Jennie Gerhardt

Lượt đọc: 487 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 36

❊ ❊ ❊

Kế hoạch của Jennie có chỗ không ổn là nó không tính đến thái độ của Lester. Về cơ bản chàng quả có thiết nàng song chàng vẫn bị rào kín trong những ý niệm của cái thế giới đầy ước lệ nơi chàng đã từng được nuôi dưỡng. Nói rằng chàng yêu nàng đến mức có thể dù hay dù dở thế nào vẫn cứ lấy nàng để hợp pháp hóa cái cương vị khác thường của nàng và để ngang nhiên cho thiên hạ biết rằng chàng đã chọn một người vợ hợp với mình thì có lẽ là hơi quá, song quả thực chàng có tha thiết với nàng, và đặc biệt trong thời gian này chàng không bụng dạ nào tính đến chuyện chia tay nàng mãi mãi.

Sống đến ngần ấy tuổi đầu, những ý niệm của Lester về tính cách phụ nữ đã được định hình và không dễ gì thay đổi. Cho đến nay, trên bình diện riêng và trong phạm vi giới bạn bè của mình, chàng chưa gặp ai có sức lôi cuốn như Jennie. Nàng dịu dàng, thông minh, duyên dáng, đúng là một cô gái giúp việc mà chàng cần có; và chàng đã chỉ bảo cho nàng những phong tục tập quán của xã hội thượng lưu cho tới khi nàng trở thành một người bạn ý hợp tâm đầu mà chàng mong muốn. Chàng thoải mái, chàng mãn nguyện – việc gì phải tìm cái gì khác nữa?

Nhưng Jennie ngày càng cảm thấy không yên. Nàng cố viết ra những quan điểm của mình và đã thảo đến hơn chục bức thư, cuối cùng mới được một lá mà xem ra lời lẽ chí ít cũng thể hiện được phần nào tình cảm của mình. Đối với nàng đó là một bức thư dài, lời lẽ như sau:

“Anh Lester quý mến – khi anh nhận được thư này thì em đã không còn ở đây và em muốn anh đừng nghĩ tệ về em khi chưa đọc hết. Em đem Vesta đi, và em nghĩ em nên làm như vậy thì tốt hơn, thật đấy. Anh Lester ạ, em cần phải làm điều đó. Anh cũng biết là khi anh gặp em thì gia đinh em rất nghèo, mà cảnh ngộ em lại thế nên em cho rằng sẽ chẳng bao giờ có người đàn ông tử tế nào cần đến em. Khi anh đến và bảo rằng anh yêu em thì em khó mà nghĩ được mình cần phải hành động thế nào. Anh Lester ạ, anh đã khiến em yêu anh, bất chấp bản thân mình.

“Anh thấy đấy, em đã bảo anh rằng em không được làm điều gì sai trái nữa, rằng em không tốt đâu, thế mà rồi khi anh gần em, cách nào đó, em lại không suy nghĩ được đúng như vậy nữa, và em cũng không biết làm thế nào bứt ra khỏi anh. Khi ấy, bố em đang ốm mà trong nhà chẳng có gì ăn. Cả gia đình em sống rất nghèo nàn thiếu thốn. George, em trai em không có đôi giày tử tế mà đi và mẹ em thì quá lo âu. Anh Lester ạ, em vẫn thường hay nghĩ rằng nếu như mẹ em không bó buộc phải lo nghĩ nhiều như vậy thì hẳn bà cụ có thể sống đến ngày nay. Em đã nghĩ rằng nếu như anh mến em và em thực sự mến anh – em yêu anh, anh Lester ạ – thì có lẽ điều đó cũng không làm cho cảnh ngộ em thay đổi gì nhiều lắm. Anh đã nói ngay rằng anh muốn giúp đỡ gia đình em, và em có cảm thấy đó là điều đúng đắn cần phải làm. Gia đình em lúc đó nghèo ghê gớm.

