Trong cùng thời gian ấy, Jennie đang đi theo con đường của mình, ổn định cho yên một bề trong cái thế giới khác trước, trong đó nàng sẽ sống. Thoạt đầu cuộc sống vắng bóng Lester này có vẻ là một cái gì kinh khủng. Mặc dù cá tính nàng vốn cương nghị, hai người vẫn gắn bó chặt chẽ với nhau đến nỗi bây giờ như không thể gỡ ra được nữa. Trong ý nghĩ và trong việc làm, nàng luôn luôn thấy có chàng bên mình, cứ hệt như hai người không hề chia phôi. Giờ đây chàng ở đâu? Chàng đang làm gì? Chàng đang nói gì? Diện mạo chàng ra sao? Sáng sáng nàng tỉnh giấc với cái cảm giác rằng hẳn là chàng đang ở bên cạnh mình. Ban đêm thì tưởng như không lẽ nào nàng lại phải ngủ một mình. Chắc chắn là lát nữa chàng sẽ đến. – Ồ, không, cố nhiên là chàng không đến. Lạy Chúa, nghĩ mà chua xót. Chẳng bao giờ còn thấy chàng nữa, Mà nàng cần chàng biết bao.
Lại còn biết bao chuyện cỏn con khó chịu phải điều chỉnh nữa, vì một sự thay đổi căn bản như thế này không thể nào vượt qua một cách nhẹ nhàng. Quan trọng nhất là việc nàng phải giải thích cho Vesta hiểu. Cô bé này giờ đây cũng đã khôn lớn để tự mình xem xét và suy nghĩ, nó không thể không phỏng đoán và hồ nghi. Vesta nhớ lại rằng trước kia mẹ nó đã bị kết tội không cưới xin tử tế với bố nó khi nó ra đời. Nó đã thấy bài viết về Jennie và Lester trên tờ báo Chủ Nhật vào lúc báo ra – người ta đã cho nó xem bài báo ấy ở nhà trường – song nó cũng đủ khôn ngoan để nín lặng vì cảm thấy Jennie có thể không thích nhắc đến chuyện ấy. Việc Lester bỏ đi mất đối với nó thật vô cùng đáng ngạc nhiên; song trong hai, ba năm trước nó đã nhận ra rằng mẹ nó rất đa cảm và hiểu rằng nó có thể vô tình làm mẹ chạnh lòng. Cuối cùng, Jennie đành phải nói cho Vesta biết rằng Lester có bỏ nàng thì mới được thừa hưởng gia tài, chỉ vì nàng không có địa vị xứng với chàng. Vesta điềm tĩnh lắng nghe và nó bán tín bán nghi. Nó cảm thấy rất ái ngại cho mẹ, và vì thấy mẹ rõ ràng đang sầu não nên nó lại càng vui vẻ và can đảm hơn gấp bội. Nó dứt khoát từ chối lời gợi ý gửi nó đến một trường nội trú và cố hết sức gần gũi mẹ. Nó kiếm những cuốn sách hay để đọc với mẹ, khăng khăng đòi mẹ cùng đi xem hát, chơi dương cầm cho mẹ nghe và đề nghị mẹ góp ý phê bình về những tranh và tượng nó làm, Nó rủ được vài đứa bạn ở cái trường ưu tú của nó ở Sandwood và đưa về nhà chơi vào buổi tối để làm cho cuộc sống trong ngôi nhà nhẹ nhàng và vui vẻ hơn. Do ngày càng nhận rõ cá tính tốt đẹp của Vesta, Jennie cũng ngày một khăng khít với con hơn. Lester đã đi rồi, song ít nhất thì nàng cũng còn có Vesta. Chỗ nương tựa ấy có lẽ sẽ có thể giúp nàng chịu đựng nổi một cuộc đời đang tàn lụi.
