Tin tức về việc hội chiến Warsaw hạ màn lan truyền ra, cả châu Âu sục sôi. Các tờ báo đồng loạt đưa tin này lên trang nhất.
Cần biết, trước đó không lâu, quân Phổ còn rêu rao về "đại thắng Warsaw". Những người dân không nắm rõ tình hình vẫn luôn cho rằng quân Phổ chiếm ưu thế ở khu vực Warsaw. Bước ngoặt kinh ngạc này thật sự khó chấp nhận.
Đặc biệt là đối với đám con buôn đầu cơ mua công trái chiến tranh Phổ - Ba Lan, thực tế tàn khốc này càng khó nuốt trôi.
Dân chúng biểu tình đã xuống đường phố Luân Đôn, Sở Giao dịch Chứng khoán bị đám đông giận dữ vây trong ba lớp, ngoài ba lớp, không biết bên trong còn bao nhiêu tầng.
"Bị lừa rồi!", đương nhiên phải đòi lại công bằng. Những người này chỉ một phần nhỏ mua vào từ đầu, phần lớn bị lừa lên thuyền sau này, trở thành hiệp sĩ đổ vỏ ở vị trí cao.
Sau khi quân Phổ tuyên bố "đại thắng Warsaw", truyền thông Anh ồ ạt đánh giá cao khả năng Phổ - Ba Lan thắng cuộc chiến, kéo theo công trái chiến tranh do chính phủ Berlin phát hành tăng mạnh.
Sự thật chứng minh, tư bản không dễ kiếm chác món hời. Nếu Phổ - Ba Lan sắp thắng trận, sao họ lại rời sân?
Công ty "Karma cà Chứng khoán", đơn vị đại lý phát hành công trái Phổ - Ba Lan, trừ mấy nhân viên quèn, quản lý cấp cao đã sớm biến mất không dấu vết.
"Đập nó đi!".
Không biết ai hô một tiếng, đám con buôn đầu cơ bị cơn giận làm choáng váng xông qua hàng rào bảo vệ, bắt đầu trút giận, để lại vài nhân viên xui xẻo làm dê tế thần, bị đám đông giày xéo thảm thương.
May mắn Sở Giao dịch Chứng khoán là khu vực trọng điểm bảo vệ của cảnh sát Luân Đôn. Vụ bạo hành ở công ty Karma cà Chứng khoán nhanh chóng bị dập tắt bởi cảnh sát chạy tới.
Đây chỉ là một phần nhỏ. Trong bối cảnh các trùm tư bản tháo chạy, không chỉ thị trường chứng khoán bị tổn thương nặng nề, thị trường cổ phiếu cũng khó thoát khỏi kiếp nạn.
Không nghi ngờ gì nữa, các ngân hàng nhận tiền vay của Phổ - Ba Lan trở thành khu vực chịu thiệt hại nghiêm trọng nhất trong cơn bão này, giá cổ phiếu rớt thẳng đứng.
Phổ - Ba Lan còn chưa chiến bại, Luân Đôn đã loạn trước. Chính phủ Anh năm nay vẫn còn năng lực hành động, Thủ tướng Benjamin lập tức tổ chức họp báo, trấn an dư luận.
Ý chính là: Chủ nợ vẫn còn đó, không cần lo lắng. Chính phủ Luân Đôn sẽ tìm cách giữ chính phủ Berlin, công trái trong tay mọi người sẽ không thành giấy vụn.
Nếu muốn hiểu sâu hơn, có thể hiểu là: Chủ nợ vẫn còn, nhưng hiện tại rất nghèo, bao giờ trả được thì chưa biết.
Công trái chiến tranh mà, chắc chắn không thể trả ngay bằng tiền mặt, ngắn nhất cũng ba năm năm sau, dài thì mười mấy hai mươi năm là bình thường.
Đến lúc đó chính phủ Anh đã thay nhiệm kỳ mới, lo lắng là việc của chính phủ sau, Thủ tướng Benjamin cứ thoải mái vẽ bánh.
Dù vậy, Bộ Ngoại giao Anh vẫn tăng tốc hành động, không ngừng thuyết phục các nước châu Âu tham gia cuộc chiến Phổ - Nga này. Đến nay đã có Bồ Đào Nha, Hà Lan, Bỉ phụ họa đề nghị đình chiến của chính phủ Luân Đôn.
...
Trước đó không lâu, chính phủ Áo cũng nhận được lời mời điều đình từ chính phủ Berlin. Franz vẫn đang do dự, nhưng khi hội chiến Warsaw kết thúc, chuyện này không thể kéo dài thêm nữa.
