Cả Lester Kane lẫn Jennie đều không chút nghi ngờ về tính chất chưa dứt khoát, mặc dù đầy khích động của cuộc chuyện trò này, chắc chắn câu chuyện tình này không phải đến đây là kết thúc. Kane biết rằng mình đã mê đắm sâu sắc. Cô gái này thật là yêu kiều. Nàng đáng yêu hơn chàng nghĩ. Thái độ ngần ngại của nàng với nhiều lần phản đối, những tiếng “không, không, không” nhẹ nhàng, đối với chàng có sức rung động mãnh liệt như âm nhạc vậy. Muốn thế nào thì thế, cô gái này là của chàng và chàng sẽ chiếm được nàng. Nàng đáng yêu quá, làm sao chàng bỏ qua được. Gia đình hoặc người đời có nghĩ gì, chàng cũng chẳng cần.
Lạ thay, Kane tin chắc rằng rồi ra Jennie sẽ nhượng bộ chàng về thể xác như đã từng nhượng bộ chàng về tinh thần. Vì lý do gì thì chàng không thể nào giải thích được. Ở nàng có một tính chất đàn bà nồng nhiệt, vẻ mặt chân thật ngây thơ – hàm ngụ một tình cảm hướng về quan hệ xác thịt mà không dính gì đến sự đồi bại vô luân thô bạo cả. Nàng là loại phụ nữ sinh ra để dành cho một người đàn ông – chỉ một người duy nhất. Toàn bộ thái độ của nàng đối với tình dục gắn liền với yêu đương, âu yếm và hầu hạ. Khi con người duy nhất ấy xuất hiện là nàng sẽ yêu và đến với chàng. Đó là con người Jennie theo cách hiểu của Lester. Chàng cảm thấy điều đó. Nàng sẽ nhượng bộ chàng vì chính chàng là con người duy nhất ấy.
Còn về phía Jennie, nàng cảm thấy rõ là có chuyện rắc rối và có những khả năng dẫn tới tai họa. Nếu như chàng theo đuổi nàng thì tất nhiên rồi chàng sẽ biết tất cả. Nàng chưa nói gì với chàng về Brander bởi vì nàng vẫn còn có ảo tưởng mơ hồ rằng cuối cùng nàng sẽ có thể trốn tránh được. Khi từ biệt chàng, nàng biết rằng chàng sẽ quay trở lại. Bất kể lý trí, nàng tự biết mình muốn vậy. Tuy nhiên, nàng phải tiếp tục cuộc sống eo hẹp và tẻ ngắt. Đó là hình phạt đối với nàng vì đã mắc sai lầm. Mình làm mình chịu là đúng rồi.
Khu nhà của gia đình Kane ở Cincinnati, nơi Lester trở về sau khi tạm biệt Jennie, là một dinh thự bề thế tương phản lạ lùng với ngôi nhà của gia đình Gerhardt. Đó là một khu nhà hai tầng đồ sộ, nhô ra thụt vào không đều, làm theo kiểu lâu đài Pháp nhưng xây bằng gạch đỏ và đá nâu. Nó nằm giữa cỏ cây hoa lá trong một khu đất có hàng rào xung quanh, như một công viên và ngay những tấm đá xây cũng nói lên vẻ huy hoàng đường bệ và vẻ xa hoa tinh tế của nó. Ông già Archibald Kane, người bố của gia đình, đã gom góp được một gia tài khổng lồ, không phải bằng cách vơ vét và dọa nạt người khác hoặc bằng những thủ đoạn bất lương mà do ông nhìn thấy được nhu cầu lớn của xã hội và đã đáp ứng được nhu cầu ấy. Ngay từ hồi còn trẻ, ông đã hiểu ra rằng Hoa Kỳ là một nước đang phát triển. Sẽ cần phải có nhiều xe cộ – toa trần, toa chở khách, xe bò – và ông biết rằng một người nào đó sẽ phải cung cấp những thứ ấy. Sau khi thành lập ngành kỹ nghệ nhỏ đóng toa xe, ông đã phát triển nó thành một ngành kinh doanh lớn; ông sản xuất những toa xe chất lượng tốt đem bán được nhiều lời. Lý luận của ông là hầu hết mọi người đều ngay thật; ông tin rằng thâm tâm họ cần đến những của thực và nếu như ta cung cấp cho họ những thứ ấy thì họ sẽ mua của ta rồi lại cứ khách nhớ nhà hàng mà trở lại mua mãi, mua mãi, cho đến khi ta trở thành một người giàu có và thế lực. Ông tin tưởng vào biện pháp “chất cho đầy tràn ra”[1]. Suốt đời ông, và cả bây giờ khi đã về già, ông vẫn được tất cả những người từng biết ông kính nể và đồng tình, “Archibald Kane”, bạn có thể nghe những người cạnh tranh với ông nói, “ồ, đó là một con người ưu tú, sắc sảo nhưng ngay thẳng. Ông ấy là một người xuất sắc.”
