Đề nghị đặc biệt này có nét khác thường ở chỗ có những yếu tố cơ bản để thành công. Ông Ross có kinh nghiệm và óc suy xét, hoàn toàn có khả năng để thành công trong hầu như bất kỳ việc gì ông định làm. Ông ta hoạt động trong một lĩnh vực hoàn toàn quen thuộc. Ông có thể thuyết phục hầu như bất kỳ một người có thẩm quyền nào nếu ông có thể khiến người đó dành đủ thời gian nghe những số liệu ông trình bày.
Thoạt đầu Lester cũng không tin tưởng, mặc dù nói chung chàng cũng quan tâm đến những đề nghị về bất động sản. Chàng thích điền trạch. Chàng cho rằng đầu tư vào lĩnh vực ấy là chắc ăn miễn là đừng quá sa đà. Trước nay chàng chưa hề, hoặc rất hiếm khi đầu tư vào một khoản nào như vậy, chỉ vì chàng không ở trong một địa hạt mà người ta bàn đến bất động sản.
Phần nào chàng cũng thích ông Ross và cái cách làm ăn của ông. Rất dễ kiểm tra lại những lời phát biểu của ông, mà quả thật chàng cũng đã kiểm tra lại nhiều chi tiết nhỏ trong những lời tuyên bố ấy. Kia là những tấm biển của ông ở những dải đất trên thảo nguyên, và đây là những mục quảng cáo của ông trên báo chí hàng ngày. Mà giờ đây chàng đang ăn không ngồi rồi, nếu có bắt đầu làm ăn kiếm lấy ít tiền thì chuyện ấy xem ra cũng chẳng hại gì.
Có cái gay cho Lester là chàng đã đến thời kỳ không còn sắc sảo về những chi tiết như trước nữa. Trong mấy năm gần đây, toàn bộ công việc của chàng – thực tế là ngay từ lúc bắt đầu – là về những đề nghị kinh doanh lớn, về việc mua những số lượng hàng dự trữ lớn, những việc đặt hàng lớn, và việc bàn bạc những công việc quy mô lớn chẳng quan hệ gì đến những chi tiết nhỏ nhoi là nội dung những mối quan tâm đặc biệt của các nhà buôn nhỏ trong thiên hạ. Trong xưởng máy, Robert tính toán từng hào từng xu về tiền thuê nhân công, đã đảm bảo chắc rằng các lỗ hà lỗ hổng đều được bịt kín. Lester được giao giải quyết những công việc lớn, và từ trước tới giờ chàng vẫn luôn luôn làm công việc ấy. Khi phải bắt tay vào cái đề nghị đặc biệt này, chàng chỉ chú ý đến những chi tiết lớn của nó chứ không chú ý đến những chi tiết nhỏ nhặt trong việc bán lại. Chàng không thể không thấy rằng Chicago là một thành phố đang phát triển, và giá đất cát phải tăng lên. Những miền đất thảo nguyên vắng vẻ hiện nay chẳng bao lâu nữa, theo dòng thời gian, sẽ trở thành những khu đất ngoại ô được xây dựng tử tế cho người ở. Rất hiếm có trường hợp mà một mảnh đất mua bây giờ lại có thể xuống giá. Nó có thể lâu mới bán được, hoặc tăng giá chứ không thể xuống giá. Ross đã thuyết phục chàng về điều này. Theo phán đoán của bản thân, chàng cũng thấy điều đó là đúng.
Có mấy điều chàng không cân nhắc đầy đủ, đó là thân thế và thế lực của ông Ross, là khả năng một vùng lân cận độc hại nào đó sẽ phát triển làm ảnh hưởng đến vùng đất mà chàng đã chọn làm đất xây nhà ở; là tình hình khó khăn về tiền mặt cũng có thể làm giảm giá trị bất động sản – thực tế, gây ra tình trạng đột ngột phải bán tống bất động sản đi, điều đó sẽ khiến cho giá cả xuống ầm ầm và khiến cho những nhà đề xướng hăng hái – thậm chí ngay cả những nhà đề xướng như ông Samuel Ross chẳng hạn – cũng phải thất bại.
Suốt mấy tháng trời, chàng nghiên cứu cái tình hình mà người chỉ đạo và quân sư mới của chàng đã trình bày, và rồi, sau khi bản thân đã xác thực được rằng mình có đủ lý do để an tâm, chàng bèn quyết định bán một vài cổ phần chỉ đem lại cho chàng có số lời thảm hại là sáu phần trăm và đem đầu tư vào việc làm ăn mới này. Món chi tiêu tiền mặt đầu tiên là hai mươi ngàn đôla tiền mua đất, khoảnh đất ấy được chuyển giao theo một giao kèo có hiệu lực giữa chàng với ông Ross và sẽ có giá trị vô thời hạn chừng nào vẫn còn đất để bán. Khoản tiếp theo là số tiền mười hai ngàn năm trăm đôla phải góp vào để cải tạo đất, và rồi lại còn tốn thêm hai ngàn rưởi đôla nữa về thuế khóa và những món chi không tính đến trước, những khoản này phát sinh khi tiến hành công việc cải tạo theo kế hoạch đã dự định. Hình như là đất cứng và đất mềm thì phí tổn đào đắp cũng khác nhau, cây cối không phải luôn luôn phát triển như mong muốn và hình như cũng phải “thăm hỏi” và “đấm mõm” sở máy nước và sở cung cấp hơi đốt của thành phố trước khi có thể thực hiện được khâu cải tạo. Ông Ross lo tất cả công việc này, nhưng chi phí về việc này là một khoản kha khá cần phải bàn bạc, và Lester chấp nhận tất cả.
