Sát Nhân Liên Hoàn Kế (Bộ 2 Tập)

Lượt đọc: 144 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
03 KẾT THÚC HAY VỪA MỚI BẮT ĐẦU

❊ ❊ ❊

“Thưa chị Cung, tình hình hiện nay của chị không quá nghiêm trọng, chỉ cần chú ý khống chế cảm xúc, có biện pháp phân tán sự chú ý thích hợp thì sẽ không có vấn đề.” Bác sĩ tâm lí Liêu Ngu vừa nói vừa liếc nhìn đồng hồ trên tường, sau đó bỏ cây bút trong tay vào ống đựng bút.

Người phụ nữ ngồi đối diện đứng dậy: “Tôi có phải quay lại nữa không?”

“Đây là kế hoạch phụ đạo tâm lí tôi lập cho chị. Trong này đã ghi rất rõ ngày giờ, những điều cần chú ý trong mỗi giai đoạn.”

Người phụ nữ nhận lấy thời khóa biểu, đang định cảm ơn rồi ra về thì có một người đi vào.

“Xin lỗi, chúng tôi đã hết giờ làm việc.” Liêu Ngu đứng dậy.

“Anh là bác sĩ Liêu đúng không? Tôi có hẹn trước, chúng ta đã trao đổi qua điện thoại.” Người kia nói cực kì rõ ràng, rành mạch, tạo cảm giác áp bách làm người khác không thể từ chối. Người phụ nữ họ Cung quan sát người mới đến một lát. Đối phương không tỏ thái độ nhưng lại có một cảm giác đau thương, sầu oán không thể nào che giấu trên gương mặt.

“Ơ, chị là…”

“Tôi tên là Mạc Mạc, chúng ta đã hẹn…” Giọng nói của cô trầm thấp, chậm rãi, nếu nói nhỏ hơn chút nữa thì đối phương có thể sẽ nghe không rõ, nhưng nếu nói lớn hơn một chút thì không ổn lắm.

Vụ án 28.3 đã xảy ra được ba ngày, Chu Sĩ Khiêm gần như sức cùng lực kiệt. Hôm đó, sau khi rời cửa hàng, ông đi theo tuyến đường mà Lâm Bảo Sâm đã nói để tới nhà ông ta, chỉ là muốn kiểm chứng ông ta có bịa đặt hay không. Lộ trình khoảng 5 kilomét, Chu Sĩ Khiêm đi mất một tiếng đồng hồ.

Tại giao lộ phía trước nhà Lâm Bảo Sâm, ông nhìn thấy một chiếc BMW X3 mới tinh đang đỗ bên đường, chưa lắp biển kiểm soát. Sau khi hỏi thăm người bán hàng ở gần cổng, ông đã tìm được chủ xe. Người chủ xác nhận khoảng 0 giờ đêm hôm đó, đúng là gã hàng xóm mập đầu trọc Lâm Bảo Sâm đã ném một cái vỏ chai vào xe của mình. Với hình thể của Lâm Bảo Sâm, ông ta xuất phát từ cửa hàng lúc 22 giờ 30, đi bộ 5 kilomét, khoảng 0 giờ về đến nhà cũng hợp lí.

“Nhưng một người bình thường không say rượu sao có thể tự nhiên ném vỏ chai vào xe người khác được?”

Chu Sĩ Khiêm bảo Lưu Liễu đi kiểm tra camera giám sát ven đường, xem từ 22 giờ 30 đến 0 giờ đêm hôm đó có thể tìm được bằng chứng Lâm Bảo Sâm đi bộ qua hay không. Kết quả điều tra chứng thực nghi ngờ của ông, nhiều camera giám sát không ghi lại được cảnh Lâm Bảo Sâm đi bộ. Chẳng lẽ ông ta nói dối?

“Vì sao phải nói dối? Vì sao phải ném vỏ chai vào xe BMW? Hai việc này có liên quan với nhau không?” Lưu Liễu không nghĩ ra.