Ông bố này có hai con trai và ba con gái, tất cả đều khỏe mạnh, dễ coi và có đầu óc khác thường, song không người nào rộng rãi và sôi nổi như ông thân sinh cao tuổi và hào hiệp của họ. Robert, người con cả bốn mươi tuổi, cánh tay phải của ông bố trong vấn đề tài chính, có cái sắc bén hơi khe khắt khiến chàng thích ứng được với những chi tiết có phần tủn mủn của hoạt động kinh doanh. Chàng có khổ người tầm thước, hơi gầy, trán cao, hơi có chiều hướng hói, đôi mắt sáng xanh trong, cái mũi khoằm và đôi môi mỏng, bằng bặn, kiên quyết. Chàng là một người ít nói, hơi chậm chạp trong hành động và sâu sắc trong suy nghĩ. Chàng kế cận ông bố, với tư cách phó chủ tịch của cái công ty lớn chiếm cả hai dãy nhà ở một vùng ngoại ô thành phố. Chàng là một người kiên quyết – một người nhiều triển vọng theo cách ông bố hiểu.
Lester, người con thứ hai, được ông bố cưng nhất. Chàng hoàn toàn chẳng phải là một nhà tài chính như Robert, nhưng chàng có tầm nhìn bao quát hơn về những sự khéo léo vốn là cơ sở của cuộc sống. Chàng mềm mỏng hơn, nhân tính rõ hơn và hồn hậu hơn đối với mọi sự. Mà kể cũng lạ, ông già Archibald lại khen ngợi và tín nhiệm chàng. Ông biết chàng có tầm nhìn lớn hơn. Có lẽ ông cần đến Robert khi có một vấn đề tài chính phức tạp, song Lester vẫn là người con được ông yêu quý nhất.
Rồi đến Amy, ba mươi hai tuổi, có gia đình, xinh đẹp, mẹ của một đứa con trai; Imogene, hai mươi tám tuổi, cũng đã lập gia đình nhưng chưa có con và Louise, hai mươi lăm tuổi, chưa lập gia đình, xinh nhất trong số con gái nhà này song cũng lạnh lùng và hay chỉ trích nhất. Cô là người háo hức nhất về địa vị cao sang trong xã hội, có tình cảm mãnh liệt nhất đối với thanh thế gia đình và vô cùng khao khát rằng gia đình họ Kane này phải rạng rỡ hơn mọi gia đình khác. Cô cảm thấy tự hào khi nghĩ rằng gia đình mình có chỗ đứng rất cao trong xã hội và thường ra vẻ ta đây một cách kiêu kỳ khiến cho Lester khi thấy buồn cười khi lại thấy bực mình! Chàng quý mến cô – chừng mực nào đó thì cô cũng là cô em cưng của chàng – song lại cho rằng cô có thể bớt tỏ vẻ quan trọng đi cũng chẳng làm tổn hại đến địa vị của gia đình chút nào.
Bà Kane, người mẹ sáu mươi tuổi, là một người đàn bà trầm lặng, tinh tế; bà đã cùng với chồng từ hoàn cảnh tương đối nghèo khổ mà đi lên nên không quan tâm gì mấy đến sinh hoạt trong giới xã giao. Nhưng bà yêu các con, yêu chồng, và tỏ ra tự hào một cách chất phác về địa vị và học thức của chồng con. Bà chỉ cần lấp lánh trong ánh phản chiếu vinh quang của chồng con là đủ rồi. Một người phụ nữ tốt, một người vợ đảm, một người mẹ hiền.
Lester về đến thành phố Cincinnati vào lúc xế chiều và đi xe ngựa về nhà ngay. Một lão bộc người Ireland đón chàng ở cửa.
