Hôm nay, Vương Hồng Tiến rất tức giận, bởi vì Chu Trọng Kiệt nói vụ án đó rất có thể vẫn chưa kết thúc. Vụ án mà Chu Trọng Kiệt nói chính là loạt án mạng 28.3. Vụ án đó đã kết án, nên khen đã khen, nên thưởng đã thưởng. Nếu thật sự chưa xong thì điều này nghĩa là gì? Nghĩa là bọn họ đã mắc phải sai lầm lớn.
Điều càng khiến Vương Hồng Tiến giận hơn là lời của Chu Trọng Kiệt: “Hung thủ thực sự có thể vẫn nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật.”
Vương Hồng Tiến hỏi Chu Trọng Kiệt: “Vì sao? Chỉ vì gần đây có người làm bà xã và con gái của Triệu Quan Nhất bị thương?”
“Đây không phải gây thương tổn bình thường mà là giết người. Giết người chưa đạt.”
“Cho dù là án mạng nhưng cậu có chứng cứ chứng minh hung thủ của vụ án này và vụ 28.3 có liên hệ với nhau hay không? Thủ đoạn gây án hoàn toàn khác, tuyệt đối không thể là cùng một người.”
“Đội trưởng Vương, ngài nghe tôi nói đã.” Chu Trọng Kiệt biết Vương Hồng Tiến rất không vui: “Các nạn nhân trong loạt án mạng 28.3 có một đặc điểm chung là đều có liên quan với nạn nhân đầu tiên - Triệu Quan Nhất. Bây giờ, vợ con của Triệu Quan Nhất bị tấn công liên tiếp… Theo phép loại suy… Hung thủ có thể là cùng một người…”
“Được rồi!” Vương Hồng Tiến ngắt lời Chu Trọng Kiệt rồi hỏi Lai Tấn Thăng: “Chính trị viên có ý kiến gì không?”
Lai Tấn Thăng đáp: “Đúng là rất có vấn đề. Thân phận của hung thủ tấn công Mạc Mạc và làm bị thương con gái cô ta rất kì lạ. Căn cứ vào kết quả điều tra mấy ngày nay, tất cả những người có khả năng gây án đã được loại trừ. Đội trưởng Vương, tôi cho rằng dù hung thủ không phải cùng một người thì hai vụ án nhất định cũng có liên hệ.”
Vương Hồng Tiến cho những người khác ra ngoài hết, chỉ giữ Lai Tấn Thăng lại, sau đó nói nhỏ: “Anh cũng cho rằng thằng nhóc này nói hung thủ thật sự của loạt án mạng 28.3 vẫn nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật là đúng? Không phải nói tầm bậy sao?”
Lai Tấn Thăng cười, lại nói: “Đội trưởng Vương, mặc dù tính cách nó cũng khá giống bố nó nhưng lỡ nó nói đúng thì sao? Anh là lãnh đạo, phải lí trí, không thể tức giận vì nghe lời nói thật, đúng không?”
“Tôi tức giận cái gì? Đây là tôi xui xẻo.” Vương Hồng Tiến nói, đồng thời vỗ bàn một cái để tỏ rõ mình không tức giận.
Vương Hồng Tiến nói tiếp: “Tôi vốn cho rằng một đứa trẻ bị kim đâm cùng lắm là do một kẻ tâm thần trả thù xã hội nên để Chu Trọng Kiệt và Lưu Liễu phụ trách, coi như bồi dưỡng bọn nó. Làm sao tôi biết sau một hồi điều tra lại thành có liên quan đến vụ 28.3. Anh nói xem tôi có xui xẻo không? Vụ án trước, Vương Hồng Binh chính là hung thủ, chứng cứ xác thực, sự thật rõ ràng, không thể nghi ngờ. Tôi thấy hai đứa nó đang giở trò thì có. Đã mấy ngày rồi mà công việc không có tiến triển. Rõ ràng chúng nó sợ mất mặt, không tìm được manh mối, bí quá hóa liều nên mới cố gắn vào vụ 28.3.”
“Bất kể có phải có liên quan với vụ 28.3 hay không, tôi đề nghị anh vẫn nên thử nghe ý kiến của Chu Sĩ Khiêm. Dù sao ông ấy đã từng phụ trách vụ án đó. Nếu anh đồng ý, tôi sẽ gọi ông ấy về ngay lập tức.”