“Vì phải tìm một người chứng kiến mười hai giờ mình đã về nhà.” Chu Sĩ Khiêm nói. “Nhưng ông ta không hề đi bộ, ít nhất là không đi theo tuyến đường ông ta đã khai mà đi từ nơi khác về nhà.”

“Vậy cháu hiểu rồi. Đây là một loại bẫy tư duy. Theo logic suy nghĩ thông thường, nếu ông ta có thể khiến người khác tin mình về đến nhà lúc mười hai giờ thì họ cũng sẽ tin trong khoảng thời gian từ mười một giờ đến mười hai giờ, nhất định ông ta đang đi bộ về.” Bỗng nhiên, Lưu Liễu bàng hoàng tỉnh ngộ: “Trưởng phòng Chu, ông ta đang tìm cách chứng minh mình không có mặt ở hiện trường.”

“Không sai. Nếu có người tạo ra bằng chứng ngoại phạm giả, điều này cho thấy cái gì?”

“Chính là ông ta làm.” Lưu Liễu hưng phấn đến nỗi gò má ửng hồng, hai mắt phát sáng, ngực phập phồng theo từng nhịp thở. Không ngờ vụ án này có manh mối sớm như vậy. Đại đội trưởng Vương Hồng Tiến từng nói, cục trưởng tuyên bố nếu ban chuyên án có thể phá án trong vòng mười ngày thì ông sẽ báo lên cục cảnh sát thành phố xin khen thưởng. Đại đội trưởng còn nói nhỏ với Lưu Liễu rằng: “Đương nhiên cũng có phần của cô, cho nên không chỉ cố gắng làm việc mà còn phải làm cho thật tốt.”

Lưu Liễu nhìn Chu Sĩ Khiêm, nói như thể không thể chờ được nữa: “Bắt luôn chứ ạ?”

“Không phải bắt, là thẩm vấn.” Chu Sĩ Khiêm đứng dậy, ra hiệu cho Lưu Liễu lái xe đi tìm Lâm Bảo Sâm ngay lập tức. Ông có cảm giác vụ án đột nhiên trở nên đơn giản khác thường, đơn giản đến mức khó tin.

Mấy ngày nay, Lưu Liễu và Chu Trọng Kiệt đã điều tra kĩ quan hệ xã hội của Triệu Quan Nhất, điểm đáng ngờ duy nhất là vài ngày trước khi xảy ra án mạng, anh ta đã hỏi vay tiền của nhiều đồng nghiệp, số tiền khá lớn. Và buổi chiều ngày định mệnh đó, anh ta lại nhận được một khoản tiền mặt lớn từ ngân hàng.

Một quản lí cấp cao trong công ty của Triệu Quan Nhất đã tiết lộ với cảnh sát rằng Triệu Quan Nhất không chỉ vay tiền của đồng nghiệp mà gần đây còn lợi dụng chức vụ làm giả hợp đồng để biển thủ công quỹ, tổng số tiền đến hơn hai triệu tệ. Sau khi anh ta chết, người tiếp quản công việc của anh ta mới phát hiện ra. Nhưng hiện tại, trong tài khoản của Triệu Quan Nhất đã không còn một đồng nào.

Bà xã Triệu Quan Nhất khai tối hôm xảy ra án mạng, anh ta đi mua đồ cổ. Chi tiết này đã được Lâm Bảo Sâm xác nhận. Nhưng ông ta chỉ khai mập mờ rằng món hàng giao dịch là một bình hoa, không khai giá, càng không khai giao dịch thành công hay không. Một người lái xe sang, mang theo lượng lớn tiền mặt đi mua một bình hoa, chẳng lẽ không sợ gặp nguy hiểm sao?

Bất kể thế nào, hiện giờ, Lâm Bảo Sâm là đối tượng tình nghi số 1.

Chu Sĩ Khiêm vừa lên xe đã thấy Chu Trọng Kiệt vội vàng chạy theo, mở cửa xe rồi vừa thở hồng hộc vừa nói: “Trưởng phòng Chu… Tin mới nhận… Tìm được chiếc xe đó rồi… Thi thể cũng tìm được rồi…”

Chu Sĩ Khiêm kinh ngạc: “Ở đâu? Lập tức đi ngay!”