“Anh Lester quý mến, em lấy làm xấu hổ vì phải xa anh như thế này; làm thế xem ra quá ư ti tiện, song nếu như anh biết được tình cảm của em dạo này thế nào thì có thể anh sẽ tha thứ cho em. Ôi, anh Lester, em yêu anh, đúng thế, đúng thế. Nhưng đã mấy tháng nay – kể từ khi em gái anh đến đây – em cảm thấy mình đã làm một điều gì sai trái và không nên tiếp tục nữa bởi vì em biết rằng điều đó sai trái ghê gớm. Trước đây em đã sai trái vì từng dính dấp với thượng nghị sĩ Brander, nhưng lúc đó em chẳng qua chỉ là một cô gái nhỏ dại – em cũng chẳng biết ý nghĩa của việc mình làm. Em đã sai trái vì không nói cho anh biết về Vesta khi mới gặp anh, tuy bấy giờ em nghĩ mình hành động như thế là đúng. Em đã sai trái vô cùng vì suốt thời gian ấy để con bé ở đây và che giấu nó, anh Lester ạ. Nhưng khi ấy em sợ anh – sợ những gì anh có thể sẽ nói và sẽ làm. Khi cô Louise, em gái anh, đến đây thì tất cả những điều đó rõ ràng cứ ám ảnh em thế nào ấy, và suốt từ bấy đến nay em không thể nào suy nghĩ đúng đắn về chuyện này. Tinh thế không thể ổn được, anh Lester ạ, song em không trách anh. Em trách bản thân mình.

“Em không xin anh cưới em, anh Lester ạ. Em biết anh nghĩ về em như thế nào và nghĩ về gia đình anh như thế nào, và em không cho rằng chuyện đó sẽ ổn. Họ sẽ chẳng bao giờ muốn anh làm thế, và nếu em đề nghị thế, cũng là không đúng. Đồng thời em cũng biết rằng em không nên tiếp tục sống thế này. Vesta rồi sẽ đến lúc hiểu mọi chuyện. Nó đang nghĩ rằng anh thật sự là chủ nó. Em đã nghĩ ngợi rất nhiều về chuyện đó. Đã nhiều lần em nghĩ rằng em sẽ cố bàn bạc với anh về điều này, nhưng anh làm cho em sợ mỗi khi anh tỏ ra nghiêm nghị và có lẽ em không thể nói lên được những gì em muốn nói. Vì vậy em nghĩ nếu viết được bức thư này và rồi em bỏ đi thì anh sẽ hiểu. Anh hiểu chứ, phải không anh Lester? Anh sẽ không giận em chứ? Em biết rằng như vậy là tốt nhất cho anh và cho em. Em phải làm như vậy. Xin anh thứ lỗi cho em, anh Lester nhé, và anh đừng nghĩ đến em nữa. Em sẽ sống được. Nhưng mà em yêu anh – vâng, đúng thế – và em sẽ chẳng bao giờ trả hết ơn anh vì tất cả những gì anh làm cho em. Em chúc anh mọi điều may mắn. Xin anh thứ lỗi cho em, anh Lester nhé. Em yêu anh, vâng, đúng thế. Em yêu anh.

Jennie

“Tái bút: Em tính về Cleveland với cha em. Ông cụ cần có em. Ông cụ hoàn toàn trơ trọi. Nhưng anh đừng đến tìm em, anh Lester nhé. Tốt nhất là anh đừng đến”.

Nàng bỏ lá thư ấy vào một chiếc phong bì, dán lại, tạm giấu vào trong ngực áo và chờ đợi giờ phút có thể ra đi một cách thuận lợi.