“Quyết định như vậy đi, gọi ông ấy về ngay. Còn nữa, trước khi vụ án có tiến triển, tạm thời không được để cục trưởng Tần và đội trưởng Dương biết. Hung thủ mới chỉ có thể có liên quan đến vụ 28.3, đây đơn thuần là phỏng đoán. Nếu thực chất không hề liên quan thì tôi không muốn mặt dày báo cáo lần nữa đâu. Cục trưởng Tần và đội trưởng Dương không phải người dễ chọc, đến lúc đó nhất định sẽ mắng chúng ta là: ‘Các anh phá án hay là rán bánh? Lật qua lật lại đến bao giờ mới xong’.”
“Biết rồi.” Lai Tấn Thăng cười rồi đi ra ngoài.
Chu Trọng Kiệt gọi điện thoại cảnh báo Mạc Mạc không được ra ngoài một mình, càng không được đến nơi vắng người, chú ý những người khả nghi xung quanh. Để khiến Mạc Mạc hiểu được tính nghiêm trọng, anh và Lưu Liễu cùng đến nhà cô ta.
Tâm trạng của Mạc Mạc có vẻ vẫn tốt. Cô nói: “Tôi sẽ làm theo lời cậu nói. Cảnh sát các cậu cũng không cần quá lo lắng. Mấy ngày tới tôi sẽ không ra ngoài một mình, không đến chỗ vắng vẻ là được. Phát hiện chuyện gì không bình thường, tôi sẽ lập tức gọi điện cho các cậu.”
Mạc Mạc liếc nhìn cửa sổ: “Cho nên các cậu không cần giám thị tôi hằng ngày đâu.”
Từ ngày Mạc Mạc suýt bị chậu hoa rơi trúng đầu ở chỗ làm việc, gần như ngày nào cô cũng nhìn thấy xe cảnh sát, không biết họ đến khi nào, cũng không biết bao giờ họ đi.
“Đây là bảo vệ chứ không phải giám thị.” Chu Trọng Kiệt nói.
“Tôi biết. Cho nên kẻ đó không xuất hiện nữa. Nhưng các cậu có thể bảo vệ tôi như vậy được bao lâu? Không sợ bị mất trộm, chỉ sợ bị kẻ trộm rình mò.”
“Ý chị là gì?”
“Ý tôi là các cậu không cần phải vất vả như vậy. Cái gì phải đến thì sớm muộn gì cũng đến. Mà biết đâu chuyện mấy ngày qua chỉ là sự cố. Hại một người phụ nữ như tôi chẳng những không được lợi lộc gì mà còn có nguy cơ giết người phải đền mạng. Ai sẵn sàng làm chuyện như vậy chứ!”
Chu Trọng Kiệt gật gật đầu. Cô ta nói cũng không sai, chỉ là không ai dám chắc chắn.
Lưu Liễu đang mải thưởng trà, thấy Chu Trọng Kiệt im lặng, cô bèn đặt chén trà xuống, nói nhỏ: “Theo phân tích của chúng tôi, đây không phải sự cố mà là mưu sát.”
Mạc Mạc lắc đầu cười gượng, có chút chán nản. Cô không nói gì, mắt nhìn sang nơi khác.
Thấy nói như vậy mà không thể làm cho Mạc Mạc chú ý, Lưu Liễu không cam lòng: “Hung thủ sát hại chồng chị có thể vẫn còn sống.”
Mạc Mạc hơi giật mình: “Cái gì?”
Lưu Liễu chậm rãi nhắc lại: “Hung thủ sát hại chồng chị… có thể không phải Vương Hồng Binh, có thể hắn vẫn còn sống.”
“Sao lại như thế được?” Vẻ mặt Mạc Mạc trở nên căng thẳng, tay cô cầm chén trà run run: “Ý hai người là hung thủ không những vẫn sống mà còn đang lên kế hoạch giết tôi?”
“Chúng tôi nghi ngờ người ném chậu hoa mới là hung thủ thật sự.”
Mạc Mạc hít sâu mấy hơi, cố gắng trấn tĩnh lại, ánh mắt lướt qua mặt Chu Trọng Kiệt và Lưu Liễu, cuối cùng nói: “Tiếp theo… hai người định làm thế nào?”
“Lật lại vụ án, điều tra lại một lần nữa, đưa hung thủ thật ra trừng trị trước pháp luật!” Do cảm giác tự hào vì làm được một việc quan trọng dâng lên trong lòng nên biểu cảm và giọng điệu của Lưu Liễu trở nên đanh thép.