Chu Trọng Kiệt lên xe, Lưu Liễu đạp ga, chiếc xe lao ra khỏi trụ sở đội hình sự.

Chiếc BMW đã được tìm thấy ở ngoại thành phía nam. Người báo cảnh sát là một ông già câu cá.

“Sông Long Đào xa lắm. Bây giờ, dưới sông có cá không mà câu. Ông già báo cảnh sát rất khả nghi.” Lưu Liễu nói: “Có phải mấy ngày nay cháu suy nghĩ nhiều quá không, tại sao nhìn cái gì cũng thấy nghi ngờ thế nhỉ!”

“Chỗ đó sao lại không có cá. Thượng du là hồ chứa nước, mấy ngày nay mưa to, dù hồ không mở van xả thì nước ở hạ du ít nhất cũng cao ngang đầu người”. Chu Sĩ Khiêm gãi gãi cằm: “Những người trẻ như cô cậu mang tiếng tốt nghiệp đại học, vậy mà kiến thức đơn giản cũng không biết, đã thế còn hay ra vẻ.”

“Chú đang nói Chu Trọng Kiệt đúng không? Còn cháu biết gì nói đấy, không hiểu thì nói là không hiểu, chỉ là thỉnh thoảng giả vờ không biết thôi.”

Chu Sĩ Khiêm hừ mũi: “Con bé này thành thật, không hay suy nghĩ viển vông. Nhưng đừng giống như bọn trẻ trên tivi, cả ngày chỉ muốn làm người nổi tiếng, nổi rồi lại muốn làm đạo đức giả, khắp nơi dạy người khác làm người, mở miệng ra toàn nhân nghĩa.”

“Nhưng trong bụng lại trộm cắp, trai gái.” Chu Trọng Kiệt nói chen vào: “Có quá nhiều thứ ngài nhìn không vừa mắt, nói thẳng ra chính là đố kị. Chủ tịch Mao đã nói thế giới là của chúng tôi, cũng là của các cô các cậu, nhưng suy cho cùng là của các cô các cậu. Trường Giang sóng sau xô sóng trước, sóng sau lúc nào cũng cao hơn sóng trước. Ngài là trường hợp mắc hội chứng tổng hợp lo âu và đố kị trước khi về hưu điển hình, nên khám bác sĩ tâm lí đi ạ.”

“Nhóc con, cậu nói chuyện với tôi kiểu gì thế hả?”

“Tôi nói sự thật mà ngài không chịu công nhận. Nếu không có thời gian đi khám bác sĩ tâm lí thì buổi tối thứ sáu, ngài gọi điện thoại đến đường dây nóng của ‘Tư vấn Liêu Ngu’ cũng được.”

“Trưởng phòng Chu, nói đến tư vấn Liêu Ngu cháu lại nhớ ra, chú có nghe chương trình tối hôm qua không? Vợ của nạn nhân đã gọi tới đường dây nóng. Vì giọng nói của chị ta rất đặc biệt nên cháu vừa nghe đã nhận ra.” Lưu Liễu nói.

“Thật à?”

“Không thể sai được. Vừa bắt đầu đã tự giới thiệu họ tên: ‘Xin chào MC, tôi tên là Mạc Mạc,’ làm sao giả được, còn hẹn thời gian gặp mặt bác sĩ nữa mà.” Lưu Liễu đạp phanh, đèn giao thông ở giao lộ đã chuyển đỏ.

“Gặp phải biến cố lớn như vậy mà vẫn có thể nghĩ tới chuyện đi khám bác sĩ tâm lí, hơn nữa còn công khai, không thể xem thường được.” Chu Sĩ Khiêm mở cặp, lấy tài liệu về Mạc Mạc ra: “Cô ta cũng là chuyên gia tâm lí, lại làm việc ở bệnh viện thú cưng, đúng là khác thường.”

