Sát Nhân Liên Hoàn Kế (Bộ 2 Tập)

Lượt đọc: 144 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
33CHEN NGANG

❊ ❊ ❊

Mạc Mạc thấp thỏm không yên, chờ mãi mới đến ngày mở phiên tòa.

Bầu không khí trước phiên tòa không hề trang nghiêm như cô tưởng tượng. Đến phần tranh luận, ngoài những lúc chánh án chỉ đích danh cô trả lời câu hỏi, toàn bộ nội dung phát biểu đều do Liêu Ngu làm thay. Lúc này, cô mới phát hiện ra Liêu Ngu còn có bản lĩnh này.

“Thưa chánh án, thân chủ của tôi không hề biết những việc mà phía nguyên đơn tuyên bố. Hơn nữa, nguyên đơn chưa có đủ chứng cứ. Cho dù nội dung mà nguyên đơn đưa ra là thật nhưng khoản tiền này không hề được dùng cho việc chi tiêu trong gia đình thân chủ tôi, vì vậy, không nên hoàn lại từ tài sản chung của gia đình. Thân chủ tôi không có nghĩa vụ hoàn lại. Ngoài ra, ông Triệu Quan Nhất đã qua đời, những nội dung mà nguyên đơn đưa ra không thể kiểm chứng được nữa. Hiện tại, thân chủ của tôi đang gặp cảnh khốn cùng, không có nơi nương tựa. Trong khi đó, nguyên đơn là công ty quốc doanh, sắp chào bán cổ phiếu, không những không thăm hỏi, trợ cấp cho người nhà của nhân viên, ngược lại còn tụ tập đông người, cùng khởi kiện nhưng thiếu bằng chứng. Đối với hành vi giậu đổ bìm leo, nhân lúc cháy nhà mò vào hội của này, tôi cho rằng bên nguyên đơn đã không còn đạo đức và nhân tính. Xin quý tòa bác bỏ yêu cầu của nguyên đơn và bồi thường tổn thất tinh thần tạo thành cho thân chủ tôi…”

Phiên tòa kéo dài một tiếng đồng hồ đã đi đến phán quyết. Đúng như Liêu Ngu đã tính toán, thẩm phán bác bỏ yêu cầu tố tụng của nguyên đơn nhưng cũng không chấp nhận yêu cầu bồi thường tổn thất tinh thần mà y đưa ra.

Sau khi ra khỏi tòa án, Mạc Mạc nắm tay Liêu Ngu đi phía trước: “Này, đây có phải là thật không? Thắng kiện thật rồi à?”

“Chẳng lẽ là giả? Sau này, em có thể yên tâm rồi, sẽ không còn ai đến tìm em đòi nợ nữa.”

“Thế này có phải thuận lợi quá không?” Mạc Mạc vẫn không quá tin tưởng.

“Công sức nằm ở chỗ em không nhìn thấy. Nếu em biết mấy ngày nay anh đã phải chuẩn bị những gì thì em sẽ không cảm thấy như vậy đâu. Ngoài việc hi sinh sắc đẹp, còn lại anh đều làm hết.”

“Anh cứ từ từ rồi tranh công được không. Bây giờ, việc em muốn làm nhất chính là tắm rửa rồi ngủ một giấc, không muốn nghe gì hết.” Mạc Mạc nhắm mắt lại, trông cô rất mệt mỏi.

“A Trân đâu?”

“Nó ở nhà ông bà ngoại một tuần nữa, tuần sau em đón về. Bây giờ, em bận tối mắt tối mũi, đâu còn thời gian chăm sóc nó…” Mạc Mạc nhắm mắt. Ánh sáng xuyên qua mí mắt cô chuyển thành màu sắc kì lạ, như thể cả thế giới tuần hoàn vô hạn giữa hai màu sắc đen và đỏ.

“Chiếc xe BMW nhà em đã sửa xong chưa?”

“Xong từ lâu rồi, vẫn đang ở cửa hàng 4S. Họ giục em mấy lần rồi. Bây giờ, em vừa nghĩ đến cái xe đó đã sợ đến mức run cả người. Hay là anh bán giúp em nhé.”