Mãi mấy ngày sau nàng mới quyết định tiến hành. Một buổi chiều, thấy Lester gọi điện về báo chàng sẽ vắng nhà một, hai ngày, nàng gói ghém vài thứ quần áo cần thiết cho mình và cho Vesta vào mấy cái vali và gọi một người phu khuân vác. Nàng đã nghĩ đến việc đánh điện cho bố báo tin mình sắp về; nhưng sau khi nhận ra rằng ông không có nhà cửa gì, nàng lại nghĩ cứ đi rồi tìm ông sau vậy. George và Veronica không lấy đi tất cả đồ đạc. Phần lớn vẫn để trong kho – ông Gerhardt đã viết trong thư như vậy. Nàng có thể lấy chỗ đồ đạc đó mà trang bị cho một căn nhà nhỏ hoặc một căn buồng. Nàng đã sẵn sàng chờ đón sự kết thúc và đang chờ người phu khuân vác thì bỗng cửa mở và Lester bước vào.

Vì một lý do bất ngờ nào đó, chàng đã thay đổi ý định. Chàng chẳng hề có linh tâm hay linh tính gì, nhưng lần này, tình cảm chàng đã khiến chàng gặp may thật kỳ lạ. Trước đó chàng đã nghĩ đến chuyện đi săn vịt giời một ngày với vài người bạn, tại vùng đầm lầy Kankakee ở phía nam Chicago, nhưng cuối cùng lại thay đổi ý định; thậm chí chàng còn quyết định trở về nhà sớm. Chàng cũng chẳng hiểu điều gì đã xui khiến nên thế.

Khi đến gần nhà, chàng cảm thấy hơi lạ lùng về việc mình trở về sớm thế; rồi khi nhìn thấy hai cái vali để giữa phòng thì chàng đứng lặng người. Thế là thế nào – Jennie đã ăn mặc xong xuôi và chuẩn bị ra đi ư?

Mà Vesta cũng trong tình trạng tương tự sao? Chàng ngạc nhiên trố mắt ra nhìn, đôi mắt nâu thắc mắc, dò xét.

- Em đi đâu đấy? – Chàng hỏi.

- À… à – nàng bắt đầu vừa nói vừa bước giật lùi – Em sắp đi khỏi nơi này.

- Để đi đâu?

- Có lẽ em sẽ đi Cleveland – nàng đáp.

- Để làm gì?

- À… à… anh Lester, em đã định nói với anh rằng em nghĩ là em không nên tiếp tục ở lại đây theo cái kiểu này nữa. Em cho rằng ở như vậy là không đúng đắn. Em đã nghĩ là sẽ nói với anh song em không thể nào nói được. Em đã viết cho anh một bức thư.

- Một bức thư – chàng kêu lên. – Em nói cái quái gì lạ vậy? Bức thư đâu?

- Kia kìa – nàng vừa nói vừa chỉ ngay vào một cái bàn xoay hình tròn, trên đó bức thư nằm lồ lộ trên một cuốn sách lớn.

- Vậy là em sắp bỏ anh ra đi mà chỉ để lại có một bức thư thôi ư, Jennie? – Lester hỏi, giọng hơi đanh lại trong khi nói. – Anh thề với trời rằng anh không hiểu nổi em đấy. Em làm như vậy để làm gì? – Chàng xé phong bì ra và đọc đoạn mở đầu – Em cho Vesta ra khỏi phòng này thì hơn – chàng gợi ý.

Nàng vâng lời. Sau đó, nàng quay lại và đứng đó, mặt nhợt nhạt, mắt mở to nhìn vào tường, vào mấy cái vali và vào chàng. Lester trầm ngâm đọc bức thư. Chàng thay đổi thế đứng một hai lần và rồi vứt bức thư xuống sàn nhà.