Không biết vì căng thẳng hay sợ hãi, bỗng chén trà trong tay Mạc Mạc rơi xuống đất, nắp chén lăn tới góc tường. Cô đứng hình vài giây mới ý thức được mình mất khống chế, lập tức quỳ xuống đất nhặt chén lên rồi vội vàng đi tìm nắp. Chu Trọng Kiệt đã nhặt nó lên.
Lúc Chu Trọng Kiệt đậy nắp lên chén trà trong tay Mạc Mạc, đường nhìn của hai người gặp nhau, ánh mắt cô ta hoang mang khác thường.
“Chị không cần phải sợ. Đây chỉ là tình huống xấu nhất hiện nay mà chúng tôi nghĩ đến, nhưng khả năng cực thấp.”
Vừa rồi Lưu Liễu còn hơi tự đắc, nhưng thấy Mạc Mạc hoang mang lại cảm thấy áy náy bèn hùa theo Chu Trọng Kiệt: “Đúng thế, đúng thế, chúng tôi sẽ bảo vệ chị an toàn.”
Mạc Mạc trở lại ghế, cuốn vào dòng suy nghĩ trong đầu nên không nghe thấy Lưu Liễu nói gì. Một hồi lâu sau, cô mới bình tĩnh lại, tự nói một mình: “Vậy cũng đúng. Những người liên quan đến chồng tôi lần lượt chết rồi, bây giờ đến lượt tôi… Nhưng tôi nghĩ không ra, giết tôi thì có tác dụng gì?”
“Đây chính là điều khiến người ta khó hiểu. Chúng tôi cũng không nghĩ ra được. Chính vì vậy, chúng tôi mới cho rằng khả năng hai vụ án trước và sau do cùng một người làm không cao. Cho nên chị không cần quá lo lắng.” Chu Trọng Kiệt nói.
Lưu Liễu gật đầu: “Cách thức gây án trong hai vụ án này không giống tác phong của cùng một người. Tóm lại, chúng tôi sẽ bảo vệ mẹ con chị. Có gì bất thường chị hãy lập tức thông báo cho chúng tôi. Ngoài ra, đội hình sự cũng đang dốc toàn lực điều tra, cố gắng bắt được người đã tấn công chị càng sớm càng tốt.”
Mạc Mạc cười gượng: “Mọi người vất vả quá.” Giọng nói của cô ta yếu ớt, nghe như đến từ một vực sâu xa xôi.
Hôm nay, Chu Sĩ Khiêm trở về. Ông không về nhà ngay mà đến nghĩa trang trước. Đêm qua mưa to, nghĩa trang được “cọ rửa” nên rất sạch sẽ. Trên đường đi, ông nhìn thấy một cái cây to bị sét đánh đổ, thân cây cháy đen. Nếu Lý Lai Phượng biết, nhất định bà ấy sẽ nói: “Chắc chắn ban đêm đã xảy ra chuyện gì rồi. Mùa này không có sấm sét”.
Trước mộ của Lý Lai Phượng có một bó hoa tươi và một đĩa trái cây, xem ra có người mới đến. Nhất định là Chu Trọng Kiệt, Chu Sĩ Khiêm thầm nghĩ.
Ông dùng tay lau bia mộ rồi ngồi xuống, nhìn tán cây đung đưa theo gió. Nhìn từ xa, những cành lá đan xen vào nhau, trông như một dãy núi quanh co. Ông phải kể cho vợ nghe về hành trình đến miền nam Giang Tây, nhưng không ngờ vừa mở miệng, nước mắt ông đã ứa ra.
“Lai Phượng à, bà nó à, tôi vừa đến Giang Tây một chuyến, về rồi, báo cáo tình hình với bà.” Ông lau nước mắt. Nỗi bị thương trong lòng cuồn cuộn trào dâng như suối ngầm phun lên. Nó khiến ông cảm thấy ngột ngạt, tủi thân, khiến ông vô cùng áy náy.
“Tôi xin lỗi bà. Tôi lại làm bà thất vọng rồi. Tôi biết Hà Tài Quan lừa tôi nhưng tôi vẫn đi một chuyến vô ích. Bà cũng đừng quá buồn, ít nhất tôi đã trở về bình an, đúng không?”
“Bà nó à, tôi đã hứa với bà nhất định phải tìm được con gái. Tôi sẽ đi tìm nó tiếp. Trước kia, tôi thường nói cho dù có một phần vạn hi vọng tôi cũng không bỏ qua. Bây giờ, cho dù không có nổi một tia hi vọng nhưng tôi vẫn phải đi. Trước khi chết, tôi nhất định sẽ tìm được con gái, dẫn nó về đây để bà tận mắt nhìn thấy nó.”