“Bán cho ai? Đây có khác nào lừa đảo.”

“Thế anh nói xem phải làm thế nào? Anh rất can đảm, hay là anh lái đi. Em cho anh đấy.”

“Được. Em nói với cửa hàng 4S chiều anh đến lấy xe. Em sợ thì tạm thời lái xe này của anh đi. Anh không tin có ma quỷ, anh sẽ đi xe đó. Trên đời này không có ma quỷ. Là do con người nói dối nhiều thành thật mà thôi.”

Đến dưới nhà Mạc Mạc, Liêu Ngu đỗ xe, để lại chìa khóa xe cho cô rồi về luôn.

“Anh định đi bộ về à?” Mạc Mạc nói với theo.

Liêu Ngu đáp: “Ngoài kia có taxi.”

Mạc Mạc không để ý đến Liêu Ngu nữa mà đi lên nhà. Lúc này, điện thoại của cô đổ chuông, người gọi là mẹ cô. Trì Thanh Liên rất ít khi gọi điện thoại cho con gái. Mạc Mạc thầm nghĩ nhất định là vì mẹ quan tâm đến phiên tòa hôm nay.

“Con à, con đang ở đâu?” Giọng Trì Thanh Liên run run, có vẻ rất sợ hãi làm Mạc Mạc giật mình.

“Con mau đến đây đi, con bé xảy ra chuyện rồi.” Trì Thanh Liên nói năng lộn xộn: “Con đến thẳng bệnh viện, bệnh viện nhi đồng ấy. Bố mẹ đều đang ở đó.”s

Mạc Mạc không kịp hỏi kĩ hơn. Cô cảm thấy đầu óc mình bỗng nổ uỳnh một tiếng, hai mắt tối sầm, trời đất quay cuồng. Cô vịn tường, cố gắng bình tĩnh, nói: “Mẹ đừng sốt ruột, con sẽ đến ngay. Hai mươi phút thôi… Con bé thế nào rồi ạ?”

“Con cứ đến sẽ biết, đi đường cẩn thận nhé.”

Mạc Mạc không kịp nghĩ ngợi, chạy vội xuống lầu. Cô mừng vì Liêu Ngu đã để xe lại cho mình.

Liêu Ngu vừa đến đường lớn để đợi taxi thì nhìn thấy Mạc Mạc lái xe đi ra. Cô xuống, chuyển sang ghế phụ lái: “Anh lái đi! Đến bệnh viện nhi đồng! Nhanh lên!”

Liêu Ngu không nói câu nào, lập tức lên xe đi ngay.

Mạc Mạc chạy vào bệnh viện, thấy bố đang chờ ở đại sảnh.

“Bố, rốt cuộc có chuyện gì thế ạ?”

“Con bé bị người ta đâm kim, mới vào phòng mổ.” Mạc Đại Khuê đi trước rất nhanh, dẫn hai người vào thang máy: “Mẹ con đang chờ bên ngoài phòng mổ, bà ấy như bị trúng tà. Lát nữa gặp, con đừng sốt sắng.”

“Con bé bị đâm kim gì? Kim độc ạ?” Mạc Mạc nắm tay Mạc Đại Khuê, cảm thấy tim mình sắp nảy lên tận họng.

“Không phải.” Mạc Đại Khuê thở dài: “Là kim may. Lát nữa bố sẽ kể chi tiết cho con. Cảnh sát đến rồi, đang hỏi thăm mẹ con.”

Mấy người ra khỏi thang máy, từ xa đã nhìn thấy Trì Thanh Liên đang nói chuyện với hai cảnh sát trẻ. Mạc Mạc vừa nhìn đã nhận ra hai người này là Chu Trọng Kiệt - con trai của Chu Sĩ Khiêm và Lưu Liễu. Cô định bảo Liêu Ngu tránh mặt một lát, không nên để cảnh sát nhìn thấy hai người họ đi cùng nhau nhưng không kịp nữa rồi.

Chu Trọng Kiệt và Lưu Liễu nhìn thấy Mạc Mạc đều hết sức kinh ngạc.

Chu Trọng Kiệt chỉ chỉ phòng mổ, hỏi Mạc Mạc: “Là con chị à?”

