba mà nhận phần gia tài của mình nhất thiết Lester sẽ trở thành một người cộng sự tích cực trong công việc làm ăn của công ty. Lester sẽ là một trở ngại trên con đường của Robert, Robert có muốn thế không? Dứt khoát là không. Điều ông mong hơn nhiều là Lester cứ bám chặt lấy Jennie hơn, ít ra thì cũng trong thời gian hiện nay, và thế là tự mình lặng lẽ loại mình ra ngoài vòng.

Sau khi cân nhắc kỹ lưỡng, Robert đọc cho thư ký viết một bức thư khôn khéo. Bức thư nói rằng ông chưa quyết định nên làm gì. Ông không biết mấy người chồng của các em gái muốn gì. Sẽ cần phải có một cuộc trao đổi ý kiến. Riêng về phần ông, ông sẽ vui lòng để Lester tiếp tục làm thư ký kiêm thủ quỹ, nếu như việc đó có thể sắp xếp được. Có lẽ hiện nay vấn đề đó cứ tạm để nguyên như cũ thì hơn.

Lester nguyền rủa. Robert cứ nói quanh co như vậy nghĩa là thế nào? Anh ta thừa biết là vấn đề đó có thể thu xếp ra sao. Chỉ cần cho Lester một cổ phần trong số vốn là xong. Robert sợ chàng – đó là điều cơ bản. Được, chàng sẽ chẳng giữ một cương vị quản đốc chi nhánh nào nữa, nhất định thế. Chàng sẽ từ chức ngay lập tức. Vì vậy, Lester viết thư trả lời, nói rằng chàng đã cân nhắc mọi mặt của vấn đề và đã quyết định sẽ tự lo liệu lấy một vài quyền lợi nhất định của mình trong thời gian này. Chàng muốn có một người nào đó sẽ đến Chicago mà tiếp quản cái chi nhánh ở đây, nếu như Robert có thể thu xếp được. Chỉ cần ba mươi ngày là xong. Ít hôm sau có thư trả lời của Robert nói rằng ông ta rất buồn, nhưng nếu Lester đã quyết thì ông cũng không muốn can thiệp vào bất kỳ kế hoạch nào mà Lester đã dự kiến, Chồng cô Imogene – Jefferson Midgely, từ lâu đã muốn cư trú ở Chicago. Chú ấy có thể tạm thời đảm nhận công việc ở đó.

Lester mỉm cười. Rõ ràng là Robert đang tận dụng một tình huống rất tế nhị. Robert biết rằng Lester có thể đi kiện và khiến cho mọi việc bị ngáng trở và cũng biết rằng Lester rất không muốn làm điều đó. Làm thế báo chí sẽ túm lấy toàn bộ câu chuyện. Dù sao thì người ta cũng đang đồn đại về cái quan hệ giữa chàng và Jennie. Chàng chỉ có thể giải quyết vấn đề này ổn thỏa nhất bằng cách bỏ nàng. Thế là chung quy mọi sự lại xoay về cái giải pháp ấy.

Nguyên Tâm dịch
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 31 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Theodore Dreiser

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.