- Được, anh sẽ nói em nghe, Jennie ạ – cuối cùng chàng vừa nói vừa nhìn nàng một cách lạ lùng và tự hỏi xem nên nói gì đây. Lần này nữa, chàng lại có cơ hội chấm dứt mối quan hệ này nếu như chàng muốn. Chàng không thể nghĩ rằng mình quả thực mong muốn điều đó vì thấy mọi việc vẫn đang tiếp diễn thật êm đềm. Chàng và nàng đã từng chung sống bấy lâu nay, bây giờ mà bỏ nhau thì xem ra cũng kỳ cục. Chàng thực sự yêu nàng, điều đó không còn nghi ngờ gì nữa. Tuy vậy chàng vẫn không muốn cưới nàng, mà cũng không thể cưới. Nàng biết thế. Bức thư nàng cũng nói như vậy – Có điều này em không đúng – chàng chậm rãi nói tiếp. – Anh không biết thỉnh thoảng em nghĩ quẩn điều chi, song em nhìn nhận tình hình không đúng. Trước đây, anh đã bảo em rằng anh không thể cưới em, dù sao thì bây giờ cũng không thể cưới được. Chuyện này dính líu đến quá nhiều điều mà em không biết đến chút nào. Anh yêu em, điều đó em đã rõ. Song cũng còn phải tính đến gia đình anh và công việc kinh doanh nữa. Em không thấy được những khó khăn nảy ra vì những lý do ấy, còn anh thì có thể thấy được. Bây giờ anh không muốn em bỏ anh mà đi. Anh lo lắng vì em quá nhiều. Cố nhiên là anh không thể ngăn cản em được. Nếu cần thì em có thể đi. Nhưng anh nghĩ việc gì mà em phải đi. Thực sự em không cần phải đi, có phải không? Em hãy ngồi xuống một lát nào.

Jennie lúc trước đã tính đến chuyện ra đi mà không để ai nhìn thấy, giờ đây nàng hoàn toàn bối rối. Hóa ra chàng lại bắt đầu một cuộc tranh luận lặng lẽ, thực tế là một sự cầu khẩn. Điều đó khiến nàng đau lòng. Chàng, Lester mà lại đang khẩn cầu nàng, còn nàng thì yêu chàng biết bao nhiêu.

Nàng bước đến chỗ chàng và chàng cầm lấy tay nàng,

- Nào, em hãy nghe đây – chàng nói. – Bây giờ em có bỏ anh mà đi thì thật ra cũng chẳng được gì. Em vừa nói là em định đi đâu nhĩ?

- Đi Cleveland. – Nàng trả lời.

- Ồ, em định sẽ xoay xở bằng cách nào mà sống?

- Em nghĩ rằng em sẽ đón bố em, nếu như ông cụ ưng sống với em – bây giờ ông cụ hoàn toàn lẻ loi – và có lẽ sẽ kiếm một việc gì làm.

- Ồ, Jennie ơi, em có thể làm được việc gì khác hơn những việc em đã từng làm? Hẳn em không tính làm người hầu gái như trước nữa? Hay làm thư ký trong một cửa hiệu?

- Em nghĩ em có thể kiếm được chỗ trông nom công việc nội trợ – nàng gợi ý. Từ trước đến giờ nàng vẫn tính đến khả năng có thể kiếm việc, và đây là ý nghĩ nhiều hứa hẹn nhất đã nảy ra trong đầu óc nàng.

- Không, không – chàng vừa càu nhàu vừa lắc đầu. – Vô nghĩa. Trong toàn bộ nước cờ này của em, chẳng có gì ngoài một khái niệm. Đấy, cứ làm như vậy rồi em sẽ chẳng thoải mái gì về tinh thần so với ngay bây giờ. Em không thể xóa bỏ được quá khứ, Dù sao cũng vẫn thế thôi. Bây giờ anh không thể cưới em. Có thể rồi ra trong tương lai anh sẽ làm thế, song anh không thể nói trước gì về chuyện ấy và anh không muốn hứa hẹn điều gì cả. Tuy anh không thuận tình để em bỏ anh mà đi, nhưng nếu em cứ đi thì anh sẽ không để em rơi trở lại bất kỳ cảnh ngộ nào mà em đang dự kiến. Anh sẽ lo liệu cho em có chút vốn. Thực sự em không muốn bỏ anh mà đi, phải không, Jennie?

Trước tính cương quyết của Lester và sự phản đối mạnh mẽ của chàng, những kết luận và quyết định của bản thân Jennie bị vỡ tan tành. Chỉ cần bàn tay chàng xiết mạnh cũng đủ khiến nàng xao xuyến. Lúc này nàng bắt đầu khóc.