Mạc Mạc gật đầu. Lưu Liễu kéo cô một cái, quay lưng lại rồi nói nhỏ: “Chắc chị chưa nắm được tình hình. Mẹ chị nói bà ấy dẫn cháu đợi xe buýt trên phố đông người. Đột nhiên, con bé khóc to, cổ chảy máu. Đến bệnh viện mới được xác định là bị kim đâm, có hai chiếc đâm vào cơ thể. Bác sĩ nói mặc dù khó phẫu thuật nhưng chưa đến mức nguy hiểm đến tính mạng. Trên cổ cô bé có một lỗ kim, sau lưng có hai vết thương. Hai chiếc kim đâm vào từ sau lưng.”

Mạc Mạc đi đến trước mặt Trì Thanh Liên, thấy bà đờ đẫn như đã biến thành người đần độn.

“Đừng kích thích mẹ con nữa. Đợi phẫu thuật xong, con bé không có việc gì rồi nói tiếp.” Mạc Đại Khuê nhắc nhở Mạc Mạc.

Mạc Mạc nắm lấy vai Trì Thanh Liên: “Mẹ, vừa rồi bác sĩ nói A Trân không sao, lấy kim ra là tốt rồi.”

“Con à, mẹ có lỗi với con, có lỗi với con bé.” Trì Thanh Liên lại khóc.

“Mẹ có nhìn thấy hung thủ không?”

“Không biết. Mẹ không xác định được có phải người đó không. Là một người đàn ông. Khi đó, người ở bến xe buýt rất đông, có người chen vào bên cạnh mẹ. Hắn đeo khẩu trang. Lúc đầu mẹ không chú ý, bây giờ nghĩ lại mới cảm thấy người đó rất khác thường, có thể chính là hắn.”

“Mẹ không kêu người ta bắt hắn lại à?”

“A Trân vừa khóc thì người đó đã chạy mất, mọi người lập tức tụ tập lại, vây kín xung quanh mẹ. Trên cổ con bé toàn là máu, mẹ sợ điếng người. Lúc ấy, trong đầu mẹ chỉ có một ý nghĩ duy nhất, chính là con bé không thể có chuyện. Mẹ cũng không ngờ lại có người xấu gây họa cho con bé như vậy.”

Trì Thanh Liên đang nói thì cửa phòng phẫu thuật mở, có y tá đi ra.

“Chị ơi, con em sao rồi ạ?” Mạc Mạc chạy tới hỏi.

“Gia đình cứ yên tâm, cháu bé không nguy hiểm đến tính mạng. May mà phát hiện kịp thời, hai chiếc kim đã được lấy ra rồi.” Y tá an ủi người nhà: “Một chiếc ở khe xương sườn sau lưng, một chiếc khác đâm vào thịt. Cũng may không đâm phải mạch máu, nếu không sẽ rất khó phẫu thuật. Vết thương trên cổ không nghiêm trọng. Một lát nữa, cháu bé sẽ được đưa ra, gia đình không phải lo lắng.”

Vừa nghe y tá nói không nghiêm trọng, mọi người đều yên tâm.

Chu Trọng Kiệt hỏi Mạc Mạc: “Gần đây, gia đình chị có đắc tội người nào không?”

Mạc Mạc liếc nhìn cha mẹ, hai ông bà lắc đầu. Trì Thanh Liên nói: “Chúng tôi cả đời chưa từng cãi nhau với người khác, sao dám đắc tội ai.” Bà vỗ vào người chồng: “Mấy năm nay, ông đi diễn thuyết chỗ này chỗ kia, hết ra sách lại làm cố vấn, chỉ cái nọ nói cái kia, có phải đã nói gì ảnh hưởng đến người khác không? Ai mà biết được! Tôi đã bảo ông cứ yên ổn ở nhà mà ông nhất định phải đi, nói là cháy nốt vài năm nữa. Bây giờ thì cháy đến chính mình rồi chứ?”

“Bà thì biết cái gì! Không thể có chuyện đó được! Cho dù tôi đắc tội với người khác thì cũng là đắc tội quân tử, không đắc tội tiểu nhân.”