“Chuyện này có gì mà khác thường. Mặc dù bây giờ rất nhiều người có vấn đề về tinh thần nhưng số người nghĩ đến việc đi khám chỉ đếm được trên đầu ngón tay. Bác sĩ tâm lí chết đói hết, theo cái nghề này mới là khác thường!” Có vẻ Chu Trọng Kiệt tìm hiểu rất kĩ về nghề này, có cơ hội là lập tức nói xen vào ngay.

“Ý của trưởng phòng Chu là dao sắc không gọt được chuôi. Nhưng anh nói bác sĩ tâm lí không kiếm được nhiều tiền thì em không đồng ý. Vì sao phòng khám tâm lí Liêu Ngu làm ăn tốt như vậy? Nghe nói bệnh nhân phải hẹn trước một tuần đấy.”

Đèn tín hiệu đã chuyển xanh, Lưu Liễu vừa nói chuyện vừa đạp ga, xe cộ hai bên tụt lại mấy chục mét phía sau.

“Em không biết rồi. Cái này anh hiểu rõ lắm, anh là quạt cứng của Liêu Ngu đấy.”

“Cái gì mà quạt cứng với quạt mềm, nói tiếng người đi.” Chu Sĩ Khiêm quay sang liếc nhìn Chu Trọng Kiệt.

“Trưởng phòng Chu, tôi nói ngài lạc hậu mà ngài còn không phục. ‘Quạt cứng’ chính là fan cứng… À mà có khi ngài cũng không biết fan cứng là gì ấy chứ. Nó nghĩa là người hâm mộ…”

“Thôi được rồi, hai cơn sóng sau nhà anh chị nói chuyện với nhau đi.” Chu Sĩ Khiêm đóng tài liệu, ném lên trên táp lô rồi khoanh tay lại, có vẻ hơi khó chịu.

Lưu Liễu cười hì hì: “Trưởng phòng Chu, sao có lúc chú như thần giữ cửa, có lúc lại như trẻ con thế!”

“Nói tiếp chuyện đang dở đi.” Chu Trọng Kiệt hào hứng, hai tay bám lưng ghế trước, cả người nghiêng về trước, cổ gần như rướn đến tận vai Lưu Liễu và Chu Sĩ Khiêm: “Anh gặp bác sĩ Lưu Ngu rồi, khoảng hơn ba mươi tuổi, rất lạnh lùng, như người nổi tiếng. Người này rất thú vị, học Tâm lí học của học viện gì đó ở nước ngoài. Hồi mới tốt nghiệp và trở về nước, em đoán anh ta làm công việc gì?”

“Không phải mở phòng khám tâm lí sao?”

“Anh biết ngay mà. Sau khi tốt nghiệp, anh ta nhận thầu mấy mẫu đất, dựng hai nhà kính trồng rau xanh. Tin tức ấy được lên báo, nói nhân tài của trường bồi dưỡng không tìm được việc phải đi trồng rau. Người ta còn đăng một bài bình luận, nói bằng tốt nghiệp không quan trọng, thị trường mới là tiêu chuẩn duy nhất đánh giá nhân tài. Bài báo đó chính là viết về anh ta. Khi ấy, có mấy đài truyền hình đến phỏng vấn, anh ta thu mỗi đài năm ngàn tệ rồi mới trả lời phỏng vấn. Đúng là thú vị!”

“Bán rau không kiếm được tiền à? Sao còn mở phòng khám tâm lí làm gì?” Lưu Liễu cũng thấy hứng thú.

“Mở phòng khám liên quan gì đến việc bán rau có kiếm được tiền hay không. Anh ta vừa trồng rau vừa mở phòng khám.” Chu Trọng Kiệt quan sát vẻ mặt của hai người. Thấy Chu Sĩ Khiêm ngước mắt lên nhìn thoáng qua, anh biết ông cũng hứng thú nên lập tức nói tiếp: “Người này ngày nào cũng dậy rất sớm, đến vườn rau làm việc, sau đó nhổ một xe rau mang ra chợ, bán xong thì nghỉ ngơi, buổi chiều mới đến phòng khám. Nếu em từng đến phòng khám của anh ta sẽ biết, tuyệt đối không mở cửa vào buổi sáng. Còn buổi chiều em muốn đến hả? Phải hẹn trước mới được. Chưa hẹn thì dù không ai xếp hàng, chỉ có mình em ngồi đến ê mông anh ta cũng không để ý. Thấy đặc biệt không?”