- Jennie, đừng khóc em – chàng nói. – Sự việc này có thể kết thúc tốt đẹp hơn là em tưởng. Cứ để nguyên như vậy ít lâu đi. Em hãy bỏ mũ áo ra. Bây giờ em không bỏ anh mà đi nữa phải không?

- Khôông! – Nàng nức nở.

Chàng ôm nàng vào lòng. – Cứ để nguyên tình hình như hiện nay – chàng nói tiếp. – Cõi đời này thật kỳ lạ Chuyện đời chẳng thể nào điều chỉnh được trong chốc lát. Mọi chuyện có thể ổn. Anh đang phải chịu đựng một vài chuyện mà bình thường ra, hẳn anh không cho phép.

Cuối cùng chàng thấy nàng lấy lại được đôi chút bình tĩnh, mỉm cười buồn bã, nước mắt đầm đìa.

- Bây giờ đem cất mấy thứ kia đi – chàng vừa vui vẻ nói vừa chỉ mấy cái vali – Ngoài ra, anh muốn em hứa với anh một điều.

- Điều gì thế? – Jennie hỏi.

- Đừng giấu giếm anh bất kỳ chuyện gì nữa, em có nghe thấy không? Đừng tự nghĩ ra kế hoạch gì cho mình nữa và đừng có làm điều gì mà không cho anh biết. Nếu như em băn khoăn về bất cứ chuyện gì, anh muốn em cứ nói ra. Anh sẽ không ăn thịt em đâu! Cứ nói cho anh bất kỳ điều gì khiến em lo lắng. Anh sẽ giúp em giải quyết điều đó, hoặc giả anh không thể giúp được thì ít nhất giữa chúng mình sẽ không có chuyện gì giấu giếm nhau.

- Em biết, anh Lester ạ, – nàng vừa nói một cách nghiêm chỉnh vừa nhìn thẳng vào mắt chàng. – Em hứa là sẽ không bao giờ giấu anh điều gì nữa, thực thế, em sẽ không giấu. Trước nay em vẫn sợ nhưng bây giờ em sẽ không sợ nữa. Anh có thể tin em.

- Em nói nghe có vẻ đúng với bổn phận mình đấy – chàng trả lời. – Anh biết là em sẽ thế mà – và chàng buông nàng ra.

Vài ngày sau, do thỏa thuận như vậy, vấn đề tương lai ông Gerhardt được đưa ra bàn. Jennie lo lắng về ông đã mấy ngày, giờ đây nàng bỗng nảy ra ý nghĩ là đem chuyện ấy ra bàn với Lester, có khi lại được việc.

Vì vậy, một buổi tối vào bữa ăn, nàng đã nói về tình hình xảy ra ở Cleveland.

- Em biết là ông cụ rất khổ sở ở đó, trơ trọi một mình – nàng nói, – và em không muốn nghĩ đến điều đó, Nếu trở về Cleveland, em sẽ đón ông cụ về. Bây giờ em chẳng biết làm gì về chuyện ấy.

- Sao em không gửi cho ông cụ một ít tiền? – Chàng hỏi.

- Ông cụ không nhận tiền của em nữa, anh Lester ạ, – nàng giải thích. – Ông cụ cho rằng em bất chính, không cư xử đúng đắn. Ông cụ không tin là em đã cưới xin đàng hoàng.

- Ông cụ cũng khá có lý đấy, phải không em? – Lester bình tĩnh nói.

- Em không muốn hình dung ra ông cụ ngủ ở một nhà máy. Ông cụ già và cô đơn quá.

- Thế còn những người khác trong gia đình ở Cleveland thì sao? Họ không giúp gì ông cụ à? Anh Bass của em đâu?

- Em cho rằng có lẽ họ không thích ông cụ, ỏng cụ trái tính lắm – nàng mộc mạc nói.