- A, cậu Lester – lão mở đầu, giọng vui vẻ, – tôi thật sung sướng thấy cậu trở về. Để tôi cởi áo khoác cho cậu. Dạ, dạ thời tiết dạo này tốt lắm. Dạ, dạ, cả nhà đều khỏe. Cô Amy em cậu vừa ở đây về cùng với con trai. Cụ bà đang ở buồng riêng trên gác. Dạ, dạ.
Lester mỉm cười vui vẻ và đi lên phòng mẹ. Trong căn phòng quét vôi trắng và vàng óng, nhìn ra vườn về phía đông nam này, bà Kane đang ngồi; đó là một phụ nữ dịu dàng, duyên dáng, trầm lặng, có mái tóc hoa râm chải mượt mà. Bà ngẩng đầu lên khi thấy cánh cửa mở, đặt cuốn sách đang đọc xuống và đứng dậy đón chàng.
- Ôi, mẹ đây rồi, – chàng vừa nói vừa ôm hôn bà. – Mẹ có được khỏe không ạ?
- Ồ, mẹ cũng bình thường như mọi khi, Lester ạ. Lâu nay con có khỏe không?
- Khỏe, mẹ ạ. Con lại vừa đến nhà anh chị Bracebridge vài ngày. Con phải ghé Cleveland thăm gia đình Parson. Mọi người đều hỏi thăm mẹ.
- Cô Minnie[2] thế nào?
- Vẫn thế mẹ ạ. Con thấy chị ấy chẳng thay đổi chút nào. Chị ấy vẫn thích tiếp tân như ngày xưa.
- Thật là một cô gái thông minh, – bà nhận xét, bà nhớ lại bà Bracebridge hồi còn con gái ở Cincinnati. – Mẹ bao giờ cũng mến cô ấy. Cô ấy rất biết điều.
- Mẹ ạ, con có thể nói là chị ấy vẫn giữ nguyên cái đức tính ấy. – Lester trả lời với một vẻ đầy ý nghĩa.
Bà Kane mỉm cười rồi lại tiếp tục nói về những sự việc xảy ra trong gia đình. Chồng Imogene sắp sửa đi St. Louis về một công chuyện nhỏ gì đó. Vợ Robert bị cảm lạnh. Ông cụ Zwingle gác kho vật liệu ở xưởng máy, người làm việc cho ông Kane hơn bốn chục năm nay, vừa chết. Chồng bà sắp sửa đi đám ông cụ. Lester kính cẩn lắng nghe, tuy cũng có vẻ hơi lơ đãng.
Khi Lester bước xuống phòng khách thì gặp Louise. Trông cô thật là “lịch sự”. Cô vận một bộ đồ lụa đen, viền đăng ten, vừa khít thân hình, nơi cổ nổi bật một chuỗi hồng ngọc tương phản hẳn với nước da ngăm ngăm và mái tóc đen của cô. Đôi mắt cô đen và sắc sảo.
- Ôi, anh Lester đây rồi – cô kêu lên. – Anh về lúc nào đấy? Anh phải cẩn thận khi hôn em đấy nhé. Em sắp đi chơi, trang điểm đâu vào đấy cả rồi, kể cả lớp phấn thoa trên mũi. Ôi! Đồ gấu! – Lester đã ghì cô thật chặt và hôn rõ mạnh. Cô đẩy chàng ra bằng đôi tay khỏe khoắn của mình.
- Anh không làm bợt đi mất nhiều phấn đâu, – chàng nói. – Em lúc nào chẳng có thể thoa thêm một ít bằng cái nùi bông ấy.
Chàng qua phòng riêng của mình để mặc bộ đồ ăn bữa tối. Đóng bộ để ăn tối đã trở thành một tập quán trong gia đình họ Kane từ vài năm nay. Khách khứa đến thường xuyên đến nỗi việc đó đã trở thành cần thiết, đặc biệt Louise coi đó là một vấn đề hệ trọng. Tối nay Robert sẽ đến, lại có cả ông bà Burnett là bạn cũ của cha mẹ chàng, cho nên tất nhiên bữa ăn sẽ phải theo đúng nghi lễ. Lester biết là cha chàng ở quanh đây đâu đấy thôi, song lúc này chàng chưa bận tâm tìm ông cụ vội. Chàng còn đang nghĩ đến hai ngày cuối cùng ở Cleveland và băn khoăn không hiểu bao giờ sẽ gặp lại Jennie.
❀ ❀ ❀
[1] Phúc âm Luke, VI, 38.
[2] Tức bà Bracebridge – ND.