“Ông biết ai là quân tử ai là tiểu nhân à? Người ta viết hết trên mặt hay sao mà ông có thể nhìn ra được? Tri nhân tri diện bất tri tâm, các cụ đã dạy rồi, ông có hiểu không?”

Mạc Đại Khuê ngồi xuống ghế, không nói gì nữa.

Trì Thanh Liên thấy chồng cúi đầu im lặng bèn nói với Mạc Mạc: “Chắc chắn là bố con đắc tội người ta rồi. Ông ấy về hưu cũng không chịu ở yên trong nhà, thậm chí còn bay nhảy hơn. Suốt ngày lảm nhảm tuy già nhưng chí vẫn xa, còn nói phải lập thân, lập đức, lập ngôn, phải ba bất hủ linh tinh.” Bà đến bên cạnh Mạc Đại Khuê, vặn tai ông, nói: “Tôi nói cho ông biết nhé ông già, tôi với ông đều sắp xuống lỗ rồi, ông niệm cái loại kinh tà đạo cách ngôn nói người chết mà bất hủ là không cát lợi, phải tốc hủ thành đất, vạn vật sinh ra từ trong đất, chết rồi lại về với đất gì mà làm cho cháu ông phải chịu khổ thế này!”

Mạc Đại Khuê chán nản hết sức: “Bà hiểu gì chứ. Đây là bệnh viện, nói mấy chuyện này làm cái gì! Tốc hủ là nho gia, bất hủ là lí gia. Hơn nữa, bất hủ đâu phải chỉ thân thể bất hủ, đó là tinh thần bất hủ. Khổng Tử đã hủ chưa? Hài cốt đã thành đất nhưng tinh thần vẫn bất hủ giữa trời đất đó thôi!”

Triệu A Trân được đẩy từ phòng phẫu thuật ra, vẫn đang hôn mê, tay cắm kim truyền. Trì Thanh Liên không còn tâm trạng nào để tranh cãi với chồng. Mọi người vội vàng theo về phòng bệnh.

Bên ngoài phòng bệnh, Lưu Liễu nói nhỏ với Chu Trọng Kiệt: “Mấy năm nay, em nghe nói có người dùng kim đâm trẻ con nhưng toàn ở nông thôn, không phải hàng xóm thì họ hàng, đều vì thù hận hoặc đố kị mà trút giận lên bọn trẻ. Nhưng em chưa từng nghe ở thành phố có chuyện như vậy.”

Chu Trọng Kiệt đáp: “Anh từng nghe nói có người bị AIDS trả thù xã hội, dùng kim tiêm đâm người trên xe buýt. Em chưa nghe nói à?”

Lưu Liễu nói: “Em nói là đâm trẻ con chứ không phải người lớn.”

Chu Trọng Kiệt hơi sốt sắng: “Lưu Liễu, rốt cuộc em muốn nói cái gì?”

Lưu Liễu nhướng mày, nói một cách tự tin: “Em cho rằng hung thủ là một người thất bại trong cuộc sống, lấy việc làm hại người yếu thế để an ủi trái tim tự ti mệt mỏi của mình.”

Chu Trọng Kiệt nói: “Nếu là trả thù xã hội thì hắn không có đối tượng gây án xác định, việc điều tra sẽ rất khó khăn. Nếu như vì hận thù cá nhân thì ít nhất hắn có quen biết gia đình người bị hại, sẽ dễ điều tra hơn. Anh hi vọng là khả năng thứ hai, chúng ta sẽ tiết kiệm được công sức.”

Lưu Liễu cười: “Em cũng hi vọng động cơ gây án của hung thủ là trả thù. Nhưng lúc nãy bác gái đã nói là người đàn ông có vẻ khả nghi. Bà ấy không biết người này.”

Chu Trọng Kiệt nói: “Chưa chắc. Biết đâu hung thủ đeo khẩu trang nên bà ấy mới không nhận ra. Nhưng có nhiều người đeo khẩu trang lắm, nếu chỉ vì đặc điểm này mà cảm thấy người ta khả nghi thì hơi khiên cưỡng.”