Ánh nắng lúc sáng lúc tối. Chu Sĩ Khiêm ngẩng lên, thấy mây trên trời đang trôi theo gió với tốc độ nhanh. Bên dưới đám mây có màu nâu tối, quanh rìa lại sáng đến mức làm người ta không thể nhìn thẳng, giống như được dát vàng. Mặt trời lấp ló trong mây, thoắt ẩn thoắt hiện, mặt đất cũng lúc nắng lúc râm cùng với mây trôi. Chu Sĩ Khiêm nhìn thấy bóng râm của một đám mây xa xa đang di chuyển về phía mình. Bóng râm lướt qua những đỉnh đồi thấp, những cánh đồng lúa chín vàng, lướt qua những tán cây chen chúc vào nhau, cuối cùng phủ bóng lên đỉnh đầu ông và bia mộ của Lý Lai Phượng. Bầu trời bỗng chốc như trở nên u tối, trong khi xung quanh lại càng tỏa sáng. Ông chăm chú nhìn. Đám mây trên đỉnh đầu ông như ngọn núi có thể sập xuống bất cứ lúc nào, nó đang nặng nề mà chậm rãi trôi về hướng tây.
Ông nhìn bức ảnh trên bia mộ của vợ. Vô số kỉ niệm của hai người cứ ngỡ như mới xảy ra hôm qua. Cả Chu Mạnh Kiệt cũng vậy. Nhưng vừa chớp mắt một cái đã trở thành hiện trạng hôm nay. Thời gian trôi sao mà vội vã quá.
Chu Sĩ Khiêm lau nước mắt nhưng nó vẫn chảy mãi không ngừng. Cuối cùng, ông khóc thút thít, rồi khóc nấc thành tiếng, giống như tiếng kêu của con trâu già vang vọng khắp nghĩa trang, trầm thấp mà ai oán.
“Bà nó à, có lúc, tôi rất mệt mỏi, mệt vô cùng. Trọng Kiệt lớn rồi, tự lập được rồi, tôi có thể yên tâm về nó rồi. Chỉ có Mạnh Kiệt… Bây giờ, nhìn thấy đứa trẻ ba tuổi, tôi lại muốn xem có phải là Mạnh Kiệt đi lạc hay không. Tôi biết là không thể nào nhưng tôi vẫn nghĩ nhỡ đâu lại là con bé. Bà nó à, bà biết không, tôi còn lục cả thùng rác, chỉ muốn xem lỡ nó bị người ta ném trong đó thì sao. Bà nói đi, tôi nên làm thế nào đây? Bà sống khôn thác thiêng, chỉ dẫn cho tôi, báo mộng cho tôi một lần thôi, nói với tôi nó đang ở đâu… Nếu nó đã mất, bà cũng đừng sợ tôi buồn, cứ nói với tôi để tôi không còn phải hi vọng nữa.”
Chu Sĩ Khiêm vừa khóc vừa nói, không ngờ lại ngủ mất, đến tận khi tiếng chuông điện thoại vang lên. Vừa nghe đã biết là Chu Trọng Kiệt gọi. “Bố mau nghe điện thoại, con là con trai bố. Bố mau nghe điện thoại, con là con trai bố.” Tiếng chuông này do Chu Trọng Kiệt cài cho ông.
“Bố đang ở đâu đấy? Sao bố không về nhà?”
“Đang ở nhà mới của mẹ mày. Sao thế, có việc gì à?”
“Bố là bố của con, con gọi điện thoại vì lo cho của bố, nhất định phải có việc mới được gọi chắc?”
“Lát nữa bố về. Lúc về, tiết kiệm tiền nên bố đi tàu hỏa, không có chỗ ngồi, phải đứng mười mấy tiếng đồng hồ. Bố vẫn mệt. Nghỉ ngơi xong bố sẽ về.”
“Đừng nghỉ nữa, bố về mau đi. Bố bắt taxi hay là con đi đón?”
“Có việc gì mà sồn sồn lên thế?” Chu Sĩ Khiêm vừa nghe đã biết chắc chắn có chuyện. Khi ông đang trên tàu hỏa, Lai Tấn Thăng đã gọi, bảo khi nào ông về lập tức đến đội hình sự, còn nhấn mạnh là có chuyện rất tốt gì đó, nhưng ông từ chối thẳng thừng. Bây giờ, Chu Trọng Kiệt lại giục, chắc chắn vẫn là chuyện đó. Lai Tấn Thăng sợ bị ông từ chối lần nữa nên mới bảo con trai ông gọi điện cho ông.
