Jennie Gerhardt

Lượt đọc: 487 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 52

❊ ❊ ❊

Việc ông Gerhardt chết đối với Lester cũng chẳng có gì quan trọng đặc biệt, ngoại trừ tác động của nó đối với Jennie. Trước kia chàng quý mến ông già người Đức này vì những phẩm chất cao quý của ông, ngoài ra, chàng không suy nghĩ gì hơn về ông. Chàng đưa Jennie tới một vùng suối nước khoáng nghỉ mười ngày để giúp nàng lấy lại tinh thần, và chỉ sau đó ít lâu chàng quyết định nói cho nàng biết tình cảm của mình; chàng sẽ đưa vấn đề ra một cách rõ ràng trước Jennie. Phân giải vào lúc này hẳn dễ dàng hơn vì Jennie đã được biết những triển vọng thảm khốc của cái việc kinh doanh bất động sản kia. Nàng cũng đã nhận thấy việc chàng tiếp tục quan tâm đến bà Gerald. Lester không do dự gì trong việc cho Jennie biết chàng đang có quan hệ thân thiết với người phụ nữ này. Thoạt đầu bà Gerald đã chính thức đề nghị chàng đưa Jennie đến chơi, còn bản thân nàng thì không bao giờ đến thăm, và Jennie hiểu rõ ràng đó là điều không thể xảy ra. Bây giờ bố nàng đã chết rồi, nàng bắt đầu băn khoăn không biết rồi số phận mình sẽ ra sao; nàng sợ Lester có thể sẽ không cưới mình. Rõ ràng chàng không để lộ dấu hiệu nào là có ý định như vậy.

Do một sự trùng hợp kỳ lạ về tư tưởng, Robert cũng đã đi đến kết luận là phải tiến hành một việc gì đó. Không một lúc nào ông ta hình dung rằng mình có thể tác động trực tiếp đến Lester – ông không buồn tìm cách làm thế – song ông nghĩ rằng có thể gây sức ép với Jennie. Có thể nàng sẽ biết phục tùng lẽ phải. Nếu như Lester chưa cưới nàng thì nàng phải nhận ra là chàng không có ý định ấy. Giả dụ một nhân vật thứ ba có trách nhiệm nào đó đặt vấn đề với nàng và nói rõ sự tình, cố nhiên bao gồm cả một đề nghị về một khoản thu nhập độc lập, thì liệu sẽ thế nào? Chẳng lẽ nàng có thể không bằng lòng bỏ Lester để mà chấm dứt toàn bộ sự rắc rối này sao? Suy cho cùng, Lester là em ông và Lester không nên để mất gia tài của mình. Giờ đây Robert nắm trong tay hầu hết mọi sự và ông có thể tỏ ra rộng rãi. Cuối cùng ông quyết định rằng ông O’Brien thuộc công ty Knight, Keatley và O’Brien, sẽ là người trung gian thích hợp, bởi vì O’Brien ăn nói ngọt ngào, tính tình hồn hậu và có thiện chí, dù rằng ông ta là một luật sư. Ông ta có thể giải thích một cách rất tế nhị cho Jennie thấy được đúng tình cảm của gia đình và Lester sẽ phải chịu tổn thất lớn lao đến chừng nào nếu như chàng còn tiếp tục duy trì mối quan hệ với nàng. Nếu như Lester đã cưới Jennie thì ông O’Brien sẽ phát hiện ra điều đó. Nàng sẽ được chu cấp một khoản thật rộng rãi – chẳng hạn năm mươi hoặc một trăm ngàn, hoặc thậm chí là một trăm năm mươi ngàn đôla. Ông cho mời ông O’Brien đến và căn dặn ông này. Là một trong những người thi hành chúc thư về tài sản của ông Archibald Kane, viên luật sư này thấy mình có nhiệm vụ phải xem xét kỹ quyết định cuối cùng của Lester.

Ông O’Brien đi Chicago. Vừa đến thành phố, ông liền gọi điện cho Lester và hài lòng phát hiện ra rằng hôm ấy chàng không có mặt trong thành phố. Ông đến ngôi nhà ở công viên Hyde và gửi danh thiếp vào cho Jennie. Ít phút sau, nàng từ trên gác xuống, hoàn toàn không biết gì về tầm quan trọng của việc ông được ủy thác làm; ông chào nàng rất lễ phép.