“Đây là kiểu marketing bỏ đói”, Lưu Liễu nói.

“Đói hay no thì không biết. Tóm lại, anh chỉ biết phòng khám của anh ta rất bận.”

“Nông dân bán rau kiêm bác sĩ tâm lí, nghe có vẻ rất nhiệt huyết, tích cực.” Chu Sĩ Khiêm nói.

“Đương nhiên rồi. Nếu nói bác sĩ tâm lí trồng rau kiếm thêm thì toàn năng lượng tiêu cực. Bây giờ, ở đâu cũng có chuyện như vậy. Chẳng hạn, nếu gái ngành thi đại học sẽ thấy tích cực, nhưng nếu sinh viên đại học đi bán dâm sẽ lập tức ‘bốc mùi’. Cùng một việc nhưng phải xem cách nói ra sao.”

“Thôi nào, nói linh tinh nữa.” Chu Sĩ Khiêm ngắt lời Chu Trọng Kiệt, sau đó nói tiếp về chủ đề vừa rồi: “Nhưng cũng may anh ta tốt nghiệp học viện, không phải đại học. Tốt nghiệp đại học mà không tìm được việc thì quá lãng phí.”

Chu Sĩ Khiêm nói xong, thấy Chu Trọng Kiệt và Lưu Liễu nhìn nhau đầy kinh ngạc, có vẻ không biết nói sao: “Làm sao, có gì không đúng à?”

“Trưởng phòng! Tôi phải nói với ngài thế nào bây giờ! Thảo nào các trường đại học chính quy trong nước không muốn gọi là học viện mà tranh nhau đổi thành đại học. Ngài biết học viện mà anh ta theo học tên là gì không? Là học viện công nghệ Massachusetts đấy!”

“Thôi, hai đứa nói chuyện đi. Trường Giang sóng sau đè sóng trước, đúng là sóng sau cao hơn sóng trước.”

Chu Trọng Kiệt và Lưu Liễu không nhịn được cười. Lưu Liễu mất tập trung khiến xe lượn thành đường chữ S. Có tài xế chạy xe ở làn bên cạnh thấy cảnh này vội vàng đạp phanh, sợ đến mức mãi không bình tĩnh lại. Chắc người đó cho rằng trên xe cảnh sát có đánh nhau.

“Tôi đã từng nghe chương trình của Liêu Ngu. Nhưng người thì tôi không biết.” Chu Sĩ Khiêm nói.

“Chính là người này.” Chu Trọng Kiệt đưa máy tính bảng tới, màn hình đang hiện một trang web giới thiệu.

Chu Sĩ Khiêm nhận lấy rồi nhìn một lát: “Nhìn rất đứng đắn. Nhưng sao cậu ta không đặt tên là phòng khám tư vấn tâm lí Liêu Ngu mà lại là bệnh viện tâm lí Sáu Chín? Tại sao đặt tên lạ như vậy?”

“Ban đầu, mọi người đều nghĩ là kiểu 69, cho rằng anh ta hoạt động phạm pháp.”

“Kiểu 69 là cái gì? Súng ống à? Nói bậy, làm gì có loại súng nào tên K69!”

Bỗng nhiên, ông nhìn mặt Lưu Liễu đỏ như cà rốt, lại thấy Chu Trọng Kiệt cúi đầu ôm bụng cười trộm, biết ngay bọn họ ám chỉ thứ không hay ho gì. Chu Sĩ Khiêm tháo dây an toàn, quay người lại vỗ một cái lên đầu Chu Trọng Kiệt: “Ăn với chả nói, vớ va vớ vẩn!”

“Trưởng phòng, chú ý dây an toàn.” Lưu Liễu cố ra vẻ bình tĩnh nhưng trong lòng lại cười ngặt nghẽo.