Khoảng một năm sau lần bàn bạc đầu tiên, khoảnh đất đã thành hình nhưng cần phải đợi đến mùa xuân còn để quảng cáo và làm rùm beng về khu vực mới của thành phố; và việc quảng cáo này lập tức đòi hỏi khoản chi thứ ba. Lester lại bán thêm mười lăm ngàn đô-la chứng khoán nữa để theo đuổi cuộc phiêu lưu này cho đến chỗ ngã ngũ hợp lý và có lời,
Suốt cho đến thời gian này, chàng tỏ ra khá hài lòng với công việc mạo hiểm của mình. Nhất định là Ross đã triệt để và thực tế trong việc xử lý các chi tiết khác nhau. Dải đất được thành hình thật là tuyệt. Nó được dán cho một nhãn hiệu khá hấp dẫn – Nội lâm, mặc dù Lester để ý xung quanh khu vực ấy chẳng có rừng rậm gì cả. Nhưng Ross đã nói để cho chàng yên tâm rằng những người đi tìm một nơi trú ngụ ở ngoại thành sẽ bị cái tên đó hấp dẫn; thấy những nỗ lực lớn lao trong việc trồng cây nhằm cung cấp bóng mát trong tương lai, họ sẽ lầm tưởng lòng mong muốn ấy là thực tế. Lester mỉm cười.
Cơn gió lạnh đầu tiên thổi vào cái công trình còn trứng nước ấy đã đến dưới một lời đồn đại rằng Công ty đóng gói Quốc tế, một trong những thành viên lớn của tập đoàn đóng gói ở phố Halstead và phố Ba-Mươi-Chín, đã quyết định từ bỏ cái tập đoàn cũ để thiết lập một khu vực đóng gói riêng của mình. Báo chí nói rằng công ty này dự định sẽ đi xa hơn nữa về phía nam, có thể xuống phía dưới phố Năm-Mươi-Nhăm và về phía tây phố Ashland. Đây là khu đất ở phía chính tây dải đất của Lester; và khi người ta chỉ mới nghi ngờ rằng công ty đóng gói này có thể sẽ xâm phạm đến dải đất đó thì đã đủ khiến cho triển vọng của bất kỳ việc mua bán bất động sản nào đang nảy nở cũng phải tàn lụi.
Ross tức điên lên. Sau khi cân nhắc nhanh chóng, ông quyết định rằng tốt hơn hết là khua chuông đánh trống thật nhiều về cái dải đất kia bằng biện pháp quảng cáo trên báo chí để xem xem có thể bán được không, trước khi có chuyện gì tai hại có thể xảy đến với nó. Ông đưa vấn đề ra bàn với Lester và chàng đồng ý là nên làm như vậy. Hai người trước đây đã chi sáu ngàn đôla vào việc quảng cáo và bây giờ lại chi thêm một khoản ba ngàn đôla nữa trong vòng mười ngày để trình bày Nội lâm như là một khu nhà lý tưởng, có đủ mọi tiện nghi hiện đại cho những người yêu cuộc sống điền viên và chắc chắn sẽ trở thành một trong những khu ngoại ô riêng biệt và đẹp đẽ nhất của thành phố. Cố gắng đó “chẳng đi đến đâu”. Họ có bán được mấy lô đất, nhưng cái lời đồn là Công ty đóng gói Quốc tế có thể sẽ đến thì vẫn cứ dai dẳng và nguy hiểm; xét theo mọi quan điểm, ngoài cái vùng những người xa lạ đến ở kia ra, công việc kinh doanh đã thất bại.
Bảo rằng đòn này đã khiến Lester nản tợn, cũng còn là nhẹ. Thực tế năm mươi ngàn đôla, hai phần ba tổng số tài sản, ngoài số thu nhập hàng năm đã được quy định của chàng, đã bị trói chặt ở đây; mà lại còn phải đóng thuế, phải tu bổ để bảo quản và phải đối phó với tình trạng mất giá hiện nay nữa. Chàng gợi ý cho Ross là có thể đem bán khu đất ấy lấy hòa vốn hoặc cho người ta mua chịu và rồi sẽ bỏ công việc kinh doanh ấy; song tay buôn bất động sản dày kinh nghiệm kia không được lạc quan như vậy. Trước đây ông đã bị thất bại một đôi lần như thế này. Ông vốn dị đoan đối với bất cứ chuyện gì không trôi chảy ngay từ đầu. Nếu đã không trôi chảy thì nó là một cái vận xúi – một cái vận áo xám – và ông không muốn xoay xở gì thêm với nó nữa. Những tay buôn bán bất động sản chính cống khác, theo ông biết qua những thất bại của bản thân, cũng đều suy nghĩ như vậy cả.
Khoảng ba năm sau, khu đất ấy được bán đấu giá. Trước đây, Lester đã bỏ vào tất cả các khoản là năm mươi ngàn đôla, bây giờ lấy lại được hơn mười tám ngàn một chút; và một vài người bạn từng trải bảo đảm với chàng rằng gỡ ra được dễ dàng như thế, cũng còn may chán.