- Có phải bà Kane không ạ? – ông vừa hỏi vừa gật đầu.

- Vâng – Jennie trả lời.

- Như bà đã thấy trên tấm danh thiếp, tôi là O’Brien thuộc công ty Knight, Keatley và O’Brien – ông mào đầu – Chúng tôi là những người được ủy quyền và thực hiện chúc thư của ông Kane đã quá cố, nhạc phụ… à… thân phụ của ông Kane. Chắc bà cũng lấy làm lạ vì tôi đến đây gặp bà, song theo chúc thư của bố chồng bà thì có những điều kiện nhất định đã ấn định có ảnh hưởng rất nhiều đến bà và ông Kane về mặt vật chất. Những điều khoản này quan trọng đến nỗi tôi cho rằng bà cần phải biết rõ… có nghĩa là trong trường hợp ông Kane chưa nói với bà. Tôi… xin lỗi… nhưng đặc điểm của những điều khoản đó khiến tôi đi đến kết luận rằng… có thể… ông ấy chưa nói. – Ông ngừng lời, tưởng như đích thân ông là một dấu chấm hỏi, mỗi nét mặt của ông đều là một lời chất vấn.

- Tôi không hiểu lắm – Jennie nói. – Tôi không biết tý gì về chúc thư cả. Nếu có điều gì tôi cần biết thì tôi cho rằng ông Kane sẽ bảo tôi, Cho tới nay ông ấy chưa nói gì với tôi cả.

- A! – Ông O’Brien thốt lên, rất lấy làm hài lòng – Đúng như tôi nghĩ. Bây giờ nếu bà cho phép, tôi sẽ đi vào vấn đề một cách vắn tắt. Sau đó, bà có thể tự suy xét xem bà có muốn nghe đầy đủ các chi tiết hay không. Xin mời bà ngồi xuống. – Cho đến lúc ấy, hai người vẫn còn đứng. Jennie ngồi xuống, còn ông O’Brien thì kéo một chiếc ghế gần chỗ nàng ngồi.

- Bây giờ, để bắt đầu – ông nói – cố nhiên tôi chẳng cần nói với bà rằng ông cụ thân sinh ra ông Kane rất phản đối cuộc… à… cuộc kết hợp giữa bà và con trai ông cụ.

- Tôi biết… – Jennie đã bắt đầu nói, nhưng lại kìm mình lại. Nàng thấy bối rối, hoang mang và sợ hãi.

- Trước khi cụ Kane mất – ông nói tiếp – cụ có nói rõ với chồng… à… với ông Lester Kane là cụ nghĩ vậy. Trong bản chúc thư cụ đề ra một số điều kiện cho việc phân chia tài sản của cụ khiến cho con trai cụ… à… cho chồng bà khó mà nhận được phần thừa kế hợp pháp của mình. Bình thường ra thì đáng lẽ ông nhà đã thừa hưởng một phần tư công ty sản xuất Kane, hiện đáng giá khoảng một triệu đôla, có khi còn hơn thế nữa; đồng thời thừa hưởng một phần tư các tài sản khác nữa mà bây giờ tổng số lên đến năm trăm ngàn đôla. Tôi tin rằng cụ cố Kane thực sự rất tha thiết muốn con trai cụ thừa hưởng phần tài sản này. Nhưng do những điều kiện mà nhạc phụ… à… thân phụ ông Kane đã định, có thể ông Lester sẽ không thể được phần của mình, trừ trường hợp ông ấy chịu tuân theo một… một… ý muốn nào đó đã được ông cụ nêu lên.

Ông O’Brien ngừng lời, hai con ngươi đảo lia đảo lịa trong tròng mắt, Mặc dầu đương nhiên đã mang sẵn định kiến về chuyện này, vẻ bề ngoài dễ thương của Jennie đã gây ấn tượng mạnh mẽ đối với ông ta. Ông có thể thấy rõ vì sao Lester lại bất chấp mọi phản kháng mà bám lấy nàng. Ông tiếp tục ngấm ngầm quan sát trong khi ngồi chờ nàng nói.