Lưu Liễu nói: “Bây giờ, người đeo khẩu trang không khả nghi chắc. Chu Trọng Kiệt, em nói cho anh biết, anh ra phố xem có người nào đeo khẩu trang không? Xưởng gang thép đóng cửa rồi, xưởng phân hóa học cũng ngừng sản xuất, xưởng lọc dầu hạn chế hoạt động nên từ tháng trước đã không còn thấy khói đen nữa, đêm qua lại có mưa, không khí trong lành mà vẫn phải đeo khẩu trang, anh không thấy nghi ngờ à?”

“Em không nói thì anh cũng không để ý. Đúng là không khí trong lành hơn, trời cũng xanh hơn rồi. Mà sao em biết đầu sỏ gây ô nhiễm đều đóng cửa?”

“Hỏi thừa. Bố em là công nhân xưởng gang thép. Tháng trước, khi dây chuyền ngừng sản xuất, ông ấy khóc quá trời.”

Chu Trọng Kiệt nheo mắt: “Ý em là hung thủ thuộc nhóm trả thù xã hội? Trẻ con ngoài phố có hàng ngàn hàng vạn nhưng lại đâm con của Mạc Mạc, em không cảm thấy trùng hợp à? Hơn nữa, trước đó chưa có vụ án tương tự nào xảy ra.”

Chu Trọng Kiệt nhìn Lưu Liễu đang trầm tư rồi nói tiếp: “Anh nghe nói dạo này Mạc Mạc đang vướng vào một vụ kiện tụng. Triệu Quan Nhất ôm một khoản tiền lớn của công ty, lại còn vay của đồng nghiệp. Các chủ nợ đang liên hợp kiện chị ta, bắt chị ta phải trả nợ. Theo những gì chúng ta đã tìm hiểu về gia đình này, chị ta không có năng lực trả nợ. Các chủ nợ trơ mắt nhìn tiền trôi theo dòng nước, chẳng lẽ họ không hận Triệu Quan Nhất sao? Anh ta chết rồi, em nói xem họ sẽ trút giận lên ai?”

Lưu Liễu đáp: “Tạm thời không có năng lực trả nợ không phải là bùng nợ. Mạc Mạc cũng không nói là không trả tiền. Dạo trước, chị ta nói đang thu xếp bán nhà còn gì.”

Chu Trọng Kiệt đi tới cửa phòng bệnh, vẫy tay với Mạc Mạc ra hiệu cho cô đi ra: “Dạo này, các chủ nợ còn tìm chị đòi tiền nữa không?”

Mạc Mạc đáp: “Không. Trong phiên tòa sáng nay, tòa đã tuyên án rồi.”

Chu Trọng Kiệt giật mình: “Kết quả sao?”

“Không đủ chứng cứ, bác bỏ đơn kiện.”

Lưu Liễu hỏi: “Nghĩa là chị không cần trả nợ nữa?”

Mạc Mạc: “Nôm na là vậy. Bọn họ nói miệng không có bằng chứng, bảo tôi nợ tiền thì tôi phải trả chắc? Bảo đám người ấy nhân lúc cháy nhà mò vào hội của cũng không quá đáng.”

Lưu Liễu nói: “Chị có cho rằng chồng chị nợ tiền họ không? Chẳng lẽ tất cả họ đều bịa đặt vô căn cứ, nhân lúc cháy nhà mò vào hội của?”

Mạc Mạc nhìn Lưu Liễu, thở dài: “Tám mươi, chín mươi phần trăm là thật. Nhưng làm sao xác định được con số chính xác? Tôi không nắm rõ chuyện này, cũng không giữ tiền. Cho dù chồng tôi vay của họ thật thì tôi cũng không trả được. Tôi hoàn toàn không biết số tiền đó đi đâu. Mặc dù vụ án của chồng tôi đã điều tra xong nhưng còn chưa thực sự kết thúc, cảnh sát còn phải tìm lại số tiền. Rất khó nói hung thủ đâm con tôi có phải một trong số những người đó hay không.”

Câu trả lời của Mạc Mạc khiến Chu Trọng Kiệt tin chắc vào phán đoán của mình: “Nói vậy thì chị cũng nghi ngờ do trả thù đúng không?”