Nàng lại còn phải giải thích cho những người cư trú ở Sandwood về lai lịch của mình nữa. Trong nhiều trường hợp, khi người ta bằng lòng sống một cuộc đời ẩn dật thì chẳng cần nói nhiều về quá khứ của mình, song theo lệ thường thì cũng phải nói một đôi điều. Thiên hạ có thói quen hay dò hỏi – dù họ chỉ là những bác hàng thịt hoặc những bác bán bánh mì. Người ta cứ phải dần dần giải thích về sự việc này, sự việc khác, và ở đây cũng vậy. Nàng không thể nói là chồng mình đã chết. Lester có thể sẽ trở lại. Nàng đành phải nói rằng mình đã bỏ chồng mà đi, để gây cái ấn tượng rằng nếu ai đó có quyền cho phép chàng trở về thì đó chính là nàng. Điều đó khiến những người xung quanh nhìn nàng một cách thú vị và thông cảm. Đó là điều hợp lý nhất cần làm. Rồi nàng lắng vào nhịp sống lặng lẽ, chờ đợi cái kết cục của đời mình mà nàng cũng chẳng đoán được nó sẽ ra sao,
Đối với một người yêu thiên nhiên thì cuộc sống ở Sandwood không phải là không hấp dẫn; và thực tế đó cộng với lòng tận tụy của Vesta đã đem đến cho nàng đôi chút an ủi. Vẻ đẹp của cái hồ ở đó cùng với thuyền bè qua lại là một nguồn vui vô tận, và lại còn nhiều cuộc đi chơi bằng xe ngựa ở miền quê xung quanh. Jennie có con ngựa và chiếc xe riêng của mình – một con trong đôi ngựa mà hai người đã dùng ở khu công viên Hyde. Dần dà trong nhà xuất hiện thêm những con vật khác, trong đó có một chú chó con mà Vesta đặt tên là Rats; con bé đem chú cún này từ Chicago về và nó đã trở thành một con chó giữ nhà thật sự, vừa lanh lợi vừa dễ thương. Lại có một chú mèo được gọi là Jimmy Woods, theo tên một cậu bé quen với Vesta, nó khăng khăng cho rằng chú mèo khá là giống cậu ta. Có một con sơn ca được nhốt cẩn thận để chống lại nỗi khát khao món thịt chim của chú mèo Jimmy Woods và có một bể thả cá vàng. Vì vậy cuộc sống của cái gia đình nhỏ bé này quả là cứ êm đềm trôi đi như trong mộng, song bên dưới bao giờ cũng ngầm chảy một dòng tình cảm rất sâu nên rất đỗi lặng lờ[1].
Mấy tuần đầu sau khi ra đi, Lester không hề viết thư từ gì về; chàng đang còn quá bận rộn lần theo những đầu mối trong quan hệ buôn bán mới mẻ của mình và quá thận trọng nên không muốn đặt Jennie vào tình trạng tinh thần xáo động bởi những tin tức về chàng, mà trong tình cảnh hiện nay thì những tin tức ấy chưa thể có ý nghĩa gì. Chàng muốn cứ tạm thời để cho mọi chuyện giữ nguyên như cũ, rồi ít lâu sau sẽ viết thư một cách tỉnh táo và bình tĩnh báo cho nàng biết tình hình diễn biến ra sao. Sau một tháng im hơi lặng tiếng, chàng mới viết bức thư ấy, nói rằng công việc buôn bán khá thúc bách và chàng thường xuyên phải ra vào thành phố (điều này đúng với sự thực), rằng trong tương lai có thể phần lớn thời gian chàng sẽ ở xa Chicago. Chàng hỏi thăm Vesta và tình hình chung ở thị trấn Sandwood. “Một ngày gần đây, có thể anh sẽ đến đó”, chàng nói như vậy, song thực tình chàng không có ý định về, và Jennie cũng hiểu như thế.