Chu Trọng Kiệt ấp a ấp úng: “Có việc… việc không lớn.”
“Bố biết rồi. Có việc thì cứ nói là có việc, lại còn lí do lí trấu. Cái gì mà bố là bố con, con là con bố, con lo cho bố. Toàn lời vô nghĩa mà cứ tưởng hay ho!” Chu Sĩ Khiêm nói xong cúp điện thoại. Ông đứng dậy, quay lại nhìn bia mộ: “Con trai bà nhờ tôi hỗ trợ. Bà nói xem tôi có thể không đi được không?”
Chu Sĩ Khiêm ra khỏi nghĩa trang, vừa mới đến đường lớn dưới chân núi, đang định gọi taxi thì chợt thấy bên đường có một chiếc Pajero rất quen mắt đang đỗ. Đây là xe của đội hình sự, tại sao lại ở chỗ này? Ông chưa kịp hiểu ra thì đã thấy một cánh tay trong xe thò ra vẫy vẫy. Vừa nhìn động tác đã biết là Vương Hồng Tiến.
Chu Sĩ Khiêm không thoải mái nhưng vẫn đi tới, mở cửa xe, ném ba lô lên ghế sau rồi ngồi vào ghế phụ lái.
“Đến từ lúc nào?” Chu Sĩ Khiêm chưa ổn định chỗ ngồi đã châm thuốc.
“Lại còn lúc nào, đến từ lâu rồi.”
“Làm sao cậu biết tôi ở đây?”
“Không bắt được mạch của anh thì làm sao có thể lãnh đạo anh.” Vương Hồng Tiến nhướng mày nhìn ông. Chu Sĩ Khiêm không cạo râu không tắm suốt một tuần: “Người anh hôi quá!”
Chu Sĩ Khiêm ngửi ngửi tay áo: “Ngửi không ra. Tôi thấy rất tốt. Tôi phải trịnh trọng sửa lại cho cậu. Bây giờ, cậu không phải lãnh đạo của tôi, tôi về hưu rồi. Mà cậu còn chưa nói làm sao biết tôi ở chỗ này. Chỉ có thằng con tôi biết, chính tôi vừa mới nói cho nó.”
“Là một lãnh đạo, quan trọng nhất là phải biết dùng người. Anh phá án giỏi hơn tôi nhưng tôi giỏi dùng người hơn anh. Nói cách khác, là một lãnh đạo, có thể tôi không biết cái gì, nhưng tôi chỉ cần nắm rõ ai biết là được rồi. Chẳng hạn như lần này.” Vương Hồng Tiến vừa lái xe vừa lải nhải. Chu Sĩ Khiêm biết ông ta lại đánh trống lảng.
“Chính là chuyện Lai Tấn Thăng nói à?”
“Ừ. Yên tâm, đội có kinh phí. Bây giờ, thành phố đang có dự án tiến cử nhân tài đặc thù. Chúng tôi đã trình bày trường hợp của anh, bên trên đã phê duyệt rồi.”
“Làm bừa! Tôi còn chưa đồng ý.”
“Anh đồng ý rồi. Hợp đồng giấy trắng mực đen đã được gửi lên trên để lập hồ sơ, hôm nay có hiệu lực.”
Chu Sĩ Khiêm gãi gãi đùi. Nếu không phải Vương Hồng Tiến đang nói huyên thuyên thì nhất định ông ta giở trò. Khả năng thứ hai rất lớn.
“Ai kí?”
“Tôi sẽ nói một câu thôi, nhưng anh nghe xong tôi sẽ không thừa nhận. Anh có muốn nghe không?”
“Cậu nói đi.”
Vương Hồng Tiến cười hì hì: “Tôi đã kí thay anh.”
“Cậu kí thay tôi? Làm bừa!”
“Tôi chưa từng nói gì cả. Bắt đầu từ bây giờ, đó là chữ kí của anh. Không đúng, ngay từ đầu đã là của anh rồi.”
Thấy Chu Sĩ Khiêm rất bất mãn, Vương Hồng Tiến nói: “Thời gian đi làm tự do, anh chỉ làm cố vấn thôi mà, sao không vui? Hơn nữa, con đường anh đi bây giờ là tiến cử nhân tài đặc thù, có kinh phí chuyên môn, không phải theo kiểu mời quay lại làm việc mà tôi đã nói với anh đâu.”