- Thế ý muốn của ông cụ thế nào? – Cuối cùng nàng hỏi, thần kinh bắt đầu căng ra trong im lặng căng thẳng.

- Tỏi lấy làm sung sướng thấy bà đã có nhã ý hỏi tôi câu ấy – ông nói tiếp – Tôi đến đây với tư cách một phái viên về vấn đề di sản, tôi có thể nói rằng tôi là một trong những người thừa hành chúc thư của cụ thân sinh ra ông Kane. Tôi biết rằng chồng… à… ông Kane cảm thấy gay go biết chừng nào về vấn đề này. Tôi biết rằng có thể bà cũng cảm thấy gay go về vấn đề này. Song đây chính là một trong những điều không thể tránh được mà bằng cách này hay cách khác nó cũng phải được khắc phục. Và tuy rằng rất do dự trước khi nói như vậy, tôi cũng phải thưa để bà biết rằng cụ cố Kane đã quy định trong chúc thư rằng nếu, nếu – mắt ông lại đảo lia đảo lịa – ông nhà không thấy cần phải chia tay với… à… với bà – ông ngừng lại để lấy hơi – ông ấy sẽ không thể thừa hưởng phần tài sản này hoặc bất kỳ món tiền nào khác, hoặc cùng lắm sẽ chỉ được một khoản thu nhập nhỏ nhoi là mười ngàn đôla một năm; mà cũng chỉ được hưởng như vậy với điều kiện là ông ấy phải cưới bà – ông lại ngừng lời. – Tôi cần phải nói thêm rằng – ông nói tiếp – theo chúc thư, ông ấy được một thời gian ba năm để nói rõ ý định của mình. Thời hạn ấy bây giờ đã sắp hết.

Ông ngừng lời, gần như chờ đợi một cơn bột phát tình cảm của Jennie, song nàng chỉ nhìn ông chằm chằm, đôi mắt tối sầm lại vì ngạc nhiên, đau đớn và bất hạnh. Giờ đây nàng đã hiểu, Lester đã hy sinh cơ nghiệp của mình vì nàng. Việc mạo hiểm kinh doanh gần đây của chàng là một cố gắng phục hưng để giành một địa vị độc lập. Bây giờ nàng mới vỡ lẽ tại sao gần đây chàng thường lo lắng, hơi bồn chồn và bất mãn, khiến nàng đâm buồn lây. Chàng khổ sở, ủ ê suy nghĩ về cái tổn thất sắp tới này, thế mà trước đây chàng chẳng hề bảo nàng. Hóa ra là ông cụ đã thực sự cắt bỏ quyền thừa kế của chàng!

Ông O’Brien ngồi, trước mặt nàng, bản thân ông cũng bối rối. Bây giờ vì đã nhìn thấy vẻ mặt đau khổ của nàng nên ông rất ái ngại cho nàng. Nhưng sự thật phải được nói ra. Nàng cần phải biết.

- Tôi lấy làm tiếc – ông nói khi thấy nàng chưa trả lời ngay – rằng tôi đã là kẻ đem đến một cái tin bất hạnh như vậy. Bà hãy tin rằng lúc này chính tôi cũng ở vào một cái thế rất khổ tâm, Cá nhân tôi không có ác ý gì với bà, cố nhiên là bà hiểu như vậy, Gia đình ông Kane lúc này thực sự không có ác ý với bà, tôi hy vọng là bà hiểu cho như thế. Như tôi đã nói với chồng… à… với ông Kane vào lúc đọc chúc thư, rằng tôi coi bức chúc thư ấy là rất bất công, nhưng, cố nhiên, chỉ với tư cách một người thực hiện nó và một cố vấn cho cụ thân sinh ra ông ấy, tôi chẳng có thể làm gì được. Tôi thực bụng nghĩ rằng tốt hơn hết là nên cho bà biết rõ tình hình để nếu có thể, bà sẽ giúp chồng, chồng bà – ông ngừng lại một cách đầy ý nghĩa – đi tới một giải pháp nào đó. Tôi cũng như các thành viên trong gia đình đều cảm thấy đáng tiếc nếu ông ấy chịu mất tất cả số tiền này.