"Không thể chờ đợi thêm được nữa, cuộc chiến Phổ - Nga sắp kết thúc. Chúng ta phải hành động, nếu không thế cục sẽ mất kiểm soát", Ngoại trưởng Wesenberg đề nghị.
Thực tế là sắp mất kiểm soát. Nếu để chính phủ Sa hoàng nuốt vương quốc Phổ, muốn nhả ra sẽ rất khó khăn.
Với tình hình quốc tế hiện tại, chính phủ Sa hoàng rất có thể lợi dụng chủ nghĩa dân tộc Áo, mạo danh trả nợ bằng lãnh thổ vương quốc Phổ, đẩy chính phủ Vienna lên chảo lửa.
Bi kịch hơn là nếu người Nga làm vậy, chính phủ Vienna không chỉ phải nuốt trái đắng, mà còn phải cảm ơn họ, ít nhất là trên mặt nổi.
Vương quốc Phổ bây giờ có gì?
Câu trả lời là: Nợ!
Nếu Áo tiếp nhận vương quốc Phổ, không chỉ tiền cho người Nga không đòi lại được, có khi còn phải bù thêm cho chính phủ Sa hoàng một khoản.
Không chỉ vậy, chính phủ Berlin nợ nần chồng chất, sau chiến tranh chắc chắn không có khả năng trả. Tiếp nhận vương quốc Phổ đồng nghĩa với việc gánh khoản nợ khổng lồ.
Ngoài xóa nợ, tái thiết kinh tế sau chiến tranh cũng cần một khoản tiền lớn. Chắc chắn chính phủ Berlin không thể chi trả, chính phủ trung ương phải móc hầu bao.
Đây mới chỉ là về kinh tế, rắc rối chính trị còn nhiều hơn. Nếu ngoại giao không khéo, sẽ trở thành bia ngắm.
Biết rõ là một mớ bòng bong, Áo không phải thằng ngốc, dĩ nhiên không dại gì mà nhảy vào.
Can thiệp trở thành lựa chọn tốt nhất. Chỉ cần không để người Nga chiếm vương quốc Phổ, những phiền toái này tự nhiên không còn.
Nợ nhiều hơn nữa, khó khăn lớn hơn nữa, đó là việc của chính phủ Berlin. Không trả được thì quỵt nợ, dù sao vẫn chưa thống nhất, sẽ không ảnh hưởng đến uy tín của Áo.
"Vẫn còn quá sớm. Thực lực của liên bang Phổ - Ba Lan phải để người Nga tiêu hao hết, nếu không tương lai sẽ là một mối họa lớn", Thủ tướng Felix phản đối.
Là lãnh tụ của chủ nghĩa Đại Đức, Thủ tướng Felix luôn đặt thống nhất vùng Đức lên hàng đầu. Vương quốc Phổ có thực lực quân sự hùng mạnh, rõ ràng không có lợi cho việc thống nhất quốc gia.
Ngoại trưởng Wesenberg nhắc nhở: "Thủ tướng, chính sách quốc gia số một của chúng ta là bản địa hóa châu Phi, thống nhất vùng Đức chỉ có thể xếp thứ hai.
Đến nay, chiến lược châu Phi của chúng ta đã hoàn thành hơn một nửa, trừ Pháp chiếm Ai Cập, chỉ còn lại đế quốc Ottoman hấp hối.
Việc cấp bách bây giờ là sớm ổn định đại lục châu Âu, thiết lập trật tự quốc tế mới, tìm cơ hội giải quyết đế quốc Ottoman trước."
Thực tế, Áo có rất nhiều chính sách quốc gia, chỉ là theo thời gian mà thay đổi, giờ chỉ còn hai chính sách này.
Ví dụ, chiến lược Cận Đông ban đầu, khi đế quốc Ottoman suy yếu, trực tiếp trở thành một phần của chiến lược châu Phi.
Đây cũng là bị ép buộc. Sau khi bản địa hóa châu Phi, liên hệ với chính quốc trở nên quan trọng. Đi đường biển rất tiện, nhưng thời chiến thì không đảm bảo an toàn.
Hải quân Hoàng gia quá mạnh, hải quân Áo còn kém xa Pháp và Bỉ. Trong thời gian ngắn, đừng nói đuổi kịp người Anh, ngay cả hải quân Pháp cũng hơn hải quân Áo một bậc.
Nếu trên biển không được, chỉ có thể tìm cách trên đất liền. Phần lớn Trung Đông đã rơi vào tay Áo, chính phủ Vienna muốn nối liền chính quốc với châu Phi, chướng ngại vật duy nhất là Ai Cập thuộc Pháp và đế quốc Ottoman.