- Anh khó mà biết nên gợi ý thế nào trong trường hợp này. – Lester mỉm cười. – Ông già lẽ ra không nên chấp nê đến thế.

- Em biết – nàng nói, – nhưng bây giờ ông cụ đã già mà lại đã trải qua biết bao nhiêu phiền muộn nữa.

Lester trầm ngâm suy nghĩ một lát, tay mân mê cái đũa.

- Anh sẽ nói cho em biết nãy giờ anh suy nghĩ gì, Jennie ạ, – cuối cùng chàng nói. – Chả nên sống cái kiểu này nữa, vô ích, nếu như chúng mình muốn kéo dài tình hình này. Anh đã nghĩ rằng chúng mình có thể kiếm một ngôi nhà ở mãi tận công viên Hyde. Ở đó đi đến văn phòng cũng hơi xa, nhưng anh không thích cảnh sống trong bốn bức tường như thế này lắm. Có cái vườn thì em và Vesta sẽ khỏe người hơn. Trong trường hợp đó em có thể đón ông cụ về ở với chúng mình, ông cụ có đi lang thang thì cũng chẳng hại gì, mà thực tế ông cụ có thể giúp vào việc trông nom nhà cửa cho ngăn nắp.

- Ồ như vậy thì rất hợp với bố em, nếu như ông cụ đến – nàng trả lời – Ông cụ rất thích sắp xếp đồ đạc, và rồi ông cụ sẽ cắt cỏ và trông nom lò sưởi. Nhưng chỉ khi nào biết chắc là em đã lấy chồng thì ông cụ mới đến.

- Anh không biết làm thế nào để thu xếp được việc ấy trừ phi em có thể đưa ông cụ xem một tờ chứng chỉ hôn thú. Hình như ông cụ cần một thứ gì đó mà chúng mình không có để đưa ra trình. Trông nom cái lò sưởi của một biệt thự thì ông cụ sẽ bận chẳng ngơi tay được – chàng nói thêm, vẻ tư lự.

Jennie không để ý đến vẻ tàn nhẫn trong câu nói đùa ấy. Nàng còn đang quá bận suy nghĩ về cái mớ bòng bong của cuộc đời mình. Bây giờ thì ông Gerhardt sẽ chẳng đến, ngay cả nếu hai người có được một ngôi nhà xinh xắn để chia sẻ với ông. Tuy thế ông cần phải được trở lại bên Vesta. Con bé sẽ làm ông vui sướng.

Nàng vẫn còn triền miên trong suy tưởng mông lung buồn bã cho đến khi Lester như đang theo sát dòng ý nghĩ của nàng, bỗng lên tiếng, – Anh không biết sẽ phải thu xếp thế nào. Những mẫu in chứng chỉ hôn thú còn để trống đâu phải dễ kiếm. Anh cho rằng nếu phải làm một tờ giả mạo thì thật là tồi tệ, là một tội lỗi. Anh không muốn bị dính dáng vào cái loại công việc như vậy.

- Ồ, em không cần anh làm một điều như thế, anh Lester ạ. Em chỉ buồn vì bố em tính rất kiên quyết. Khi ông cụ đã có ý kiến gì thì không thể nào lay chuyển được.

- Hãy đợi đến khi chúng mình dọn nhà xong và ổn định nơi ăn chốn ở đã – chàng gợi ý. – Sau đó em có thể đi Cleveland mà bàn bạc riêng với ông cụ. Biết đâu em lại chả thuyết phục được cụ.

Chàng thấy mến cái thái độ của nàng đối với cha. Thái độ ấy đúng đắn đến nỗi chàng cũng muốn có thể giúp nàng thực hiện được ý đồ. Lester tuy không thú ông Gerhardt nhưng cũng không ghét và nếu như ông cụ muốn làm những công việc lặt vặt quanh một khu nhà lớn, lẽ nào chàng lại phản đối.

Nguyên Tâm dịch
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 31 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Theodore Dreiser

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.