Lại một tháng nữa trôi qua, và rồi nàng nhận được bức thư thứ hai của chàng, không dài như bức thư thứ nhất. Trước đó, Jennie đã viết thư cho chàng, kể cho chàng nghe một cách thành thực và đầy đủ về tình cảm của mình. Nàng giấu kín hoàn toàn tình cảm của mình trong vấn đề này, nói rằng nàng rất thích cuộc sống ấy, rằng nàng sung sướng được sống ở Sandwood. Nàng bày tỏ hy vọng rằng giờ đây mọi việc đang diễn ra một cách tốt đẹp nhất cho chàng và cố tỏ cho chàng thấy rằng nàng thật sự sung sướng vì vấn đề đã được giải quyết. “Anh không nên nghĩ là em không hạnh phúc”, trong một đoạn thư, nàng đã viết. “Bởi vì em có bất hạnh đâu. Em vẫn tin chắc sự thể cần phải như hiện nay, và em sẽ khổ sở nếu như câu chuyện đi theo bất kỳ hướng nào khác. Anh hãy thu xếp đời mình sao cho được hạnh phúc nhất, anh Lester ạ” , nàng viết tiếp, “Anh xứng đáng được hưởng hạnh phúc ấy. Bất kỳ điều gì anh làm đối với em cũng sẽ đều đúng cả. Em sẽ không phản đối đâu”. Nàng ám chỉ bà Gerald, chàng cũng ngờ ngợ như vậy nhưng lại cảm thấy rằng lòng độ lượng của nàng hẳn phải đượm nhiều hy sinh và đau khổ thầm kín. Đó chính là điều đã khiến chàng do dự trong việc tiến hành cái bước cuối cùng.
Một buổi sáng, khi đang đọc lướt tờ báo, nàng thấy giữa những mục tin về giới thượng lưu có đoạn sau đây:
Việc đính hôn của bà Malcolm Gerald ở số 4044 đại lộ Drexel cùng ông Lester Kane, con trai thứ hai của cố tiên sinh Archibald Kane ở Cincinnati đã được chính thức loan báo tại một bữa tiệc do cô dâu tương lai chiêu đãi một nhóm bạn thân vào hôm thứ ba. Hôn lễ sẽ cử hành vào tháng tư.
Tồ báo rơi khỏi tay nàng. Có đến vài phút nàng ngồi hoàn toàn yên lặng, nhìn thẳng về phía trước. Có thể như thế sao? Nàng tự hỏi. Phải chăng điều đó cuối cùng đã thật sự xảy ra? Trước kia, nàng đã biết rằng điều đó phải đến, vậy mà – vậy mà nàng vẫn luôn luôn hy vọng rằng nó sẽ không xảy ra. Vì sao nàng lại hy vọng như vậy? Trước kia chẳng phải chính nàng đã đẩy chàng đi đó sao? Chẳng phải chính nàng đã quanh co gợi ý chàng làm việc này đó sao? Bây giờ thì điều đó đã đến, Nàng phải làm gì đây? Ở lại đây làm một người hưởng trợ cấp ư? Cứ nghĩ thế nàng đã khó chịu rồi. Tuy nhiên chàng đã dành riêng một khoản tiền lớn hoàn toàn thuộc quyền nàng sử dụng. Những giấy chứng nhận cổ phần xe lửa nằm trong tay công ty ủy thác ở phố La Salle lên tới tổng số bảy mươi nhăm ngàn đôla, đẻ lãi hàng năm là bốn ngàn rưởi đô-la được trả trực tiếp cho nàng. Liệu nàng có thể từ chối không nhận số tiền này không? Nàng phải cân nhắc vì còn có Vesta.
Jennie cảm thấy vô cùng đau xót vì cái kết cục này, tuy vậy nàng đã nhận ra rằng có nổi giận thì cũng chỉ là dại dột mà thôi. Cuộc đời luôn luôn bày chuyện trớ trêu như thế đối với nàng. Và nó sẽ còn tiếp tục như vậy. Điều đó là cầm chắc. Nếu như nàng đi ra ngoài đời mà tự kiếm sống thì phỏng điều đó đối với chàng có hệ trọng gì? Phỏng điều đó đối với bà Gerald có hệ trọng gì? Nơi đây nàng ru rú ở cái thị trấn bé nhỏ này, sống một cuộc đời tăm tối, còn chàng thì vẫy vùng ngoài cuộc đời rộng lớn, đang hưởng thụ cuộc đời với ý nghĩa đầy đủ và phóng khoáng nhất của nó. Thật là quá cay nghiệt. Song khóc mà làm gì? Việc gì phải khóc?
Đôi mắt nàng quả là ráo hoảnh, song bên trong, chính tâm hồn nàng dường như tan nát. Nàng thận trọng đứng dậy, giấu tờ báo xuống đáy một cái hòm và khóa lại.
❀ ❀ ❀
[1] Dựa theo thành ngữ Anh: Still waters run deep (nước chảy lặng thường là sâu); ý nói: những người trầm lặng thường là sâu sắc.