“Bao nhiêu tiền?”
Vương Hồng Tiến giơ một ngón tay lên.
“Một vạn?” Chu Sĩ Khiêm hơi nghi ngờ: “Một năm một vạn không phải số tiền nhỏ, lại còn không cần phải làm việc đúng giờ, cậu đừng có lừa tôi.”
Vương Hồng Tiến hừ một tiếng, nâng cao giọng nói: “Là một tháng! Một tháng một vạn! Lương hưu anh vẫn nhận bình thường. Thế nào? Nếu anh không đồng ý có thể xin chấm dứt bất cứ lúc nào.”
Chu Sĩ Khiêm nuốt nước bọt: “Đồng ý. Chữ kí là của tôi. Vương Hồng Tiến, coi như cậu đã làm một việc có tình người.”
“Đâu chỉ vậy. Anh còn có một căn hộ dành cho chuyên gia ở trung tâm thành phố. Diện tích không lớn, chỉ một trăm sáu mươi tám mét vuông.”
“Cho tôi à?”
“Bây giờ anh chỉ có quyền sử dụng, nếu hợp đồng kéo dài năm năm thì nó sẽ là của anh.”
Chu Sĩ Khiêm áp tay lên ngực trái, sợ trái tim nhảy ra ngoài mất. “Giá nhà ở trung tâm thành phố gần ba mươi ngàn một mét vuông… Tôi đi làm cả đời cũng không kiếm được nhiều như vậy.”
“Tới tay hay không phụ thuộc vào kết quả sát hạch của đội hình sự. Anh nhất định phải kiên trì năm năm. Sau năm năm, giá căn hộ đó ít nhất cũng cao gấp đôi hiện nay.”
“Nhưng mà, có chuyện này phải thống nhất với nhau trước để tránh sau này cậu lại làm bừa.”
“Anh không nói tôi cũng biết, nếu không thì sao có thể làm lãnh đạo của anh.” Vương Hồng Tiến cười rồi dặn dò: “Anh đừng nói với người khác. Cái này gọi là chuyện tốt không ra khỏi cửa. Mình biết mình là được rồi, đừng khoe khoang khắp nơi.”
“Lại còn phải dặn. Tôi về nhà tắm rửa đã.”
“Tắm cái gì mà tắm! Cứ để thế này đi, mọi người đang chờ.”
“Đi đâu?”
“Ăn cơm. Vừa rồi, lúc chưa nhìn thấy anh, tôi đã sắp xếp xong rồi.”
Chu Sĩ Khiêm vừa nghe ăn cơm mới cảm thấy đói bụng. Trên tàu hỏa, ông không có tâm trạng nên một ngày một đêm không nghĩ đến chuyện ăn uống. Bây giờ, có chuyện vui tìm đến, tinh thần phấn khởi nên bụng bắt đầu sôi.
Vương Hồng Tiến nói: “Chu Sĩ Khiêm, cuối cùng anh vẫn không thể thoát khỏi thế tục. Tôi cứ tưởng anh là người không thể bị tiền bạc mua chuộc. Bây giờ, vừa nghe thấy được mời làm nhân tài cao cấp đã hớn hở. Vừa rồi, anh chẳng khác nào một kẻ lang thang, bây giờ lại giống chuyên gia. Vẫn quần áo đấy nhưng vì khí chất đã thay đổi nên mới có cảm giác khác nhau.”
“Nói thừa. Con người theo đuổi chẳng có gì ngoài lợi với danh. Bây giờ, bỗng nhiên tôi trở thành nhân tài cao cấp gì đó, lương cao lại được cấp nhà thì sao tôi không được phép vui vẻ? Hơn nữa, đây là tổ chức cho tôi, vì quốc gia phục vụ, quang minh chính đại, không phải chuyện khuất tất.”
“Nói chuyện cẩn thận một chút. Trước hết anh đừng vội đắc ý. Tôi nói cho anh hay, trên đời không có bữa cơm nào miễn phí. Hiện tại đang có một nhiệm vụ, phát súng đầu tiên này anh phải nổ thật đanh thép cho tôi. Anh được đưa vào kế hoạch tiến cử nhân tài lần này, tôi chính là người bảo lãnh thứ nhất của anh đấy.”
Chu Sĩ Khiêm hỏi: “Vụ Mạc Mạc bị tấn công à?”