“Làm việc với hai cô cậu đúng là khác hẳn. Cộng sự cũ của tôi làm việc với tôi mười ba năm nhưng lúc nào cũng như người câm. Ông ấy mất năm ngoái. Bây giờ nghĩ lại, hình như trong thời gian làm việc, chúng tôi chưa từng trò chuyện với nhau câu nào.”

“Chú Vương Chiêm Xuân là bậc tiền bối, danh vọng cao vời vợi, nếu không mọi người trong đội đã không gọi chú và chú ấy là hai ông thần giữ cửa.” Lưu Liễu cười gượng. Tại sao lại nói đến đến chủ đề này chứ? “Thần giữ cửa” không phải cái tên hay ho, đó là biệt danh mà đám người trẻ trong đội lén đặt cho hai người ấy, nhưng bây giờ nghe lại thấy khá lọt tai.

Năm ngoái, Chu Sĩ Khiêm và Vương Chiêm Xuân phụ trách điều tra một vụ án quan trọng về đường dây buôn bán trẻ em. Hai người bôn ba khắp Quý Châu, Tây Tạng, Thanh Hải, Nội Mông rồi xuống tận Vân Nam bắt chủ mưu Tiền Tiểu Mạn, biệt danh “mẹ mìn”. Buổi tối hôm đó mưa to gió lớn, trong lúc hai người đang bám theo đối tượng trong con ngõ nhỏ ngoằn ngoèo như ruột dê, Vương Chiêm Xuân bị chồng của Tiền Tiểu Mạn - một tên tội phạm ma túy - dùng dao cắt cỏ chém vào lưng. Chu Sĩ Khiêm chưa từng kể chi tiết, người khác cũng không dám hỏi, trong cục chỉ có cấp trên biết. Sau khi vụ án khép lại, cục cảnh sát thành phố đặc biệt phê chuẩn cho đại đội hình sự thuộc chi cục hình sự thêm một suất trưởng phòng, Chu Sĩ Khiêm mới từ phó phòng lên trưởng phòng. Cuối năm, ông được bình bầu tiên tiến trong lực lượng cảnh sát toàn quốc và đến Bắc Kinh tham dự đại hội thi đua. Chu Sĩ Khiêm chưa bao giờ vui vẻ vì việc này.

“Tiểu Lưu là cô bé ngoan.” Chu Sĩ Khiêm im lặng hồi lâu, đưa tay gãi cằm mấy cái rồi lại xoa xoa mặt, không biết để tỉnh táo hay muốn che giấu chút thương cảm.

“Trưởng phòng Chu, chú lại khen cháu rồi. Sau này, ngày nào chú cũng khen cháu như thế thì tốt quá!” Lưu Liễu bật cười.

“Chú khen mày để làm gì. Dù sao thời gian cũng không còn nhiều. Mấy tháng sau, đến khi hoa liễu bay theo gió, chú sẽ không còn ngồi trên xe cùng hai đứa nữa. Nhân lúc này, chú cố gắng hòa nhã với hai đứa để đến lúc đi còn có người nhớ nhung, kẻo hai đứa suốt ngày cằn nhằn thần giữ cửa.”

“Ơ kìa, trưởng phòng Chu, thần giữ cửa chính là thần hộ mệnh, là cách mọi người nịnh chú mà. Nghe chú nói ghê chết đi được. Tại sao chú phải đi? Chú đi đâu? Lên cục cảnh sát thành phố làm cục trưởng à?”

“Lên hẳn tỉnh trưởng ấy chứ! Đùa thế thôi, là về hưu. Lẽ ra, chú nên về từ lâu rồi. Về nhà uống trà, hàng tháng lĩnh lương cũng tốt. Lão già Lý Đại Niên nhỏ hơn chú ba tháng mà năm ngoái đã về nhà tĩnh dưỡng rồi. Chú giận đến mức nghiến đau cả chân răng.”