“Có khả năng. Tôi không biết những đồng nghiệp đó của chồng tôi. Việc này phải làm phiền cô cậu điều tra, đưa hung thủ ra trừng trị trước pháp luật, nếu không, chúng tôi sợ vĩnh viễn sẽ không có ngày bình yên.”

Chu Trọng Kiệt gật đầu: “Chị yên tâm, chúng tôi sẽ điều tra. Trước khi cháu xuất viện, chị nhất định chăm sóc thật tốt nhé” Anh liếc nhìn Liêu Ngu vẫn im lặng đứng bên cạnh Mạc Mạc rồi nói tiếp: “Chúng tôi lo gia đình chị bị hung thủ theo dõi, không biết chừng hắn sẽ còn đến nữa.”

Chu Trọng Kiệt và Lưu Liễu chuẩn bị ra về, đột nhiên cô quay lại nhìn Liêu Ngu, nói: “Anh là nhà tâm lí học rất yêu nghề. Người khác thu phí tư vấn, còn anh đây định thu cả phí lẫn người luôn hả?”

Không đợi Liêu Ngu trả lời, Lưu Liễu đã khẽ cười rồi đi mất.

Liêu Ngu nhếch miệng, thoáng nhìn Mạc Mạc rồi nhìn theo bóng dáng Lưu Liễu. Y lẩm bẩm: “Vậy thì sao? Nhà tâm lí học thì không thể có nhu cầu sinh lí à?” Lời vừa ra khỏi miệng đã cảm thấy lời vui đùa này nói không đúng lúc lắm. Quả nhiên, Mạc Mạc trợn mắt nhìn y một cái rồi đi vào phòng bệnh.

Hai ông bà Mạc Đại Khuê và Trì Thanh Liên một người ngồi trông cháu ở đầu giường, vẻ mặt lo lắng, một người ngồi cuối giường, mặt ủ mày chau.

Mạc Mạc nói: “Bác sĩ đã nói không sao, bố mẹ nên vui vẻ mới phải, đừng lo lắng nữa mà.”

Mạc Đại Khuê đáp: “Nó còn bé mà đã phải chịu khổ chịu đau, nếu nó sợ quá, ảnh hưởng đến đầu óc thì làm thế nào.”s

Mạc Mạc nói: “Nó còn chưa biết gì, ngày mai sẽ quên hết chuyện xảy ra hôm nay cho xem.”

Trì Thanh Liên tự trách, nói: “Chỉ cách có hai bến xe, tôi lười không muốn đi bộ. Ông nói xem, đã bao nhiêu năm tôi không đi xe buýt rồi, gần thì đi bộ, xa như đi siêu thị thì có xe đưa đón… Có lẽ chuyện hôm nay âu cũng là cái số, là cái số…”

Mạc Đại Khuê: “Như bà nói thì A Trân nhà mình phải xảy ra chuyện à?”

Trì Thanh Liên hơi mê tín. Đối với những chuyện vừa trùng hợp vừa trọng đại, bà hay nói “âu cũng là cái số”, không căn cứ vào ngữ cảnh thì không ai biết rốt cuộc bà có ý gì. Mạc Đại Khuê từng nói với Mạc Mạc rằng phương ngữ tổ truyền của Trì Thanh Liên được mang từ ngóc ngách nào đó ở Hàm Đan Hà Bắc đến, nghĩa là biến cố trọng đại nhất định là trong cõi âm đã an bài, nếu không vì sao lại có sự trùng hợp. Không sớm một phút, cũng không muộn một giây, lại xảy ra vào đúng lúc ấy.

Trì Thanh Liên nhẹ nhàng kéo chăn cho cháu ngoại. Triệu A Trân nằm nghiêng, chỗ vết thương trên cổ dán một miếng băng gạc nhỏ, có thể nhìn thấy vết máu mờ nhạt.

Bác sĩ đến kiểm tra hai lần nữa, đo nhiệt độ cơ thể, thay truyền và nói tình hình bệnh nhân rất tốt, nằm viện theo dõi một ngày, ngày mai có thể ra viện.

Buổi tối, Mạc Mạc bảo cha mẹ về nhà, Liêu Ngu cùng cô ở bệnh viện chăm con. Sau khi tỉnh lại, Triệu A Trân không có gì khác thường, Mạc Mạc mới dần yên lòng.