Từ nãy Jennie vẫn ngoảnh đầu đi chỗ khác và đăm đăm nhìn xuống sàn nhà. Lúc này nàng nhìn trân trân vào mặt ông,

- Anh ấy không được để mất, – nàng nói. – Nếu như anh ấy chịu mất thì thật là bất công.

- Tôi rất lấy làm phấn khởi được nghe bà nói như vậy, bà… bà Kane ạ – ông nói tiếp, lần đầu tiên không chút do dự dùng cái danh hiệu chưa chắc đã xác thực của nàng với tư cách là vợ Lester – Tôi cũng có thể nói thực với bà rằng tôi đã e bà hiểu cái tin này theo một tinh thần khác. Cố nhiên, bà cũng hiểu từ đầu rằng gia đình họ Kane đầy đầu óc thị tộc. Bà Kane ạ, bà cụ thân sình ra… à… ra chồng bà là một phụ nữ rất tự tôn và khá lạnh nhạt, còn các em gái và anh trai ông ấy thì khá là cứng nhắc trong quan niệm môn đăng hộ đối. Họ coi cái quan hệ của ông nhà với bà là không đúng lễ giáo và – xin bà thứ lỗi nếu như tôi dùng lời lẽ có vẻ hơi tàn nhẫn một chút – nói chung là không được thỏa đáng. Như bà đã biết, mấy năm gần đây, người ta bàn ra tán vào nhiều đến nỗi cụ cố Kane đã cho rằng tình hình không thể nào chỉnh lại cho tốt đẹp được, về mặt gia đình mà nói. Ông cụ cảm thấy rằng con trai mình ngay từ đầu đã không giải quyết vấn đề một cách đúng đắn. Một trong những điều kiện trong chúc thư của ông cụ là nếu như chồng bà, xin lỗi, nếu như con trai cụ không chấp nhận đề nghị về việc chia tay với bà để nhận phần tài sản hợp pháp của mình thì ông ấy sẽ chẳng được thừa hưởng gì cả… trừ số mười ngàn đôla một năm mà tôi đã đề cập đến khi nãy… và ông ấy phải… chà… ông ấy phải… xin lỗi, hình như tôi hơi tàn bạo, song không phải là có dụng ý – cưới bà.

Jennie nhăn mặt. Đốp ngay cái chuyện ấy vào mặt nàng thì thực là quá tàn nhẫn. Trong suốt cuộc chung sống một cách bất hợp pháp này, mọi bước đều tỏ ra tai hại. Chỉ có một giải pháp cho sự việc bất hạnh này – nàng có thể thấy rõ ràng điều đó, Nàng phải bỏ chàng, hoặc là chàng phải bỏ nàng. Không có cách nào khác nữa. Ai đời Lester lại sống bằng số tiền ít ỏi mười ngàn đôla một năm! Có họa là ngớ ngẩn.

Ông O’Brien tò mò quan sát nàng. Ông cho rằng Lester đã vừa sai lầm lại vừa không sai lầm. Tại sao trước kia anh ta lại không lấy nàng ngay? Nàng thật là kiều diễm.

- Bà Kane ạ, về vấn đề này tôi chỉ muốn nói thêm có một điểm – ông nói tiếp, dịu dàng và thoải mái. – Bây giờ tôi hiểu rằng điều đó với bà cũng chẳng quan trọng gì, song tôi được ủy thác và chừng mực nào đó, bị ép buộc phải trình bày với bà. Tôi mong rằng bà sẽ hiểu điều này theo đúng tinh thần của nó. Tôi không biết rằng bà có hiểu chuyện kinh doanh của chồng bà hay không?

- Không – Jennie nói một cách đơn giản.