Cơm phải ăn từng miếng, người Pháp không yếu, chính phủ Vienna tạm thời không có ý định đánh Ai Cập. Nhưng đế quốc Ottoman thì lại khác.
Thủ tướng Felix gật đầu rồi lắc đầu: "Chiến lược cốt lõi của chúng ta là nhất thể hóa châu Phi, điều này không mâu thuẫn với kế hoạch thống nhất Đức.
Chúng ta có nhiều cơ hội để giải quyết đế quốc Ottoman. Sau chiến tranh Phổ - Nga, chính phủ Sa hoàng sẽ an phận một thời gian dài, không có sức lực cạnh tranh với chúng ta ở khu vực Cận Đông.
Có thể nói trong vòng mười năm tới, chúng ta sẽ chủ động trong việc tấn công đế quốc Ottoman, người Nga sẽ không ngăn cản chúng ta kéo dài đường sắt đến kênh đào Suez.
Ngược lại, vương quốc Phổ phiền phức hơn nhiều. Chúng ta không thể tự mình ra tay, nếu không giải quyết chúng bây giờ, tương lai khó tìm được cơ hội."
Làm lãnh đạo không dễ, nhất là lãnh đạo yêu danh tiếng. Dù vùng Đức chia rẽ, mọi người vẫn công nhận vị thế lãnh đạo của Áo, cốt lõi là vì chính phủ Vienna đã dày công xây dựng hình ảnh bản thân trong hàng chục năm.
Vất vả lắm mới tạo dựng được tiếng tăm tốt, không thể phá hủy trong nội chiến. Nhất là với Hoàng đế Franz, thà để vùng Đức không thể thống nhất, còn hơn là đập vỡ thương hiệu của mình.
Những án lệ tương tự không ít, Franz không cho rằng đời sau của mình đều là minh quân, có thể trấn áp được.
Không muốn gây thù hằn, cách tốt nhất là giảm thiểu đổ máu trong quá trình thống nhất Đức, nếu phải đổ máu thì phải tìm dê tế thần gánh trách nhiệm.
Theo hướng này, người Nga thực sự là đồng minh tốt của Áo. Kẻ thù truyền kiếp phía nam là đế quốc Ottoman bị Nga và Áo cùng nhau đánh bại, vương quốc Phổ đầy tham vọng phía bắc đang bị chính phủ Sa hoàng thu phục.
Mỗi khi Nga và Áo xảy ra xung đột lợi ích, chỉ cần nghĩ đến đóng góp của chính phủ Sa hoàng, Franz liền bình tĩnh lại.
Có tiền hay không không quan trọng, chủ yếu là vì hữu nghị Nga - Áo. Dù chính phủ Sa hoàng tuyên bố vỡ nợ, chính phủ Áo cũng không nổi giận.
Franz cắt ngang cuộc tranh cãi: "Việc điều đình chiến tranh Phổ - Nga có thể từ từ, phái người thăm dò giới hạn cuối cùng của chính phủ Sa hoàng.
Nếu họ cố tình dùng vương quốc Phổ để trả nợ, muốn đẩy chúng ta lên chảo lửa, thì lập tức hợp tác với người Anh, can thiệp vào cuộc chiến.
Ngoài ra, những tình huống khác đều dễ thương lượng. Một nước Phổ yếu ớt, thậm chí là chia rẽ, mới là nước Phổ tốt nhất.
Chỉ cần không quá đáng, chúng ta có thể chấp nhận chính phủ Sa hoàng thôn tính một phần lãnh thổ của vương quốc Phổ, miễn là không liên quan đến vùng Đức, mọi thứ đều dễ nói."
Đánh thuê cũng cần phí di chuyển, huống chi là người Nga? Họ vất vả đánh đến nơi, tốn mấy triệu binh lính thương vong, nợ nần chồng chất, thế nào cũng phải có chút hồi báo.
Theo Franz, vương quốc Phổ mấy chục năm qua sống quá thuận lợi, trở nên quên hết tất cả, còn muốn tự thành hệ thống ngang hàng với Áo. Tình huống này phải bị đả kích.
Giết gà dọa khỉ, nếu không các bang quốc Đức khác học theo thì sao?
Ví dụ, nhao nhao đòi thử vương quốc Hannover, đối với Liên minh Đức hiện tại không hài lòng, ỷ có người Anh chống lưng, âm thầm bàn mưu kế hoạch chia cắt Nam Bắc Đức.
Chính phủ Vienna không tìm họ gây sự, là vì Hannover vẫn chỉ dừng lại ở giai đoạn tưởng tượng, kế hoạch đã làm nhiều lần, nhưng chưa thực sự hành động.
...