Liêu Ngu nói: “Anh nghĩ đi nghĩ lại, bất kể thế nào hung thủ cũng không phải chủ nợ. Người này có cuộc sống không được như ý, tự ti cực độ, tinh thần bị kìm nén. Anh đều đã tìm hiểu kĩ những người kiện em, thu nhập của họ đều ổn định. Ngoài ra, họ đã được công ty họ làm công tác tư tưởng từ trước, cho dù những người này có thù hận với em cũng chưa đến mức làm ra chuyện như vậy.”

“Tri nhân tri diện bất tri tâm. Người cùng giường chung gối bao năm còn khó đoán, sao anh có thể dựa vào kết quả điều tra mấy ngày đã quả quyết nói mình hiểu họ.”

“Chuyện em không đoán ra thì người khác cũng không thể à? Vật có phân chia tốt xấu ưu khuyết, huống chi con người có khác biệt khôn dại dữ hiền, em ngốc anh cũng phải ngốc chắc?”

“Cứ cho là anh giỏi đi. Vậy anh nói xem anh dựa vào căn cứ nào, vì sao những chủ nợ đó không thể là hung thủ?”

“Từ số tiền cho vay mà những người này công bố, khoản tiền lớn nhất chỉ có ba mươi ngàn, còn lại đều là con số nhỏ, ít thì hai ngàn, nhiều cũng chỉ mười ba ngàn, đúng không?”

Mạc Mạc nói: “Đương nhiên em biết. Ngoài chợ, vì mấy đồng lẻ mà còn xảy ra án mạng, huống chi vay hàng vạn thì sao có thể là con số nhỏ?”

“Những người này là tầng lớp gì em biết chứ? Người có chức danh hoặc là nhân viên quản lí, thấp nhất cũng là phó phòng, không có ai là nhân viên bình thường.”

“Chức danh chỉ là trò hề. Trong mười người có ít nhất tám người bất tài vô dụng, quản lí tính bằng đống, có ai là người có trình độ. Anh ta là nhân viên cấp phòng, có tài cán gì em không biết chắc, suốt ngày chỉ biết loay hoay với mấy thứ đồ cổ.”

“Em đừng nói chuyện này vội. Ý anh muốn nói là trong công ty Đông Thành, những người này có thu nhập rất cao, khả năng có người phạm tội vì chút tiền mọn không lớn. Đừng nói phạm tội lớn, cho dù là vi phạm luật giao thông cũng chẳng dám vì sợ ảnh hưởng đến sự nghiệp. Hơn nữa, công ty này đã làm công tác tư tưởng cho đám người ấy, anh nghĩ không ai dám ra tay với một đứa trẻ giữa ban ngày đâu.”

Mạc Mạc suy nghĩ một lát, cảm thấy y nói cũng có lí: “Vậy thì em không nghĩ ra còn ai có thể làm chuyện như vậy, chẳng lẽ là kẻ tâm thần?”

“Nếu vậy đã tốt. Chỉ sợ kẻ này cố ý nhằm vào em hoặc bố mẹ em mà thôi.”

“Thế thì lạ thật. Ngoài những người kiện tụng hôm nay, em với ông bà không xích mích với ai cả.”

Liêu Ngu cười lạnh: “Em không có thì bố mẹ em cũng không có sao?”

Mạc Mạc rất khó chịu với điệu cười của Liêu Ngu nên phản bác: “Em rất hiểu bố mẹ em. Mặc dù bố em cứng nhắc nhưng không đến mức gây thù chuốc oán.”

“Ai cũng có thói quen xấu, đó là người ta rất dễ quên những người đã từng giúp đỡ mình, quên cả những người mình từng đắc tội, nhưng lại ghi lòng tạc dạ những người đã từng khiến mình không vui. Nếu có một người đứng trước mặt em, em cho rằng mình không quen người này. Nhưng trong mắt người đó, dù em có hóa thành tro họ cũng nhận ra, vậy thì em nhất định đã từng làm gì đó khiến họ không vui, họ nhất định sẽ trả lại cho em sự không vui này.”

Losedow dịch
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.