- Vậy để đơn giản vấn đề và giúp cho bà dễ xử hơn, bà nên quyết định giúp chồng bà đi đến chỗ giải quyết tình hình khó khăn này… xin nói thẳng, trong trường hợp bà có thể tự quyết định bỏ ông ấy và duy trì một gia đình riêng của bà… tôi rất lấy làm hoan hỷ mà nói rằng… à… bất kỳ một khoản tiền nào, chẳng hạn… à…

Jennie đứng dậy và bàng hoàng bước về phía cửa sổ, vừa đi vừa đan hai tay vào nhau, ông O’Brien cũng đứng dậy.

- Thôi được, cứ để tuỳ theo khả năng. Trong trường hợp bà quyết định chấm dứt mối quan hệ này, bà có thể định ra bất kỳ một món tiền vừa phải nào, năm mươi, bảy mươi lăm hoặc một trăm ngàn đôla – ông O’Brien đang cảm thấy mình rộng rãi đối với nàng – người ta sẽ vui lòng dành riêng cho bà, thực tế là đã giao phó cho một người giữ hộ, để bà có thể lấy bất kỳ khi nào bà cần đến, Bà sẽ chẳng bao giờ thiếu thốn gì nữa.

- Xin ông đừng – Jennie nói, cảm thấy mình bị xúc phạm đến mức không nói lên lời và không đủ sức, cả về mặt tinh thần lẫn thể xác, để nghe thêm một lời nào nữa – Xin ông đừng nói thêm gì nữa. Xin ông đi đi. Bây giờ xin ông hãy để cho tôi yên. Tôi có thể bỏ đi được. Tôi sẽ đi. Công việc đó sẽ được thu xếp. Nhưng xin ông đừng nói thêm gì nữa, được không?

- Bà Kane ạ, tôi hiểu tâm trạng của bà – ông O’Brien nói tiếp, chợt hiểu sâu sắc những nỗi đau đớn của nàng – Xin bà hãy tin rằng tôi hiểu chính xác. Tôi đã nói tất cả những gì tôi định nói. Phải làm việc này đối với tôi là điều rất khổ tâm, rất khổ tâm. Tôi lấy làm tiếc rằng đó là một điều cần thiết. Bà hiện giữ tấm danh thiếp của tôi. Xin hãy nhớ tên tôi. Tôi sẽ đến bất kỳ lúc nào bà đề nghị, hoặc bà có thể biên thư cho tôi. Tôi không dám làm mất thì giờ của bà nữa. Xin lỗi bà. Tôi hy vọng rằng bà sẽ không nói gì với chồng bà về việc tôi đến thăm, bà nên giữ kín vấn đề này thì tốt. Tôi đánh giá rất cao tình bạn của ông nhà đối với tôi, và tôi thành thực lấy làm tiếc.

Jennie chỉ nhìn đăm đăm xuống sàn nhà.

Ông O’Brien bước ra phòng lớn lấy chiếc áo khoác. Jennie bấm chuông điện gọi chị hầu gái, và Jeannette bước vào. Jennie quay trở ra phòng đọc sách, còn ông O’Brien thì nhanh nhẹn bước xuống mấy bậc cửa phía trước. Khi thực sự chỉ còn lại một mình, nàng chắp hai bàn tay lại tì cằm lên và đăm đăm nhìn xuống sàn nhà, những hình trang trí lạ lùng trên tấm thảm Thổ Nhĩ Kỳ chợt biến thành một bức tranh kỳ cục. Nàng hình dung thấy mình trong một túp lều nhỏ bé ở một nơi nào đó, trơ trọi một mình với Vesta, nàng nhìn thấy Lester đang sống trong một thế giới khác, và bên cạnh chàng là bà Gerald. Nàng thấy ngôi nhà này trống không, và rồi một chuỗi thời gian dài dằng dặc, và rồi…

- Ôi! – Nàng thở dài, cố nén khóc. Nàng đưa hai tay chùi hai giọt lệ nóng hổi trào ra từ khóe mắt. Rồi nàng đứng dậy.

- Nhất định phải như thế – nàng tự nhủ. – Nhất định phải như thế. Lẽ ra việc này đã phải xảy ra từ lâu rồi. Và rồi… – Ôi, cảm ơn Thượng đế là bố đã mất! Dù sao ông cụ cũng không phải sống để mà chứng kiến việc này.

Nguyên Tâm dịch
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 31 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Theodore Dreiser

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.