“Bọn cháu biết sự tích của chú Lý rồi. Chú ấy nghỉ sớm vì sức khỏe, nghe nói bị tội phạm đâm ba, bốn nhát dao vào lưng, bình thường đều phải đi thế này.” Cô rướn dài cổ, nằm bò trên vô lăng để minh họa. “Dù thế nào, chú Lý cũng xem như ra về trong vẻ vang, viên mãn. Còn trưởng phòng Chu bản lĩnh đầy mình, tại sao suốt ngày muốn về hưu? Chú mà về thì vụ án này phá thế nào được!” Lưu Liễu đùa.

“Thôi được rồi, không phải nịnh nữa. Mới đến vài ngày mà học toàn những thứ vô dụng. Lý Đại Niên là tiền bối của hai đứa, chú mắng ông ấy được nhưng hai đứa thì không.” Chu Sĩ Khiêm nói: “Vụ án này không phá không được. Lúc sáng, Vương Hồng Tiến đã gặp chú nói chuyện riêng, bảo cục cảnh sát thành phố đã hỏi đến, dọa một tháng không phá được thì cách chức chi cục trưởng. Chức đại đội trưởng của anh ta cũng không giữ được. Nếu cho chú nghỉ hưu thì cái chức trưởng phòng này của chú cũng mất nốt, khi đó chú không được coi là cán bộ về hưu. Đe dọa trắng trợn thật.”

“Bọn cháu chỉ nghe chú ấy nói trong cuộc họp là nếu phá được án sẽ xin cục cảnh sát thành phố khen thưởng.”

“Đó là lời bên ngoài, lời này của chú mới là thật.” Chu Sĩ Khiêm nhếch miệng cười châm chọc: “Lúc Vương Hồng Tiến vào đội còn ít tuổi hơn hai đứa bây giờ. Chú ở đội hình sự nhìn nó trưởng thành, chẳng lẽ còn không hiểu sao?”

“Thành phố đang hừng hực khí thế chuẩn bị cuối năm đăng cai hội chợ triển lãm lụa châu Á, báo chí mới đưa tin trị an tốt thế nào, không khí trong lành ra sao. Giờ thì hay rồi, chưa hết dư âm tết đã xảy ra vụ án như vậy. Lãnh đạo cục cảnh sát thành phố cũng lo đến toát mồ hôi, huống chi là đại đội hình sự. Chuyện này rõ rành rành như con chấy trên đầu người hói.”

“Mải nghe hai đứa nói huyên thuyên, suýt thì quên mất.” Chu Sĩ Khiêm quay nhìn về phía sau: “Chu Trọng Kiệt, thông báo đại đội lập tức điều tra Lâm Bảo Sâm, cả cuộc trò chuyện điện thoại, ờ, vợ ông ta nữa.”

“Vâng.”

“Biết đâu lại phát hiện ra bằng chứng gây án trực tiếp của đối tượng tình nghi. Nếu vậy thì có thể chốt vấn đề, vụ án kết thúc.” Lưu Liễu nói.

“Cẩn thận kẻo nói trước bước không qua. Cơm muốn ăn thế nào cũng được nhưng lời không thể nói tùy tiện.” Chu Sĩ Khiêm cúi mặt. Trên mặt ông không hề có biểu cảm vui vẻ.

“Trưởng phòng Chu, đến nơi rồi ạ.” Lưu Liễu vừa nói vừa đánh vô lăng rẽ vào một đoạn đường mấp mô ổ gà, xe nảy tung cả người. Trên cây cầu cũ phía xa có mấy chiếc xe cảnh sát đang đỗ, có cả xe của đài truyền hình.

“Tại sao phóng viên nhạy tin thế? Nhanh hơn cả chúng ta, chắc chắn có người tiết lộ.” Chu Trọng Kiệt nói.

Chu Sĩ Khiêm nheo mắt, sờ sờ hông theo thói quen. Súng vẫn còn đó. Ông nhìn qua cửa kính xe quan sát hiện trường đang dần hiện rõ rồi chép miệng mấy cái, tự nói một mình: “Đây sẽ là kết thúc… hay vừa mới bắt đầu…”

Losedow dịch
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.